Sự Thật Không Dễ Nghe..//Azuretime// *SCHOOL* //Forsaken//
chap 1
Sau giờ học, sân trường vắng dần.
Azure bước lên sân thượng, tay vẫn cầm tờ giấy nhỏ. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo cảm giác là lạ mà cậu không gọi tên được.
Two time đã đứng đó trước
Azure
Nói đi, lúc đó tại sao cậu lại biến mất?
Two time im lặng 1 lúc như cố gắng lựa từng lời
Two time
G-gia đình tôi p-phải chuyển đi gấp!
Azure
Vậy sao không nói? // Cắt ngang lời nói tươtime, giọng gắt lên // Một tin nhắn cũng không!?
Two time
// Sợ hãi // T-tôi bị cấm liên lạc..
Câu trả lời khiến Azure khựng lại một chút
Two time nhìn xuống, tay siết chặt cố gắng nói lắp bắp từng chữ
Two time
T-tôi thử nhiều lần rồi..Tôi nghĩ, cậu sẽ nhanh quên tôi..
Azure cười khẽ nhưng lần này không giấu được sự cay đắng
Azure
Cậu đánh giá thấp tôi thật đấy?..
Sau buổi hôm đó, mọi thứ… không còn giống trước, nhưng cũng không còn như lúc đầu..
Azure không còn lạnh như trước
Họ bắt đầu nói chuyện. Tuy chỉ là những câu ngắn ngủi, đơn giản nhưng đã khiến đối phương cảm thấy ấm lòng
Azure quên mang ô. Cậu tự trách mình quá ngu ngốc
Khi đang trú dưới mái hiên, một chiếc ô đưa cho cậu
Azure cúi xuống, nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang che chắn cho mình
Cậu chần chừ vài giây rồi bước vào chiếc ô nhỏ của cậu
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể nghe rõ nhịp thở của nhau
Nhưng lần này..không còn là sự ngại ngùng nữa
Câu đó vừa thốt ra tuy nó nhẹ như mưa nhưng đã làm Azure khựng lại một chút
Two time
Vì rời đi mà không nói và..vì bỏ cậu ở lại một mình..
Azure nhìn cậu một lúc lâu
Azure
Cậu biết không? // nói chậm rãi // Tôi ghét cậu thật đấy..
Azure
Nhưng.. // thở dài // tôi chưa từng quên cậu..
Gió thổi qua mang theo mùi mưa nhè nhẹ
Two time siết chặt tay đang cầm ô
ngoại truyện
Buổi sáng, lớp ồn ào như một cái chợ nhỏ
Tiếng nói chuyện, tiếng ghế kéo, tiếng cười đùa vang khắp hành lang. Ánh nắng len qua cửa sổ, rơi lốm đốm trên mặt bàn như những mảnh giấy ghi chú mà chẳng ai buồn đọc
Azure bước vào lớp muộn hơn thường lệ. Tai nghe vẫn còn bật dở, tay đút túi áo, ánh mắt lướt qua mọi thứ như thể chẳng có gì đáng để cậu quan tâ
"Ê! Chỗ đó có người ngồi rồi!
Người đứng trước mặt cậu là..Two time
Two time
Lâu rồi không gặp nhỉ? // Nói chậm rãi //
Nhưng.. có cái gì đó khác hơn?
Azure không trả lời ngay. Cậu tháo tai nghe xuống, nhìn thẳng vào Twotime như đang cố xác nhận một điều gì đó.
Azure
Lâu rồi không gặp thật.. // cười nhẹ //
Không ai trong lớp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ thấy hai người đứng đó, nhìn nhau như thể cả thế giới xung quanh không tồn tại.
Từ hôm đó, lớp đều xảy ra những điều kỳ lạ
Azure và Twotime ngồi cách nhau đúng hai dãy bàn. Không ai nói chuyện với ai. Nhưng ánh mắt họ luôn vô tình chạm nhau, rồi lại nhanh chóng quay đi như sợ bị phát hiện
"Ê hai bây quen nhau à?" Một đứa tò mò hỏi
Nhưng ở phía bên kia, Two time im lặng như bị bóp nghẹt
Two time và Azure từng là bạn thân của nhau
Kiểu bạn mà có thể ngồi cùng nhau cả ngày không chán. Kiểu hiểu đối phương đến mức chỉ cần nhìn cũng biết người kia đang nghĩ gì
Không lời giải thích cũng không một tin nhắn..
Two time đột nhiên biến mất khỏi trường
Nên Azure cũng bắt đầu hốt hoảng
Cả ngày cả đêm nằm mô hồ trong những dòng tin nhắn
Tuy không ai trả lời nhưng cậu vẫn mong đợi 1 điều gì đó..?
Azure luôn bị gặp ảo giác
Cậu luôn tin rằng Two time vẫn ở đây
Mọi người đều cảm thấy lo lắng cho Azure
Có khi.. cậu còn đánh người tả tơi..
Azure đứng một mình trên sân thượng, nơi ít người lui tới. Gió thổi nhẹ, mang theo cái nắng nhạt của buổi trưa.
"Cậu vẫn thích đến đây nhỉ?"
Giọng nói vang vọng ở đằng sau anh
Cậu không còn tâm trạng để trả lời Two time nữa
Azure
Nhưng cậu theo tôi đến đây làm gì? // hỏi không cảm xúc //
Two time đến bên cạnh Azure
Từng hơi thở ngượng ngùng của hai người
Two time
T-tôi chỉ muốn nói chuyện..
Azure
Giờ mới muốn nói à? //Giọng gắt lên//
Một khoảng im lặng kéo dài
Cuối cùng, Two time lên tiếng
Nhỏ dần theo từng nhịp điệu
Two time
..Tôi không có sự lựa chọn
Azure bật cười khẽ nhưng lại không vui
Azure
Câu đó nghe quen thật..//cười khẩy//
Cậu quay sang, nhìn thẳng vào mắt Two time rồi đặt nụ hôn nhẹ trên đôi môi mỏng manh của cậu
Two time khựng lại nhưng không phản bác
Two time
Cậu vừa..? // ngượng ngùng //
Azure
Đúng đó // cười nhẹ // Ngốc ạ, tôi đã tìm cậu suốt mấy tháng rồi đấy..?
Two time
Ồ.. t-tôi xin lỗi..
chap 3
Sau buổi nói chuyện hôm đó, Azure cứ nghĩ mọi thứ sẽ vẫn… gượng gạo như cũ.
Nó thay đổi một cách rất kỳ lạ
Two time
Bài này làm kiểu gì vậy?
Giọng nói ấm áp quen thuộc ấy vang lên ngay bên cạnh anh
Two time.. đứng sát bên cạnh bàn
Không phải cách xa hai dãy nữa. Không phải né tránh. Mà là đứng ngay đây, như thể chuyện đó là hiển nhiên.
Azure
Cậu không biết thật à?
Two time
Ừ, chỉ tôi đi màa //long lanh nhìn cậu//
Azure thở nhẹ rồi từ từ kéo vở cậu lại gần
Azure
Chỗ này phải như thế này..
Cậu vừa nói vừa chỉ, không để ý rằng khoảng cách giữa hai người đã gần đến mức vai chạm nhẹ vào nhau.
Một cảm giác quen thuộc nhưng.. đã lâu nó mới bắt đầu lại..
—
“Ê ê ê, hai đứa bây thân lại rồi à?” đứa bạn phía trên quay xuống, mắt sáng rực như vừa hóng được drama
Azure lập tức ngồi thẳng lại
Azure
K-không có gì đâu//gượng gạo//
Two time
Ừ //Đáp một cách tự nhiên//
Nhưng khi người kia quay đi, cậu khẽ nghiêng đầu, nói nhỏ đủ để chỉ Two time nghe
Azure
Nhưng nếu cậu muốn, cũng được //thở hơi ấm vào tai cậu//
Two time
C-cậu vừa nói gì!? //Ngại ngùng//
Azure
//cười nhẹ// Không có gì đâu ngốc ạ //cười nhẹ nhìn cậu, xoa đầu cậu nhẹ nhàng//
Nụ cười đó.. không còn lạnh như trước nữa
Azure định lên sân thượng như mọi khi thì một giọng nhỏ nhắn vang vọng từ đằng sau cậu
Two time
Đợi đã! //đuổi theo cậu//
Giọng nói ấy tuy lạnh như băng nhưng lại chứa 1 điều gì đó ấm áp đối với cậu
Two time
Đi với tôi không? //Hỏi nhẹ nhàng//
Tuy chỉ là một câu nói tưởng chừng như đơn giản nhưng đã khiến Azure lệch một nhịp
Azure
..Tuỳ cậu //Không cảm xúc//
Hai người cùng lên sân thượng
Cùng nhau tận hưởng những khoảnh khắc ngày trước nhưng nó lại ấm áp hơn
Không ai nói gì nhiều. Nhưng khi bước chân lại vô thức chậm lại để đi ngang nhau
Vẫn là những làn gió gợi lên những hình ảnh rung động của từng người
Gió nhẹ, nắng dịu dàng quan sát từ trên trời xanh thẳm
Nhưng lần này..không còn một mình nữa
Không còn là những bóng đen cô đơn nữa
Azure tựa vào lan can. Two time đứng cạnh
Một lúc sau, Two time lên tiếng
Two time
Cậu vẫn đến đây mỗi ngày à? //Thắc mắc hỏi cậu//
Azure
Ừ //lạnh lùng trả lời//
Azure
Vì nó yên tĩnh //nhìn ra bầu trời//
Azure
Và.. nói làm tôi nhớ đến một người //nhẹ nhàng quay sang nhìn cậu//
Gió thổi qua,làm mái tóc khẽ lay động
Two time
Đó..là ai //tò mò hỏi cậu//
Azure
Cậu biết rồi còn hỏi làm gì? //Giọng hơi gắt vì cậu hỏi hơi nhiều//
Một khoảng lặng trong tiếng gió vút qua
Nhưng lần này..nó ấm áp một cách kỳ lạ
Two time lại gần hơn một chút
Như chỉ cần nhúc nhích nhẹ là có thể chạm vai đưa hơi ấm cho nhau
Two time
..Mà cảm ơn cậu //Gượng gạo//
Azure
Vì cái gì? //Nhíu mày//
Two time
Vì không bỏ tôi..//quay sang chỗ khác//
Câu đó nhẹ như gió.. nhưng đọng lại rất lâu
Azure
Cậu nghĩ tôi dễ bỏ người khác lắm à?
Two time
Không. Tôi biết cậu không phải như vậy
Two time
...Xin lỗi //quay sang nhìn cậu//
Azure thở ra rồi khẽ chạm vào bàn tay cậu
Nhưng đủ để cả hai nhận ra
Azure
...Đừng để biến mất nữa là được //Thở dài//
Two time nhìn xuống bàn tay đó rồi siết nhẹ
Two time
Ừ, không làm cậu buồn nữa, không bỏ cậu 1 mình nữa //cúi mặt xuống//
Khi bước ra cổng trường, Two time khẽ nói:
Mai..vẫn đi cùng chứ? //ngượng ngùng//
Cậu chỉ bước chậm lại một chút, đợi Twotime đi ngang hàng, rồi mới nói:
Azure
Được, nếu cậu không đi muộn..//Nhẹ nhàng quay sang nhìn cậu//
Two time
Không như vậy đâu //Nhìn Azure//
Ánh nắng chiếu đổ dài ra con đường dài thẳng tắp
T/g
Mỗi tuần mik sẽ ra 1-2 chap nhe, mik rảnh thì lm 3-4 chap nhé nhưng lúc mik bận mik sẽ k ra dc á
Download MangaToon APP on App Store and Google Play