Trốn Ư? Em Đừng Mơ
Chapter 1
Một người có gia cảnh lẫn tiền tài được cưng chiều đến vô pháp vô thiên sẽ có dáng vẻ như thế nào? Nếu như hỏi Châu Vũ Hinh thì có lẽ cô cũng phần nào có thể trả lời được câu hỏi này.
Châu Vũ Hinh sinh ra trong gia đình không mấy khá giả, cha nghiện rượu thường xuyên đánh đập mẹ và cô, ong thường lấy lý do mẹ không sinh được con trai để nối dõi mà khinh miệt thậm chí còn sỉ nhục mẹ nhưng lại chẳng nhìn lại bản thân mình có dáng vẻ như thế nào. Ông không chỉ nghiện rượu mà còn có thói cờ bạc, ngày ngày nếu không ra ngoài đánh bạc với người khác thì cũng nằm trong nhà chìm đắm trong men say, khi lên cơn thì đem mẹ con cô ra đánh. Gánh nặng kinh tế trong nhà hoàn toàn giao cho mẹ.
Vũ Hinh năm nay chỉ là học sinh lớp 11, tâm hồn còn not nớt nhưng ngày ngày chứng kiến những cảnh tượng khủng khiếp khiến thể xác lẫn tinh thần đều chịu tổn thương. Cô luôn mong muốn mẹ và cha ly hôn, nhưng mẹ lo này sợ kia, luôn nói muốn cho cô một gia đình hoàn chỉnh, nhưng liệu có thực sự 'hoàn chỉnh'?
Mẹ của cô hiện làm giúp việc cho một gia đình giàu có, tiền lương gấp 3 lần công việc trước, nhưng vẫn không đủ cho cha. Những lúc không có tiền tiêu, ông lại đánh mẹ và cô, biết điểm dừng không đánh lên mặt, nhưng hôm nay lỡ tay khiến gương mặt mẹ sưng to, bầm tím.
Sợ gia đình giàu có dị nghị, mẹ điện thoại nói bị ốm, công việc tạm để con gái lo liệu. Hôm nay là ngày đầu tiên Vũ Hinh làm thay mẹ. Cô hoàn thành bài tập sớm, đến biệt thự sau tan học.
Biệt thự rất to lớn, có vườn hoa và hồ bơi. Quản gia đưa cô đến gặp phu nhân. Bước vào phòng sách, một phụ nữ trung niên với gương mặt được bảo dưỡng tốt, nếp nhăn hầu như không có, lớn tuổi hơn mẹ Vũ Hinh nhưng không ai tin.
Hoàng Dực Phi ngồi trên ghế đẩu, tay ôm con mèo anh lông dài màu xám tro với đôi mắt xanh biếc tựa như viên ngọc, lười biếng đảo mắt xung quanh, chậm rãi rơi trên Vũ Hinh đứng sau quản gia, chẳng nói gì.
Quản Gia
Đây là con gái của giúp việc đến làm việc thay cho mẹ mình ạ
Châu Vũ Hinh
Cháu chào phu nhân ạ
Hoàng Dực Phi không quan tâm đến cô, chỉ chăm chú mèo, sau lâu mới chậm rãi nói.
Hoàng Dực Phi
Nếu như đã đến giúp thì làm việc cho tốt, đừng có táy máy tay chân
Cô cùng quản gia lui ra ngoài. Vào khoảnh khắc xoay người, Vũ Hinh va phải một thứ, hơi lui về sau, đưa tay lên trán, rên rỉ nhẹ rồi ngẩng đầu nhìn. Trước mặt là một thiếu niên gương mặt kiêu ngạo, mái tóc đen vuốt keo ngược sau, tai và khoé miệng xỏ khuyên, hai tay trong túi quần, nhìn chăm chăm cô.
Ánh nhìn của hắn khiến Vũ Hinh khó chịu, nhưng cô cố gắng không biểu hiện ra.
Hoàng Dực Phi
Đi đứng cho cẩn thận vào
Cô nhanh chóng rời đi, không biết thiếu niên đang nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.
Hoàng Dực Phi
Đã bảo con bao nhiêu lần là đừng có ăn mặc như thế này nữa, mau đi thay bộ đồ khác ra cho mẹ
Hoàng Cảnh Nghiên
Vâng vâng, biết rồi, mẹ à
Chapter 2
Hoàng Dực Phi bỏ chú mèo xuống ghế sofa, nhìn đứa con trai với gương mặt bất cần đời rồi thở dài lên tiếng.
Hoàng Dực Phi
Việc ở trường học cũ mẹ sẽ sắp xếp, dù có đánh người thì cũng đừng để người ta bắt được thóp, có kẻ cố tình quay lại cảnh con đánh người rồi đấy, có biết không hả?
Hoàng Cảnh Nghiên cảm thấy phiền phức mà nhíu mày, hắn luồng tay vào mái tóc đen được vuốt keo, dáng vẻ khá ngông nghênh.
Hoàng Cảnh Nghiên
Vậy thì sao? Cùng lắm thì chuyển trường đi, con cũng chẳng muốn học ở nơi đó nữa, chẳng có gì vui, nhạt nhẽo.
Hắn tiến đến ghế sofa, dùng chân hất chú mèo đang ngồi trên đó xuống rồi tuỳ ý ngồi vào, chân bắt chéo, lười biếng tựa lưng ra sau.
Hoàng Cảnh Nghiên
Chuyển đến trường tư thục Ánh Dương đi.
Hoàng Dực Phi
Trường đó cũng xứng để con vào à?
Hoàng Cảnh Nghiên
Không quá nổi tiếng nhưng gần nhà, tiện để cho mẹ giám sát con, mẹ còn không hài lòng?
Hoàng Dực Phi
Hiếm thấy con biết suy nghĩ đấy.
Hoàng Cảnh Nghiên cười cười, khoé môi khẽ nhếch lên, hắn chống tay lên cằm rồi nhìn ra ngoài khung cửa sổ lớn.
Một cô gái nhỏ nhắn đang lễ phép cúi đầu với người làm vườn.
Châu Vũ Hinh
Quản gia bảo cháu quét sân ạ.
Người làm vườn chỉ quét mắt nhìn một cái rồi chỉ chỉ vào cây chổi ở trong góc vườn. Châu Vũ Hinh nhìn theo hướng tay của người làm vườn tiếp theo đó cúi đầu cảm ơn. Phù hiệu trường học ở trên đồng phục viết hai chữ 'Ánh Dương' in hoa khá rõ ràng. Đại thiếu gia nào đó ngồi ở trong phòng câu lên một nụ cười hài lòng, lúc nãy khi chạm vào nhau, ngoài quan sát gương mặt nhỏ nhắn đang hơi hoang mang thì hắn còn nhìn được vài thứ khá hay ho, tên trường chẳng hạn.
Châu Vũ Hinh chú tâm vào công việc, tuy thỉnh thoảng sẽ cảm thấy bất an trong lòng, như cảm nhận được có người đang lén nhìn mình nhưng cô không mấy quan tâm cho lắm, chỉ cố gắng làm xong việc để có thể về nhà. Bình thường công việc của mẹ sẽ kết thúc vào lúc 8 giờ tối, cũng không quá nặng nề, chỉ là có hơi nhiều việc. Công việc bắt đầu từ lúc 6 giờ sáng, nhưng giờ đó Vũ Hinh phải đến trường, vậy nên cô hì hục đến tận 11 giờ đêm mới xong công việc ngày hôm nay, các cô chú làm chung thấy cô ngoan ngoãn lễ phép cho nên đã giúp đỡ không ít, Châu Vũ Hinh thực sự khá xúc động, lần đầu tiên cảm nhận được sự ấm áp này.
Sau khi đã làm xong việc, cô chuẩn bị đi về, đi ngang qua cửa chính liền thấy một bóng dáng có hơi bất cần đời đang ngồi chễnh chệ ở giữa lối đi. Người thiếu niên tuổi đời không gọi là lớn đang nhả ra một ngụm khói, Châu Vũ Hinh đứng hơi cách xa vẫn cảm thấy khó chịu, cô nhớ đến cha mình, mỗi lần cha hút thuốc thì sẽ kiếm cớ để chửi mắng cô và mẹ. Người thiếu niên này mặc đồng phục của trường nổi tiếng, chứng tỏ hắn vẫn còn là học sinh, bình thường cô cũng đã nhìn thấy vài học sinh hút thuốc, nhưng đều lén trốn vào trong hẻm chứ không ung dung mà hút ở nhà như người này, hắn ta chắc chắn là kẻ đáng sợ.
Châu Vũ Hinh trong lòng bồn chồn mãi không thôi, cô sợ đến mức không dám nhìn thẳng vào hắn mà chỉ chậm rãi cúi đầu và lướt qua.
Chẳng biết vô tình hay cố ý, lúc cô đến gần thì Hoàng Cảnh Nghiên nhả một ngụm thuốc khiến cho cô không cẩn thận hít vào, ho sặc sụa.
Bên tai cô nghe rõ thấy tiếng hắn cười nhạt, tiếp theo đó lại xem như không có việc gì ném bừa điếu thuốc xuống đất rồi khiễng chân dập tắt.
Hoàng Cảnh Nghiên
Có sao không? Do đằng ấy lùn quá nên tôi đây không nhìn thấy, xin lỗi nhé!
Châu Vũ Hinh đưa tay lên đầu mũi xoa xoa vài cái rồi hít vào, máy móc mà đáp.
Châu Vũ Hinh
Không, không có gì.
Nói xong liền cúi đầu rồi vội bước đi.
Hoàng Cảnh Nghiên tay bỏ vào trong túi quần, nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy gấp gáp rời đi, khoé môi vừa cười lại thu liễm, nét mặt đang cợt nhã thì lạnh như băng, hắn nhìn xuống dưới sàn nhà cẩm thạch láng mịn bị tro của tàn thuốc làm bẩn, tiếp đó xoay người đi vào trong, chẳng biết được hắn rốt cuộc đang nghĩ gì nữa.
Châu Vũ Hinh hoàn toàn không biết được từ đây bước ngoặc của cuộc đời cô bắt đầu thay đổi.
Chapter 3
Trên con đường tối tăm, Châu Vũ Hinh chạy vội về nhà, gương mặt hớt hãi. Trong đầu cô vẫn hiện ra gương mặt của cậu thiếu niên, cảm giác lo lắng bồi hồi. Vũ Hinh lắc đầu, vỗ nhẹ má để tỉnh táo.
Châu Vũ Hinh
Không có chuyện gì đâu, đừng có nghĩ ngợi quá nhiều.
Căn nhà nhỏ của gia đình ba người: mùa hè nóng bức, mùa mưa dột nước. Châu Chí Cường - cha cô, người không có quy tắc, mỗi ngày nếu không ra cờ bạc thì ở nhà, vỏ chai rượu ném khắp sàn, võ nát. Nếu giẫm phải, chân sẽ bị thương, và chắc chắn sẽ nghe tiếng ông gào thét vô lý.
Khi Vũ Hinh về đến nhà, Châu Chí Cường đã say xỉu, lăn trên sàn. Cô thở dài, cố kiềm tĩnh. Mẹ - Lương Niệm Hoa ngồi ở góc, dùng thuốc đỏ bôi vào vết tím xanh trên cánh tay. Hẳn là khi cô不在, ông đã đánh mẹ.
Vũ Hinh không cầm nổi, nước mắt rơi. Cô tiến đến Niệm Hoa, kéo bà ra ngoài. Cả hai đứng dưới bóng đèn đường chập chờn. Vũ Hinh lau nước mắt, giọng nén giận dữ.
Châu Vũ Hinh
Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn chuyện này tiếp diễn đến bao giờ đây?
Lương Niệm Hoa cúi đầu, nước mắt rơi âm thầm, lặng lặng lau rồi ngước nhìn con.
Lương Niệm Hoa
Con đừng lo gì cả, mẹ có thể chịu được. Con năm nay chỉ mới học lớp 11 thôi, nếu chúng ta không ở đây nữa thì phải làm sao?
Châu Vũ Hinh
Làm sao chứ? Nếu rời khỏi đây thì đến nơi khác sống, chuyển trường cũng chẳng sao. Con không muốn nhìn thấy mẹ thương tích đầy mình thế kia thêm một lần nào nữa.
Giọng Vũ Hinh ngày càng nhỏ, cổ họng đau như bị vướng.
Lương Niệm Hoa
Mẹ không thể để cha con một mình được, dù sao người ấy cũng là chồng của mẹ.
Vũ Hinh ko hiểu: chồng thì có thể đánh đập vợ con như thế? Trong mắt cô, chẳng có kính nể nào cho người cha này. Ông chẳng làm gì hay, thường xuyên bạo hành mẹ và cô. Nhìn mẹ quyết định, Vũ Hinh buộc phải nghe theo, định sau khi tốt nghiệp sẽ rời khỏi đây.
Sáng hôm sau cô đến trường khá sớm, mọi việc vẫn như thường ngày, cho đến khi vào tiết học đầu tiên, giáo viên chủ nhiệm bước vào rồi dõng dạc mà nói:
Giáo viên chủ nhiệm
Hôm nay lớp ta có học sinh mới, cậu ấy vừa mới chuyển trường.
Từ ngoài cửa lớp, một chàng trai bước vào: dáng vẻ ngông, tay bỏ trong túi quần, ánh mắt thờ ơ quét lớp, dừng lại khi nhìn thấy Vũ Hinh, miệng nở nụ cười. Vũ Hinh cảm thấy giật mình, tự hỏi sao cảm thấy khó chịu với cái nhìn này.
Thiếu niên nhìn sang giáo viên, rút tay ra khỏi túi, mở miệng.
Hoàng Cảnh Nghiên
Chào mọi người, tôi là Hoàng Cảnh Nghiên, vừa mới chuyển đến, mong được giúp đỡ.
Nói xong, hắn tiếp tục nhìn Vũ Hinh. Vũ Hinh nhíu mày nhìn lại, nhưng Hoàng Cảnh Nghiên không lui. Cuối cùng, Vũ Hinh xoay đầu né tránh.
Các nữ sinh trong lớp nhìn thấy gương mặt của hắn thì đương nhiên nháo nhào không thôi, các nam sinh thì thái độ hoàn toàn ngược lại, có lẽ vì ganh tỵ hắn được nữ sinh chú ý đến. Giáo viên chủ nhiệm nhìn sang Hoàng Cảnh Nghiên rồi cười lấy lòng:
Giáo viên chủ nhiệm
Em muốn ngồi ở đâu?
Hoàng Cảnh Nghiên không để ý đến thái độ xúc động xung quanh, đảo mắt suy nghĩ rồi trả lời.
Hoàng Cảnh Nghiên
Em không quen ai trong lớp.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play