Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bmason – Xuân Hạ Thu Đông Rồi Lại Xuân

𝜗𝜚1.ɴɢàʏ đầᴜ ᴛɪêɴ𝜗𝜚

Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Ủa, phòng 112 ở đâu ta ?
Nguyễn Xuân Bách – Đã tốt nghiệp , hiện đang nhận việc ngày đầu tiên.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: A , anh Thành !
Bác sĩ / y tá
Bác sĩ / y tá
Thành/Bác sĩ|: Hả ? Xuân Bách à em , có chuyện gì hả ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Phòng bệnh 112 ở đâu vậy anh ?
Bác sĩ / y tá
Bác sĩ / y tá
Thành/Bác sĩ|: Lên thang máy , tới tầng 7 , đi thẳng ra hành lang , quẹo trái là đến em nhé.
Xuân Bách gật đầu , cậu đi theo chỉ dẫn của Thành , thuận lợi đến căn phòng mình đang tìm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
"Gõ Cửa"|:Tôi là bác sĩ phụ trách phòng bệnh này.
Xuân Bách nói , dừng lại một chút ở cửa. Bên trong vẫn không có động tĩnh gì. Khi định gõ thêm vài tiếng nữa, bên trong truyền ra giọng nói.
.:" Vào đi. "
Giọng nói khá nhỏ , nhưng đủ để người ở trước cửa nghe thấy.
Xuân Bách mở cửa , bước vào bên trong. Căn phòng khá gọn gàng, có phần sạch sẽ.
Trên trường bệnh là người cậu chuẩn bị khám, người đó không nhanh không chậm quay về phía cậu. Đôi mắt đen sắc sảo khoá chặt vào cơ thể cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Tôi là Nguyễn Xuân Bách , phụ trách thay băng gạc và khám buổi sáng cho cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Do bác sĩ Giang có lịch bận nên buổi sáng sẽ do tôi phụ trách.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Được thôi.
Nguyễn Thành Công – Bệnh nhân phòng 112 , do vài chuyện không hay về người yêu mà tự vẫn nhưng không thành.
Thành Công nhún vai , bước xuống chiếc giường , đến ghế ngồi đối diện Xuân Bách.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Sáng giờ cậu thấy thế nào ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Vẫn ổn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Cảm thấy đau hay mệt ở đâu không ? "Ghi chú"
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Vết thương cũ hơi nhói nhưng nhìn chung thì vẫn ổn.
Xuân Bách hơi nhíu mày , dừng việc ghi chép.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Được rồi. Cho tôi tháo băng gạc để xử lý lại vết thương.
Thành Công không nói gì , hắn đưa tay ra , chiếc băng gạc lúc nào đã thấm ít máu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Anh có cử động mạnh không ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Hình như là có.
Xuân Bách hơi nhíu mày lại , tay đang mở băng dừng lại.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Tôi không đùa với cậu đâu.
Thành Công nghe thế , nụ cười trên mặt xuất hiện rõ hơn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Bác sĩ Bách , đừng căng thẳng quá.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Việc của cậu là khám và giúp tôi thay băng gạc.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Nhưng đâu có nghĩa tôi không được đùa với cậu ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Anh đang cản trở việc của tôi đấy.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Vâng , không chọc cậu nữa , bác sĩ thỏ.
Thành Công nói xong , Xuân Bách đã ấn nhẹ vào vết thương của hắn.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: A !!
Thành Công kêu lên một tiếng rõ đau , khi ấy , Xuân Bách mới tiếp tục công việc của mình.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Bác sĩ thỏ à , đừng ác độc với tôi chứ ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Bộ tôi nói sai sao ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Anh nói không sai , nhưng tôi không thích ai gọi tôi là thỏ !
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Đừng khắc khe với người khác vậy chứ , nhìn bác sĩ giống một chú thỏ lắm.
Xuân Bách nghe mà bực trong lòng , nếu cậu không là bác sĩ thì giờ hắn xong đời với cậu.
Thành Công sau khi nói , thấy gương mặt cậu hơi đỏ liền khoái chí mà cười tươi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Nhưng mà bác sĩ biết không ? Cậu dễ thương giống thỏ thật đấy.
Cậu khựng lại , ngước lên nhìn hắn như nhìn một kẻ điên.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Bớt xàm đi Thành Công.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Rồi , thua bác sĩ thỏ.
Xuân Bách bực lắm nhưng chẳng làm được gì.
Khi tháo xong lớp băng gạc cuối cùng , Xuân Bách nhận ra tay hắn đang nhỏ vài giọt máu. Vết thương cũng xuất hiện rõ ràng hơn.
Xuân Bách hơi nhíu mày , một tay cầm tay đang bị thương của hắn , tay còn lại cầu chai khử trùng lên.
Cậu không ngước lên , giọng đều đều hỏi hắn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Nè , sao mà cắt nhiều vết thế ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Kệ tui.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Điên à ?
Xuân Bách hết nói nổi tên này. Hắn giống bị tâm thần hơn là tự vãn ấy.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Muốn biết không ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Kể đi.
Xuân Bách nhẹ nhàng sát trùng vết thương cho hắn , giọng đáp.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Do cô ấy không yêu tôi nữa.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Tôi đã làm mọi cách , cô ấy vẫn chưa từng quay đầu lại.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Đến khi tôi rạch tay , cô ấy vẫn chưa thề nhìn lấy tôi một lần.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Tôi tưởng tôi không qua khỏi nhưng may có anh Linh xuất hiện kịp lúc nên còn sống đến giờ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Anh Linh ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Bùi Trường Linh , trưởng khoa bệnh này.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Anh ấy cũng là người anh thân thiết của tôi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Ồ , nên anh ấy mới kêu tôi đi thay việc anh ấy.
Thành Công không đáp , hắn chỉ nhìn đôi tay đang tỉ mỉ mà quấn băng gạc lại cho mình.
Ánh mắt hắn ánh lên ánh sáng sâu trong mắt.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Xong rồi đó. Thấy vướng chỗ nào không ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Hông.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Sáng giờ cậu thấy mình có làm sao không ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Thấy hơi chống mặt , giờ thì đỡ rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Còn gì không ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Không.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Vậy tôi đi đây , tôi còn phải đi khám người khác.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Ủa , sao đi nhanh vậy ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Anh Linh khám cho tôi xong còn nói chuyện với tôi , sao cậu đi nhanh vậy ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Còn gì nói với cậu đâu ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Đi thật hả ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Ừm , thuốc của cậu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Mai qua sớm nha.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Không biết nữa , nếu tối tôi trực thì có thể sáng đến trễ đấy.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Tí tôi kêu anh Giang cho cậu không trực đêm.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Vậy tốt quá , cảm ơn à.
Cậu nói xong , quay ra cửa mà rời đi.
Thành Công nhìn theo bóng dáng cậu đi khuất mới quay lại. Tay mới được băng bó dơ lên ngắm.
Băng gạc được quấn rất kĩ , từng đường nét khác với Giang và Linh quấn cho hắn.
Thành Công khẽ mỉm cười , hắn quay lại chiếc giường của mình mà nằm xuống , hắn đang suy tư về cậu.
Khác với những người trước , cậu không tránh mặt mà nói chuyện thẳng với hắn. Điều này quá lạ.
Ai trong bệnh viện điều chọn cách tránh xa hắn , chỉ có Linh , Giang và cậu đến gần.
Hắn dành cả buổi trưa và chiều để suy tư.
Cậu là ai ? Là ai mà khiến hắn không rời mắt được ?
𝜗𝜚𝙀𝙣𝙙𝜗𝜚
_________________
ɢóᴄ ᴛáᴄ ɢɪả✨
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Chuyện được ra mắt khá sớm so với dự kiến.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Do vướng lịch thi cuối kì nên có lẽ không ra được nhiều chap.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Tác giả vẫn sẽ cố hết sức để có thể mang đến một tác phẩm hay cho đọc giả.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Bước đi này khá khó khăn, do đây là lần đầu viết chuyện thế loại này.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Việc bác sĩ khám như sao thì tác giả không biết.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Có những khúc tác giả diễn tả chưa tốt lắm, mong đọc giả bỏ qua.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Nhân vật Nguyễn Thành Công được xây dựng lụy tình, dành hết yêu thương cho một cô gái.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Đến cuối, Công từ bỏ, nhưng lòng còn vương vấn cô ấy.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Nhân vật Nguyễn Xuân Bách được xây dựng là người nhẹ nhàng, tuy tính cách hơi hỗn nhưng vẫn dễ thương.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Cuộc tình họ bắt đầu từ mùa hạ nắng sáng.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Nhưng chẳng kéo dài lâu.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Cô ấy quay về.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Sờ boi vậy đủ rồi.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Do vướng lịch thi nên chắc 3-4 chap trước hè là cùng.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Hè mỗi tuần 3 chap.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Lười thì hết tháng 1 chap.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Siêng thì mỗi ngày mỗi chap.

𝜗𝜚2.ᴄô ấʏ ʟàᴍ đᴀᴜ ᴄậᴜ à?𝜗𝜚

Ngày thứ hai cậu nhận việc.
Tuy hôm nay trời không có mây , không có nắng nhưng thời tiết lại vô cùng ấm áp.
Do mùa Xuân đang đến gần , thêm thời tiết gần đây khá mát mẻ nên đi làm có phần dễ chịu.
Xuân Bách đi vào bệnh viện , chào hỏi mọi người rồi thuần thục đi lên tầng khám cho bệnh nhân.
Hôm nay Xuân Bách đi làm hơi sớm , vào sảnh thì chỉ có vài anh chị trực đêm chuẩn bị tan làm.
Do hôm qua cậu được tan ca sớm , tuy ngày đầu làm nhưng chẳng ai làm khó cậu.
Về đến nhà liền đánh một giấc đến tận năm giờ sáng mới tỉnh.
Xuân Bách chờ thang máy đến tầng 7 để làm việc.
---
Căn phòng 112 vẫn im liềm , cửa đống nhưng không khoá , đến gần chẳng nghe được âm thanh gì.
Xuân Bách gõ cửa , miệng bảo để người trong nghe thấy.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Khám bệnh đi.
Sau khoảng lặng ba giây , cửa mở ra.
Thành Công đứng đó , miệng mỉm cười nhẹ nhìn cậu.
Hắn chẳng nói gì , tay kéo bàn tay đang định gõ cửa của cậu , cả cơ thể Xuân Bách bị kéo vào trong căn phòng bệnh.
Xuân Bách chưa kịp định hình thì đã được người kia giữ lấy tránh ngã.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Hôm nay cậu đến sớm lắm đấy , bác sĩ thỏ.
Thành Công nói nhỏ vào tai Xuân Bách , miệng nở nụ cười cong hình bán nguyệt tuyệt đẹp.
Xuân Bách đơ người , tai dần đỏ lên do câu nói sát bên tai ấy.
Cậu đứng phắt dậy , cách xa hắn gần hai mét.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Cậu điên à !? Nói gì thì nói nhưng đừng nói gần lỗ tai tôi chứ !!
Thành Công vẫn cười , tai dơ hai bên biểu lộ sự đầu hàng.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Rồi , xin lỗi bác sĩ thỏ.
Xuân Bách hừ nhẹ , ngồi xuống chiếc ghế gần đó , tay đưa hiệu để Thành Công ngồi ghế đối diện.
Thành Công hiểu ý , nhẹ nhàng ngồi xuống. Hắn ngồi xuống , một tay chống cầm nhìn cậu bác sĩ nhỏ đang mở tài liệu ghi chú mà cười nhẹ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Bác sĩ thỏ , hôm nay đến sớm thế ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Tôi tưởng đến mười giờ mới thấy bác sĩ thỏ chứ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Nếu hôm qua bác sĩ Giang không cho tôi nghỉ trực đêm thì cậu không thấy tôi ở đây đâu.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Tôi nghĩ cậu sẽ thấy một cô bác sĩ khác thay tôi đó.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Ể , vậy là không được đâu nha.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Tôi nhắm cậu rồi , không ai được thay thế đâu.
Thành Công nói , hắn đưa đôi mắt cong cong nhìn cậu. Nói thật , nếu là người thường chắc cậu đổ hắn rồi đấy.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Xàm quá , giờ khám này.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Tối giờ thấy đau hay khó chịu gì không ? " Ghi chú "
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Hog.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Đưa tay đây để tôi thay băng gạc cho.
Thành Công ngoan ngoãn đưa tay ra , nhìn hắn lúc này trong giống một đứa trẻ vừa mới bị phạt.
Đôi mắt hắn lung linh , ngoan ngoãn mà làm theo những gì cậu nói.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Nguyễn Thành Công ?
Hắn giật mình nhẹ , ngước mắt nhìn cậu với vẻ chột dạ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Có gì hả ..?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Tại sao lại có thêm vết cắt ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Cậu có biết rằng vết thương cũ của cậu chưa lành không ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Bây giờ còn nhận thêm vết thương mới , sau không cắt luôn tay bên phải đi !?
Xuân Bách giận thật rồi , bác sĩ nào muốn thấy bệnh nhân của mình tay chưa lành lại cắt thêm vết mới không ?
Thành Công không cãi nổi , hắn liền chưng ra bộ mặt đáng thương mà nhìn cậu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Hog cố ý mà..
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Tại .. Tại cô ấy nói sẽ quay lại với tôi..
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Nếu như tôi rạch đủ 27 nhát , cô ấy sẽ quay lại..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Cậu ngu vì tình ít thôi !!
Xuân Bách tức điên lên được , một ngày phải sửa bao nhiêu cái báo cáo , nghe mấy ông sếp nói này nói nọ đã mệt lắm rồi.
Bây giờ còn gặp thằng lụy tình này , cậu hứa , nếu không trị được tên này cậu không còn tên Xuân Bách !!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Cô ấy yêu cậu lắm à mà cứ đâm đầu vậy !!?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Cô ấy tốt à ? Cô ấy xinh đẹp à ? Cô ấy tài giỏi à ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Sao cậu ngu vậy ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Nó lợi dụng cậu chứ đéo phải yêu cậu , cậu hiểu không !?
Thành Công đứng yên chịu trận , do cậu nói đúng quá hắn chẳng phản bác được gì.
Nói hắn ngu cũng được , hắn tự nhận điều đó. Vì hắn yêu cô ấy quá nên đâm ra chẳng buôn bỏ được.
Đi cùng nhau từ năm nhất đại học , đó cũng là một khoảng thời gian dài nên buôn cũng khó.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Nói gì cũng được..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: M.ẹ rạch luôn m.ẹ tay kia đi !
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Rồi người khổ là tôi đây này !
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Thấy cậu càng ngày càng tệ thì anh Linh với anh Giang chửi tôi chết đấy !
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Xin lỗi mà , đừng nặng lời nữa..
Xuân Bách bỏ cánh tay đang được mình cầm lấy xuống. Không thèm nhìn mà quay đầu vào giấy ghi chép.
Thành Công cuốn hết cả lên , xích ghế lại gần cậu hơn.
Xuân Bách né ra , không cho phép tay người kia đụng vào mình.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Thôii , xin lỗi mà.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Hứa không làm vậy nữa , bác sĩ thỏ đừng giận nữaa.
Thành Công năn nỉ ỉ ôi một lúc thì Xuân Bách cũng nhìn cậu , ánh mắt nhìn như muốn giết hắn ngay lập tức.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Đưa tay đây để băng lại.
Giọng Xuân Bách vẫn còn rất giận , nhưng hành động của cậu lại nhẹ nhàng để hắn không thấy đau.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Thôi đừng giận tôi nữa.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Không có lần nữa đâu , hứa với bác sĩ thỏ luôn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Hứa suông ai mà tin.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Hông có suông !!
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Rồi , tin cậu lần này.
Xuân Bách nhẹ nhàng băng vết thương lại cho hắn , đôi tay thuần thục mà quấn kĩ băng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Xong rồi , trưa bác sĩ Giang sẽ đến.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Tôi có việc rồi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Đừng đi..
Thành Công níu góc áo Xuân Bách lại , chẳng cho cậu đi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Sao nữa tên lụy tình ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Bác sĩ thỏ đặt biệt danh tôi kì quá à.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Vậy để tôi đi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: À không , biệt danh nghe cũng được.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Nhưng có chuyện gì ? " Ngồi xuống"
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Cậu kêu Giang trưa Linh đi được không ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Tôi có chuyện muốn nói với anh ấy.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Linh khám cho cậu buổi tối mà ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Chuyện này quan trọng , không đợi tối được.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Rồi , giờ tôi đi được chưa ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Mai đến lúc giờ này nhé , bác sĩ thỏ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Có thể.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Chắc chắn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Ừm , chắc chắn.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
|: Tôi đi đây.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Tạm biệt.
Xuân Bách mở cửa , bước ra ngoài.
Thành Công quay về giường , nằm suy nghĩ về cô gái mà cậu lụy tình.
Bao lần , cậu muốn bỏ đi nhưng cuối cùng lại quay trở lại.
Nhưng lần này , Xuân Bách cho cậu một cái nhìn khác.
Ở bên cậu , Thành Công không nghĩ đến cô ấy nữa.
Không biết làm sao , có lẽ anh Linh biết rõ chuyện này hơn hắn.
Nằm suy tư được một lúc , cánh cửa lại bật mở.
Nhưng lần này khác với mọi lần trước.
𝜗𝜚𝙀𝙣𝙙𝜗𝜚
______________
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Công chưa hết lụy đâu cả nhà.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Tầm chap 10 là tình cảm dần phai.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Hôm nay ngoi lên cũng còn chuyện quan trọng.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Mình biết Bách sai , nhưng với tư cách là một cổ đông ở bên Bách.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Mình không chọn cách bênh hay lên án những hành vi của Bách.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Mình cũng là con gái , cũng là phụ nữ.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Nhưng mình vẫn chọn ở bên Bách.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Mình biết Bách đã chịu nhiều khó khăn trên con đường của mình.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Mình là cổ đông , một phần trong căn nhà to lớn của Xuân Bách.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Mình vẫn ở bên Bách.
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Không rời đi , không trách móc.

𝜗𝜚3.sᴜʏ ɴɢʜĩ ᴄủᴀ ʟɪɴʜ𝜗𝜚

Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Mày kêu anh lên đây có chuyện gì ?
Bùi Trường Linh – Người anh thân thiết của Thành Công , anh là bác sĩ cũng như trưởng khoa bệnh này. Trường Linh còn mở một phòng khám tâm lý nên việc gì của Thành Công anh đều giải quyết được.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Nhớ anh nên kêu.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Tao không đùa với mày nha Thành Công ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Giỡn , anh ngồi xuống ghế đi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Em có nhiều chuyện cần hỏi anh.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|:"Ngồi xuống" Chuyện gì mà gấp gáp thế ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Chuyện về Xuân Bách và cô ấy.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Xuân Bách ? Bộ mày mê ẻm à ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Anh xàm rồi đó Trường Linh.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Rồi , hỏi về ai ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Cô ấy.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Mấy nay cô ấy khoẻ không ?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Sống tốt.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Hôm qua , cô ấy gọi điện cho em.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Cô ấy nói nếu em chịu làm theo những gì cô ấy bảo thì cô ấy sẽ quay lại với em.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Không hiểu sao , mỗi lần nghe giọng cô ấy , cơ thể em lại tự giác run lên.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Nhiều lần em muốn quên đi cô ấy , cô ấy lại xuất hiện.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Mỗi lần nghe giọng cô ấy , dù thần kinh em đã chống đối nhưng cơ thể vẫn làm theo.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Đến khi nhận ra mọi việc , cơ thể em lại tự làm tổn thương.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Em không hiểu , tại sao cô ấy lại làm vậy với em.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Và hơn hết , tại sao cơ thể em lại không chống đối ?
Trường Linh nghe thế , rơi vào suy tư.
Anh cảm thấy sau chuyện này còn rất nhiều khuất mắt.
Việc cô ấy có thể khiến Thành Công tự làm đau mình , lúc Thành Công có ý định từ bỏ , cô ta lại như một hồn ma đeo bám khiến Thành Công chẳng thể quên được.
Trường Linh suy nghĩ một chút , đưa ra câu trả lời mơ hồ.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Anh nghĩ , cô ta có cách để giữ em ở lại.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Đó là bùa yêu.
Thành Công nghe vậy , sững người. Bùa yêu ư ? Việc đấy chẳng thể nào.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Năm nhất mày theo đuổi nó. Nó chẳng quan tâm , mày làm tất cả mọi thứ nó mới quay lại nhìn mày một cái.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|:Mày đã cho rằng nó thích mày ?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Sau đấy mày với nó yêu nhau , mày xem , nó dùng tiến của mày , luôn đòi hỏi những thứ xa xỉ nhất , mày đều đồng ý dù nó có xa xỉ cỡ nào.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Trước khi gặp nó , mày đã từng yêu ai bao giờ chưa ?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Nhìn lần đầu mà yêu điên cuồng , tao nghĩ còn ẩn khuất.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Em không biết sao , mỗi lần gặp cô ấy , cơ thể lại mất kiểm soát.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Dù em đã cố gắng tránh xa nhất có thể , cô ấy vẫn luôn xuất hiện ngay tầm mắt em.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Bùa yêu rồi đó mày.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Em không biết..
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Anh nghĩ có thể cô ta có bí mật chẳng muốn ai biết.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Có lẽ là một việc nào đấy đáng sợ , và mày là nhân vật trung tâm.
Thành Công không đáp , rơi vào trầm tư. Hắn bất lực trước sự điều khiển vô hình này , trước cái gọi là yêu.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Mày nói mày có chuyện với Xuân Bách. Đó là chuyện gì ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Mỗi khi Xuân Bách đến gần , em lại chẳng còn cảm xúc gì với cô ấy.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Là sao ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Mỗi lần gặp hay nói chuyện , em đều tập trung vào cậu ấy.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Em chẳng suy nghĩ về ai , chẳng muốn nói chuyện với ai ngoài cậu ấy.
Chưa để Thành Công nói câu tiếp , Trường Linh ngắt lời.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Có lẽ , nó chẳng còn được mày yêu bao lâu nữa.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Thằng bé Xuân Bách ít khi nói chuyện với người không quen biết , đến cả bệnh nhân cũng chỉ hỏi về bệnh án.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Còn mày , nó ngồi trong phòng lâu hơn , nó nói những chuyện của mày , có khi còn chẳng ghi báo cáo.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Mày sắp yêu nó rồi mày ơi.
Câu cuối của anh khiến hắn rơi vào khoảng lặng. Thích Xuân Bách ? Nếu như thật thì cậu ấy có chấp nhận không ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Không có đâu , em chỉ coi cậu ấy là bác sĩ thôi.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Ờ , bác sĩ thỏ.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Ủa sao anh biết ?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Bữa đi ngang nghe được thôi.
Thành Công đỏ vành tai ngay lập tức , hắn không thích Xuân Bách , chỉ là hắn thích chọc ghẹo cậu thôi.
Xuân Bách giống thỏ nên hắn mới nói như thế , không đời nào thích đâu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Anh xàm quá Linh , biết vậy em không kêu anh vào cho rồi.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Anh mày có lòng tốt mà không nhận.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Anh coi anh tốt chỗ nào ?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Chỗ nào cũng tốt.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Điên à Linh ?
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Thằng Giang mà nó thấy tao ở đây là nó chửi tao chết.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Kệ đi , em nói Bách kêu anh lên thì không sao đâu.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Mong là nó không đập tao.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
|: Xui lắm mới bị á.
Trường Linh hừ một tiếng , đứng dậy ra ngoài. Anh sợ Giang chửi mình lắm , ngồi nghe Giang chửi 30 phút là quá đủ rồi.
Anh đống cửa , đi xuống tầng tiếp tục công việc của mình.
Hôm nay , tuy chẳng trải lòng được nhiêu nhưng Trường Linh cũng biết Thành Công đang nghĩ gì.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Thằng bé này để ý Bách rồi.
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
|: Có lẽ , Bách sẽ giúp nó quên đi cô ấy.
𝜗𝜚𝙀𝙣𝙙𝜗𝜚
________________
Linh yeuu ✨
Linh yeuu ✨
Chap này xàm , chủ nhật bù hai chap CCAL , 1 chap bên này + ra bộ mới.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play