[ Hắc Miêu ] : KỊCH BẢN CỦA KẺ KHÔNG TIM
CHƯƠNG 1: TỈNH GIẤC TRONG LỒNG KÍNH
Viên Nhất Kỳ (Nam chính): Kiếp trước là một thiên tài cô độc mang hội chứng vô cảm bẩm sinh. Cô xuyên vào vai nhị thiếu gia nhà họ Viên với một mục đích duy nhất: Hồi sinh người chị gái quá cố ở kiếp trước. Với cô, thế giới này chỉ là một chuỗi mã nguồn, và mọi người chỉ là những công cụ
Thẩm Mộng Dao (Nữ chính): Thiên kim tiểu thư nhà họ Thẩm, mang vẻ đẹp thanh khiết và tâm hồn nhạy cảm. Cô chính là "vật chứa" có tần số linh hồn tương thích nhất để chị gái Nhất Kỳ trú ngụ
Nhóm cô ai cũng muốn hồi sinh chị của cô
Ánh nắng chói chang của thành phố Thượng Hải len lỏi qua tấm rèm lụa đắt tiền, rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt của cô
Viên Nhất Kỳ
/ khẽ nheo mắt, cảm nhận sự đau nhức truyền đến từ đại não /
Đây không phải cái lạnh buốt của phòng cấp cứu kiếp trước. Đây là mùi hương gỗ đàn hương và không gian xa hoa của một thiếu gia tài phiệt
Hệ Thống
“ Xác nhận dung hợp: 100%. Chào mừng ký chủ đến với thế giới hiện đại của tiểu thuyết ‘Thiên Kim Vô Giá’ ”
Viên Nhất Kỳ
/ tiếng cơ khí trong đầu vang lên khiến khẽ nhếch môi /
Viên Nhất Kỳ
/ không sợ hãi, cũng chẳng ngạc nhiên /
Đối với một kẻ mắc hội chứng vô cảm bẩm sinh, cái chết hay việc xuyên không cũng chỉ như thay đổi một bàn cờ mới
Cánh cửa phòng bật mở. Một người phụ nữ quý phái lao đến, ôm chầm lấy cô, nước mắt dàn dụa
Đó là mẹ nguyên chủ. theo sau là ba nguyên chủ với gương mặt nghiêm nghị nhưng đôi tay run rẩy
Dung Nguyên
Mẹ tưởng đã mất con rồi
Dung Nguyên
/ nức nở, áp bàn tay ấm nóng vào má cô /
Viên Nhất Kỳ
/ trong mắt cô, những giọt nước mắt kia chỉ là một chuỗi phản ứng sinh lý của con người khi gặp biến động tâm lý /
Viên Nhất Kỳ
/ não bộ lập tức truy xuất kịch bản "Người con ngoan" /
Viên Nhất Kỳ
Con xin lỗi để bố mẹ phải lo lắng rồi / khẽ mỉm cười, ánh mắt bỗng chốc trở nên dịu dàng đến cực hạn, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy sự hối lỗi giả tạo /
Viên Nhất Kỳ
Con không sao nữa
Cúc Tịnh Y
Biết lỗi là tốt / một giọng nói thanh lãnh vang lên từ phía cửa /
Cúc Tịnh Y – chị cả của nguyên chủ
Chị cả - sắc sảo, quyền lực
Cúc Tịnh Y
/ đứng khoanh tay, đôi mắt sắc sảo như muốn nhìn thấu tâm can em gái mình /
Cúc Tịnh Y
Lần sau còn đua xe đến mức nhập viện, chị sẽ là người đầu tiên gạch tên em khỏi quyền thừa kế
Cúc Tịnh Y
Nhà họ Viên không cần một kẻ chỉ biết phá hoại
Viên Nhất Kỳ
/ nhìn chị cả, người phụ nữ này quyền lực và lạnh lùng, rất giống cô ở một khía cạnh nào đó /
Viên Nhất Kỳ
Chị cả dạy phải, em sẽ ghi nhớ / chỉ điềm tĩnh gật đầu /
Tưởng Vân
Chị đừng dọa em ấy nữa, Kỳ nhi vừa mới tỉnh mà / đứng bên cạnh nhẹ nhàng tiến tới, đưa ly nước ấm cho cô, khẽ trách nhẹ Cúc /
Tưởng Vân
Uống đi em, còn thấy choáng chỗ nào không
Chị hai - ôn nhu, tinh tế
Viên Nhất Kỳ
/ đón lấy ly nước, ngón tay khẽ chạm vào tay Vân /
Viên Nhất Kỳ
“ Gia đình này thật phiền phức, nhưng họ là tấm lá chắn tốt cho kế hoạch sắp tới “ / cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Vân, sự quan tâm chân thành từ ánh mắt Vân, nhưng lòng phẳng lặng như mặt hồ đóng băng /
Khi bố mẹ và các chị đã rời khỏi phòng
Viên Nhất Kỳ
/ lập tức thu hồi nụ cười ấm áp /
Viên Nhất Kỳ
/ gương mặt trở nên lãnh đạm như một pho tượng đá /
Viên Nhất Kỳ
/ cầm điện thoại, mở một ứng dụng trò chuyện mã hóa bí mật /
Viên Nhất Kỳ
💬 Báo cáo vị trí
Chỉ vài giây sau, hàng loạt tin nhắn hiện lên
Từ Sở Văn
💬 Tao đang ở căn hộ cao cấp phía Đông, thân phận là bác sĩ tâm lý của Diệp Thư Kỳ
Trần Kha
💬 Tao là huấn luyện viên võ thuật của Trịnh Đan Ny
Trần Kha
💬 Con bé này bướng bỉnh lắm, nhưng dễ điều khiển
Vương Dịch
💬 Tao đã thâm nhập vào tập đoàn Châu Thị, thư ký của Châu Thi Vũ
Vương Hiểu Giai
💬 Tao đang đứng dưới sân nhà mày đây, "người bạn thân" từ nước ngoài về của Nhị thiếu gia
Viên Nhất Kỳ
/ nhìn dòng tin nhắn cuối cùng, bước đến cửa sổ sát đất nhìn xuống sân biệt thự /
Vương Hiểu Giai
/ đang tựa người vào chiếc siêu xe, vẫy tay chào cô bằng một nụ cười rạng rỡ /
Viên Nhất Kỳ
“ Mọi người diễn rất tốt ”
Viên Nhất Kỳ
“ Và mục tiêu tiếp theo Thẩm Mộng Dao ”
Viên Nhất Kỳ
“ Đã đến lúc gặp gỡ rồi “
Viên Nhất Kỳ
/ tắt điện thoại, ánh mắt nhìn sâu vào khoảng không, nơi trái tim lẽ ra phải đập vì xúc động, giờ đây chỉ có một khoảng không hư vô, đen ngòm và tàn nhẫn /
Vở kịch bắt đầu, cô chính là vị đạo diễn duy nhất không bao giờ rơi lệ
CHƯƠNG 2: HOA TRÀ TRẮNG TRONG ĐÊM THƯỢNG LƯU
Thành phố Thượng Hải về đêm khoác lên mình lớp áo rực rỡ của những ánh đèn neon. Tại sảnh tiệc của khách sạn Ritz-Carlton, một buổi đấu giá từ thiện đang diễn ra, quy tụ những gia tộc quyền lực nhất. Đây chính là sân khấu hoàn hảo mà Viên Nhất Kỳ đã chọn
Viên Nhất Kỳ
/ bước xuống từ chiếc Rolls-Royce đen tuyền /
Viên Nhất Kỳ
/ diện bộ vest được may thủ công, tôn lên vóc dáng cao ráo và khí chất cao ngạo /
Viên Nhất Kỳ
/ Gương mặt vẫn duy trì một vẻ điềm tĩnh, đôi mắt thâm trầm như chứa cả màn đêm /
Hệ Thống
“ Ký chủ, đối tượng đang ở hướng 10 giờ ”
Viên Nhất Kỳ
/ đưa mắt nhìn sang /
Giữa đám đông ồn ã, Thẩm Mộng Dao xuất hiện như một đóa hoa trà trắng thuần khiết
Thẩm Mộng Dao
/ diện chiếc váy xanh nhạt giản dị nhưng đài các, mái tóc đen xoăn nhẹ xõa ngang vai /
Đi bên cạnh cô là ba người bạn thân: Diệp Thư Kỳ, Trịnh Đan Ny và Châu Thi Vũ
Trịnh Đan Ny
Mộng Dao, nghe nói hôm nay Nhị thiếu gia nhà họ Viên cũng tới / khẽ huých tay bạn mình, ánh mắt lướt qua sảnh tiệc /
Trịnh Đan Ny
Kẻ đó nổi tiếng là kẻ phá gia chi tử, cậu cẩn thận đấy
Thẩm Mộng Dao
Đan Ny, đừng nghe tin đồn / chỉ mỉm cười dịu dàng, đôi mắt trong veo không gợn chút bụi trần /
Thẩm Mộng Dao
Chúng ta đến đây vì mục đích từ thiện thôi mà
Viên Nhất Kỳ
“ Tin đồn sao “ / nhấp một ngụm rượu vang, khóe môi khẽ nhếch /
Viên Nhất Kỳ
/ Đó là thứ cô cần để tạo nên sự tương phản hoàn hảo cho màn kịch "lãng tử quay đầu" /
Viên Nhất Kỳ
/ kín đáo ra hiệu cho nhóm bạn xuyên không đã thâm nhập sẵn vào bữa tiệc /
Trần Kha
/ lúc này đang đứng cạnh Ny, trong vai một huấn luyện viên võ thuật kiêm vệ sĩ cao cấp /
Trần Kha
/ vờ như vô ý làm đổ chút rượu lên khăn trải bàn gần chỗ cô gái bướng bỉnh kia để gây sự chú ý /
Trong khi đó, Vương Dịch và Từ Sở Văn cũng bắt đầu tiếp cận mục tiêu của họ bằng những phong thái đĩnh đạc nhất
Đúng lúc buổi đấu giá bắt đầu, một gã công tử say xỉn tiến lại gần Mộng Dao, buông những lời cợt nhả khiếm nhã
Thẩm Mộng Dao
/ bối rối, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, cô định lùi bước /
NVC
Thẩm tiểu thư, đi uống với tôi một ly thôi mà, làm gì kiêu căng thế / thô bạo nắm lấy cổ tay nàng /
Thẩm Mộng Dao
Xin anh tự trọng, tôi không muốn / run rẩy, sự nhạy cảm khiến nàng cảm thấy sợ hãi /
Một bàn tay rắn chắc bắt lấy cổ tay gã công tử, lực bóp mạnh đến mức gã ta phải kêu lên đau đớn
Viên Nhất Kỳ
/ xuất hiện, đứng chắn trước nàng /
Viên Nhất Kỳ
/ không hề nổi giận, gương mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ che chở đầy uy lực /
Viên Nhất Kỳ
Ở đây không có chỗ cho những kẻ không biết học cách tôn trọng phụ nữ / trầm giọng, thanh âm lạnh như băng /
NVC
/ lập tức tái mặt, vội vàng xin lỗi rồi lủi mất /
Viên Nhất Kỳ
/ xoay người lại, ánh mắt anh đột ngột thay đổi /
Viên Nhất Kỳ
Cô không sao chứ, Thẩm tiểu thư / Sự lạnh lẽo biến mất, thay vào đó là một vẻ dịu dàng pha chút lo lắng được tính toán tỉ mỉ đến từng milimet cơ mặt /
Viên Nhất Kỳ
Tôi xin lỗi vì sự cố này diễn ra tại bữa tiệc có sự góp mặt của nhà họ Viên
Thẩm Mộng Dao
/ ngước nhìn cô /
Thẩm Mộng Dao
/ trong khoảnh khắc đó, trái tim như lỡ một nhịp /
Trước mắt nàng là người con gái mà tin đồn nói là "phá gia chi tử", nhưng hành động và ánh mắt anh lại tràn đầy vẻ quân tử và ấm áp
Thẩm Mộng Dao
Tôi... tôi không sao / thẹn thùng cúi đầu, hai má khẽ ửng hồng /
Thẩm Mộng Dao
Cảm ơn Viên tiên sinh đã giúp đỡ
Viên Nhất Kỳ
Nếu cô không phiền, tôi có thể mời cô một điệu nhảy để xua tan đi sự phiền muộn vừa rồi không / khẽ cúi người, đưa tay ra đầy lịch thiệp /
Viên Nhất Kỳ
“ Mức độ thiện cảm của Thẩm Mộng Dao: 15%. Bắt đầu giai đoạn thâm nhập tâm lý “
Viên Nhất Kỳ
/ mỉm cười, một nụ cười đẹp đến mê hồn nhưng lòng vẫn phẳng lặng như một hố đen thăm thẳm /
Với cô, cái chạm tay này không có hơi ấm, nó chỉ là bước đầu tiên để rút cạn linh hồn của đóa trà trắng trước mặt
Vương Hiểu Giai và Tưởng Vân đang khiêu vũ
Vương Hiểu Giai
/ nhìn về phía cô, khẽ gật đầu /
Vở kịch đã chính thức khai màn, và "vật tế" đã bắt đầu bước vào lồng kính
CHƯƠNG 3: VẾT RẠN TRONG BẢN GIAO HƯỞNG GIẢ TẠO
Tiếng nhạc du dương của bản Waltz tràn ngập sảnh tiệc. Viên Nhất Kỳ dẫn dắt Thẩm Mộng Dao lướt đi trên sàn khiêu vũ
Viên Nhất Kỳ
/ đôi tay đặt nhẹ lên eo nàng, giữ một khoảng cách vừa đủ để tỏ lòng tôn trọng, nhưng ánh mắt lại nhìn cô không rời, tạo ra một bầu không khí thân mật giả tạo /
Thẩm Mộng Dao
Viên tiên sinh ngài dường như khác hẳn với những gì người ta nói / khẽ lên tiếng, đôi mắt cô hơi lấp lánh dưới ánh đèn chùm /
Viên Nhất Kỳ
Người ta nói tôi là kẻ phá gia chi tử, đúng không / khẽ mỉm cười, nụ cười mang chút tự giễu đã được tính toán kỹ lưỡng /
Viên Nhất Kỳ
Đôi khi, việc để người khác tin vào những điều xấu xí sẽ giúp mình sống dễ dàng hơn
Viên Nhất Kỳ
Nhưng trước mặt một người có tâm hồn thuần khiết như em, tôi chợt thấy những lớp mặt nạ đó thật nực cười
Câu nói "chạm đúng tim đen" khiến Mộng Dao sững sờ
Nàng vốn là người nhạy cảm, luôn cảm thấy lạc lõng trong giới thượng lưu đầy giả dối này. Lời thú nhận của Nhất Kỳ khiến nàng cảm thấy giữa hai người có một sự đồng điệu kỳ lạ
Hệ Thống
“ Độ thiện cảm tăng lên 20%. Đối tượng bắt đầu nảy sinh sự tò mò và đồng cảm “
Viên Nhất Kỳ
“ Dễ lừa hơn tôi tưởng “
Viên Nhất Kỳ
“ Cảm xúc đối với tôi chỉ là những thuật toán, tôi đang giải nó một cách hoàn hảo “
Trong khi đó, ở khu vực buffet, Từ Sở Văn đang đứng cạnh Diệp Thư Kỳ
Từ Sở Văn
/ đang nói về một bức họa cổ, nhưng đôi mắt vốn lạnh lùng của một kẻ xuyên không bỗng thoáng chút ngẩn ngơ khi nhìn thấy ánh mắt say mê nghệ thuật của Thư Kỳ /
Diệp Thư Kỳ
Bác sĩ Từ, không ngờ một bác sĩ tâm lý như cô lại hiểu sâu về hội họa đến vậy / cười rạng rỡ, một nụ cười không có trong kịch bản mà Sở Văn từng đọc /
Từ Sở Văn
/ khẽ chớp mắt, trái tim vốn chỉ biết đến nhiệm vụ bỗng hẫng đi một nhịp /
Từ Sở Văn
Chỉ là sở thích cá nhân thôi / vội vã lấy lại bình tĩnh /
Từ Sở Văn
/ bàn tay đang cầm ly rượu khẽ siết chặt /
Từ Sở Văn
/ bắt đầu cảm thấy sự nhiệt thành của cô gái này có chút "phiền phức" đối với lý trí của mình /
Ở một góc khác, Trần Kha đang nhìn Trịnh Đan Ny đang hăng say kể về những trận đấu võ thuật. Gương mặt bướng bỉnh nhưng chân thật của cô khiến anh quên mất việc phải buông lời mỉa mai để gây chú ý theo kế hoạch
Sau điệu nhảy, Nhất Kỳ đưa Mộng Dao ra ban công lộng gió
Viên Nhất Kỳ
/ cởi chiếc áo vest khoác lên vai cô, hành động dịu dàng đến mức khiến người ta lầm tưởng là yêu /
Viên Nhất Kỳ
Mộng Dao, em có bao giờ cảm thấy mình giống như một con chim trong lồng kính không / nhìn về phía chân trời, giọng nói đượm buồn /
Viên Nhất Kỳ
Xinh đẹp, quý giá, nhưng vĩnh viễn không được tự do
Thẩm Mộng Dao
Sao chị biết em nghĩ thế / sững người, đôi môi run rẩy /
Viên Nhất Kỳ
Vì tôi cũng giống em / quay sang, đưa tay khẽ vuốt lọn tóc mai của nàng /
Viên Nhất Kỳ
Nhưng từ hôm nay, em không còn cô đơn nữa
Viên Nhất Kỳ
Tôi sẽ là người cùng em phá vỡ cái lồng đó
Thẩm Mộng Dao
/ nhìn vào đôi mắt thâm trầm của cô /
Nàng không hề biết rằng "tự do" mà cô hứa hẹn thực chất là một vực thẳm
Nàng cũng không biết rằng, trong khi bản thân đang cảm động đến phát khóc thì Nhất Kỳ đang lạnh lùng kiểm tra tiến độ của các cộng sự qua hệ thống liên lạc nội bộ
Viên Nhất Kỳ
- Báo cáo tình hình - / ra lệnh thầm trong đầu /
Từ Sở Văn
- Tiếp cận Diệp Thư Kỳ thành công. Nhưng đối tượng này có vẻ quá lương thiện -
Vương Hiểu Giai
- Chị gái Tưởng Vân của cậu bắt đầu tin tưởng tôi. Nhưng Nhất Kỳ cậu có chắc chúng ta phải làm đến mức này không -
Viên Nhất Kỳ
- Hiểu Giai, đừng để cảm xúc của nhân vật trong sách làm hỏng đại sự. Chị tôi đang đợi. Đừng quên chúng ta là ai - / lạnh lùng đáp trả trong tâm thức /
Ánh trăng chiếu xuống ban công, phủ lên hai người một lớp sáng bạc lung linh
Thẩm Mộng Dao
/ tựa đầu vào vai cô, cảm thấy mình đã tìm được bến đỗ /
Viên Nhất Kỳ
/ nhìn xuống thành phố bên dưới, đôi mắt vô hồn lạnh lẽo như một cỗ máy /
Cô không có trái tim để rung động, cô chỉ có một kịch bản cần phải hoàn thành bằng mọi giá
Download MangaToon APP on App Store and Google Play