Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Wen Han/Văn Hàm] Không Xác Định.

1. mở đầu

vẫn như thường lệ, cậu lê bước chân tiến đến lớp học trong hành lang dài ngoằng đầy ấp những con người khác nhau
Bụp*
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
A!
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
*ngước nhìn*
ánh mắt cậu vô cảm và đầy rẫy sự lười biến thô lỗ ngước lên nhìn hắn
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
? *khẽ nhếch môi khó hiểu*
đôi mắt anh nhìn trằm trằm cậu với vẻ tò mò có chút sự lười biếng giống cậu
thế giới 2 người chậm chạp như ngưng đọng với nhau.
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
có sao không? *nhìn cậu từ trên xuống*
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
//ánh mắt né tránh// không..
cậu vừa mệt mỏi vừa lúng túng né tránh đứng dậy rồi đi về lớp như thường.
___
reng~reng
tiếng chuông đáng ghét quen thuộc vang lên đánh dấu cho 1 tiết học mới lại đến
thế giới trong cậu yên tĩnh, lười biếng, mệt mỏi và..... không có loài người.
tiếng cửa lớp hiếm hoi trong tiết mở ra khiến người không mấy quan tâm người khác như cậu cũng phải ngước nhìn, vì điều cấm kị trong qui định nhà trường là không được mở cửa trong tiết học và giờ đây lại có người đã phá lệ.
hắn sải bước vào lớp học với chiếc balo đeo 1 bên khoác lên vẻ thờ ơ của 1 cậu học sinh vừa chuyển đến
cạch cạch
âm thanh sách vở đập lên bàn từ lệnh giáo viên
giáo viên chủ nhiệm
giáo viên chủ nhiệm
trật tự!
tiếng xì xào vụt tắt
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
//hướng ánh nhìn về phía giáo viên//
giáo viên chủ nhiệm
giáo viên chủ nhiệm
...
giáo viên chủ nhiệm
giáo viên chủ nhiệm
đây là HS mới của lớp chúng ta! Dương Bác Văn, bạn từ bang Florida về đây nên sẽ có nhiều sự khác biệt giữa 2 đất nước! các em hãy giúp đỡ và hòa đồng với bạn!
giáo viên chủ nhiệm
giáo viên chủ nhiệm
rõ chưa?
có vài âm thanh lớt thớt vang lên từ vài bạn học "Rõ!"
giáo viên chủ nhiệm
giáo viên chủ nhiệm
//nói khẽ với hắn// em giới thiệu đi.
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
đúng là như cô nói, mình từ bang Florida về nhưng mình vẫn biết tiếng của đất nước mình nên chỉ mong mọi người hòa đồng và giúp đỡ mình!
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
//nhìn trằm trằm hắn//
giáo viên chủ nhiệm
giáo viên chủ nhiệm
em lựa chỗ ngồi đi.
hắn nhìn 1 lượt sơ rồi chọn ngồi đại 1 bàn chống cũng khá gần cậu nhưng vẫn đủ khoảng cách để cậu không để ý.
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
*suy nghĩ* cũng như bao người.. cậu ta nhàm chán...
cậu nói thầm rồi thở dài trong thế giới của mình.
...
end

2

trong thế giới của cậu nhàm chán, yên bình, nhạt nhẽo, tàn khốc,...
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
...
cuộc sống của cậu cũng đã từng là màu hồng, 1 gia đình hạnh phúc mọi thứ đều tốt đẹp nhưng..
thay vì trân trọng và hạnh phúc.. cậu lại làm ngơ và coi đó là điều hiển nhiên cho đến ngày ngoại cậu ra đi đột ngột. Người mà cậu chẳng thể ngờ đến lại ra đi đột ngột vì bệnh khiến cuộc sống của cậu trở nên đau thương 1 cách kì lạ
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
haiz.. *thở dài với suy nghĩ*
từ là người đại diện thi cho trường cho đến là kẻ thành tích yếu nhất trường.
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
...
từ là kẻ có gia đình hạnh phúc, bạn bè đông đúc đến tan nát và bạn bè bỏ rơi
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
...
từ kẻ có tất cả trở thành...
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
kẻ mất tất cả..
...
cậu nằm trên giường những dòng kí đau thương đó luôn luôn lặp lại trong đầu khiến cậu như bùng nổ mà vỡ lở.
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Aaaa!
Choang*
1 tay cậu hất đổ tất cả những thứ cậu đã lên kế hoạch cho cuộc đời
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
chết thật! *tay đầy vết thương và máu*
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
má nó! sao lại như vậy nhỉ? lẽ ra mình phải trân trọng sớm hơn mới đúng chứ!
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
mình thật sự xứng đáng mà, đúng không?..
cậu như phát điên, đôi mắt không thấy rõ, đôi tay đầy máu đau đớn đến tê liệt nhưng cậu không ngừng lại.. cậu đập phá những gì cậu đang thấy, những mảnh thủy tinh bể nát với máu của cậu ướm vào tạo nên 1 hiện trường đầy ám ảnh
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
hư.. đây là lần đầu mình phát điên như vậy.
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
mình không còn thấy đau nữa rồi..
đíng~đong~
tiếng chuông phòng cậu vang lên
...
cậu với đôi tay đầy máu.. và đang có ý định dọa sợ người dám bấm chuông vào lúc cậu phát điên, cậu tiến đến mở cửa..
lách cách*
âm thanh mở khóa được mở ra.. người trước mặt cậu...
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Dương Bác Văn? //thoáng có chút khó hiểu//
nhưng rồi cậu nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh, từ từ dơ đôi tay của mình lên như đang muốn dọa sợ hắn mà nở một nụ cười ghê tởm
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
hihi~ ..
nhưng mọi thứ không như cậu sắp đặt.. hắn không sợ
ngược lại
đùng*
lạch cạch*
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
A!
cách cửa đóng sầm lại phong cảnh ngay sau cậu là do cậu làm khiến hắn có chút ngơ ngác mà nhìn kĩ
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
//dò xét//
cậu bị hắn sô đến ngã ra sau
máu không ngừng tuông..
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
đến đây làm gì? //đau đớn nằm dưới sàn//
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
tớ được cô chỉ định đến đưa quà chào hỏi!
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
giàu vậy, chào từng người trong lớp! sao không để mà ăn đi! //cười khinh bỉ//
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
còn cậu thì sao đây?
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
sao là sao? còn không về đi.
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
mất máu nhiều sẽ chết đó!
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
việc nhà cậu à?
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
cậu đang thấy sức trong người dần cạn kiệt đúng không?
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
không!
cậu nói dối.
máu đang chảy dài khiến người cậu không còn cầm cự được lâu nữa nó đã mất dần sức, đôi môi cậu cũng vì thế mà tái đi nhanh chóng.
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
//quan sát cậu//...
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
*dần dần gục xuống*
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
về đi, tôi cảm ơn!
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
//vẫn nhìn cậu//...
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
tôi không t.ự s.át
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
tôi sẽ ổn, mau về đi!
và rồi cậu ngất đi..
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
đ.ịt m.ẹ, thấy chưa?
___
end

3

___
bệnh viện
đôi mắt cậu mơ hồ mở ra như dẫn đến 1 chương mới.
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
*rút các dây truyền nước biển trên tay ra*
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
vướng vcl💢
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
//chứng kiến tất cả//
cậu nhìn thấy hắn, đôi mắt cậu như muốn giết chết hắn
nhưng ánh mắt hắn cũng không thua kém gì cậu, khiến cậu có chút lạ vì đó giờ chưa ai dám nhìn cậu như vậy.
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
đưa
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
tôi
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
về!
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
đéo!
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
...
đôi mắt 2 người tóe lửa như muốn nuốt sống nhau
hắn nhẹ nhàng cúi người tiến mắt sát mắt cậu..
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
giờ đây cậu phải quên đi tất cả. . .
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
quên?..
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
tất cả...//mơ hồ//
hắn định dùng cách thôi miên cậu nhưng cậu mạnh trí hơn thế nhiều
cậu bừng tỉnh rồi đẩy hắn ra xa chừa khoảng cách với bản thân và hắn
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
ực..
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
biến!
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
mạnh đấy. //khen đểu//
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
mạnh cái con cặ.
cậu đanh đá không muốn ai dẫn dắt cậu nhưng cậu quên vì điều đó mà bản thân cậu đã lạc lối như thế nào.
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
đừng tỏ ra thượng đẳng! cậu cũng như bao người thôi ~ //khiêu khích//
trạng thái của cậu như bị kích động
cậu ghét loài người ghét cái cách bị nói giống họ..
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
bọn họ thật nhàm chán! cả mày cũng vậy, mày tưởng làm vậy là chọc được tao à?
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
bọn nó là 1 lũ ngu! mày cũng vậy mà thằng khốn!
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
*nắm cổ áo hắn lôi tới* !!
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
vậy thì nhìn đi! cậu đang kích động cái gì vậy?
tay cậu dần thả lỏng, cậu biết mình đã mắc bẫy của hắn nên chỉ đành nuốt vào và hạ nhiệt.
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
*cầm 2 tay đang thả lỏng dần của cậu*
hắn từ từ ngồi xuống đối mặt với cậu, áp sát 2 tay cậu lên 2 má mình như 1 kẻ biến thái bệnh hoạn mà nở nụ cười đểu cán.
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
há ~
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
!!!
cậu sợ hãi rút tay lại nhưng hắn đã dùng lực để giữ tay cậu lại, đôi mắt hắn mở to như đang cảnh cáo cậu khiến cậu lần đầu có cảm giác mới lạ.
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
bị..bị gì vậy!?
hắn càng lấn tới, tiến tới hít lấy hít để và dụi 2 má vào đôi tay của cậu với nụ cười đầy ghê rợn
cậu lần nữa giựt tay lại và thành công, hắn vương vấn hít chút mùi hương của cậu còn sót lại.
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
sao?
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
//cười đểu//
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
...
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
cậu thấy tôi có giống như bọn họ, bọn mà cậu nói không?
đúng! hắn khác lạ, khác hẳn so với người khác.
là người đầu tiên cho cậu những cảm giác kích động từ khi ngoại biến mất nhưng không bằng sự hạnh phúc mà là bệnh hoạn.
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
không..//khẽ trả lời//
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
Tả Kỳ Hàm (Cậu)
đúng là không giống..
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
há //bật cười//
Dương Bác Văn (Hắn)
Dương Bác Văn (Hắn)
giống thế đ.éo nào được! //cười đểu//
___
end

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play