[ Kimetsu No Yaiba ] Nước Bạc Hà Ngày Hạ
Ep.1
Vào thời Heian, khi những quy tắc của tự nhiên bị bẻ cong bởi sự xuất hiện của kẻ khởi đầu — Chúa quỷ, bóng tối bắt đầu vặn mình sinh ra những con quái vật không chết. Chúng len lỏi qua từng kẽ hở của những dinh thự gỗ, gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ lên khắp vùng phù tang
Để chuộc lại tội lỗi từ dòng máu bị nguyền rủa, gia tộc Ubuyashiki đã dựng lên Sát Quỷ Đoàn, một tổ chức ẩn mình trong bóng tối, lấy mạng sống làm lá chắn để bảo vệ nhân loại trước nanh vuốt của loài quỷ dữ
Bước sang kỷ Edo, cuộc chiến bước vào giai đoạn khốc liệt và tinh vi hơn. Khi "hơi thở" được khai sinh, biến con người thành những chiến thần thực thụ, thì Nhật Luân Kiếm cũng xuất hiện như một sự cứu rỗi nghiệt ngã. Được rèn từ loại quặng đặc biệt trên những đỉnh núi cao nhất – nơi gần mặt trời nhất để hấp thụ tinh hoa thái dương – mỗi thanh kiếm là một bản án tử hình lạnh lẽo dành cho những sinh vật kỵ ánh sáng
Thanh kiếm không phải là vũ khí duy nhất. Sát Quỷ Đoàn bắt đầu đào sâu vào những điểm yếu khác của loài quỷ
Dưới sự dẫn dắt của gia tộc Shinozaki – những bậc thầy y thuật với đôi bàn tay nhuốm mùi thảo mộc và tử khí – bí mật về hoa Tử Đằng dần được hé lộ. Loài hoa mang sắc tím u buồn này, đối với con người là tuyệt tác, nhưng với loài quỷ lại là loại kịch độc khiến chúng ghê tởm đến tận linh hồn
Những rừng hoa Tử Đằng rực rỡ như tại núi Fujikasane không phải để trang trí. Chúng là một nhà tù vĩnh cửu, một ranh giới tâm linh và sinh học mà không sinh vật bóng tối nào dám bước qua
Tộc Shinozaki đã tinh chế cánh hoa thành những loại độc dịch đậm đặc, có khả năng phân hủy tế bào quỷ từ bên trong, cho phép kết liễu chúng mà không nhất thiết phải dùng đến nhát chém lìa đầu truyền thống
Dẫu vậy, con đường dùng độc là một hành trình đơn độc và đầy rẫy hiểm họa. Để mang theo chất độc này trong chiến đấu, các kiếm sĩ phải đối mặt với rủi ro cực lớn khi phải duy trì và nuôi độc tính ngay trong cơ thể hoặc trên vũ khí của chính mình
Chỉ có những người con của tộc Shinozaki mới đủ can đảm và tri thức để bước đi trên lưỡi dao đó. Thế nhưng, số phận của họ cũng tăm tối như chính thứ độc dược họ tạo ra. Tộc Shinozaki không phân chia nhánh họ, dòng máu thuần khiết của họ cứ thế cô đặc lại và héo mòn theo năm tháng
Trong số hàng trăm tộc nhân, chỉ có một vài cá nhân ít ỏi đủ sức cầm kiếm chiến đấu, số còn lại lùi sâu vào bóng tối để nghiên cứu y thuật. Gia tộc ấy, giống như những đóa Tử Đằng trong đêm lạnh, lặng lẽ tỏa hương, lặng lẽ tàn lụi, để lại một di sản của sự hy sinh âm thầm giữa lòng Sát Quỷ Đoàn
Thời gian như một con quái vật lầm lì, lẳng lặng nuốt chửng những vinh quang cuối cùng của kỷ Edo để mở ra một thời đại Taisho đầy rẫy sự bất an. Giữa dòng chảy khắc nghiệt ấy, gia tộc Shinozaki nay chỉ còn là một đốm lửa tàn lụi trước gió
Dòng máu thanh cao ấy hiện chỉ còn chưa đầy mười sinh mạng, tất cả ẩn mình trong một biệt phủ cô độc nằm nép dưới chân núi Ugetsu. Ngọn núi ấy quanh năm bị bao phủ bởi một màn sương dày đặc, lạnh lẽo như hơi thở của người chết
Bao bọc lấy dinh thự là những tán hoa Tử Đằng rủ xuống như những dải lụa tím ngắt, hương thơm nồng nặc đến mức nghẹt thở, tạo thành một hàng rào tâm linh ngăn cách thế giới loài người với những kẻ săn mồi trong bóng tối
Một buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ màn sương, Shinozaki Rin trở về. Ở tuổi hai mươi, nàng là Hoa Trụ đương nhiệm, một đóa hoa Hướng Dương rực rỡ nhưng mang theo gai nhọn của độc dược. Mái tóc màu vàng nắng đặc trưng của tộc Shinozaki rực sáng lên giữa khung cảnh u ám, như một lời thách thức gửi đến màn đêm đang dần buông
Rin bước nhanh qua hành lang gỗ cũ kỹ, đôi ủng dính bụi đường lướt nhẹ trên mặt sàn, trên tay nâng niu một chậu hoa hải đường đỏ thắm. Nàng hướng thẳng về gian phòng phía Đông, nơi không khí luôn vương vít mùi thuốc sắc đắng chát
Shinozaki Rin
Anh hai! Em về rồi!
Tiếng gọi của Rin trong trẻo, phá tan sự tĩnh lặng đến rợn người của phủ đệ. Nàng trượt cánh cửa lùa, để ánh sáng yếu ớt từ ngoài sân tràn vào căn phòng nhỏ. Trên lớp đệm mỏng, Shinozaki Yu nằm đó, gầy gò và nhợt nhạt như một bức tượng sáp
Yu vốn sinh ra với một cơ thể khiếm khuyết, mỏng manh như cánh ve. Trận cảm lạnh từ nhiều năm trước đã trở thành một lời nguyền bám riết lấy phổi của anh, khiến người con trai ấy không thể đặt chân ra khỏi ngưỡng cửa, cả đời chỉ có thể nhìn thế giới qua khung cửa sổ mờ sương
Shinozaki Yu
Bé Rin về rồi đấy à?
Nghe tiếng em gái, anh khẽ cựa mình, tiếng ho khan khô khốc vang lên giữa lồng ngực gầy guộc. Rin vội vàng đặt chậu hải đường xuống cạnh lối đi, đôi mắt nàng ánh lên vẻ lo lắng dù nụ cười vẫn nở trên môi
Shinozaki Rin
Nhìn này, em mang mùa xuân về cho anh đây
Shinozaki Rin
Hoa hải đường ở phía Nam đang nở đẹp lắm, em đã chọn đóa rực rỡ nhất để anh ngắm cho chóng khỏe
Yu chầm chậm nầng tầm mắt, đôi đồng tử màu xanh nhạt như mây mù tan đi khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của em gái. Anh cố gắng chống tay ngồi dậy, gương mặt hốc hác hiện lên một nụ cười dịu dàng đến đau lòng. Giọng anh thào phào, khản đặc
Shinozaki Yu
Lại đi xa như vậy...
Shinozaki Yu
Rin, em vẫn bình an là tốt rồi
Shinozaki Yu
Hoa đẹp lắm, nhưng sắc mặt em... có vẻ mệt mỏi hơn lần trước
Anh đưa bàn tay run rẩy, gầy guộc chỉ còn da bọc xương lên, như muốn chạm vào mái tóc vàng rực rỡ của em mình nhưng rồi lại rụt lại, sợ rằng hơi lạnh của bệnh tật sẽ làm héo úa đóa hoa đang độ xuân thì
Shinozaki Rin
Em không mệt, em là Hoa Trụ mà!
Rin nắm lấy bàn tay anh, áp vào má mình, che giấu đi vết chai sần do cầm kiếm và những vết sẹo nhỏ do thử độc
Shinozaki Rin
Chỉ cần anh và mọi người còn ở đây...
Shinozaki Rin
Dù là rừng sâu hay hang quỷ, em cũng sẽ trở về
Dưới rặng Tử Đằng ngoài kia, gió bắt đầu nổi lên, tiếng cánh hoa rụng rơi xào xạc như tiếng thì thầm của những linh hồn tổ tiên đang than khóc cho một gia tộc sắp sửa lùi vào dĩ vãng
Trong căn phòng tối, hai anh em nương tựa vào nhau, một người là thanh kiếm sắc lẹm, một người là nhành liễu mong manh, cả hai đều đang gồng mình chống lại định mệnh nghiệt ngã của dòng họ Shinozaki
Ep.2
Bữa cơm tối đoàn viên kết thúc trong một bầu không khí đặc quánh sự gượng gạo. Yu là người rời đi đầu tiên. Bóng lưng gầy guộc của anh lọt thỏm trong bóng tối của dãy hành lang dài hun hút, tiếng bước chân mệt mỏi xa dần rồi mất hút sau tiếng cửa lùa khô khốc. Những tộc nhân còn lại cũng lặng lẽ cúi đầu lui bước, trả lại sự tĩnh lặng đáng sợ cho căn phòng rộng lớn
Lúc này, chỉ còn lại ba người dưới ánh đèn dầu leo lét. Rin, cùng cha nàng – Fukami, và mẹ nàng – bà Yoko. Ánh lửa chập chờn đổ những chiếc bóng dài vặn vẹo lên vách giấy Shoji, trông như những con quỷ đang chực chờ nuốt chửng chút hơi ấm cuối cùng. Rin siết chặt đôi bàn tay, hơi lạnh từ chuôi kiếm Nichirin dường như vẫn còn ám vào da thịt. Nàng phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nói trầm thấp
Shinozaki Rin
Cha, những cây Tử Đằng ở phía Tây... chúng thực sự đã héo rũ rồi sao?
Fukami thở dài, gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu. Ông khẽ gật đầu, đôi mắt vương đục nhìn ra màn đêm sương muối ngoài kia
Shinozaki Fukami
Một loại sâu bệnh lạ, Rin ạ
Shinozaki Fukami
Chúng gặm nhấm nhựa sống từ bên trong, khiến hoa rụng khi chưa kịp tím
Shinozaki Fukami
Nhưng con đừng quá bận tâm, cha và mọi người đang nghiên cứu phương thuốc
Shinozaki Fukami
Hàng rào sẽ sớm vững chắc lại thôi
Shinozaki Yoko
Đúng vậy, con gái của ta
Yoko dịu dàng tiếp lời, nhưng nụ cười của bà không giấu nổi sự mệt mỏi nơi đáy mắt. Bà đưa tay vuốt ve lọn tóc vàng nắng của con gái như muốn trấn an
Shinozaki Yoko
Con có sứ mệnh của một Trụ cột
Shinozaki Yoko
Đừng để việc cỏ cây ở núi Ugetsu làm lung lạc thanh kiếm của mình
Rin không trả lời. Nàng biết cha mẹ đang cố che giấu một sự thật nghiệt ngã hơn. Sâu bệnh có thể diệt, nhưng sự lụi tàn của dòng máu Shinozaki thì không gì cứu vãn nổi. Nàng nghĩ đến Yu, đến làn da nhợt nhạt gần như trong suốt của anh lúc nãy dưới ánh đèn
Shinozaki Rin
...Con không chỉ lo cho hàng rào
Rin nói, giọng nàng run lên một chút
Shinozaki Rin
Con lo cho anh hai...
Shinozaki Rin
Sức khỏe của anh ấy... lần này về, con thấy anh ấy như một ngọn đèn đã cạn dầu
Shinozaki Rin
Cha, mẹ, y thuật của nhà ta có thể giết quỷ bằng một giọt độc
Shinozaki Rin
Chẳng lẽ... chẳng lẽ chúng ta không thể giữ lại một mạng sống sao?
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng đến rợn người. Fukami nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đã tinh chế ra hàng ngàn loại độc dược chết chóc, nhưng lại bất lực trước hơi thở của chính con trai mình. Ông chậm rãi nói, thanh âm như tiếng lá khô bị nghiền nát
Shinozaki Fukami
Sinh lão bệnh tử là lẽ thường, nhưng với tộc Shinozaki...
Shinozaki Fukami
Cái chết đôi khi là sự giải thoát khỏi một cơ thể quá mỏng manh để chứa đựng dược tính
Yoko quay mặt đi, nhìn về hướng căn phòng phía Đông nơi Yu đang nằm. Bà không nói gì, nhưng đôi vai khẽ rung lên. Cả ba người đều hiểu rõ một điều mà không ai dám thốt ra thành lời — thời gian của Yu trên thế giới này chỉ còn được tính bằng từng hơi thở đứt quãng
Anh giống như những đóa Tử Đằng ngoài kia, đang bị một thứ "sâu bệnh" vô hình từ trong huyết quản gặm nhấm, và khi đóa hoa cuối cùng rụng xuống, đó cũng là lúc sự sống của anh tan biến vào sương mù núi Ugetsu
Shinozaki Rin
' Anh ơi... '
Rin cúi mặt, để mặc bóng tối bao trùm lấy đôi mắt mình. Nàng là Hoa Trụ, nàng có thể bảo vệ hàng ngàn người lạ mặt ngoài kia khỏi nanh vuốt của quỷ, nhưng lại chẳng thể giữ nổi một linh hồn thân thương nhất đang dần tan rã ngay trong chính ngôi nhà của mình
Trong gian phòng phía Đông, sự tĩnh lặng không mang lại cảm giác bình yên mà chỉ có mùi tử khí của thời gian đang dần cạn kiệt. Khi cánh cửa lùa khép lại, ngăn cách với sự náo nhiệt giả tạo của bữa cơm tối, nụ cười dịu dàng mà Yu luôn dùng như một chiếc mặt nạ để trấn an cha mẹ và Rin lập tức sụp đổ
Gương mặt anh giờ đây chỉ còn lại sự mệt mỏi tận cùng, làn da nhợt nhạt dưới ánh đèn dầu trông như một mảnh giấy cũ sắp rách. Yu tựa lưng vào tường, mỗi nhịp thở đều nặng nề như phải kéo theo cả khối đá ngàn cân
Anh đưa mắt nhìn ra khung cửa sổ mở hé. Mùa xuân sắp tới rồi – mùa mà núi Ugetsu sẽ khoác lên mình tấm áo tím biếc của những chùm Tử Đằng rủ bóng và những thảm cỏ xanh mướt trải dài đến tận chân mây. Đó là mùa đẹp nhất, nhưng cũng là mùa mà Yu biết mình có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội để chạm tay vào những cánh hoa ướt đẫm sương sớm ấy nữa
Umi, con mèo nhỏ với bộ lông trắng như tuyết, lặng lẽ bước đến bên cạnh chủ nhân. Nó không kêu, chỉ dùng cái đầu nhỏ nhắn cọ liên tục vào bàn tay gầy guộc của Yu. Đôi mắt xanh của nó nhìn anh đầy tha thiết, như thể nó cảm nhận được sợi dây liên kết giữa linh hồn anh và trần thế đang mỏng manh dần, như một sợi chỉ sắp đứt
Shinozaki Yu
Ngoan nào, Umi...
Yu khẽ cử động những ngón tay run rẩy, vuốt nhẹ lên đỉnh đầu nhỏ bé của nó. Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc chỉ vừa đủ cho cả hai nghe thấy
Shinozaki Yu
Đừng nhìn anh như vậy...
Con mèo khẽ rên rỉ, móng vuốt nó bấu nhẹ vào lớp áo Kimono của anh như cố níu giữ một sự tồn tại đang tan biến. Yu nở một nụ cười, nhưng lần này là nụ cười của sự buông xuôi, của một người đã chấp nhận định mệnh
Shinozaki Yu
Không sao đâu mà
Shinozaki Yu
Khi anh đi rồi, Rin sẽ chăm sóc cho em...
Shinozaki Yu
Con bé tuy bướng bỉnh, nhưng sẽ không để em chịu lạnh đâu
Đúng lúc ấy, một dải ánh trăng nhợt nhạt lách qua kẽ hở của sương mù, soi sáng nửa gương mặt hốc hác của Yu. Trong khoảnh khắc, trông anh đẹp một cách thanh khiết nhưng đầy bi thương, giống như một bóng ma của kỷ Edo còn sót lại
Nhưng rồi, một đám mây đen kịt lướt qua, nuốt chửng lấy ánh trăng ấy. Căn phòng lại rơi vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng gió rít qua những tán Tử Đằng đang héo úa ngoài kia, báo hiệu cho một kết cục không thể đảo ngược của gia tộc Shinozaki
Ep.3
Sáng hôm sau, bầu trời núi Ugetsu trong vắt một cách lạ thường, như thể bóng tối của đêm qua chưa từng tồn tại. Yu ngồi tĩnh lặng trên hiên gỗ phía sau dinh thự, đôi chân gầy guộc buông thõng trên mặt sàn nhẵn thín
Trước mắt anh, hồ cá Koi nhỏ với những vệt màu cam, đỏ uốn lượn dưới làn nước xanh biếc tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng. Con mèo nhỏ Umi đang mải mê nghịch ngợm bên mép đá, cái đuôi ngoe nguẩy khi nó cố dùng cái móng vuốt bé xíu để trêu chọc những bóng hình dưới nước
Cảnh tượng ấy đẹp như một bức tranh cổ, nếu không bị xé toạc bởi những cơn ho khan trực trào nơi lồng ngực Yu. Anh siết chặt vạt áo Kimono, cố nén tiếng khục khặc trong cổ họng cho đến khi gương mặt đỏ bừng lên
Một nhịp bước chân quen thuộc vang lên từ hành lang. Yu lập tức nén hơi, dùng toàn bộ sức lực để điều hòa nhịp thở, và ngay khi cánh cửa lùa mở ra, anh đã kịp treo lên môi nụ cười dịu dàng như gió thoảng
Shinozaki Yu
Sao thế, bé Rin?
Rin bước đến, trên tay là một khay trà gỗ. Mùi bạc hà thanh mát lập tức xua đi cái không khí nồng mùi thuốc bắc của gian nhà. Nàng đặt xuống một ly đá lớn cho mình và một cái chén nhỏ xíu, chỉ bằng một ngụm nước, cho anh trai
Shinozaki Rin
Em mới làm nước bạc hà
Shinozaki Rin
Đây, cho anh nếm thử thôi đấy!
Shinozaki Rin
Chỉ một chút để mát họng, mẹ nói anh không được dùng đồ quá lạnh mà
Rin nói với giọng ra lệnh đầy vẻ bà cụ non, đôi mắt ánh lên vẻ nghiêm khắc nhưng chứa chan sự quan tâm. Yu nhìn cái chén bé tẹo trong tay, rồi lại nhìn ly nước lớn đầy đá của em gái, khẽ bật cười
Shinozaki Yu
Em vẫn công bằng như mọi khi nhỉ?
Anh không phản kháng, chỉ nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng thanh của bạc hà lan tỏa, làm dịu đi cái cảm giác bỏng rát trong phổi. Yu đưa tay xoa đầu em gái, mái tóc vàng của nàng dưới ánh nắng lấp lánh như những sợi tơ bằng vàng
Trong khoảnh khắc ấy, Yu cảm thấy mình nhỏ bé lại. Anh nghiêng đầu, chậm rãi tựa vào vai Rin – một bờ vai giờ đây đã cứng cáp hơn, vững chãi hơn vì sức nặng của thanh kiếm và trách nhiệm của một Hoa Trụ. Hành động này đảo ngược hoàn toàn quá khứ, khi mà cô bé Rin nhỏ xíu ngày nào luôn thích rúc đầu vào vai anh để tìm sự che chở
Shinozaki Yu
Vai của bé Rin giờ rộng thật đấy...
Yu thì thầm, giọng anh nhẹ như hơi sương. Rin khựng lại một chút, rồi nàng khẽ nhích vai để anh tựa được thoải mái hơn
Shinozaki Rin
Chứ sao nữa... em lớn rồi mà...
Rồi, không ai nói gì nữa. Họ chỉ ngồi đó, ngắm nhìn Umi đang vồ hụt một con cá, nhìn nắng nhảy múa trên mặt hồ, cố ngăn một giọt nước mắt chực trào
Rin biết, và có lẽ Yu cũng biết – rằng cái tựa đầu này không phải là sự nũng nịu, mà là sự ký thác cuối cùng của một cây cổ thụ đang mục nát vào nhành hoa non nớt vừa mới vươn mình
Dưới hiên nhà vắng, thời gian như ngưng đọng lại. Hai anh em nhà Shinozaki ngồi bên nhau, lặng lẽ hưởng thụ chút dư vị cuối cùng của sự bình yên trước khi cơn bão định mệnh thực sự quét qua ngọn núi này
Đêm ấy, núi Ugetsu tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả trong những lùm hoa Tử Đằng đang héo rũ. Giữa khoảng sân rộng, ánh sáng từ những cây pháo hoa cầm tay của Rin bùng lên, bắn ra những tia lửa vàng rực rỡ, xua đi vẻ u ám thường nhật của phủ đệ Shinozaki
Shinozaki Rin
Mẹ! Xem con mua được pháo đẹp chưa này!
Rin cười rạng rỡ, đôi mắt nàng phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những vì sao. Nàng xoay người, vẫy vẫy cây pháo trong tay về phía mái hiên, nơi hai vị trưởng lão và các chú bác đang ngồi vây quanh, thưởng thức chút niềm vui hiếm hoi giữa thời đại đầy rẫy tử khí
Tại góc hiên quen thuộc, Yu ngồi lặng lẽ, phủ trên đôi chân gầy gò là tấm chăn mỏng. Bé mèo Umi cuộn tròn trên đùi anh, thong thả liếm bộ lông trắng tinh, đôi khi lại ngước nhìn những tia lửa đầy hiếu kỳ
Shinozaki Yu
Thật là... vẫn ham chơi y như hồi nhỏ...
Yu ngắm nhìn em gái, ánh mắt dịu dàng đến mức tưởng như có thể tan chảy vào bóng đêm. Anh muốn ghi tạc hình ảnh này vào tâm khảm – một Shinozaki Rin tràn đầy nhựa sống, không phải là một Hoa Trụ lạnh lùng với độc dược trên tay
Thế nhưng, bầu không khí ấm áp ấy bỗng chốc bị xé toạc. Một cơn ho run người ập đến, dữ dội và khô khốc hơn bất cứ lần nào trước đó. Yu vội vã đưa chiếc khăn tay lên miệng, cố nén tiếng động để không làm hỏng niềm vui của em gái. Nhưng cơn ho như một cơn sóng thần, cuốn phăng mọi nỗ lực chống cự cuối cùng của cơ thể mục nát. Lồng ngực anh phập phồng đau đớn, từng thớ thịt rung lên bần bật
Khi anh hạ tay xuống, chiếc khăn trắng tinh khôi đã nhuốm một màu đỏ thẫm kinh tâm động phách. Trong ánh sáng chập chờn của pháo hoa, màu máu ấy trông đen đặc và lạnh lẽo đến rợn người. Tiếng pháo hoa chợt tắt. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy khoảng sân
Fukami đứng bật dậy, gương mặt ông trầm xuống như một phiến đá tạc, đôi mắt già nua hằn lên nỗi đau đớn của một người cha bất lực. Ông không để sự hoảng loạn bùng phát, chỉ trầm giọng ra lệnh
Shinozaki Fukami
Rin, đưa mẹ về phòng nghỉ sớm đi
Shinozaki Fukami
Để cha lo cho anh con
Yoko run rẩy nắm lấy tay con gái, đôi mắt bà đã đẫm lệ nhưng không dám thốt lên lời nào. Rin đứng đó, cây pháo hoa trên tay đã cháy lụi từ bao giờ, chỉ còn lại làn khói xám nhạt phảng phất mùi lưu huỳnh. Nàng nhìn chằm chằm vào vệt đỏ trên chiếc khăn tay của Yu, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng
Shinozaki Rin
...Mẹ ơi, về phòng thôi
Shinozaki Yoko
Để... để mẹ nhìn anh một chút...
Fukami tiến đến, nhẹ nhàng dìu Yu đứng dậy. Cơ thể Yu nhẹ bẫng, tựa như một chiếc lá khô chỉ chờ một cơn gió mạnh để lìa cành. Khi được cha dìu đi qua ngưỡng cửa, Yu khựng lại một nhịp. Anh cố gắng xoay gương mặt nhợt nhạt về phía Rin, đôi môi nhuốm máu khẽ mấp máy tạo thành một nụ cười yếu ớt nhưng đầy kiên cường
Shinozaki Yu
Con xin lỗi nhé...
Shinozaki Yu
Bé Rin... ngày mai... chúng ta lại cùng uống nước bạc hà nhé?
Rin siết chặt tà áo, cố kìm lại để không bật khóc
Shinozaki Rin
V... vâng...
Lời hứa ấy nhẹ hẫng, bay bổng trong không trung rồi tan biến vào màn sương mù dày đặc của núi Ugetsu. Yu khuất dần sau dãy hành lang tối tăm, để lại Rin đứng cô độc giữa khoảng sân, nơi những tàn lửa pháo hoa vừa tắt lịm, chỉ còn lại mùi hương nồng nặc của hoa Tử Đằng như một bản nhạc chiêu hồn lặng lẽ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play