Mạc Khánh Y
Chương 7: Canh Bạc Cuối Cùng
Ngày tôi quyết định ra đi là một buổi chiều thứ Sáu định mệnh. Vũ đang bận rộn với buổi tiệc ăn mừng dự án lớn nhất sự nghiệp của anh ta – một công trình mà anh ta đã dùng không ít thủ đoạn để giành được. Trong căn nhà im lìm, tôi thu xếp tất cả những gì thuộc về mình vào một chiếc vali nhỏ. Hóa ra, sau bao nhiêu năm sống trong nhung lụa, những thứ thực sự thuộc về tôi chẳng đầy một chiếc túi xách.
Tôi để lại trên bàn làm việc của anh ta một tập hồ sơ dày. Trong đó không phải là đơn ly hôn thông thường, mà là bản sao của tất cả bằng chứng về việc lập công ty ma để rửa tiền, các video bạo hành và cả bằng chứng anh ta hối lộ quan chức. Tôi không gửi chúng cho anh ta để tống tiền, tôi gửi để anh ta biết rằng: Cái kết của anh ta đã được định đoạt.
Đúng 7 giờ tối, khi Vũ đang đứng trên bục phát biểu đầy tự mãn trước hàng trăm khách mời, những tệp tài liệu đó đã được gửi đồng loạt đến cơ quan điều tra và các đơn vị báo chí lớn. Tôi đứng ở sân bay, nhìn qua màn hình điện thoại thấy cảnh lực lượng chức năng ập vào buổi tiệc. Gương mặt Vũ từ đắc thắng chuyển sang tái dại, rồi sụp đổ hoàn toàn khi chiếc còng số tám lạnh lẽo khóa chặt tay anh ta.
Anh ta nhìn vào ống kính phóng viên như thể đang tìm kiếm tôi. Nhưng tôi không còn ở đó để anh ta dày vò nữa. Tôi đã chọn một kết cục khác cho anh ta: Sự cô độc sau song sắt và sự khinh bỉ của xã hội – thứ mà một kẻ trọng danh dự hão huyền như Vũ sợ nhất.
Chương 8: Phía Sau Một Khởi Đầu
Tôi trở về căn nhà nhỏ của cha mẹ ở vùng ngoại ô. Cha đã đi xa, mẹ già yếu đi nhiều vì thương nhớ. Ngày tôi bước chân vào cổng, mẹ không hỏi một câu nào về tiền bạc hay cuộc sống giàu sang, bà chỉ ôm lấy tôi và khóc: "Về là tốt rồi con ơi, về là còn tất cả."
Kết cục của tôi khi chọn sai người là một cơ thể không còn lành lặn, một trái tim đầy sẹo và những năm tháng thanh xuân bị vùi dập trong bóng tối. Tôi đã mất rất nhiều: mất con, mất đi sự nghiệp thời trẻ và mất đi niềm tin ngây thơ vào một tình yêu vĩnh cửu.
Nhưng, trong đống tro tàn đó, tôi lại tìm thấy một bản thân khác – kiên cường và tỉnh táo hơn. Tôi bắt đầu làm lại từ đầu với công việc biên tập tự do, dùng chính câu chuyện của mình để cảnh tỉnh những cô gái trẻ khác. Tôi học cách yêu bản thân mình trước khi đòi hỏi ai đó yêu mình.
Mỗi buổi chiều, ngồi bên hiên nhà nhìn nắng vàng trải dài trên những luống hoa cha trồng ngày xưa, tôi cảm thấy một sự bình yên chưa từng có. Vũ đã bị kết án mười hai năm tù, tài sản bị tịch thu gần hết để thi hành án. Thỉnh thoảng, anh ta có gửi thư từ trong tù ra xin tôi tha thứ, nhưng tôi chưa bao giờ mở chúng. Sự tha thứ lớn nhất mà tôi dành cho bản thân chính là quên đi sự tồn tại của anh ta.
Sai lầm lớn nhất đời người phụ nữ không phải là yêu sai người, mà là dùng cả cuộc đời để hy vọng người đó sẽ thay đổi vì mình. Kết cục của em, dù đau đớn, nhưng đó là sự tự do. Và từ sự tự do ấy, em sẽ viết lại một câu chuyện mới, nơi em là tác giả duy nhất của hạnh phúc đời mình.