[RhyCap] Thanh Xuân Có Cậu, Có Cả Nốt Nhạc
Chap 1: Nốt nhạc lạc nhịp
Thanh Thue - t/g
bộ thứ 3 của tớ nhoo
Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng hành lang vắng lặng của trường Nghệ thuật.
Hoàng Đức Duy ôm khư khư cuốn sổ ký âm trong lòng, bước chân vội vã hướng về phía phòng tập số 4.
Cậu đã nghe đồn rằng, vào giờ này mỗi ngày, "vị thần" của khoa Sáng tác sẽ ở đó.
Duy hé mắt nhìn vào, và hơi thở của cậu dường như ngưng trệ.
Dưới ánh hoàng hôn, Nguyễn Quang Anh đang ngồi bên chiếc đàn piano cũ.
Những ngón tay dài, thanh mảnh của anh lướt trên phím đàn, tạo ra một bản nhạc vừa day dứt vừa kiêu hãnh.
Gương mặt anh góc cạnh, đôi mắt nhắm nghiền như đang đắm chìm vào thế giới riêng mà không ai có thể chạm tới.
Nguyễn Quang Anh
Nghe đủ chưa?
Giọng nói trầm thấp vang lên khiến Duy giật bắn mình.
Quang Anh không dừng tay, nhưng đôi mắt đã mở ra, sắc lẹm xoáy sâu vào cậu nhóc đang đứng lóng ngóng ở cửa.
Hoàng Đức Duy
Em... em xin lỗi! Em chỉ muốn hỏi về tiết mục văn nghệ sắp tới...
Duy lắp bắp, hai tai đỏ ửng.
Quang Anh dừng hẳn bản nhạc, đứng dậy và tiến lại gần.
Khoảng cách quá gần khiến Duy ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát toát ra từ áo sơ mi trắng của anh.
Khoảng cách quá gần khiến Duy ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát toát ra từ áo sơ mi trắng của anh.
Nguyễn Quang Anh
Muốn tôi giúp à?
Nguyễn Quang Anh
Coi bộ nhóc chọn sai đối tượng rồi đấy.
Nói rồi, anh lướt qua cậu, để lại một luồng gió lạnh và trái tim đang đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của Duy. Cậu tự nhủ: "Thanh xuân của mình, có vẻ sẽ vất vả lắm đây."
Chap 2: Chiến dịch "Bám Đuôi"
Sáng hôm sau, tiếng chuông báo thức chưa kịp reo thì Đức Duy đã bật dậy.
Cậu soi gương, chỉnh lại cổ áo đồng phục thật ngay ngắn.
Trong đầu cậu lúc này chỉ có duy nhất một mục tiêu: Chinh phục vị tiền bối khó tính Nguyễn Quang Anh để mời anh tham gia dự án âm nhạc của khối.
Duy đứng đợi ở cổng trường từ sớm, tay cầm hai hộp sữa dâu lạnh – thứ mà bạn bè cậu bảo là "liều thuốc chữa lành mọi nỗi buồn".
Khi dáng người cao gầy, đeo tai nghe cùng vẻ mặt bất cần của Quang Anh xuất hiện, Duy hít một hơi thật sâu rồi lao tới.
Hoàng Đức Duy
Anh Quang Anh!
Hoàng Đức Duy
Chào buổi sáng tiền bối!
Quang Anh dừng bước, tháo một bên tai nghe ra, nhìn cậu nhóc đang hớt hải trước mặt bằng ánh mắt hờ hững:
Nguyễn Quang Anh
Lại là nhóc à?
Nguyễn Quang Anh
Tôi đã bảo là không quan tâm đến mấy cái hội diễn trẻ con đó rồi mà.
Duy không bỏ cuộc, cậu chìa hộp sữa ra, cười híp cả mắt:
Hoàng Đức Duy
Tiền bối đừng từ chối vội.
Hoàng Đức Duy
Em biết anh không thích ồn ào, nhưng bài hát lần này em viết thực sự cần tiếng đàn của anh.
Hoàng Đức Duy
Anh cầm sữa đi, coi như tiền đặt cọc lòng tin của em!
Quang Anh nhìn hộp sữa dâu màu hồng nhạt, rồi lại nhìn nụ cười rạng rỡ đến mức chói mắt của Duy.
Anh im lặng một hồi lâu, cuối cùng lại thở dài, cầm lấy hộp sữa rồi bước đi tiếp mà không nói một lời.
Duy đứng hình mất ba giây, sau đó nhảy cẫng lên vì sung sướng.
Cậu không hề hay biết, ở phía trước, khóe môi của chàng hot boy lạnh lùng kia vừa khẽ nhếch lên một độ cong cực nhỏ.
Nguyễn Quang Anh
Cũng... không phiền phức như mình tưởng.
Quang Anh lẩm bẩm, ngón tay vô thức gõ nhịp theo tiết tấu bản nhạc mà Duy vừa nhắc đến.
Chap 3: Nốt nhạc bí mật
Sau sự kiện hộp sữa dâu, Đức Duy tự tin hẳn. Cậu cho rằng mình đã tìm được "gót chân Achilles" của đàn anh.
Thế nhưng, Quang Anh vẫn là Quang Anh – thoắt ẩn thoắt hiện và cực kỳ khó đoán.
Chiều thứ Sáu, Duy quyết định thực hiện một kế hoạch táo bạo: Gửi bản thảo ca khúc mình vừa viết xong vào túi đàn của anh.
Cậu rón rén lẻn vào phòng nhạc, nhưng khi vừa chạm tay vào khóa kéo bao đàn, một bàn tay lớn, lạnh toát đã nắm chặt lấy cổ tay cậu.
Nguyễn Quang Anh
Lại định làm trò gì đây, nhóc con?
Duy giật nảy mình, quay lại đã thấy Quang Anh đứng sát ngay sau lưng.
Khoảng cách gần đến mức Duy có thể nhìn rõ từng sợi mi dài của anh.
Tim cậu lại phản chủ, đập thình thịch liên hồi.
Hoàng Đức Duy
Em... em chỉ muốn anh xem qua bản phối này thôi!
Hoàng Đức Duy
Em thực sự tâm huyết với nó
Duy lắp bắp, đưa xấp giấy nhăn nhúm ra trước mặt anh.
Quang Anh nhìn xấp giấy, rồi lại nhìn vào đôi mắt long lanh đầy hy vọng của Duy.
Anh im lặng nhận lấy, lật qua vài trang rồi bỗng dừng lại ở một đoạn khuông nhạc.
Nguyễn Quang Anh
Đoạn này... em viết về ai?
Giọng anh bỗng trầm xuống, không còn vẻ mỉa mai như mọi khi.
Hoàng Đức Duy
Về... về một người mà em rất ngưỡng mộ.
Hoàng Đức Duy
Người đó tỏa sáng như một ngôi sao, nhưng dường như luôn cô đơn trong chính ánh hào quang của mình.
Căn phòng rơi vào im lặng. Quang Anh khẽ run tay.
Những nốt nhạc này, chúng không chỉ là âm thanh, chúng là sự thấu hiểu mà bấy lâu nay anh hằng tìm kiếm.
Anh nhìn Duy, ánh mắt lạnh lùng thường ngày bỗng chốc dịu đi một cách lạ thường.
Nguyễn Quang Anh
Sửa lại đoạn điệp khúc đi.
Nguyễn Quang Anh
Tông này quá cao so với cậu.
Nguyễn Quang Anh
Tối nay ở lại, tôi sẽ hướng dẫn... một lần duy nhất thôi đấy.
Duy ngẩn người, rồi vỡ òa trong niềm vui sướng:
Hoàng Đức Duy
Anh đồng ý rồi nhé!
Hoàng Đức Duy
Em sẽ không làm anh thất vọng đâu, tiền bối.
Quang Anh quay đi để giấu đi cái nhìn bối rối.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, có một người bước vào thế giới âm nhạc của anh mà không cần xin phép, nhưng lạ thay, anh lại chẳng thấy khó chịu chút nào.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play