Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[TF Gia Tộc F4] Thế Giới Phù Thủy

CHƯƠNG 1: ÁNH TRĂNG XANH VÀ LỜI NGUYỀN CỦA ĐÊM GIÔNG BÃO

Tiếng chuông tan học của trường Nhất Trung vang lên một cách nặng nề. Ngoài trời, những đám mây đen kịt kéo đến, che lấp cả ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà. Trong phòng học, bầu không khí thậm chí còn căng thẳng hơn cả thời tiết bên ngoài.
​Tả Kỳ Hàm lúi húi thu dọn sách vở vào chiếc cặp sờn cũ. Cậu cố gắng làm mọi thứ thật nhanh để tránh đi những ánh mắt không mấy thiện cảm phía sau. Nhưng dường như vận may không đứng về phía cậu.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Này, 'đại thiên tài' Tả Kỳ Hàm, bài kiểm tra toán hôm nay lại được 3 điểm à?
Tiếng cười mỉa mai vang lên từ phía bàn cuối. Trương Quế Nguyên tiến tới, tay xoay xoay chiếc bút bi, khuôn mặt lộ rõ vẻ đắc ý. Theo sau anh ta là Nhiếp Vĩ Thần và Trần Dịch Hằng – hai cánh tay đắc lực luôn đi cùng Quế Nguyên để bày trò chọc phá.
Nhiếp Vĩ Thần khoanh tay trước ngực, bồi thêm một câu:
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Đúng là gánh nặng của lớp. Cậu không thấy xấu hổ với bạn bè à?
Trần Dịch Hằng cười khẩy, liếc nhìn về phía góc lớp:
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Chắc là cậu ta đang đợi ai đó tới cứu đây mà.
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Này! Các cậu thôi đi chưa?
Trương Hàm Thụy đứng bật dậy, đôi mắt to tròn trừng lên giận dữ. Cậu bước đến đứng chắn trước mặt Tả Kỳ Hàm, dù vóc dáng có phần nhỏ nhắn hơn Trương Quế Nguyên nhưng khí thế thì không hề kém cạnh.
Ngay lúc đó, Trương Dịch Nhiên và Trần Tuấn Minh cũng tiến lại gần. Dịch Nhiên đặt tay lên vai Kỳ Hàm như một lời an ủi, trong khi Tuấn Minh thì nhíu mày nhìn nhóm của Quế Nguyên:
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Trương Quế Nguyên, việc bắt nạt người khác không làm cậu trông ngầu hơn đâu. Về nhà học bài đi thì hơn.
Ở góc cửa sổ, Ngụy Tử Thần vẫn lặng lẽ ngồi đó, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không vô định, dường như không quan tâm đến cuộc tranh cãi nhưng đôi tai vẫn chăm chú lắng nghe từng động tĩnh.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Thôi được rồi, hôm nay tôi không rảnh tranh cãi với các người.
Trương Quế Nguyên hậm hực quay đi, nhưng không quên liếc nhìn Trương Hàm Thụy một cái đầy ẩn ý trước khi rời khỏi lớp cùng nhóm bạn.
Đêm đó, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Mặt trăng không còn màu vàng nhạt mà chuyển sang một màu xanh lục bảo huyền bí. Tả Kỳ Hàm nằm trên giường, lòng nặng trĩu những suy tư. Cậu ước gì mình có thể đi đến một nơi nào đó mà bản thân không còn bị coi là kẻ yếu kém. Bất chợt, một luồng ánh sáng mạnh mẽ từ cửa sổ tràn vào, bao trùm lấy cậu.
Cùng lúc đó, tại 8 ngôi nhà khác nhau, các thành viên cũng bị cuốn vào luồng sáng kỳ quái ấy.
Khi Tả Kỳ Hàm tỉnh dậy, cậu thấy mình đang nằm trên một bãi cỏ xanh mướt, nhưng màu cỏ không bình thường—nó lấp lánh như có bụi kim cương. Phía xa là một tòa lâu đài nguy nga với những tháp nhọn vươn cao tận mây xanh.
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Kỳ Hàm! Cậu tỉnh rồi à?
Tiếng của Trương Hàm Thụy vang lên.
Kỳ Hàm ngồi dậy, thấy xung quanh mình là đầy đủ 7 người bạn cùng lớp: Quế Nguyên, Hàm Thụy, Dịch Nhiên, Tuấn Minh, Dịch Hằng, Vĩ Thần và Tử Thần. Ai nấy đều ngơ ngác, trên người họ không còn là bộ đồng phục học sinh mà là những bộ áo choàng dài lạ lẫm.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Đây là đâu? Tại sao chúng ta lại ở đây?
Trương Quế Nguyên gắt gỏng, nhưng trong giọng nói có chút run rẩy.
Quan Tuấn Thần
Quan Tuấn Thần
Chào mừng các bạn đến với Thế giới phù thủy.
​Một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau gốc cây cổ thụ. Một chàng trai với khí chất thanh cao, mặc bộ đồ da bó sát cùng chiếc thắt lưng dắt đầy những ống nghiệm kỳ lạ bước ra. Đó là Quan Tuấn Thần.
​Cạnh anh là hai chàng trai có gương mặt giống hệt nhau nhưng thần thái hoàn toàn khác biệt. Người có ánh mắt sắc lạnh, cầm trên tay một cây đũa phép bằng gỗ mun là Dương Bác Văn. Người còn lại, mang nụ cười hiền hậu và đang cầm một cuốn sách cổ, là Dương Hàm Bác.
Quan Tuấn Thần
Quan Tuấn Thần
Tôi là Quan Tuấn Thần. Còn đây là anh em nhà họ Dương.
Quan Tuấn Thần
Quan Tuấn Thần
Cha tôi, một vị tiến sĩ, đã dự đoán về sự xuất hiện của các bạn. Thế giới này đang lâm nguy. Cổng địa ngục đã bị mở ra bởi những kẻ hắc ám.
Dương Bác Văn tiến lại gần, đôi mắt anh dừng lại ở Tả Kỳ Hàm. Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng cả hai. Bác Văn khẽ nhếch môi:
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hy vọng các người không phải chỉ đến đây để đi dạo. Ở đây, phép thuật là mạng sống.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Phép thuật?
Tả Kỳ Hàm ngơ ngác nhìn đôi bàn tay mình.
Đúng lúc đó, từ trên trời cao, hai bóng người cưỡi chổi bay đáp xuống mặt đất một cách điêu luyện. Một người có dáng vẻ mạnh mẽ, oai vệ là Vương Lỗ Kiệt, người còn lại có nét mặt thanh tú, tay cầm một chiếc gương nhỏ là Trần Tư Hãn.
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Chúng tôi vừa thám thính từ biên giới về.
Vương Lỗ Kiệt nhảy xuống chổi, nhìn nhóm người mới đến.
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Bọn chúng bắt đầu hành động rồi. Chúng ta cần tìm 5 báu vật ngay lập tức.
Trần Tư Hãn nhìn sang Nhiếp Vĩ Thần và khẽ gật đầu, khiến Vĩ Thần thoáng chút bối rối.
13 chàng trai đứng giữa thảo nguyên bao la, dưới bầu trời có hai vầng trăng. Tả Kỳ Hàm nhìn những người bạn cũ và những người đồng đội mới, cậu cảm nhận được một định mệnh to lớn đang chờ đợi phía trước. Trương Quế Nguyên vẫn giữ vẻ mặt khó chịu nhưng đã thôi không mỉa mai, còn Trương Hàm Thụy thì nắm chặt lấy tay Kỳ Hàm.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đừng sợ, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.
Dương Bác Văn nói nhỏ, chỉ đủ để Kỳ Hàm nghe thấy.
Cuộc hành trình vĩ đại chính thức bắt đầu từ đây.

CHƯƠNG 2: ĐŨA PHÉP, CHỔI BAY VÀ SỰ KHỞI ĐẦU GIAN NAN

Ánh sáng của hai vầng trăng lạ lẫm dần biến mất, nhường chỗ cho những tia nắng sớm màu tím nhạt len lỏi qua những tán lá bạc. Nhóm 13 người nghỉ chân tại một thung lũng nhỏ nằm dưới chân tòa lâu đài mà Quan Tuấn Thần gọi là Học viện Terebash.
Quan Tuấn Thần
Quan Tuấn Thần
Mọi người nghe đây,
Tuấn Thần vừa nói vừa trải một tấm bản đồ da dê lên tảng đá lớn.
Quan Tuấn Thần
Quan Tuấn Thần
Ở thế giới này, để tồn tại và chiến đấu, các bạn cần hai thứ cơ bản: Đũa phép để điều khiển dòng chảy năng lượng và Chổi bay để di chuyển qua các địa hình hiểm trở.
Vương Lỗ Kiệt và Trần Tư Hãn đem đến một loạt những chiếc túi vải bọc dài. Khi mở ra, hàng chục cây đũa phép với đủ loại gỗ và hoa văn hiện ra trước mắt những cậu học sinh
Trương Quế Nguyên tiến lên đầu tiên, anh ta cầm lấy một cây đũa bằng gỗ sồi đen. Ngay khi chạm vào, đầu đũa phát ra những tia lửa màu đỏ mạnh mẽ. Quế Nguyên nhếch môi đắc ý:
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Xem ra tôi sinh ra là để làm phù thủy rồi.
Nhiếp Vĩ Thần và Trần Dịch Hằng cũng nhanh chóng chọn được những cây đũa phản ứng tốt với mình. Trong khi đó, Trương Hàm Thụy và Trần Tuấn Minh lại khá cẩn trọng, họ thử từng cây một cho đến khi cảm nhận được luồng hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay.
Tả Kỳ Hàm đứng cuối hàng, bàn tay cậu run run chạm vào một cây đũa gỗ liễu đơn giản. Nhưng khác với mọi người, cây đũa trong tay cậu lạnh ngắt, không một tia sáng, không một phản ứng. Cậu thử cây thứ hai, rồi thứ ba, kết quả vẫn là một con số không tròn trĩnh.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Sao thế 'thiên tài'? Ở thế giới thực thì học dốt, sang đây định làm người thường à?
Trương Quế Nguyên đứng khoanh tay, không bỏ lỡ cơ hội mỉa mai.
Trương Dịch Nhiên
Trương Dịch Nhiên
Cậu im đi Quế Nguyên!
Trương Dịch Nhiên gắt lên, cậu vừa chọn được một cây đũa có lõi lông phượng hoàng lấp lánh. Ngụy Tử Thần đứng cạnh đó cũng khẽ liếc nhìn Quế Nguyên với ánh mắt không hài lòng, dù cậu vẫn giữ im lặng như thường lệ.
Dương Bác Văn nãy giờ vẫn quan sát Kỳ Hàm. Anh bước lại gần, bàn tay to lớn bao lấy bàn tay đang run rẩy của cậu, giúp cậu cầm chắc cây đũa gỗ sồi trắng.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đừng dùng sức mạnh của cơ bắp,
Bác Văn trầm giọng, hơi thở của anh lướt qua mang tai Kỳ Hàm khiến cậu đỏ mặt.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hãy dùng nhịp đập của trái tim để cảm nhận nó.
Kỳ Hàm hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Cậu cố gắng cảm nhận một điều gì đó, nhưng cây đũa vẫn im lìm.
Dương Hàm Bác thấy không khí có vẻ căng thẳng, bèn lên tiếng giải tỏa:
Dương Hàm Bác
Dương Hàm Bác
Không sao đâu Kỳ Hàm, có lẽ cậu cần thời gian hơn một chút. Giờ chúng ta chuyển sang tập cưỡi chổi nhé? Lỗ Kiệt, giúp họ một tay nào!
Vương Lỗ Kiệt huýt sáo một tiếng, 13 chiếc chổi bay lao đến xếp thành hàng ngang. Trần Tư Hãn bắt đầu hướng dẫn cách điều khiển:
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Các cậu phải ra lệnh cho nó bằng ý chí. Hô to 'Lên' và cảm nhận sự liên kết.
​"Lên!" Cả nhóm đồng thanh hô to.
Những chiếc chổi của Quế Nguyên, Hàm Thụy, Dịch Hằng đồng loạt bay lên tay họ. Nhiếp Vĩ Thần cười khoái chí khi chiếc chổi của cậu xoay vài vòng trên không. Vương Lỗ Kiệt và Trần Tư Hãn thì đã quá điêu luyện, họ biểu diễn vài đường bay lượn trên không trung để làm mẫu.
​Tuy nhiên, chiếc chổi của Tả Kỳ Hàm chỉ hơi rung rinh rồi nằm im dưới đất. Cậu hô lại lần nữa, to hơn, nhưng nó vẫn không hề nhúc nhích.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Thật là...
Trần Dịch Hằng lắc đầu.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Kỳ Hàm, cậu định đi bộ để cứu thế giới à?
Tả Kỳ Hàm cúi đầu, cảm giác tủi thân và bất lực dâng trào. Cậu thấy mình như một kẻ thừa thãi trong nhóm 13 người này. Giữa lúc cậu định buông xuôi, một bóng đen bao phủ lấy cậu. Dương Bác Văn đã đáp chổi xuống ngay cạnh bên.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Lên chổi của tôi.
Bác Văn đưa tay ra, ánh mắt anh kiên định và không cho phép từ chối.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nhưng... tôi phải tự làm được chứ...
Kỳ Hàm lý nhí.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đây là lệnh. Chúng ta không có nhiều thời gian.
Bác Văn kéo tay Kỳ Hàm lên phía sau mình.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ôm chặt vào, nếu không muốn ngã.
Kỳ Hàm ngượng ngùng vòng tay ôm lấy eo Bác Văn. Cảm giác ấm áp từ tấm lưng anh khiến cậu thấy an tâm lạ thường. Phía bên kia, Dương Hàm Bác cũng đang giúp Ngụy Tử Thần leo lên chổi của mình vì Tử Thần có vẻ hơi sợ độ cao. Trương Quế Nguyên thì vừa bay vừa liếc nhìn Trương Hàm Thụy với vẻ lo lắng kín đáo khi thấy Hàm Thụy lảo đảo trên không. Vương Lỗ Kiệt thì đang chỉ dẫn cho Trương Dịch Nhiên cách giữ thăng bằng.
Cả nhóm 13 người bắt đầu cất cánh bay về phía Học viện Terebash. Dưới ánh bình minh tím ngắt, những bóng người lướt đi trên không trung, bắt đầu cho những ngày huấn luyện khắc nghiệt. Nhưng trong lòng Tả Kỳ Hàm, nỗi lo lắng về việc không thể sử dụng phép thuật vẫn như một tảng đá đè nặng.
Cậu không biết rằng, định mệnh dành cho cậu còn lớn lao hơn tất cả những gì một cây đũa phép có thể mang lại.

CHƯƠNG 3: HÀNH LANG CỦA NHỮNG LỜI THÌ THẦM

​Học viện Terebash hiện ra trước mắt cả nhóm như một khối kiến trúc khổng lồ được tạc từ đá đen và pha lê. Những ngọn tháp nhọn hoắt đâm xuyên qua những đám mây màu tím, và xung quanh nó, hàng ngàn chú chim đưa thư có cánh phát sáng bay lượn không ngừng.
​Khi đáp xuống sân trường, Quan Tuấn Thần dẫn cả nhóm đi qua những dãy hành lang dài dằng dặc, nơi các bức chân dung trên tường liên tục xì xầm bàn tán về những "người lạ mặt" vừa xuất hiện. Vương Lỗ Kiệt và Trần Tư Hãn đi hai bên như những vệ binh, đôi mắt họ không ngừng cảnh giác.
Quan Tuấn Thần
Quan Tuấn Thần
Mọi người đứng lại.
Tuấn Thần dừng bước trước một cánh cửa gỗ sồi khổng lồ có chạm khắc hình một con mắt đang mở.
Quan Tuấn Thần
Quan Tuấn Thần
Phía sau cánh cửa này là Hiệu trưởng Terebash. Ông ấy là người duy nhất có thể giải đáp tại sao các bạn lại được chọn.
​Cánh cửa tự động mở ra. Phía sau bàn làm việc chất đầy những cuộn giấy da cổ xưa là một người đàn ông có mái tóc bạc trắng, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng. Đó chính là Hiệu trưởng Terebash.
Hiệu trưởng Terebash
Hiệu trưởng Terebash
Chào mừng các chiến binh từ thế giới khác,
Terebash nói, giọng ông vang vọng như tiếng sấm trầm.
Hiệu trưởng Terebash
Hiệu trưởng Terebash
Ta đã đợi các con từ lâu. Nhưng xem ra...
Ánh mắt ông dừng lại ở Tả Kỳ Hàm, người đang đứng khúm núm sau lưng Dương Bác Văn.
Hiệu trưởng Terebash
Hiệu trưởng Terebash
Sức mạnh vẫn chưa sẵn sàng thức tỉnh trong tất cả mọi người.
Trương Quế Nguyên tiến lên một bước, vẻ tự tin thường thấy dường như bị giảm bớt trước uy quyền của vị hiệu trưởng.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Thưa thầy, chúng tôi cần làm gì để cứu thế giới này? Và tại sao Kỳ Hàm lại... không có phép thuật?
Hiệu trưởng Terebash không trả lời thẳng vào câu hỏi. Ông vung tay, 13 chiếc huy hiệu bạc bay lơ lửng rồi tự găm lên ngực áo choàng của từng người.
Hiệu trưởng Terebash
Hiệu trưởng Terebash
Nhiệm vụ của các con là tìm lại 5 báu vật đã mất để đóng cổng địa ngục. Nhưng trước đó, các con phải học cách sinh tồn. Dương Bác Văn, Dương Hàm Bác, hai con hãy phụ trách việc huấn luyện chiến đấu cho họ.
Buổi chiều hôm đó, tại sân tập của học viện, không khí vô cùng náo nhiệt. Trương Hàm Thụy và Trương Dịch Nhiên đang cố gắng học cách tạo ra những quả cầu ánh sáng. Trần Tuấn Minh tỏ ra rất có khiếu với các loại bùa chú phòng vệ.
​Ở một góc khác, Nhiếp Vĩ Thần và Trần Dịch Hằng đang thi triển những bùa chú tấn công cơ bản vào các bù nhìn rơm. Ngụy Tử Thần lặng lẽ ngồi quan sát cách Dương Hàm Bác điều khiển các hạt phân tử trong không khí, thi thoảng cậu lại ghi chép gì đó vào lòng bàn tay.
​Trần Tư Hãn đi vòng quanh, chỉnh sửa tư thế cầm đũa cho Nhiếp Vĩ Thần, khiến anh chàng thường ngày hay nói đểu bỗng trở nên lúng túng lạ thường. Trong khi đó, Vương Lỗ Kiệt đang hướng dẫn Trương Dịch Nhiên cách duy trì sự tập trung khi đối đầu với áp lực.
Chỉ riêng Tả Kỳ Hàm vẫn đứng lặng lẽ. Cậu đã thử vẩy đũa hàng trăm lần, miệng lẩm nhẩm đủ loại thần chú mà Tuấn Thần đã dạy, nhưng đầu đũa của cậu vẫn im lìm như một khúc củi khô.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cậu lại định bỏ cuộc à?
Kỳ Hàm giật mình, quay lại thấy Bác Văn đang đứng đó, tay cầm cây đũa phép đen tuyền.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tôi... tôi không làm được. Có lẽ tôi thực sự là một kẻ vô dụng như Quế Nguyên nói.
Bác Văn tiến lại gần, khoảng cách gần đến mức Kỳ Hàm có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng phảng phất trên áo choàng của anh. Bác Văn bất ngờ nắm lấy cổ tay Kỳ Hàm, nhấc lên.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nhìn vào mắt tôi,
Bác Văn ra lệnh.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Phép thuật không đến từ sự bắt chước. Nó đến từ nỗi sợ, từ tình yêu và từ khát khao bảo vệ. Cậu đang sợ điều gì, Tả Kỳ Hàm?
Kỳ Hàm run rẩy:
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tôi sợ... sợ mình sẽ làm mọi người thất vọng. Sợ mình sẽ mất đi những người bạn duy nhất...
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy thì hãy dùng nỗi sợ đó làm mồi lửa.
Bác Văn buông tay ra, lùi lại một bước
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Thử lại đi. Đừng nhìn vào cây đũa, hãy nhìn vào mục tiêu trước mặt.
Kỳ Hàm nhìn về phía bù nhìn rơm. Cậu hít một hơi thật sâu, nghĩ về hình ảnh Hàm Thụy luôn bảo vệ mình, nghĩ về sự nghiêm khắc nhưng quan tâm của Bác Văn. Cậu vung tay mạnh hơn bất kỳ lần nào trước đó.
Vụt!
Một tia sáng xanh nhạt, yếu ớt như ánh đom đóm, vụt ra từ đầu đũa rồi biến mất ngay lập tức. Dù chỉ là một tia sáng nhỏ, nhưng nó khiến cả sân tập im bặt.
Trương Hàm Thụy
Trương Hàm Thụy
Làm được rồi! Kỳ Hàm làm được rồi!
Trương Hàm Thụy reo hò, chạy lại ôm chầm lấy bạn mình.
Trương Quế Nguyên đứng đằng xa, hừ nhẹ một tiếng nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một cách khó nhận ra. Tuy nhiên, trong bóng tối của hành lang phía trên sân tập, Hiệu trưởng Terebash đang đứng quan sát với ánh mắt u ẩn. Cạnh ông, một cái bóng đen mờ ảo dần hiện rõ – đó chính là pháp sư bóng tối Arche.
Pháp sư Bóng tối Arche
Pháp sư Bóng tối Arche
Chúng bắt đầu tiến bộ rồi, thưa Hiệu trưởng,
Arche thì thầm, giọng nói như tiếng gió rít qua khe cửa.
Hiệu trưởng Terebash
Hiệu trưởng Terebash
Cứ để chúng học,
Terebash lạnh lùng đáp.
Hiệu trưởng Terebash
Hiệu trưởng Terebash
Càng có nhiều sức mạnh, sự hy sinh của chúng khi cổng địa ngục mở ra hoàn toàn mới càng có giá trị.
​Tả Kỳ Hàm vẫn đang mỉm cười giữa vòng vây của bạn bè, cậu không hề biết rằng, những người cậu tin tưởng nhất có thể lại là những kẻ đang đẩy cậu vào hố sâu của định mệnh.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play