Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Xin Đừng Yêu Em

chap 1

Đề Gán nợ cho gia đình Hoàng Đức Duy đã bị bán cho tập đoàn họ Nguyễn
----------------
Tại biệt thự
Bụp!
Em thẳng tay bị ném xuống hồ bơi
Anh thong thả ngồi vào ghế gần đó chơi bài như không có chuyện gì
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Cứu... cứu tôi...//vùng vẫy//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Cứu? Ở cái nhà này chỉ có cố gắng dành lại sự sống không có sự mềm lòng cho kẻ k bt điều
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
//vùng vẫy bám vào thành hồ trèo lên//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Coi như mạng em cũng khá nhiều đấy
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Đi thay đồ đi đừng để tôi thấy cái bộ dạng ướt như chuột lột này
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
//vào phòng thay đồ//
Trong phòng
Em đag chật vật với việc thay quần áo vì trong đống quần áo không có một cái nào em mặc vừa
Cuối cùng, e lấy tạm chiếc áo sơ mi của anh mặc vào
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
//bước ra ngoài//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
//sững sờ//
Chiếc áo em mặc nó quá to so với người em
Lộ ra đôi chân thon, trắng nõn
Mọi người xì xào bàn tán
🐍🐍🐍🐍🐍
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
//gằn giọng// có gì mà phải bàn tán, chưa thấy bao giờ hả?
???
???
//im thin thít//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
//kéo tay em vào phòng//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Ăn mặc kiểu gì đây?
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Đúng là vô dụng
Một lúc sau em đi ra
Chiếc áo nhìn có vẻ vừa vặn và thoải mái với em hơn
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Đi theo tôi
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Cậu còn rất nhiều truyện phải làm
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
À...dạ//đi theo//
Đến một căn phòng
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Dọn xong căn phòng này rồi báo cáo lại
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
//rời đi//
Căn phòng bám đầy bụi bặm
Một mình em đứng trc căn phòng trc mặt mà sững sờ
Căn phòng rộng lớn đến choáng ngợp, đầy rẫy những món đồ cổ đắt tiền và những góc khuất u tối. Cap tìm thấy khăn lau và xô nước trong gian bếp, đôi bàn tay nhỏ nhắn vốn dĩ chỉ quen cầm bút vẽ giờ đây đỏ ửng vì nước lạnh và hóa chất tẩy rửa. Cậu bắt đầu lau chùi, từ những kệ sách cao ngất đến từng kẽ hở trên bộ sofa da sang trọng.
Đến nửa đêm, khi toàn thân đã rã rời, một bóng đen cao lớn đổ ập xuống sàn. Quang Anh bước xuống lầu, trên người chỉ khoác chiếc áo choàng lụa hờ hững, để lộ lồng ngực săn chắc. Anh không nói gì, chỉ thong thả đi vòng quanh phòng kiểm tra
Bỗng, anh dừng lại trước một bình hoa pha lê, đưa ngón tay dài lướt nhẹ trên miệng bình rồi nhìn vào đầu ngón tay mình.
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Vẫn còn bụi
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
//ngẩng đầu lên, môi tái nhợt vì lạnh//
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Tôi lau 3 lần rồi...
Chát!
Quang Anh hất đổ bình hoa xuống sàn. Những mảnh pha lê vỡ tan tành, bắn tung tóe, một mảnh nhỏ sượt qua mu bàn tay Cap, để lại một vết cắt rớm máu. Cậu giật mình, lùi lại phía sau
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Cậu dám cãi tôi?//tiến lại gần bóp lấy cằm cậu//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Gia đình cậu bán cô cho tôi để trả nợ, không phải để cậu đến đây làm tiểu thư. Lau lại! Dùng tay không nhặt hết đống mảnh vỡ này cho tôi. Nếu còn sót lại một mảnh, tôi sẽ bắt cậu nuốt chửng nó.
Cap nhìn những mảnh pha lê sắc lẹm dưới sàn, rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt. Trong mắt anh, cậu không thấy một chút thương hại nào, chỉ thấy một nỗi hận thù sâu hoắm mà cậừ không hiểu mình đã gây ra từ bao giờ
Cậu quỳ thụp xuống, đôi bàn tay run rẩy bắt đầu nhặt từng mảnh vỡ. Máu từ vết cắt cũ hòa lẫn với những vết thương mới, thấm đỏ cả sàn nhà trắng tinh khôi. Quang Anh đứng đó, nhấp một ngụm rượu vang đỏ rực, lạnh lùng chứng kiến cảnh tượng đầy xót xa ấy như một thú vui tiêu khiển qua đêm dài.

chap 2

Tiếng pha lê va chạm lanh lảnh trong không gian im ắng. Cap vẫn quỳ đó, tỉ mỉ nhặt từng mảnh vỡ dù đầu ngón tay đã rớm máu. Quang Anh đặt ly rượu xuống bàn, tiếng "cộp" khô khốc khiến cô giật mình. Anh ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân, ánh nhìn đầy vẻ thưởng thức sự đau đớn của người khác.
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Dừng lại đi
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
//khựng lại// tôi...tôi dọn gần xong rồi
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
//ném sấp tiền xuống sản đầy màu và nc//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Cầm lấy số tiền này, coi như tiền công dọn dẹp của cậu
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
//Cap nhìn xấp tiền, rồi nhìn lại đôi bàn tay rách nát của mìn// anh nghĩ tiền có thể mua đc sự nhục nhã của tôi sao?
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Chẳng phải sao?
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
//cúi xuống//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Gia đình cậu chẳng phải đã bán cậừ với giá rất hời đó sao? Bố cậu khi nhận tiền từ tay tôi, mắt ông ta sáng lên đấy. Cậu nghĩ mình thanh cao hơn họ chắc?
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
//gằn giọng// họ là họ, tôi là tôi!
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Tôi về đây là để trả nợ cho họ, không có nghĩa là tôi cho phép anh chà đạp lên nhân phẩm của mình!
Quang Anh đột ngột bóp mạnh cổ tay cậu, kéo mạnh khiến cậu ngã nhào vào lòng anh. Mùi nước hoa nam tính trộn lẫn với mùi rượu nồng đậm vây lấy cậu
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nhân phẩm?//ngón tay miết lên vết thương của cậu//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Ở cái nhà này, thứ đó là xa xỉ nhất. Nghe cho rõ đây, Cap. Tôi mua cậu về không phải để làm vợ, mà là để bắt cậu trả giá cho những gì bố cậu đã gây ra với gia đình tôi. Cậu muốn thanh cao? Được, vậy thì chứng minh cho tôi thấy cậu đáng giá hơn xấp tiền này đi
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Anh nói gì? Bố tôi đã làm gì gia đình anh
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Đừng giả vờ ngây ngô//đẩy cap ra//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Sáng mai, dậy từ 5 giờ dọn dẹp sân vườn. Đừng để tôi thấy mặt cậu ăn sáng ở cái bàn này. Cậu... chỉ xứng đáng ăn cơm thừa trong bếp thôi
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
//rời đi//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
//quay lại, nói vọng//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Đừng hòng bỏ trốn. Cả thành phố này, không ai dám chứa chấp món nợ của Nguyễn Quang Anh đâu.

chap 3

5 giờ sáng. Không gian biệt thự vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo và cái lạnh tê tái của vùng ngoại ô. Cap gượng dậy từ sàn nhà cứng nhắc, toàn thân đau nhức như bị xe nghiền qua. Những vết cắt trên tay đã đông máu lại, khô khốc và nhức nhối. Cậu lầm lũi ra sân vườn, bắt đầu công việc dọn dẹp theo đúng "mệnh lệnh"
Đến gần 8 giờ, khi nắng đã bắt đầu hanh vàng, Cap bước vào nhà với bộ dạng lấm lem. Cậu định đi thẳng lên phòng để tắm rửa thì chạm mặt Quang Anh đang thong thả thưởng thức bữa sáng tại bàn ăn dài. Mùi bánh mì nướng và cà phê thơm lừng lan tỏa, đối lập hoàn toàn với cái bụng đói cồn cào của cậu.
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
//lật tờ báo//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Đứng lại, ai cho phép cậu đi
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Tôi đã làm xong việc ngoài vườn. Tôi muốn đi tắm//giọng khàn đặc//
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
//đặt cốc cà phê xuống//Tôi đã nói gì tối qua? Cậu quên rồi sao?
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Vào bếp mà ăn. Đám người hầu đã để lại phần cho cậu rồi đấy
Hoàng Đức Duy (captain boy)
Hoàng Đức Duy (captain boy)
//mím môi đi vào bếp//
Cậu bước vào gian bếp tối tăm và chật chội phía sau. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ dành cho gia nhân, một chiếc bát nhựa đựng vài mẩu bánh mì vụn và một bát cháo trắng đã nguội ngắt đang đợi sẵn.
Người hầu
Người hầu
Cậu là người mới sao?
Người hầu
Người hầu
Nhìn cũng chẳng khác chúng tôi là mấy, thậm chí còn thảm hại hơn
Cap không đáp, cậu lẳng lặng ngồi xuống. Ngay lúc đó, Quang Anh bước vào bếp, đôi giày da gõ nhịp đều đặn trên sàn. Anh nhìn bát cháo của cậu, rồi bất ngờ cầm lấy bình tiêu trên kệ, rắc mạnh xuống đến mức đen kịt cả bát cháo.
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Nguyễn Quang Anh (rhyder)
Ăn đi

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play