[SonDillan]Dẫu Sao Ta Vẫn Yêu Nhau.
#1.Sự ràng buộc định mệnh
Mydcaphyhy.
Chào mng lần đầu viết truyện
Mydcaphyhy.
Có gì mban hoan hỉ nha💞
Trong không gian tĩnh mịch của ngôi chùa cổ vùng ngoại ô, tiếng chuông gió va chạm lách cách nghe như tiếng nghiến răng của hư vô. Đỗ Nam Sơn đứng tựa lưng vào cột đình, đôi mắt sắc lạnh quan sát những làn khói nhang uốn lượn như những dải lụa xám đang bao lấy bóng hình mảnh khảnh phía trước.
Phan Đức Nhật Hoàng đang quỳ trên tấm đệm bám đầy bụi tro. Cậu là người có "căn", nhưng cái "căn" của cậu không mang lại sự bình yên, mà chỉ toàn là những tiếng thì thầm rợn người từ cõi âm.
Nhật Hoàng khẽ rùng mình, bờ vai gầy run lên bần bật. Cậu cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt đang bò trườn trên gáy mình. Nhưng ngay lúc đó, một bàn tay ấm áp và vững chãi đặt lên vai cậu, chặn đứng sự xâm nhập của bóng tối.
Đỗ Nam Sơn
Đã bảo rồi, không có bản lĩnh thì đừng có tùy tiện mở mắt nhìn.
Giọng nói trầm thấp của Đỗ Nam Sơn vang lên bên tai. Anh là một thầy pháp trẻ, nhưng phong thái lại chẳng có chút gì là đạo mạo. Anh mặc chiếc áo sơ mi đen phanh cúc ngực, trên cổ đeo một sợi dây chuyền bạc khắc bùa chú cổ xưa.
Nhật Hoàng ngước đôi mắt ướt lệ lên nhìn anh:
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi... tôi thấy họ. Họ đứng đầy sau lưng anh kìa.
Nam Sơn nhếch môi cười nhạt, đôi mắt anh không hề có vẻ sợ hãi. Anh kéo Nhật Hoàng đứng dậy, kéo sát cậu vào lồng ngực mình. Một luồng dương khí mạnh mẽ từ người anh tỏa ra, khiến những bóng đen xung quanh gào thét rồi tan biến vào hư không.
Nhật Hoàng vốn là một "vật dẫn" tự nhiên, linh hồn cậu thuần khiết đến mức trở thành miếng mồi ngon cho những vong linh vất vưởng. Còn Nam Sơn lại mang mệnh sát, vía cực nặng, là khắc tinh của mọi loài tà ma.
Phan Đức Nhật Hoàng
Tại sao anh luôn giúp tôi?
Nhật Hoàng khẽ hỏi, tay nắm chặt lấy vạt áo của Nam Sơn như sợ rằng chỉ cần buông ra, cậu sẽ bị nhấn chìm bởi bóng tối.
Nam Sơn cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả lên vành tai đỏ ửng của cậu:
Đỗ Nam Sơn
Vì em là của tôi. Cả linh hồn lẫn thể xác này, ma quỷ không có phần, chỉ có Đỗ Nam Sơn này được phép chạm vào.
Cậu rùng mình, không phải vì sợ, mà vì sự chiếm hữu mãnh liệt trong ánh mắt anh. Giữa không gian đầy mùi nhang trầm và hơi lạnh tâm linh, hơi ấm từ người đàn ông này là thứ duy nhất khiến cậu cảm thấy mình còn đang sống.
Mydcaphyhy.
Thực ra tui không am hiểu mấy cnay lắm...có gì sai thì mình sửa he•=•
#2.Đêm trăng máu-Lời nguyền hay sự cứu rỗi?
Mydcaphyhy.
Thôi ra lần 2ch cho nó cute
Đêm rằm tháng Bảy, âm khí đạt đến đỉnh điểm. Nhật Hoàng bị kẹt trong một kết giới do quỷ dữ tạo ra ngay tại căn phòng của mình. Cậu thấy những cánh tay khẳng khiu vươn ra từ gầm giường, từ trần nhà, lôi kéo cậu vào cõi chết.
"Nam Sơn! Nam Sơn cứu em!"
Cánh cửa phòng bật tung. Nam Sơn bước vào, trên tay là một nhánh liễu vấy máu gà trống. Anh không dùng bùa chú phức tạp, chỉ đơn giản là bước đến, ôm lấy Nhật Hoàng và hôn thật sâu.
Nụ hôn ấy không chỉ là sự an ủi, mà là một nghi thức truyền khí. Nhật Hoàng cảm thấy một luồng nhiệt lượng cuồn cuộn chảy từ môi anh vào cơ thể mình, thiêu rụi mọi ảo giác xung quanh.
Đỗ Nam Sơn
Dựa vào tôi. Đừng nhắm mắt, nhìn vào tôi này Hoàng.
Nam Sơn thì thầm giữa nụ hôn.
Khi những bóng đen tan biến hoàn toàn, Nhật Hoàng kiệt sức ngã vào lòng anh. Nam Sơn bế thốc cậu lên, đặt lên giường rồi bao phủ lấy cậu bằng cơ thể to lớn của mình.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Nhật Hoàng tỉnh dậy trong vòng tay rắn chắc của Nam Sơn. Trên cổ tay cậu xuất hiện một vết bớt hình sợi chỉ đỏ - dấu hiệu của việc "kết duyên âm" với một người sống mang mệnh lớn.
Phan Đức Nhật Hoàng
Anh...anh đã làm gì?
Nam Sơn thong dong châm một điếu thuốc, khói thuốc nhạt nhòa che đi sự thâm trầm trong mắt anh:
Đỗ Nam Sơn
Tôi đã buộc mệnh của tôi vào em. Từ nay về sau, em đi đâu, tôi theo đó. Em gặp nạn, tôi gánh. Nhưng đổi lại...
Anh cúi xuống, cắn nhẹ vào thùy tai cậu:
Đỗ Nam Sơn
...em vĩnh viễn không thể rời xa tôi quá mười bước chân. Hiểu rõ chưa, bé con?
Nhật Hoàng không đáp, chỉ lặng lẽ rúc sâu hơn vào lồng ngực anh. Có lẽ, so với những linh hồn đáng sợ ngoài kia, sự ràng buộc đầy độc đoán này của Đỗ Nam Sơn mới là bến đỗ bình yên nhất mà cậu từng có.
Mydcaphyhy.
Ra lâu=Chap dài
Ra nhanh + nhiều=Chap ngắn
Mydcaphyhy.
Cái đó gọi là định lý luôn rồi....
#3.Huyết chú ngược dòng
Trong giới tâm linh đầy rẫy những điều không thể giải thích,tình yêu của họ chính là thứ bùa chú mạnh mẽ,bảo vệ nhau qua những đêm dài tăm tối.
Sau đêm kết duyên, tưởng chừng Nhật Hoàng sẽ được an yên dưới bóng dáng của Sơn, nhưng định mệnh của một thầy pháp mang mệnh sát như anh vốn dĩ luôn bị vây hãm bởi những "món nợ máu" từ tổ tiên hoặc từ những kẻ thù trong giới huyền thuật.
Trong một lần đi trấn yểm một ngôi mộ cổ bị động long mạch, Nam Sơn đã trúng phải "Huyết Chú Vong Thân". Đây là loại lời nguyền tàn độc nhất, nó không đánh vào cơ thể mà rút cạn dương khí và sinh mệnh của người mang mệnh sát.
Về đến nhà, Nam Sơn đổ gục ngay trước hiên. Gương mặt vốn lạnh lùng, cương nghị giờ đây xám ngắt, những mạch máu đen nổi lên dọc theo cổ và lan dần lên khuôn mặt. Sợi chỉ đỏ trên cổ tay Nhật Hoàng đột nhiên thắt chặt, đau nhức đến tận xương tủy - dấu hiệu cho thấy chủ nhân của bản mệnh đang cận kề cái chết.
Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn! Anh đừng dọa em... Sơn!
Nhật Hoàng hốt hoảng đỡ lấy anh, nhưng hơi lạnh tỏa ra từ Nam Sơn lúc này còn kinh khủng hơn cả những vong hồn mà cậu từng gặp.
Nam Sơn thoi thóp, bàn tay run rẩy đẩy Nhật Hoàng ra:
Đỗ Nam Sơn
Đi... mau đi... Đừng để chúng... tìm thấy em...
Nhưng Nhật Hoàng không đi. Cậu nhận ra rằng, bấy lâu nay Nam Sơn dùng dương khí để bảo vệ cậu, thì giờ đây, chính cái "căn" thuần khiết của cậu là thứ duy nhất có thể thanh tẩy được huyết chú này. Nhật Hoàng quỳ xuống cạnh anh, đôi mắt lộ rõ vẻ kiên định chưa từng có.
Cậu nhớ lại những lời mà bà ngoại - một bà đồng quá cố - từng dặn: "Con là vật dẫn, con có thể chứa đựng bóng tối, nhưng cũng có thể dùng linh hồn mình để gạn đục khơi trong."
Nhật Hoàng cắn đầu ngón tay, dùng máu của chính mình vẽ lại một vòng tròn bảo vệ xung quanh hai người. Cậu ôm chặt lấy Nam Sơn, áp trán mình vào trán anh.
Phan Đức Nhật Hoàng
Dùng linh hồn tôi làm vật tế, dùng cơ thể tôi làm bình chứa. Mọi oán hận, mọi huyết chú, hãy sang đây!
Một luồng hắc khí đậm đặc như mực từ người Nam Sơn bắt đầu chuyển sang người Nhật Hoàng qua sợi chỉ đỏ. Nhật Hoàng gồng mình chịu đựng, cảm giác như hàng nghìn cây kim đâm vào da thịt. Cậu nấc nghẹn, máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhưng vòng tay ôm Nam Sơn vẫn không hề lỏng lẻo.
Phan Đức Nhật Hoàng
Em... em sẽ không để anh đi đâu hết.
Cậu dùng chính sự thuần khiết của mình để bao bọc lấy những linh hồn oán hận đang cắn xé Nam Sơn, dùng tình yêu chân thành để hoá giải sự u uất của huyết chú.
Khi tia nắng bình minh đầu tiên chạm vào khung cửa sổ, hắc khí tan biến hoàn toàn. Nam Sơn bật dậy, hơi thở dồn dập, sắc mặt dần hồng hào trở lại. Nhưng ngay lập tức, anh khựng lại khi thấy Nhật Hoàng nằm bất tỉnh trong lòng mình, hơi thở yếu ớt như một ngọn nến trước gió.
Vết bớt hình sợi chỉ đỏ trên tay Nhật Hoàng đã chuyển sang màu tím thẫm – minh chứng cho việc cậu đã gánh một nửa kiếp nạn cho anh.
Nam Sơn run rẩy bế cậu lên, ánh mắt từ lạnh lùng chuyển sang đau đớn và hối hận tột cùng. Anh áp môi mình vào trán cậu, thì thầm với một giọng khàn đặc:
Đỗ Nam Sơn
Hoàng... tại sao em lại ngốc như vậy? Tôi định dùng cả đời để bảo vệ em, cuối cùng lại để em cứu mạng mình...
Mydcaphyhy.
Ủa Hoàng cứu anh là để sau anh cứu lại Hoàng á
Mydcaphyhy.
Chứ chả lẽ chết liền hả anh=//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play