Mùa Hạ Năm Ấy Tớ Có Cậu
1.
Trên một tuyến đường chạy qua quốc lộ nào đó...
Lý vân Tuyết
(Ngồi trong xe)
Lý vân Tuyết
( chán nản nhìn xung quanh)
Lý vân Tuyết
Mẹ khi nào mình đới nơi vậy!?
Kiều Phương Anh
Một chút nữa...
Lý vân Tuyết
Một chút của mẹ là bao lâu?
Lý vân Tuyết
Con ngồi đợi cả tiếng rồi đó! (bực dọc)
Kiều Phương Anh
Thôi. ráng đợi một chút đi con sắp tới nơi rồi ( giọng dỗ về)
Lý vân Tuyết
( thở dài + dựa vào lưng ghế )
Lý vân Tuyết
(Chán nản nhìn qua cửa kính)
Lý vân Tuyết
" ko biết bây giờ các cậu ấy đang làm gì ta ? "
Lý vân Tuyết
" Mình nhớ họ quá" ʕ´• ᴥ•̥`ʔ
Lý vân Tuyết
"ước gì mọi thứ có thể quay trở lại "
Đám bạn của vân tuyết
Nè vân tuyết , tan học rồi cậu có muốn đi chơi cùng tụi tớ ko
Lý vân Tuyết
à , xin lỗI nhé tớ có việc bận rồi , hay để dịp khác né
Đám bạn của vân tuyết
dậy thôi, tạm biệt cậu (vẫy tay ✋)
Lý vân Tuyết
ừ, mai gặp lại (vẫy tay ✋)
Sau khi đám bạn rời đi, cô quay lưng đi về phía con đường về nhà quen thuộc, vì nhà ko quá xa nên cô thường đi bộ để đến trường
Nhưng ngày hôm nay thì khác...
Lý vân Tuyết
" Nhiều loại bánh quá! , ko biết nên chọn cái nào ta?"
Lý vân Tuyết
" cái nào cũng đẹp cũng ngon, ko lẽ nên chọn hết? "
Trên kệ kính đang trưng bày nhiều loại bánh ngọt khác nhau, bắt mắt và trong ngon miệng vô cùng!!!
Lý vân Tuyết
(Nhìn muốn hoa cả mắt)
Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng cô cũng chọn được chiếc bánh mà mình ưng ý nhất
Lý vân Tuyết
( Bước ra khỏi cửa tiệm bánh)
Lý vân Tuyết
(Tâm trạng phơi phới)
Lý vân Tuyết
( vừa đi vừa hát ngân nga)
Lý vân Tuyết
"mẹ sẽ vui cho mà xem"
Lý vân Tuyết
" Mình ko thể chờ đợi được vẻ mặt của mẹ khi nhận được chiếc bánh"
Lý vân Tuyết
" chắc mẹ sẽ bất ngờ lắm "
Lý vân Tuyết
(ko kìm được mà mỉm cười)
buổi chiều tà kéo chiếc bóng cô dài trên mặt đường , nụ cười thì được bao phủ bởi ánh Hoàng hôn rực rỡ càng làm tô vẽ nên sự ngây thơ và hạnh phúc của cô,đang hiện rõ trên khuôn mặt. nhưng hứa đang chờ đợi cô ở nhà liệu có phải là sự quay quần ấm áp?
Tác giả ngố tàu
Nhớ ủng hộ tui nha 😉
2.
Lý vân Tuyết
(Đứng trước cổng)
Lý vân Tuyết
(Lấy chìa khóa ra, mở)
Vì bố mẹ cô thay đi công tác hoặc về nhà muộn nên cô được bố mẹ làm cho một chiếc chìa khóa dự phòng
Lý vân Tuyết
(Mở cổng bước vào)
Lý vân Tuyết
(Đang định lấy chìa khóa mở cửa)
Lý vân Tuyết
"Cửa ko khóa?"
Lý vân Tuyết
(Đẩy cửa nhẹ)
Lý vân Tuyết
"đèn trong nhà được bật"
Lý vân Tuyết
"ko lẽ cha về ?"
Lý vân Tuyết
(Đẩy cửa bước vào)
Lý vân Tuyết
( Ngạc nhiên!!!)
Trong phòng khách ko chỉ có một mình cha vân tuyết mà còn có cả mẹ cô
Tuy đèn trong nhà được bật lên ,nhưng nhìn vô vẫn có cảm giác âm u khó tả
Lý vân Tuyết
(Ngạc nhiên hỏi mẹ) mẹ sau hôm nay mẹ về sớm vậy?
Kiều Phương Anh
(ko trả lời cô, bước vào bếp)
Lý vân Tuyết
" Nhìn sắc mặt mẹ trong có vẻ ko được tốt lắm "
Lý vân Tuyết
( quay sang nhìn cha)
Ông ngồi đó ko nói gì trong có vẻ suy tư và đầy mệt mỏi
Lý vân Tuyết
Cha! mẹ bị sau vậy?
Lý Đình Phong
(Giật mình khi nghe tiếng cô)
Lý Đình Phong
À... Hôm nay mẹ con không được khỏe nên tâm trạng bị ảnh hưởng một chút, con đừng để ý ( ngước lên nhìn cô nói bằng giọng nhỏ nhẹ)
Lý vân Tuyết
Vậy... Còn buổi tiệc sinh nhật bất ngờ cho mẹ thì sao?
Lý vân Tuyết
Có bị hủy ko?
Lý Đình Phong
Ko! Buổi tiệc vẫn sẽ diễn ra, con ko cần phải lo đâu ( bước đến chỗ cô, đặt tay lên vai trấn an)
Tuy ông ấy cứ tỏ ra là mình ổn và cố gắng nở nụ cười trước mặt cô, nhưng cô vẫn cảm nhận được ông ấy đang che giấu điều gì đó, và ko muốn cho cô biết
Lý Đình Phong
Hay hai cha con mình vào bếp, mang theo cả chiếc bánh sinh nhật con tự chọn để tặng cho mẹ thì chắc tâm trạng của mẹ con khá hơn đó
Lý vân Tuyết
(Gật đầu đồng ý với ý kiến ông)
Lý vân Tuyết
(Đi kế bên ông)
Trong phòng bếp thì bầu ko khí cũng chẳng khá hơn tí nào, mẹ cô ko nói chuyện hay nhìn mặt cha cô dù chỉ lấy một lần, cha cô thì vẫn giữ im lặng và ko dám nhìn mẹ cô, cô người ở giữa nên đương nhiên chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cô vẫn cảm nhận được bầu không khí trong nhà đã có sự thay đổi , mọi chuyện càng lúc càng tệ hơn khi ngồi vào bàn ăn
3.
Bầu ko khí vô cùng yên tĩnh đến mức, mà cả một con muỗi đi ngang cũng có thể nghe thấy tiếng của nó
Lý vân Tuyết
" Bầu ko khí ngột ngạt quá "
Lý vân Tuyết
" Làm mình cũng ko dám thở mạnh "
Cha mẹ cô vẫn không nói chuyện với nhau họ vẫn giữ im lặng và ko nhìn mặt đối phương dù cả hai đang ngồi đối diện
Lý vân Tuyết
(Chợt nhớ ra điều gì đó!!!)
Lý vân Tuyết
(Vội lấy chiếc bánh, ở dưới bàn)
Lý vân Tuyết
Mẹ con với cha có món quà tặng cho mẹ ( lấy ra cho bà xem)
Lý vân Tuyết
Mẹ thích ko? ( mỉm cười nhìn bà, chờ phản ứng)
Kiều Phương Anh
.......( Mặt ko cảm xúc, nhìn chiếc bánh)
Kiều Phương Anh
Vân tuyết mẹ có chuyện này muốn nói với con ( giọng lạnh đi)
Lý Đình Phong
Có cần thiết phải cho con bé biết ko?
Kiều Phương Anh
Cần chứ!, phải cho con bé biết bộ mặt thật của cha nó chứ ( cố gắng kềm chế cảm xúc)
Lý vân Tuyết
? ( khó hiểu nhìn hai người)
Lý vân Tuyết
Cha , ý của mẹ là sao? (quay sang nhìn ông)
Lý Đình Phong
....... (ông cuối đầu xuống vẫn giữ im lặng)
Kiều Phương Anh
Cha con đã ngoại tình đấy (giọng lạnh lẽo)
Kiều Phương Anh
Thậm chí ông ta còn có con riêng ở bên ngoài
Lý vân Tuyết
(Ko thể tin nổi vào tai mình)
Lý vân Tuyết
(Quay sang nhìn ông )
Lý vân Tuyết
(Ánh mắt như muốn có một lời giải thích)
ông im lặng rồi quay sang nhìn cô gật đầu như thừa nhận chuyện mẹ cô đang nói là sự thật
Cô ko thể tin nổi người cha mà mình luôn yêu quý và xem như một hình mẫu để noi theo lại có thể làm một chuyện đánh xấu hổ như thế, hình tượng người cha gương mẫu trong lòng cô đã sụp đổ hoàn toàn
Lý vân Tuyết
( đứng dậy khỏi bàn ăn, chạy thẳng lên phòng)
Lý Đình Phong
vân tuyết nghe cha giải thích đã!!!!
Lý Đình Phong
(Cố gắng giữ lấy tay cô, nhưng ko kịp)
Cô chạy nhanh lên phòng, giống như đang muốn bỏ trốn khỏi cái sự thật đàn nhẫn ấy
Gầm!!! Một tiếng đóm cửa mạnh
Lý vân Tuyết
(Dựa lưng vào cửa ngồi xuống)
Lý vân Tuyết
(Ôm mặt khóc nức nở)
Theo sau những giọt nước mắt và cả tiếng nấc nghẹn ngào là một trận cãi nhau lớn của bố mẹ cô họ đỗ lỗi, chắc móc lẫn nhau, những chiếc đĩa rơi xuống từng đợt giống như cách mà gia đình này đang tan vỡ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play