Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[BoBoiBoy][Aisblaze] Connection

Vol 0.1

_______________
Người ta thường nói, lửa sinh ra để thiêu rụi mọi thứ. Nhưng có ai từng hỏi, ngọn lửa ấy có tự thiêu chính mình hay không?
Blaze chưa bao giờ tự cho mình là đặc biệt
Y chỉ là một chàng trai với đôi mắt màu cam rực sáng như than hồng giữa đêm đông, mái tóc đen nhánh như vực thẳm không đáy. Mỗi lần y soi gương, y tự hỏi liệu thứ ánh nhìn ấy có thực sự thuộc về mình, hay chỉ là một mảnh ghép lạc loài nào đó đã vô tình rơi vào thế giới này?
Vết thương trên tay y lành lại trước khi kịp thấm máu lên băng vải
Lần đầu tiên, Blaze nhận ra điều đó là khi y vấp ngã năm lên bảy. Đầu gối rách toạc, da thịt nứt ra như một đóa hoa đỏ nở muộn. Blaze khóc, chạy về tìm Nova. Nhưng khi anh trai y vén ống quần lên, nơi ấy chỉ còn làn da non mịn như chưa từng có vết thương nào tồn tại
Nova
Nova
[Cười xòa] Lại tưởng tượng nữa à?
Blaze im lặng. Y không thể giải thích. Chẳng ai giải thích cho y cả
Cũng có thể, thực sự chẳng có gì để giải thích. Cũng có thể, thực sự y chỉ là một đứa trẻ có trí tưởng tượng quá phong phú. Nova nói vậy, và Nova là anh trai y. Nova nói vậy, chắc hẳn có lý do của anh ấy
Nhưng rồi những đêm mất ngủ, khi Blaze nằm thao thức giữa bốn bức tường trắng, y lại lật qua lật lại câu hỏi cũ: Có thực sự mình đang nghĩ quá nhiều, hay anh ấy đang nghĩ quá đơn giản?
Blaze chẳng có câu trả lời. Và có lẽ, giấc mơ kia chính là câu trả lời cho y dưới một hình hài đáng sợ hơn y từng tưởng
________________
Đêm ấy, mặt trăng treo lơ lửng như một giọt nước mắt chưa kịp rơi. Blaze chìm vào giấc ngủ mà không hề hay biết mình sắp lạc vào một nơi chẳng phải thực tại, cũng chẳng phải hư vô
Y đứng giữa một ngôi làng mà chưa bao giờ thấy
Mùi cỏ lúa thoảng nhẹ trong không khí, ngai ngái và ngọt ngào như một lời thì thầm từ quá khứ xa xôi nào đó. Những ngôi nhà san sát vào nhau, mái tranh nghiêng nghiêng như những chiếc nón lá đội đầu của người nông dân sau mùa gặt. Nhưng điều kỳ lạ nhất trước mỗi cánh cửa đều treo một chiếc đèn lồng đỏ
Ánh đỏ lung linh, nhấp nháy, không phải như lửa, mà như những trái tim đang đập trong bóng tối
Người dân trong làng tấp nập, vội vã. Họ chạy qua Blaze mà không thấy y, như thể y chỉ là một bóng ma lạc giữa chốn nhân gian. Họ khiêng những bao thóc, những rương gỗ, những thứ mà Blaze không thể gọi tên. Tất cả đều hướng về một phía nơi có tòa lâu đài sừng sững ở cuối làng
Họ đang chuẩn bị điều gì? Một lễ hội? Một cuộc hành trình? Hay một sự kết thúc?
Blaze chưa kịp đặt câu hỏi thì cảnh vật đã vụt thay đổi
Ngôi làng bỗng nhiên sung túc hơn, đẹp đẽ hơn. Những ngôi nhà được sơn màu tươi sáng, những con đường lát đá phẳng lì, những khu vườn trĩu quả dưới ánh mặt trời. Tòa lâu đài kia giờ đây lộng lẫy như một nàng công chúa trong ngày hội ngộ, cờ bay phấp phới trên những ngọn tháp cao vút. Tiếng cười trẻ thơ vọng ra từ mọi ngóc ngách, tiếng ca hát của người già ngân nga như những bản tình ca bất tận
Đây là niềm vui của sự sống. Đây là một vương quốc hạnh phúc, nơi người dân no ấm, nơi thịnh vượng chảy tràn như dòng sông không bao giờ cạn
Blaze muốn ở lại nơi này mãi mãi
Nhưng giấc mơ không hỏi ý y
Bầu trời xanh thẳm bỗng vỡ ra như một chiếc gương rơi. Từ khe nứt ấy, bóng tối tràn vào đặc quánh, lạnh lẽo, mang theo một mùi vị của thứ gì đã chết từ rất lâu. Chiến tranh ập đến không báo trước. Những ngọn lửa thiêu rụi những cánh đồng lúa, những thanh gươm chém qua những thân thể vô tội, những dòng máu đỏ hòa vào dòng sông xanh biếc ngày nào
Người dân khốn khổ, vất vả. Cấp trên thì tham nhũng, giày xéo lên chính những người họ từng thề bảo vệ. Blaze thấy một ông vua với vương miện lệch, đôi mắt vằn tia máu, ngồi trên đống vàng mà cười man dại. Y thấy những người lính đói khát, áo quần rách rưới, cầm giáo mác run rẩy trước một kẻ thù vô hình
Và rồi bóng ma xuất hiện
Không ai có thể miêu tả hình dạng thực sự của nó. Nó là một cơn gió đen, một cái bóng quá khổ, một cái miệng không có môi mà vẫn có thể nuốt chửng cả bầu trời. Nó dâng lên từ lòng đất, từ những vết thương chưa kịp lành, từ những nỗi đau chưa nguôi. Phép thuật tối ám của nó vặn xoắn không gian, bóp nghẹt thời gian, nuốt chửng từng ngôi nhà, từng con người, từng tiếng khóc than
Blaze muốn hét lên. Muốn chạy đi. Nhưng đôi chân y như đóng băng, như đã chết từ lâu trước khi cơn ác mộng này bắt đầu
Rồi ánh sáng hiện ra
Không phải ánh sáng của mặt trời, cũng chẳng phải của mặt trăng. Nó là thứ ánh sáng từ một nơi rất xa, từ một góc rất hẻo lánh của thế giới này, nơi mà bóng tối chưa kịp chạm tới. Một chút hơi ấm. Một chút hy vọng. Nhỏ bé, mong manh, nhưng đủ để soi rọi một mảnh đất còn sót lại giữa đống tro tàn
Và từ trong ánh sáng ấy, một chàng trai bước ra
Đôi mắt xanh lơ, trong veo như mặt hồ mùa thu khi chưa có chiếc lá nào rơi xuống làm gợn sóng. Mái tóc đen dài, mềm mại như dòng suối chảy qua những phiến đá ngàn năm. Gương mặt anh mang một vẻ đẹp từ tốn, an nhiên, như thể anh là một bài thơ chưa từng được viết ra, một câu chuyện cổ tích chưa ai từng kể
Ais
Ais
[Nhìn Blaze]
______________
Blaze
Blaze
[Bật dậy]
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Trái tim y đập loạn xạ như một cánh chim bị nhốt trong lồng kín. Y thở hổn hển, đưa tay lên trán, nơi những giọt mồ hôi lạnh ngắt lăn dài xuống má
Blaze
Blaze
[Nhìn đồng hồ]
Blaze
Blaze
"3 giờ sáng rồi sao?"
Y nhìn ra cửa sổ. Màn đêm vẫn đen đặc, mặt trăng đã khuất sau một tầng mây dày. Căn phòng trống vắng, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ và nhịp thở chưa kịp ổn định của y
Blaze
Blaze
“Rốt cuộc là mình đang suy nghĩ nhiều quá… hay do Nova nghĩ quá đơn giản?”
Blaze không biết. Và có lẽ, sẽ chẳng ai cho y câu trả lời
Nhưng trong đầu y bây giờ, chỉ còn hình ảnh đôi mắt xanh lơ ấy. Đôi mắt nhìn xuyên qua giấc mơ, qua thời gian, qua những lớp bóng tối dày đặc, để chạm đến một thứ gì đó bên trong Blaze mà chính y cũng chưa từng biết đến
Bên ngoài, gió bắt đầu thổi. Và trong cơn gió ấy, thoảng đâu đây một mùi cỏ lúa ngai ngái mùi của ngôi làng trong mơ, mùi của điều gì đó sắp bắt đầu
Blaze
Blaze
"Có lẽ chẳng phải mình tưởng tượng. Có lẽ thế giới này rộng lớn hơn những gì Nova vẫn nghĩ. Và có lẽ… mình sắp tìm thấy thứ mình vẫn luôn thiếu"
Blaze
Blaze
"Mình chẳng biết đó là gì"
Nhưng chẳng cần biết. Bởi bình minh vẫn sẽ đến, và những câu hỏi vẫn sẽ chờ y ở phía trước
________________
Amato xink vl mấy con gà bt j
Amato xink vl mấy con gà bt j
chap 1 này hơi nhiều chữ
Amato xink vl mấy con gà bt j
Amato xink vl mấy con gà bt j
mn ráng đọc nha

Vol 0.2

Có những mệt mỏi không đến từ công việc, không đến từ học tập, cũng chẳng đến từ bất kỳ lý do hữu hình nào. Chúng đến từ bên trong, từ một góc khuất nào đó của tâm hồn mà ngay cả chính mình cũng chẳng thể tìm ra lối vào
Nova không biết điều đó
Anh chỉ biết mấy ngày gần đây, cơ thể như mang thêm một gánh nặng vô hình. Đôi vai nặng trĩu dù chẳng mang gì trên tay. Bước chân chậm chạp như đang lội qua dòng sông không chảy. Và đôi mắt cam rực lửa giờ đây chỉ còn là hai vệt lửa tàn se sẽ chờ gió cuốn
Chẳng phải áp lực học tập. Nova tự nhủ khi đang pha một tách cà phê tại góc làm việc. Cũng chẳng phải công việc. Mọi thứ vẫn đang ổn. Tiến độ vẫn đều đặn. Đồng nghiệp vẫn thân thiện. Vậy thì tại sao?
Tại sao anh lại thấy mình như đang đứng giữa một cánh đồng hoa héo mà chẳng biết mùa đông đã đến từ bao giờ?
NPC [nữ]
NPC [nữ]
Sao thế, mệt à?
Nova
Nova
[Ngước lên]
Một chị đồng nghiệp đang nhìn anh với nụ cười tủm tỉm, hai tay ôm tập hồ sơ, đầu hơi nghiêng nghiêng như một người đã đọc được nỗi niềm từ lâu chỉ qua ánh mắt
Nova
Nova
Có lẽ vậy [Gượng cười]
Chị ấy không lấy làm lạ. Chỉ đặt nhẹ tập hồ sơ xuống bàn, lấy từ trong túi áo hai gói cà phê hòa tan, đưa một gói về phía Nova
NPC [nữ]
NPC [nữ]
Thôi nào, cố gắng lên đấy. Mà cần uống cà phê không? Chị khao
Nova nhìn gói cà phê. Vỏ màu vàng cam cũng gần giống màu tóc anh. Anh định cầm lấy, định mỉm cười cảm ơn, định nói một câu gì đó để cho thấy mình vẫn ổn, vẫn là Nova mà mọi người vẫn biết mạnh mẽ, trầm ổn, luôn là chỗ dựa cho những ai yếu thế hơn
Nhưng cánh cửa phòng mở tung
NPC [nam]
NPC [nam]
A… xin lỗi!
Một nhân viên trẻ thò đầu vào, mặt tái mét, môi run run. Phía sau cậu ta là một nhân viên nam khác, cũng không kém phần bối rối. Hai người nhìn nhau, nhìn Nova, nhìn chị đồng nghiệp, như thể chẳng ai muốn là người nói ra điều sắp được nói
NPC [nam]
NPC [nam]
Anh Nova phải không?
Nova
Nova
Phải [Cảm giác bất an]
NPC [nam]
NPC [nam]
Em trai anh…
Người kia nuốt nước bọt, đôi mắt nhìn xuống sàn, không dám đối diện với đôi mắt cam đang rực lên như lửa cháy trong bóng tối
NPC [nam]
NPC [nam]
Em trai anh tự tử ở nhà
Nova
Nova
Hả!?
Tiếng hét của Nova không lớn. Nó vỡ ra từ cổ họng, nhưng chỉ đủ để làm không gian quanh anh ngưng đọng. Cốc cà phê trên tay rơi xuống đất, vỡ tan thành những mảnh thủy tinh lấp lánh dưới ánh đèn mờ. Những giọt cà phê đen xòe ra trên sàn như một đóa hoa chết, như một vết thương mở trên mặt đất vô tri
Nova không nghe thấy tiếng chị đồng nghiệp thảng thốt hỏi lại: “Sao cơ?” Anh không nghe thấy tiếng bàn ghế xô lệch, không nghe thấy tiếng những người xung quanh bắt đầu xôn xao. Anh chỉ nghe thấy tiếng máu trong huyết quản đột nhiên chảy ngược, nghe thấy tiếng của chính trái tim mình vỡ ra thành hai nửa
Blaze. Em trai anh. Thằng bé ngốc nghếch lúc nào cũng nghĩ mình đặc biệt. Thằng bé với đôi mắt cam lúc nào cũng rực sáng như muốn thiêu đốt cả thế giới
Nova
Nova
"Không thể. Không thể. Không thể"
Anh lao ra cửa. Không kịp cầm áo khoác. Không kịp nói lời nào với ai. Những tập hồ sơ trên bàn bay theo cơn gió anh tạo ra sau lưng, rơi lả tả như những cánh chim chết giữa trời thu
Đường phố bên ngoài chẳng có gì đặc biệt. Vẫn những hàng cây xanh rì, vẫn những ô cửa sổ sáng đèn, vẫn những gương mặt vô danh lướt qua nhau như những con sóng không bao giờ gặp lại. Nhưng Nova không thấy gì cả. Anh chỉ thấy trước mắt mình là một con đường dài vô tận, dẫn về một nơi mà anh không dám nghĩ đến
Nova
Nova
"Blaze"
Mưa bắt đầu rơi. Những giọt đầu tiên tí tách trên vai anh, lạnh như những ngón tay của tử thần chạm nhẹ trước khi ôm trọn linh hồn vào lòng. Nova lao qua vạch kẻ đường, không kịp nhìn sang hai bên, không kịp nghĩ rằng mình đang đứng giữa dòng xe cộ đang chạy
NPC [nam]
NPC [nam]
Tránh ra!!! Tránh ra!!!
Rầm
Âm thanh của kim loại va vào thịt. Của xương cốt vỡ vụn dưới sức nặng hàng tấn. Của một cơ thể bị hất tung lên không trung, xoay vài vòng trước khi rơi xuống mặt đường ướt đẫm
Tiếng kính vỡ. Tiếng còi xe inh ỏi. Tiếng hét thất thanh của những người qua đường. Một người phụ nữ ôm mặt khóc. Một người đàn ông già vội rút điện thoại gọi cấp cứu. Đứa trẻ nào đó ngồi trong xe hỏi mẹ
NPC [nữ]
NPC [nữ]
Có người chết!!!
Tiếng hét ấy xé tan màn mưa, xé tan màn đêm đang buông dần, xé tan sự yên bình hão huyền của một ngày tưởng chừng bình thường
Máu hòa vào nước mưa, loang lổ thành những vệt đỏ trên mặt đường xám. Tóc Nova giờ đây ướt sũng, bết lại trên vũng máu chính mình. Đôi mắt cam rực lửa từng khiến nhiều người ngước nhìn, giờ đây đã nhắm nghiền
Và chẳng ai biết trước điều gì
__________________
Vài tiếng trước đó
Blaze ngồi bên khung cửa sổ, nhìn ra ngoài. Chiều buông, ánh vàng nhạt của hoàng hôn trải dài trên mặt đất như một tấm thảm lụa mỏng manh. Mọi thứ đều yên ả. Mọi thứ đều đẹp. Mọi thứ đều khiến người ta muốn sống thêm một ngày nữa
Nhưng cuộc đời có được như vậy không?
"Mau chết đi"
Tiếng nói ấy không phải của y. Blaze biết điều đó. Nhưng nó vang lên trong chính tâm trí y, trong chính những suy nghĩ mà y cho là của riêng mình. Nó rỉ rả, dai dẳng, như một con giòi bò trong trái cây đã thối rữa
"Ngươi đáng chết"
Blaze
Blaze
Không!! [Ôm đầu]
Blaze
Blaze
"Đừng nói nữa, đừng nói nữa"
Y không biết mình đang làm gì. Không thể hiểu được mình. Có phải y bị điên không? Có phải y đã mất trí từ lâu mà không hề hay biết? Hay đây là thứ Nova vẫn gọi là “tưởng tượng quá nhiều,” nhưng lần này nó đã thoát khỏi tầm kiểm soát?
Những vết thương có thể tự lành. Những giấc mơ không thể tỉnh. Những tiếng nói không mời mà đến. Tất cả những điều ấy chúng kết nối với nhau như một bức tranh khảm mà Blaze không thể nhìn thấy toàn bộ
Và rồi, trong một khoảnh khắc mất hết lý trí, Blaze đã làm điều không thể cứu vãn
Tự thắt cổ chính mình
Y không nhớ rõ mình đã làm như thế nào. Không nhớ rõ cảm giác đau đớn ra sao. Chỉ nhớ rằng trong giây phút cuối cùng, khi hơi thở gần như ngưng lại, khi bóng tối bắt đầu cuốn lấy tầm nhìn, y chợt nghĩ
Blaze
Blaze
"Mình chưa kịp nói gì với Nova"
Và rồi không còn gì nữa
_________________
Một tiếng sau, bà hàng xóm gõ cửa
Một người đàn bà già với mái tóc bạc và đôi bàn tay run run vì tuổi tác. Bà hay mang bánh sang cho hai anh em Blaze, bởi bà bảo rằng nhìn bọn trẻ sống thiếu bàn tay chăm sóc của phụ nữ khiến bà không đành lòng
NPC [nữ]
NPC [nữ]
Blaze à, ta để bánh ở trên bàn nhé?
NPC [nữ]
NPC [nữ]
...
Chiếc khay bánh trên tay bà rơi xuống sàn. Bột khoai môn văng tung tóe, những miếng bánh vỡ ra thành những mảnh nhỏ màu tím bầm màu của bầm tím, màu của thứ đã chết
NPC [nữ]
NPC [nữ]
Á… á… áaaa!
Tiếng hét của bà xé toạc không gian yên tĩnh của khu phố nhỏ. Nó vang lên, dội vào những bức tường, xuyên qua những cánh cửa, đánh thức cả một dãy nhà đang chìm trong giấc ngủ trưa
NPC [nữ]
NPC [nữ]
Cứu thương! Cảnh sát! Làm ơn! Có ai đó không? Blaze ơi! Blaze!!!
Bà ngã quỵ xuống. Đôi chân bà không còn đủ sức để đứng trước cảnh tượng ấy một đứa trẻ mà bà từng xem như cháu, một linh hồn non nớt mà bà từng mong được che chở, giờ đây lơ lửng giữa ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết
Tiếng còi xe vang lên từ xa. Nhưng liệu có quá muộn?
___________________
Blaze
Blaze
[Tỉnh dậy]
Không phải trên chiếc giường trong căn phòng quen thuộc. Không phải trong bệnh viện với mùi thuốc sát trùng và ánh đèn trắng lạnh lẽo
Y tỉnh dậy trên một thảm cỏ dài bất tận
Làn gió thổi qua, mang theo hương thơm của thứ cỏ non mới mọc và một thứ mùi khác mùi của tự do, mùi của một nơi không thuộc về bất kỳ ai. Bầu trời trên đầu y không phải màu xanh, cũng chẳng phải màu đen. Nó là một màu tím than, pha lẫn những vệt sáng lung linh như những giọt nước mắt của các vì sao
Blaze
Blaze
Mình đã chết… mình nhớ là mình đã chết cơ mà…
Ais
Ais
Ngươi tỉnh rồi
Một giọng nói vang lên từ phía trước. Thanh thoát, nhẹ nhàng, nhưng lại mang một thứ uy lực khiến Blaze không thể không chú ý
Blaze
Blaze
[Nheo mắt nhìn]
Trước mặt y, một chàng trai đang quỳ xuống, mái tóc đen láy dài mềm mại buông xõa trên vai, đôi mắt xanh lơ trong veo như giọt nước mắt của bầu trời. Gương mặt y đẹp một cách thuần khiết, đẹp đến nỗi khiến Blaze nhớ đến một câu chuyện cổ tích nào đó anh trai từng kể khi y còn bé về một chàng hoàng tử không thuộc về bất kỳ vương quốc nào trên mặt đất
Và đôi mắt xanh lơ đó...
Blaze
Blaze
Anh là người trong giấc mơ?
Ais
Ais
Phải
Blaze
Blaze
Đây là đâu? Và anh muốn gì nơi tôi?
Câu hỏi bật ra từ miệng Blaze trước khi y kịp suy nghĩ. Dẫu sao, y đã chết. Y chẳng còn gì để mất. Hoặc cũng có thể, chính vì đã chết nên y mới có đủ can đảm để hỏi thẳng những điều mà khi còn sống y chỉ dám trằn trọc trong những đêm mất ngủ
Ais
Ais
[Nhìn Blaze]
Ais
Ais
Vì ngươi là ‘người được chọn’
Blaze
Blaze
Cái gì!?
Blaze nghĩ mình đã nghe nhầm. “Người được chọn” những ba chữ ấy vang lên như một lời nguyền, một định mệnh, một thứ trọng trách quá lớn lao so với một đứa trẻ chỉ biết thắc mắc về những vết thương tự lành và những giấc mơ kỳ quặc
Ais
Ais
Chuyện đó sẽ được giải thích sau, và hơn hết…
Y khựng lại, khẽ ngoảnh mặt về phía sau. Và từ trong bóng tối tím than của bầu trời nơi này, một hình bóng khác bắt đầu hiện ra
Blaze nhìn theo ánh mắt của chàng trai lạ
Và y thấy Nova
Nova lúc này nằm bất động trên thảm cỏ, mắt nhắm nghiền, gương mặt tái nhợt như một bức tượng tạc từ sáp trắng. Những giọt nước vẫn còn đọng trên mái tóc cam rực ấy
Blaze
Blaze
Nova!!!
Blaze lao tới, quỳ sụp xuống bên cạnh anh trai mình. Đôi tay y run run đưa lên kiểm tra hơi thở của Nova. Tim Nova vẫn còn đập. Nhưng chỉ mong manh như một ngọn nến trước cơn giông
Ais
Ais
Yên tâm, ta chưa làm gì đâu
Ais
Ais
Tên này mới chỉ bất tỉnh thôi
Blaze ngước lên nhìn anh. Một ngàn câu hỏi cuộn xoáy trong đôi mắt cam rực lửa tại sao Nova lại ở đây, tại sao anh ấy lại bất tỉnh, tại sao mọi thứ lại trở nên điên rồ như thế này. Nhưng trước khi y kịp mở miệng, chàng trai ấy đã nói tiếp, giọng trầm xuống một chút, mang theo một sắc thái không thể chối từ
Ais
Ais
Nhưng nếu muốn hắn được sống, thì tốt nhất nên đi theo ta
Blaze nhìn Nova. Rồi nhìn chàng trai lạ. Rồi lại nhìn Nova. Bàn tay y vẫn đặt trên ngực anh trai, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt như tiếng trống báo tử từ một vương quốc xa xôi nào đó
Y chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Y đã chết một lần rồi. Y sẽ không để Nova phải chết thêm lần nữa
Blaze
Blaze
Nhưng… anh tên gì?
Chàng trai ấy quay người, bước đi về phía ánh sáng tím than nơi cuối chân trời. Mái tóc đen dài khẽ bay trong gió, tựa như những sợi tơ trời đang dệt nên một câu chuyện mới. Anh ngoảnh lại, đôi mắt xanh lơ nhìn Blaze lần nữa. Lần này trong ánh nhìn ấy có một thứ gì đó rất giống lửa nhưng không phải lửa hủy diệt, mà là lửa của những vì sao khi chúng quyết định soi sáng cho nhau giữa vũ trụ bao la
Ais
Ais
Ais
Ais
Ais
Tạm thời thì cứ gọi là vậy đi
Và Blaze, dù không hiểu gì, dù sợ hãi, dù đau đớn, dù hoang mang đến tận cùng của lý trí… vẫn gật đầu
Y đỡ Nova dậy, đặt tay anh trai lên vai mình, và bước theo Ais vào nơi ánh sáng tím than kia nơi mà có lẽ là khởi đầu của một câu chuyện chưa ai từng kể
Phía sau lưng, thảm cỏ dài bất tận lặng lẽ khép lại như những trang sách vừa đọc xong
____________________
Amato xink vl mấy con gà bt j
Amato xink vl mấy con gà bt j
Chắc t nên đổi sang tiểu thuyết

Vol 0.3

Người ta bảo máu chảy trong huyết quản không thể thay đổi. Nhưng có ai từng hỏi, nếu dòng máu ấy thuộc về một thế giới khác, một kiếp người khác, thì liệu nó có còn là của riêng mình nữa hay không?
Blaze chưa có câu trả lời. Và có lẽ, y sẽ phải mất rất lâu để tìm ra
_____________
Xe ngựa lăn bánh trên con đường đất đỏ, bánh xe kẽo kẹt như một khúc hát ru buồn của những người đã từng đi qua nơi này từ rất lâu trước khi Blaze kịp chào đời. Những hàng cây hai bên đường cao vút, tán lá xum xuê đến mức che khuất cả bầu trời, chỉ để lại những vệt sáng lốm đốm rơi xuống mặt đất như những mảnh gương vỡ
Blaze
Blaze
[Nhìn Nova]
Blaze
Blaze
"Anh..."
Ais ngồi đối diện y, đôi mắt xanh lơ hướng ra ngoài ô cửa sổ nhỏ, nơi những cánh đồng cỏ bắt đầu thưa dần để nhường chỗ cho những nếp nhà tranh thấp bé, những mái ngói đỏ au dưới ánh sáng kỳ lạ của vùng đất này. Trông y như một bức tranh tĩnh lặng, đẹp, và hoàn toàn không thuộc về thực tại
NPC [nam]
NPC [nam]
Thưa cậu chủ…
Một giọng nói vọng từ phía trước, nơi người đánh xe ngồi. Đó là một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón bạc phếch, đôi mắt nâu sẫm luôn nhìn về phía trước như đang canh chừng một điều gì đó mà chỉ ông ta mới thấy
Ais
Ais
Được rồi, mọi thứ đều ổn [Nở nụ cười trên môi]
Đang đi dọc con đường vắng, người đàn ông đánh xe lại lên tiếng. Lần này, giọng ông ta e dè hơn, như thể mỗi âm tiết đều phải cân nhắc trước khi thốt ra, như thể có ai đó đang nghe lén giữa khoảng không vô hình
NPC [nam]
NPC [nam]
Ngài nên cẩn thận với phe Hoàng Gia
Ais
Ais
Ta biết…
NPC [nam]
NPC [nam]
[Chưa hài lòng với câu trả lời]
NPC [nam]
NPC [nam]
Đặc biệt là Thần Tử V...
*Rầm
Ais đập tay xuống thành xe. Không mạnh, nhưng đủ để tạo ra một âm thanh khô khốc giữa không gian tĩnh mịch, như một nhát dao cắt ngang cuộc đối thoại trước khi nó kịp đi quá xa. Đôi mắt xanh lơ của y bỗng trở nên sắc lạnh, không còn là thứ ánh nhìn mơ màng của một chàng trai trong cổ tích, mà là ánh mắt của một người đã nhìn thấy quá nhiều bóng tối
Ais
Ais
Được rồi, mau đi thôi...
Người đánh xe im lặng. Không một lời phản bác. Chỉ có tiếng roi vụt nhẹ trong không khí và tiếng vó ngựa dồn dập hơn trên đường đất
Blaze
Blaze
Mà này...
Blaze
Blaze
Anh cũng nên giải thích gì đi chứ
Ais
Ais
...
Ais
Ais
Chuyện cũng khá dài
Ais
Ais
Ngươi đáng lẽ là người thuộc thế giới này. Thiếu gia của một gia đình phù thủy khét tiếng. Một dòng họ đã tồn tại từ thời vương quốc còn được cai trị bởi những vị vua công bằng, khi mà pháp lực chảy trong huyết quản của người dân như dòng sông chảy qua những cánh đồng lúa
Ais
Ais
Nhưng rồi vương quốc rơi vào bi kịch. Một vị vua khác lên ngôi. Và thế giới này không còn là nơi an toàn để một đứa trẻ mang dòng máu phù thủy lớn lên.Vì vậy, cha mẹ ngươi đã dùng hết sức mạnh của mình để đưa ngươi đến nơi khác
Ais
Ais
Và đó là Trái Đất
Blaze
Blaze
Vậy Nova…
Ais
Ais
Hắn là người thường tất nhiên là chẳng có quan hệ máu mủ gì với ngươi
Đó như một bản tuyên án tử thần vậy. Blaze cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm, nơi mà tất cả những gì y từng biết, từng tin, từng yêu thương đều bị đẩy xuống, rơi vào hư vô. Nova người đã ở bên y suốt bấy lâu nay không phải anh trai y?
Blaze
Blaze
Thế thì…
Blaze
Blaze
Tại sao các người không đón tôi sớm hơn?
Ais
Ais
Vì ta thấy ngươi có quan hệ mật thiết với những người Trái Đất
Ais
Ais
Vì vậy, nếu đến đón ngươi sớm hơn, có lẽ sẽ rắc rối hơn. Ngươi đã có một cuộc sống. Ngươi đã có những người yêu thương. Dù không phải máu mủ, thì tình cảm vẫn là thật
Blaze cắn răng. Răng nghiến chặt đến nỗi có thể nghe thấy tiếng ken két trong khoang xe nhỏ hẹp. Coi như đó là một lời giải thích hợp lý nhất dù y chẳng thấy hợp lý chút nào. Y nhìn Nova, gương mặt anh trai vẫn bình yên trong giấc ngủ bất tỉnh, đôi mắt cam nhắm nghiền, mái tóc cam xõa dài trên vai như những sợi nắng cuối ngày
Kể cả có sao, Nova vẫn luôn là anh trai y. Dòng máu không chảy cùng màu, nhưng những năm tháng đã sống cùng nhau chúng có thể bị phủ nhận bằng lời nói, nhưng không thể bị xóa nhòa trong trái tim
Blaze
Blaze
Khoan đã…
Blaze
Blaze
Nếu nói thế thì… vụ vết thương?
Ais
Ais
Vết thương tự lành là do pháp lực trong cơ thể ngươi thôi
Ais
Ais
Mà thôi…
Ais nói, như thể nhận ra Blaze đang chìm đắm trong quá nhiều suy nghĩ. Y đưa tay chỉ về phía trước, nơi những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu ló dạng sau những dãy núi xa mờ
Ais
Ais
Nói thế đủ rồi. Mặt Trời mọc rồi kia. Về chỗ tòa tháp, ta sẽ nói rõ hơn
Blaze nhìn theo hướng tay Ais. Xa xa, nơi chân trời, bình minh đang lên. Ở đây, bình minh mang một màu sắc khác. Nó là thứ ánh sáng hổ phách lạnh lẽo, pha lẫn một chút tím than, như thể mặt trời ấy không phải để sưởi ấm, mà chỉ để soi rọi những điều cần được nhìn thấy
Và nơi ánh sáng ấy chạm đến, một tòa tháp sừng sững hiện ra
________________
Gọi là "Tòa tháp" nhưng nhìn nó như tòa lâu đài
Nó sừng sững giữa một thung lũng rộng lớn, những bức tường đá xám phủ đầy dây leo xanh mướt, những ngọn tháp nhọn hoắt vươn lên trời như những ngón tay của một bàn tay khổng lồ đang cố chạm vào những vì sao. Cửa sổ kính màu lấp lánh dưới ánh bình minh, kể những câu chuyện bằng ánh sáng mà chẳng ai có thể đọc được. Và trên cùng, nơi cao nhất, một lá cờ màu xanh lam nhạt tung bay trong gió, mang một biểu tượng mà Blaze chưa từng thấy
Ais bước xuống xe, không đợi Blaze. Anh đi thẳng về phía cổng chính, bước chân dồn dập, gấp gáp, như thể đang chạy đua với thứ gì đó mà chỉ riêng anh nhìn thấy
Blaze đỡ Nova trên vai, cố gắng theo kịp. Cơ thể Nova vẫn bất tỉnh, nặng trĩu, nhưng Blaze không dám để anh ấy lại. Trong thế giới xa lạ này, Nova là thứ duy nhất quen thuộc dẫu Ais bảo họ chẳng có quan hệ máu mủ, dẫu sự thật đó đang đè nặng lên lồng ngực Blaze như một tảng đá.
Họ bước qua cánh cổng sắt rèn tinh xảo, qua những hành lang dài hun hút, qua những bức tường treo đầy chân dung những người mà Blaze không quen. Càng vào sâu, y càng thấy sự nguy nga tráng lệ của nơi này. Những chiếc đèn chùm pha lê treo lơ lửng dưới trần nhà cao vời vợi, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp nhưng không rõ nguồn. Những bức thảm trải sàn dày và mềm, in hình những hoa văn cổ xưa mà đôi chân Blaze lún sâu mỗi bước đi. Những cột đá cẩm thạch trắng muốt chạy dọc hai bên, vân đá uốn lượn như những dòng sông đã ngừng chảy từ ngàn năm trước
Y như đang lạc vào những lâu đài có trong thời xa xưa, trong những câu chuyện được viết từ đời nào, mà khi còn bé mẹ từng kể bên ánh nến leo lét
Nhưng không có thời gian để chiêm ngưỡng. Ais dẫn Blaze qua một hành lang khác, lên một cầu thang xoắn ốc dài vô tận, và cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo hình ảnh của một mặt trời và một mặt trăng, quấn quýt lấy nhau, ánh sáng và bóng tối hòa quyện
Y mở cửa một cách thô bạo, cánh cửa va vào tường tạo ra một tiếng động lớn giữa không gian tĩnh mịch. Sắc mặt y bỗng thay đổi không còn là vẻ điềm tĩnh, không còn nụ cười hoàn hảo, mà thay vào đó là một sự gắt gỏng, một sự bực bội như thể đã kiềm chế quá lâu và giờ đây cái đập vỡ vừa đủ để xả hơi
Ais
Ais
Này ông anh!!!
Ais
Ais
Ta mang đến cho anh…
Ùm
Một dòng nước lớn bất ngờ xuất hiện từ trong phòng, xoáy thành một cột lốc, lao thẳng về phía Ais. Nó không phải nước thường nó lấp lánh thứ ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo đến mức Blaze có thể cảm nhận được cái lạnh của nó dù đang đứng cách xa mấy bước
Ais bị đẩy bay ra xa, ngã ngồi xuống sàn, áo quần ướt sũng. Mái tóc đen dài dính bết vào mặt, trông y chẳng khác gì một con mèo mưa vừa bị ai đó xách ra khỏi chậu nước
Blizzard
Blizzard
Bớt hỗn láo lại
Trước mắt y là một chàng trai với mái tóc bạch kim bồng bềnh, từng sợi tóc như được dệt từ ánh trăng rằm, rơi nhẹ trên đôi vai rộng. Đôi mắt y màu xanh lơ nhưng khác với đôi mắt của Ais, đôi mắt này thuần khiết hơn, lạnh lẽo hơn, giống như băng tan từ những đỉnh núi cao nhất thế giới, nơi chưa có bàn chân con người từng đặt đến
Nó mang vẻ đẹp của những vùng tuyết trắng bất tận, nơi gió hú suốt bốn mùa và mặt trời chẳng bao giờ đủ ấm để làm tan đi lớp băng giá ngàn đời. Nhưng sâu trong đôi mắt ấy, thoáng hiện một thứ gì đó khác những hồ nước mùa thu trong vắt, nơi ánh sáng và bóng tối giao hòa trong một khoảnh khắc mong manh trước khi băng giá kịp đóng lại
Đó là một vẻ đẹp không thể chạm tới, không thể sở hữu, chỉ có thể ngước nhìn từ xa mà thôi
Blizzard
Blizzard
A… xin chào nhá
Blizzard
Blizzard
Ngươi là Blaze đúng chứ?
Blizzard
Blizzard
Ta là Blizzard. Còn kia là…? [Chỉ Nova]
Blaze
Blaze
Đây là anh trai tôi
Ais
Ais
Một tên người thường vô danh và được thiếu gia công tử bột gọi là ‘anh’… [Đứng dậy]
Ais
Ais
Buồn cười thật đấy
Blizzard
Blizzard
[Tát Ais]
Ais
Ais
Au
Blizzard
Blizzard
Xin lỗi em trai ta có hơi vô duyên
Blizzard
Blizzard
Nó sinh ra đã thế rồi
Blaze
Blaze
Tôi không để bụng đâu
Người như Ais Blaze đã gặp nhiều trên Trái Đất rồi. Ở trường. Ở ngoài đường. Ở trong chính những suy nghĩ của mình. Y đã quá quen với những ánh mắt xem thường, với những lời nói chẳng mấy thiện cảm, để rồi bây giờ, nó chẳng còn làm tổn thương y thêm được nữa
Blaze
Blaze
Nhưng…
Blizzard
Blizzard
À xin giải thích một chút
Blizzard xua tay, khoác vai Blaze một cách tự nhiên như đã quen nhau từ lâu, dắt y vào sâu trong căn phòng nơi có một chiếc bàn dài với những tấm bản đồ trải rộng, với những con cờ bằng pha lê xanh đỏ nằm rải rác như một bàn cờ dang dở
Blizzard
Blizzard
Đây là vương quốc Luminous
Blizzard
Blizzard
Từ thời xa xưa, Luminous là một vương quốc đẹp đẽ và bình yên. Những cánh đồng lúa trải dài đến tận chân trời. Những dòng sông uốn lượn như những dải lụa bạc giữa lòng đất. Người dân sống hạnh phúc dưới sự cai trị của những vị vua được nhân dân tin yêu, phong lên ngôi báu không phải bằng quyền lực, mà bằng trái tim
Blizzard đưa tay chỉ lên một tấm bản đồ treo trên tường, nơi một vương quốc rộng lớn được vẽ tỉ mỉ bằng những đường nét vàng son. Những ngọn núi, những dòng sông, những thành phố, những ngôi làng tất cả đều được khắc họa bằng một thứ ánh sáng kỳ diệu mà Blaze chưa từng thấy, như thể tấm bản đồ ấy không chỉ là giấy và mực, mà là một phần ký ức đã được lưu giữ
Blizzard
Blizzard
Cho đến khi một người khác lên ngôi
Blizzard
Blizzard
Vị vua ấy… tham lam. Ích kỷ. Hắn biến cung điện thành nơi ăn chơi sa đọa, hút cạn máu của dân lành để nuôi dưỡng những cuộc truy hoan vô tận. Đồng ruộng khô cằn. Sông ngòi ô nhiễm. Và những đứa trẻ giống như ngươi khi còn nhỏ bắt đầu sinh ra với sự sợ hãi thường trực trong mắt
Sẽ có một cơn mưa đá. Sẽ có một mùa đông bất tận. Sẽ có một ngày chúng ta không còn gì để mất
Blizzard
Blizzard
Khi vương quốc chẳng thể cứu vãn, vị vua ấy đã cầu van xin thế lực bóng tối. Rồi vương quốc trở nên ô uế và tàn khốc hơn. Chiến tranh diễn ra liên miên khắp nơi. Máu chảy thành sông. Xác người chất thành núi. Những người mang pháp lực những người có thể đã cứu lấy thế giới này bị săn lùng, bị giết hại, hoặc bị ép buộc phải phục vụ cho bóng tối
Blizzard
Blizzard
Để rồi những người mang pháp lực còn sống sót đã tạo nên những tòa tháp. Rải rác khắp nơi. Là nơi trú ẩn. Là pháo đài. Là lời kháng cự cuối cùng trước phe Hoàng Gia và thế lực bóng tối
Blaze
Blaze
Vậy… tôi…
Blaze
Blaze
Giúp ích được gì?
Blizzard
Blizzard
Đứa trẻ lớn lên thì phải quay trở về nơi nó bắt đầu
Blizzard
Blizzard
Không phải vậy sao?
Blaze
Blaze
...
Bên ngoài, bình minh đã lên cao. Và một hành trình mới đầy rẫy những bí mật, những hiểm nguy, và những điều mà Blaze chưa bao giờ tưởng tượng nổi đang chờ đợi phía trước
Bình minh của thế giới này không ấm áp. Nó lạnh, và mang một vẻ đẹp hoang sơ như những điều chưa từng được khám phá
Nhưng ít nhất, nó vẫn chiếu sáng

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play