Chuyển Kiếp Luân Hồi Vẫn Vậy
Chap1: Gặp gỡ
Helooo các lại là 1 fic nữa
Tui định là sẽ chuẩn bị end cái bộ KTCA và ra đồng thời 2 bộ TTCRB và CKLHVV nha
Giữa bầu trời rực lửa và những tầng mây đang cuộn trào bởi xung đột, Đảo Mây — vùng đất trung lập vốn xanh mướt — giờ đây bị bao phủ bởi sát khí. Một bên là ánh hào quang vàng óng của Thiên giới, một bên là làn khói đen kịt tỏa ra từ địa phủ
Hoàng Đức Duy hạ cánh nhẹ nhàng xuống một mỏm đá cao. Đôi cánh trắng muốt hơi rung động, tỏa ra những bụi sáng lấp lánh. Cậu hiện lên với gương mặt thanh tú, làn da trắng sứ và đôi mắt trong veo như nước hồ mùa thu. Duy không mang theo gươm giáo nặng nề; cậu cầm một quyền trượng chạm khắc tinh xảo. Sự xuất hiện của cậu khiến quân lính Thiên đường như được tiếp thêm sức mạnh, bởi cậu chính là "đứa con cưng" được cả chốn thần tiên tin tưởng và yêu quý
Từ phía bên kia hòn đảo, mặt đất đột ngột nứt toác, lửa địa ngục bốc lên ngùn ngụt. Nguyễn Quang Anh bước ra từ bóng tối, thanh trọng kiếm trong tay vẫn còn vương những vệt đen của tà khí. Hắn sở hữu vẻ ngoài nam tính, góc cạnh với xương quai hàm sắc sảo và đôi mắt sâu hoắm, lạnh lẽo. Hắn là hiện thân của sự tàn ác, là nỗi khiếp sợ lẫy lừng nơi địa phủ
Giữa chiến trường hỗn loạn, định mệnh đẩy hai thủ lĩnh chạm mặt tại đỉnh đồi. Quang Anh vung kiếm, một đường kiếm sắc lẹm xé toạc không khí, nhưng nó đột ngột dừng lại khi đối diện với đôi mắt bình thản của Đức Duy. Hắn cắm mạnh thanh trọng kiếm xuống mặt đất, nhếch mép nhìn thiên sứ đối diện
Quang Anh_ Ác Quỷ
Ta đã nghĩ Thiên giới sẽ cử một vị tướng già cỗi, đầy sẹo đến để bảo vệ hòn đảo này
Quang Anh_ Ác Quỷ
Không ngờ... lại gửi đến một món đồ sứ dễ vỡ như ngươi
Đức Duy_ Thiên sứ
//Cầm chắc quyền trượng, giọng nói điềm tĩnh nhưng vang vọng//Sức mạnh không luôn nằm ở những vết sẹo hay sự thô bạo, tên ác quỷ phương Nam
Đức Duy_ Thiên sứ
Ta là Đức Duy, và hòn đảo này không thuộc về bóng tối của ngươi
Quang Anh_ Ác Quỷ
//Tiến lại gần một bước, ánh mắt lướt qua gương mặt xinh xắn của Duy//Đức Duy? Cái tên nghe êm tai đấy
Đức Duy_ Thiên sứ
Quá khen rồi
Quang Anh_ Ác Quỷ
Nhưng nhìn kìa, đôi cánh của ngươi trắng đến mức làm ta thấy ngứa mắt
Quang Anh_ Ác Quỷ
Ở địa phủ, chúng ta thường bẻ gãy những thứ quá hoàn hảo
Đức Duy_ Thiên sứ
//Khẽ mỉm cười, đôi mắt không chút sợ hãi//Ngươi nói nhiều hơn những gì ta được nghe về một kẻ tàn ác
Đức Duy_ Thiên sứ
Chẳng lẽ Nguyễn Quang Anh lừng lẫy lại định dùng lời nói để chiếm đảo thay vì thanh kiếm kia sao?
Quang Anh bật cười sảng khoái, ánh mắt vốn lạnh lẽo bỗng lóe lên tia nhìn thú vị. Hắn ngẩn ngơ trước vẻ đẹp thanh khiết của Duy — thứ ánh sáng mà địa phủ tối tăm không bao giờ có được. Ở phía ngược lại, Duy cũng thầm ngạc nhiên trước vẻ đẹp nam tính, ngạo nghễ của kẻ thù không đội trời chung
Quang Anh_ Ác Quỷ
Thú vị. Ngươi có gan đấy, thiên sứ nhỏ
Quang Anh_ Ác Quỷ
Ngươi biết không? Ngươi là kẻ đầu tiên dám nhìn thẳng vào mắt ta mà không run rẩy
Quang Anh_ Ác Quỷ
Ta bắt đầu thấy hòn đảo này có giá trị hơn rồi đấy... không phải vì đất đai, mà vì có ngươi ở đây
Đức Duy_ Thiên sứ
Cảm ơn đã khen
Đức Duy_ Thiên sứ
Nhưng đừng dùng những lời lẽ đường mật của quỷ dữ với ta
Đức Duy_ Thiên sứ
Thiên đường tin tưởng giao trọng trách này cho ta, và ta sẽ không để một tấc mây nào bị vấy bẩn bởi ngọn lửa địa ngục của ngươi
Quang Anh_ Ác Quỷ
Vấy bẩn? Ngươi gọi đó là vấy bẩn, còn ta gọi đó là sự thật
Quang Anh_ Ác Quỷ
Ánh sáng của các ngươi quá chói mắt, nó che đậy đi những khao khát thực sự
Quang Anh_ Ác Quỷ
Để ta xem, đằng sau gương mặt xinh xắn này, liệu có một linh hồn biết nổi loạn?
Đức Duy_ Thiên sứ
//Nâng quyền trượng lên, ánh sáng từ viên ngọc tỏa ra rực rỡ//Nếu ngươi muốn tìm hiểu về linh hồn ta
Đức Duy_ Thiên sứ
Trước tiên hãy bước qua được vòng sáng này đã. Chuẩn bị đi, Quang Anh!
Quang Anh_ Ác Quỷ
//Rút kiếm lên, tà khí cuộn trào, nói thầm đầy ẩn ý//Rất sẵn lòng. Nhưng ta cảnh báo trước, một khi ta đã có ấn tượng với con mồi nào
Quang Anh_ Ác Quỷ
Ta sẽ không bao giờ buông tha cho đến khi kéo được nó xuống vực sâu cùng mình đâu
Cả hai lao vào nhau, nhưng thay vì những đòn kết liễu, họ bắt đầu một cuộc vờn đuổi đầy ẩn ý. Giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối, một mối liên kết kỳ lạ đã vô tình được hình thành
Chap2: Sự thoả hiệp
Trận chiến trên đỉnh Đảo Mây không còn là những cú va chạm vật lý khô khốc, mà đã biến thành một vũ điệu của ánh sáng và bóng tối. Mỗi bước di chuyển của họ đều kéo theo những luồng năng lượng đối nghịch, xé toạc không gian tĩnh lặng giữa tâm bão chiến trường
Thanh trọng kiếm của Quang Anh vung lên, mang theo hơi nóng hầm hập của dung nham, nhưng Đức Duy khẽ nghiêng người, đôi cánh trắng mở rộng tạo ra một luồng gió thánh khiết đẩy lùi tà khí. Cậu xoay quyền trượng, những tia sáng bắn ra như những mũi tên bạc, buộc Quang Anh phải lùi lại
Quang Anh_ Ác Quỷ
//Cười nhạt, tay quẹt ngang vết xước nhỏ trên má//Ánh sáng của ngươi... thật sự làm ta thấy nhức mắt
Quang Anh_ Ác Quỷ
Nhưng cũng thật ấm áp, một sự ấm áp nực cười mà ta chưa từng nếm trải dưới đáy vực sâu
Đức Duy_ Thiên sứ
Nếu ngươi thấy đau đớn trước ánh sáng, đó là vì tội ác của ngươi quá nặng nề
Đức Duy_ Thiên sứ
Quang Anh, dừng lại đi!
Đức Duy_ Thiên sứ
Hòn đảo này sẽ chỉ lụi tàn nếu lửa địa ngục thiêu rụi nó
Quang Anh_ Ác Quỷ
//Tiến sát lại, mặc kệ những tia sáng đang thiêu đốt lớp giáp đen//Ngươi lo cho hòn đảo này, hay đang lo cho ta?
Quang Anh_ Ác Quỷ
Ánh mắt của ngươi... nó không giống ánh mắt của một kẻ đang nhìn kẻ thù
Đức Duy khựng lại một nhịp. Trái tim cậu đập nhanh hơn bình thường. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt sâu hoắm của đối phương, nơi không chỉ có sự tàn ác mà còn có một nỗi cô độc thâm sâu, một thứ bóng tối đang khao khát được chạm vào ánh sáng
Đức Duy_ Thiên sứ
Ta...ta không lo cho một tên ác quỷ
Đức Duy_ Thiên sứ
Ta chỉ... không muốn thấy một kẻ mạnh mẽ như ngươi lãng phí sự tồn tại của mình vào sự hủy diệt
Bất thình lình, một vụ nổ lớn từ phía chân đảo khiến mặt đất rung chuyển. Quân đội hai bên đang tràn lên, biến nơi này thành một bãi chiến trường đẫm máu. Quang Anh đột ngột thu kiếm, hắn vươn tay nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Đức Duy, kéo cậu vào sau một phiến đá lớn, khuất khỏi tầm mắt của binh lính
Đức Duy_ Thiên sứ
//Bất ngờ, hơi thở dồn dập//Ngươi định làm gì? Buông ta ra!
Quang Anh_ Ác Quỷ
//Thì thầm sát bên tai Duy, giọng nói trầm đục đầy lôi cuốn//Im lặng nào, thiên sứ
Quang Anh_ Ác Quỷ
Nếu chúng ta cứ tiếp tục đánh, hòn đảo này sẽ nát vụn trước khi một trong hai ta giành chiến thắng
Quang Anh_ Ác Quỷ
Ngươi muốn bảo vệ nó, đúng không?
Quang Anh_ Ác Quỷ
Vậy thì... chúng ta hãy diễn một vở kịch
Đức Duy_ Thiên sứ
//Nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh sự nghi hoặc//Vở kịch gì?
Quang Anh_ Ác Quỷ
Ta sẽ giả vờ bị thương và rút quân, coi như Thiên giới đã chiếm được ưu thế
Quang Anh_ Ác Quỷ
Đổi lại, hòn đảo này sẽ là nơi 'trung lập' — nơi mà không một vị thần hay con quỷ nào khác được bước chân tới
Quang Anh_ Ác Quỷ
Chỉ có ta... và ngươi
Đức Duy_ Thiên sứ
//Lặng đi một chút, nhìn vào bàn tay đang siết chặt lấy mình//Tại sao ngươi lại đề nghị điều đó?
Đức Duy_ Thiên sứ
Ngươi là kẻ tàn ác nhất địa phủ kia mà?
Quang Anh_ Ác Quỷ
//Ánh mắt trở nên dịu lại, một sự dịu dàng hiếm hoi và nguy hiểm//Vì ta muốn biết, liệu ánh sáng của ngươi có đủ mạnh để cảm hóa một con quỷ như ta không
Quang Anh_ Ác Quỷ
Hay chính ta... sẽ là kẻ nhuộm đen đôi cánh trắng này của ngươi
Đức Duy_ Thiên sứ
//đắn đo//
Chap3: Lời hẹn ước
Bên ngoài, tiếng kèn lui quân của Địa phủ vang lên theo lệnh của Quang Anh. Hắn buông tay Duy ra, lùi lại vào làn khói đen đang dần tan biến
Đức Duy_ Thiên sứ
Quang Anh! Ngươi sẽ quay lại chứ?
Quang Anh dừng lại giữa làn ranh giới của bóng đêm, quay đầu nhìn thiên sứ đang đứng giữa hào quang rực rỡ. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười lần này không còn sự mỉa mai, mà mang theo một lời hứa hẹn đầy định mệnh
Quang Anh_ Ác Quỷ
Đảo Mây sẽ là bí mật của chúng ta
Quang Anh_ Ác Quỷ
Hẹn gặp lại vào đêm trăng máu, khi ranh giới giữa hai thế giới mong manh nhất
Quang Anh_ Ác Quỷ
Đừng để ai thay thế vị trí của ta trong lòng ngươi, thiên sứ của ta
Thân ảnh góc cạnh của hắn tan biến vào lòng đất, để lại Đức Duy đứng lặng thinh trên đỉnh đồi. Cậu đưa tay chạm lên cổ tay vẫn còn vương lại hơi nóng từ cái nắm tay của ác quỷ, môi khẽ mấp máy tên hắn như một lời chú ngữ bí mật. Trận chiến đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến khác — cam go và nồng nhiệt hơn — vừa mới bắt đầu trong trái tim của cả hai
Đức Duy_ Thiên sứ
//Ra lệnh//Về thôi
Đức Duy_ Thiên sứ
//bay về//
Tại thánh điện ánh sáng, Hoàng Đức Duy đứng giữa vạn hào quang. Chúa Trời mỉm cười, trao cho cậu vòng nguyệt quế bện từ lá ngân hà — phần thưởng cho việc giữ vững hòn đảo Mây. Tiếng nhạc tấu lên vang dội, hàng vạn thiên sứ đồng thanh hô vang tên cậu
Thiên thần nữ
Đức Duy! Vị thiên sứ bảo hộ! Niềm tự hào của Thiên giới!
Thiên thần nam
Đức Duy! Vị thiên sứ bảo hộ! Niềm tự hào của Thiên giới!
Duy mỉm cười, cúi đầu tạ lễ đầy thanh tú. Thế nhưng, giữa tiếng tung hô làm rung chuyển cả chín tầng mây, đôi mắt cậu lại vô thức nhìn xuống phía dưới — nơi vực thẳm đen ngòm đang bị mây mù che khuất. Cậu khẽ chạm tay vào cổ tay mình, nơi hơi ấm của Quang Anh dường như vẫn còn âm ỉ cháy dưới lớp áo lụa trắng
Đức Duy_ Thiên sứ
*Họ gọi tên ta trong sự sùng bái...*
Đức Duy_ Thiên sứ
*Nhưng tại sao ta lại chỉ nhớ về giọng nói trầm đục, ngạo nghễ của một kẻ...*
Đức Duy_ Thiên sứ
*vốn dĩ phải là kẻ thù?*
Trái ngược với sự hoa lệ đó, tại quảng trường hắc ám của Địa phủ, Nguyễn Quang Anh đang bị xích vào cột đá rực lửa. Vì tội danh "để mất hòn đảo Mây", hắn phải chịu sự trừng phạt của Chúa tể bóng tối: 100 cú sét đánh từ sấm sét địa ngục
Ác Quỷ nam
Tưởng dữ dằn lắm
Mỗi cú sét giáng xuống xé toạc màn đêm, khiến da thịt hắn bỏng rát. Nhưng Quang Anh không hề rên rỉ một tiếng. Hắn đứng thẳng, gương mặt góc cạnh vẫn giữ nguyên vẻ ngạo mạn
Với hắn, nỗi đau thể xác này chẳng thấm thía gì so với sự tẻ nhạt hàng nghìn năm qua dưới đáy địa ngục. Hắn nhắm mắt lại, và trong bóng tối của tâm trí, gương mặt xinh xắn, trong trẻo của Đức Duy hiện lên như một liều thuốc giảm đau kỳ diệu
Quang Anh_ Ác Quỷ
//Nheo mắt cười trong đau đớn//Đánh mạnh nữa lên!
Quang Anh_ Ác Quỷ
Chỉ cần ta còn sống, ta sẽ lại lên hòn đảo đó...
Quang Anh_ Ác Quỷ
Để xem đôi mắt kia có vì ta mà dao động thêm lần nào nữa không
Download MangaToon APP on App Store and Google Play