Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tiệm Kem Tan Chậm Mùa Hè Năm Ấy

Những Bức Tường Lặng Căm

Tiếng kim đồng hồ treo tường trong căn bếp nhích một nhịp khô khốc.
Diệp Anh
Diệp Anh
Anh về rồi à?
Tiếng lạch cạch của chùm chìa khóa thả xuống mặt bàn ở phòng khách là câu trả lời duy nhất.
Minh bước vào bếp, nới lỏng cà vạt, vai hơi rũ xuống. Anh không nhìn cô, mắt hướng về phía bình nước lọc.
Diệp Anh
Diệp Anh
Cơm trên bàn. Tôi có làm món sườn anh thích.
Minh rót nước, tiếng nước chảy vào ly thủy tinh. Anh uống cạn, đặt ly xuống bàn đá.
Gia Minh
Gia Minh
Tôi ăn rồi. Nãy đi tiếp khách.
Diệp Anh
Diệp Anh
Diệp Anh cầm lấy miếng bơ, ngón tay cô ấn nhẹ, để lại một vết lõm sâu. Minh đứng đó thêm vài giây, hơi thở anh nặng nề.
Gia Minh
Gia Minh
Dạo này tiệm bánh làm ăn thế nào?
Diệp Anh
Diệp Anh
Vẫn vậy. Nay tôi mới thử công thức kem mới.
Gia Minh
Gia Minh
Đừng ôm việc quá. Nhìn cô xanh xao lắm.
Minh quay lưng đi về phía phòng tắm. Tiếng cửa đóng lại, rồi tiếng nước xả ào ào át đi tiếng thở dài của Diệp Anh.
Cô bắt đầu đánh trứng. Tiếng kim loại va vào thành bát inox vang lên liên hồi: cạch, cạch, cạch.
Sáng hôm sau, Diệp Anh đứng trước lò nướng ở tiệm. Sức nóng hầm hập phả vào mặt khiến những sợi tóc con bết lại bên thái dương.
Bé Linh, nhân viên duy nhất của tiệm, chạy lại gần, tay cầm xấp hóa đơn.
Khánh Linh
Khánh Linh
Chị Diệp Anh, mẻ kem vani này không đông được, chị xem giúp em với.
Diệp Anh lau mồ hôi bằng mu bàn tay, bước lại gần máy làm kem. Cô múc một thìa nhỏ, đưa lên miệng.
Diệp Anh
Diệp Anh
Em chỉnh nhiệt độ bao nhiêu?
Khánh Linh
Khánh Linh
Dạ, âm mười tám độ như mọi khi mà chị.
Diệp Anh
Diệp Anh
Kiểm tra lại máy đi. Hình như nó kêu hơi lạ.
​Diệp Anh cúi xuống, đầu gối cô hơi run. Cô vịn tay vào cạnh bàn inox, cơn đau nhói ở sau gáy.
Khánh Linh
Khánh Linh
(Lo lắng hỏi) Chị sao thế? Mặt chị trắng bệch ra rồi kìa.
Diệp Anh
Diệp Anh
Không sao. Chắc tại nóng quá. Em ra ngoài đón khách đi, chị trông lò cho.
Khánh Linh
Khánh Linh
Hay chị vào trong nghỉ một lát? Để em trông cũng được. Nay tiệm cũng không đông lắm.
Diệp Anh
Diệp Anh
Đi ra ngoài đi.
Giọng Diệp Anh gắt nhẹ. Linh rụt tay lại, mím môi rồi quay bước ra sảnh. Diệp Anh hít một hơi thật sâu, mùi bơ nướng thơm nồng khiến cô cảm thấy buồn nôn.
Diệp Anh
Diệp Anh
Suýt nữa thì...
​Cô lầm bầm, đặt khay bánh lên kệ. Mắt cô nhòe đi một nhịp. Những đốm đen nhỏ li ti bắt đầu nhảy múa trước mặt.
​Cánh tay cô đột ngột nặng trĩu như chì.
Diệp Anh
Diệp Anh
Linh... lấy chị cốc nước.
​Tiếng Diệp Anh nhỏ dần. Cô cố bám vào mép bàn, nhưng những ngón tay không còn sức lực, chúng trượt dài trên mặt đá phẳng lì.
Khánh Linh
Khánh Linh
Chị Diệp Anh? Chị gọi em hả?
Tiếng Linh vọng từ phía ngoài, kèm theo tiếng chuông cửa tiệm reo lên đón khách.
Diệp Anh không trả lời được. Một cơn đau xé toạc từ đỉnh đầu lan xuống cột sống. Cô thấy sàn nhà như dựng đứng lên trước mặt. Tiếng khay bánh đổ sầm, tiếng gốm sứ vỡ tan tành khi cô gạt tay trúng chồng đĩa trên kệ.
Khánh Linh
Khánh Linh
Chị ơi! Trời ơi, chị Diệp Anh!
​Linh lao vào bếp. Cô bé đứng sững lại nhìn Diệp Anh đang co quắp trên sàn.
Khánh Linh
Khánh Linh
Chị tỉnh lại đi! Đừng dọa em mà! Chị ơi!
​Linh quỳ xuống, lắc mạnh vai Diệp Anh. Cô bé cuống cuồng rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy nhấn phím số.
Khánh Linh
Khánh Linh
Cấp cứu... làm ơn, tiệm bánh số 42... chị chủ tôi ngất rồi, nhiều máu lắm, chị ấy ngã đập đầu...
Tiếng còi xe cứu thương rú vang bên ngoài con phố nhỏ. Diệp Anh nằm đó, mắt hé mở một khe hẹp.
​Mùi hóa chất của bệnh viện tràn vào khoang mũi. Những khuôn mặt lạ lẫm đeo khẩu trang xanh che khuất tầm nhìn.
Bác sĩ
Bác sĩ
Nhịp tim đang giảm! Chuẩn bị máy sốc!
Bác sĩ
Bác sĩ
Bệnh nhân có tiền sử bệnh lý gì không?
Bác sĩ
Bác sĩ
Người nhà đâu? Gọi người nhà ngay!
​Diệp Anh thấy mình như bị đẩy vào một đường hầm tối om. Tiếng nói của các bác sĩ xa dần, chỉ còn lại tiếng tít... tít... tít đều đặn và mệt mỏi của máy đo nhịp tim.
​Cánh cửa phòng hồi sức cấp cứu đóng sầm lại.
​Dưới ánh đèn mổ trắng lóa, đồng tử của Diệp Anh giãn ra, cố định vào một khoảng không vô định. Hơi thở của cô chậm lại, kéo dài ra cho đến khi chỉ còn là một vệt mờ trên mặt nạ oxy.
Ngón tay trỏ của cô khẽ giật một cái, rồi buông thõng xuống cạnh giường.

Đường thẳng

Bóng tối không hẳn là màu đen. Nó là một sự trống rỗng đặc quánh, nơi Diệp Anh cảm nhận rõ từng nhịp đẩy của máy thở vào lồng ngực mình.
Khò... khò... khò.
Tiếng cửa phòng bệnh bị đẩy ra. Bước giày da nện xuống sàn gạch men vang lên những tiếng cộp, cộp khô khốc.
Diệp Anh biết đó là Minh. Mùi nước hoa gỗ trầm lạnh lẽo của anh len lỏi.
Gia Minh
Gia Minh
Hôm nay tôi phải hủy cuộc họp bên phía đối tác để qua đây.
​Minh nói, giọng anh phẳng lặng như đang đọc một bản báo cáo. Diệp Anh muốn nhíu mày, muốn bảo anh rằng nếu bận quá thì đừng đến.
​Tiếng lạch cạch của bàn phím điện thoại bắt đầu vang lên. Minh đang nhắn tin. Tốc độ gõ rất nhanh.
Gia Minh
Gia Minh
Dự án khu Đông đang gặp trục trặc về giấy tờ. Trả công cho cấp dưới mà toàn tự tôi làm.
​Anh thở dài một hơi, tiếng thở hắt ra đầy sự mệt mỏi và thiếu kiên nhẫn.
Gia Minh
Gia Minh
Cô cũng thật là...
Gia Minh
Gia Minh
(Ngừng gõ, giọng anh hơi trầm xuống) Sao lại để ra nông nỗi này?
Có tiếng sột soạt của vải vóc. Có lẽ anh đang chỉnh lại vạt áo vest.
Gia Minh
Gia Minh
Bác sĩ nói tình trạng của cô không có tiến triển. Chi phí duy trì mỗi ngày không hề nhỏ. Nhưng tôi đã đóng đủ cho tháng này rồi.
Minh đứng dậy. Tiếng ghế nhựa lại rít lên một lần nữa.
Gia Minh
Gia Minh
Tôi đi đây. Lát có buổi ký kết quan trọng. Chiều nếu rảnh tôi sẽ lại ghé.
​Tiếng cửa đóng lại, trả lại cho căn phòng một sự im lặng. Cô thấy mình giống như một món đồ nội thất được cất vào kho và thỉnh thoảng chủ nhân mới tạt qua để kiểm kê thiệt hại tài chính.
​Một lúc lâu sau, tiếng bước chân chạy vội vã vang lên. Tiếng cửa mở ra lần này đầy thô bạo.
Khánh Linh
Khánh Linh
​Chị ơi... Chị Diệp Anh ơi...
Tiếng Linh nấc nghẹn. Cô bé quỳ sụp xuống cạnh giường, bàn tay run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Diệp Anh.
Khánh Linh
Khánh Linh
Em xin lỗi... Em không giữ được tiệm rồi.
Diệp Anh thấy tim mình thắt lại. Một cơn đau thực sự, không phải do máy móc tạo ra.
Khánh Linh
Khánh Linh
Ông chủ nhà... ông ấy nói không thể chờ chị tỉnh lại. Ông ấy bảo tiệm kem ám quẻ, nên đã dọn hết đồ của chị ra ngoài đường rồi.
Diệp Anh
Diệp Anh
Linh... đừng khóc...
Diệp Anh gào thét trong thâm tâm, nhưng khuôn mặt cô vẫn là một chiếc mặt nạ không cảm xúc.
​Tiếng Linh khóc, nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay Diệp Anh. Cảm giác nóng ấm ấy đau rát như bị bỏng.
Khánh Linh
Khánh Linh
Tiệm kem của chúng ta... mất thật rồi chị ơi.
Diệp Anh
Diệp Anh
Mất rồi.
Mấy năm hôn nhân nhạt nhẽo, cô dồn hết tâm sức vào cái tiệm nhỏ ấy để thấy mình còn sống. Giờ thì nó tan chảy như những viên đá dưới nắng hè.
Diệp Anh
Diệp Anh
Mình đang chờ đợi điều gì nữa? (tự hỏi)
Một cuộc đời mà ngay cả khi nằm xuống, người ta vẫn chỉ tiếc cái ghế nhựa và tiền viện phí. Một cuộc đời mà thành quả duy nhất là tiệm kem cũng đã bị san phẳng.
Diệp Anh
Diệp Anh
Mệt quá.
​Diệp Anh cảm nhận được một sự nới lỏng kỳ lạ trong tâm trí. Cô không còn cố gắng gồng mình để nghe tiếng máy thở nữa.
Khánh Linh
Khánh Linh
Bác sĩ! Bác sĩ ơi! Máy kêu lạ quá! (hốt hoảng hét lên)
Tiếng tít... tít... tít bắt đầu dồn dập hơn.
Diệp Anh thấy mình nhẹ bẫng. Cô nhìn thấy chính mình đang nằm trên giường, nhỏ bé và héo hon giữa đống dây nhợ. Cô thấy Linh đang bị các y tá đẩy ra ngoài.
​Tít...
Tiếng kêu kéo dài một hồi không dứt. Đường màu xanh trên màn hình máy theo dõi nhịp tim rung lên một cái cuối cùng, rồi duỗi thẳng ra. Một đường nằm ngang hoàn hảo.
​Cảm giác nặng nề của xác thịt biến mất. Diệp Anh buông mình vào khoảng không trắng xóa. Mọi âm thanh lùi xa, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Hơi thở cuối cùng thoát ra khỏi khuôn miệng khô khốc, mỏng manh như tàn tro bay vào gió.

Hơi lạnh năm mười bảy

Diệp Anh
Diệp Anh
(Chớp mắt liên tục)
Những đốm đen của bóng tối tan đi. Ánh nắng gắt gỏng xuyên qua lớp kính cửa sổ, đâm thẳng vào đồng tử khiến cô nhói buốt.
Diệp Anh
Diệp Anh
(Cúi xuống nhìn đôi bàn tay)
Chiếc khăn lau bàn trong tay cô ẩm ướt, sực mùi nước tẩy.
Những vết bầm tím và dấu kim tiêm trên mu bàn tay đã biến mất, thay vào đó là làn da căng mọng, hồng hào của tuổi thiếu nữ.
Tiếng ve kêu râm ran từ cây phượng vĩ ngoài phố dội vào tai, đặc quánh và ồn ào.
Ree... ree... ree...
Thu Hà
Thu Hà
(Đập mạnh tay xuống bàn thu ngân) Diệp Anh! Con đứng thẫn thờ cái gì đấy? Khách vào kìa!
Diệp Anh giật mình, chiếc khăn trên tay rơi bộp xuống sàn nhà lát gạch hoa.
Cô quay đầu lại. Mẹ cô đứng đó, tóc búi cao bằng chiếc kẹp càng cua, tạp dề dính đầy vệt siro dâu đỏ.
Diệp Anh
Diệp Anh
(Môi run rẩy) Mẹ...?
Thu Hà
Thu Hà
(Lườm một cái, tay dọn chiếc ly bẩn) Cái con bé này, ngủ mơ giữa ban ngày à? Lau ngay cái bàn số 3 cho mẹ. Khách chờ kìa.
Diệp Anh không nhúc nhích. Cô nhìn chằm chằm vào những nếp nhăn chưa hiện rõ trên khóe mắt mẹ. Đây không phải là người phụ nữ già nua, khắc khổ ngồi khóc ngoài phòng hồi sức cấp cứu.
Diệp Anh
Diệp Anh
(Lầm bầm) Mẹ vẫn còn... trẻ thế này.
Thu Hà
Thu Hà
(Cằn nhằn) Lại nói nhảm rồi. Nắng quá hóa rồ à? Nhặt cái khăn lên!
Diệp Anh cúi xuống, những ngón tay thon dài chạm vào mặt bàn mát lạnh. Cảm giác thật đến mức khiến cô muốn bật khóc. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực không còn đau đớn, không còn mùi hóa chất, chỉ có mùi kem vani nồng nàn.
*Kính coong!*
Tiếng chuông gió treo ở cửa tiệm reo lên lanh lảnh. Một luồng hơi nóng từ bên ngoài tràn vào.
Nhóm học sinh nam ồn ào bước vào.
Gia Bảo
Gia Bảo
Nóng chết đi được! Cho 5 ly kem thập cẩm cô ơi!
Diệp Anh đứng thẳng người dậy. Nhịp tim cô đột ngột tăng nhanh. Ở giữa nhóm nam sinh đó, một chàng trai mặc áo đồng hồ trắng đang thong thả bước vào.
Gia Minh
Gia Minh
(Kéo ghế, ngồi xuống bàn sát cửa sổ)
Vẫn gương mặt ấy. Đôi mày rậm, sống mũi cao thẳng tắp và ánh mắt lạnh lùng như chẳng để tâm đến bất cứ điều gì xung quanh.
Quốc Nam
Quốc Nam
(Huých vai Minh) Này, nay Minh đại công tử khao nhé?
Gia Minh
Gia Minh
(Lấy điện thoại trong túi ra, gõ nhẹ lên bàn) Tùy.
Theo thói quen của mười năm trước, Diệp Anh vô thức bước về phía tủ kem. Cô cầm lấy chiếc muỗng múc kem, định chọn vị matcha - vị mà Minh thích nhất.
Diệp Anh
Diệp Anh
(Dừng khựng lại)
Những ngón tay cô siết chặt lấy cán muỗng bằng inox lạnh ngắt. Hình ảnh Minh ngồi bấm điện thoại bên giường bệnh lúc cô hấp hối hiện lên rõ mồn một.
Cơn đau u uất ở ngực trái trỗi dậy, dù lúc này trái tim cô đang khỏe mạnh. Diệp Anh từ từ hạ chiếc muỗng xuống.
Gia Minh
Gia Minh
(Ngẩng đầu lên, nhìn về phía quầy) Lấy cho tôi một ly matcha. Ít đường.
Ánh mắt anh chạm vào cô. Vẫn là cái nhìn đó, xem sự phục vụ của cô là điều hiển nhiên.
Diệp Anh
Diệp Anh
(Né tránh ánh nhìn, quay lưng lại)
Cô không bước về phía anh. Cô lướt qua, đẩy cánh cửa ngăn cách giữa quầy và kho lạnh phía sau.
Thu Hà
Thu Hà
(Gọi với theo) Ơ cái con bé này, khách gọi kìa con!
Diệp Anh
Diệp Anh
(Nói vọng ra) Con vào kiểm tra lô đá, mẹ múc cho họ đi!
Cô bước hẳn vào trong kho lạnh. Cánh cửa khép lại, nuốt chửng tiếng ve và tiếng cười đùa của nhóm học sinh.
Diệp Anh
Diệp Anh
(Áp hai tay vào má)
Hơi lạnh từ các máy làm kem phả thẳng vào mặt cô. Cô nhìn vào tấm ốp inox bóng loáng của chiếc máy làm kem thủ công.
Một cô gái có đôi mắt to tròn, tóc buộc đuôi ngựa cao đang nhìn lại cô. Không còn quầng thâm, không còn sự héo úa.
Diệp Anh
Diệp Anh
(Cười nhạt, đưa tay vuốt lên mặt máy làm kem) Sống lại rồi.
Cô hít một hơi thật dài hơi lạnh buốt giá vào buồng phổi.
Diệp Anh
Diệp Anh
(Nội tâm) Matcha ít đường? Đừng hòng.
Cô lấy chiếc xô đựng đá, cầm xẻng xúc mạnh một nhát. Tiếng đá vỡ vụn *rắc rắc* vang lên khô khốc.
Diệp Anh
Diệp Anh
(Siết chặt nắm tay)
Cô sẽ không đứng trong căn bếp đó để nhìn lưng anh nữa. Cô sẽ không nấu những món anh thích nữa.
Tiếng của Minh ngoài kia lại vang lên, có vẻ thiếu kiên nhẫn.
Gia Minh
Gia Minh
Cô ơi, kem của cháu xong chưa?
Diệp Anh vẫn đứng yên trong bóng tối lạnh lẽo của kho hàng. Cô nhìn vào đôi bàn tay hồng hào của mình, cảm nhận sự sống đang chảy tràn trong từng mạch máu.
Diệp Anh
Diệp Anh
(Thì thầm) Nắng mùa hè năm nay... gắt thật.
Cô đưa tay lên, gạt đi một giọt nước mắt vừa kịp ứa ra, rồi lạnh lùng quay đi, bỏ mặc tiếng gọi ngoài kia.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play