Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

— 𓈒 𓈒 ゛𓏫 ㆍ꒱˳͡ᣟ݂allmartin : ᨳcơ-th3-em。

𑁥౿ ⑅⃝ ﹏ #001.ྀི

— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: tất nhiên vẫn ưu tiên eom seonghyeon nhất. ( ừ vì t thích thế. )
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: hyeonmar is the best.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: im fucking love hyeonmar.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: r18. ( maybe or not. ) ?.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: ngôn từ tục tĩu.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: ở đây em tiên đc hoàng chiều nên hư.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: nuh uh ?.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: nguyên tắc - đ thích xin mời ấn vào nút cút ra khỏi đây.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: sân chơi của t.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: t có quyền.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: t ko tiếp đón mấy lời chê bai. mấy cái lời tiêu cực đó t chạm vào sợ bẩn tay.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: và vì khi nhìn vào nó chướng mắt lắm.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: hại mắt🥺.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: mà ký ức còn khó quên.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: nên thế nhé.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: martin luôn đúng.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: nếu martin sai mời xem lại cái thứ nhất.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: vợ tôi cu te.
NovelToon
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: aghhh.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: im cumming~ .
૮ ̷ ̷ ̷・ﻌ ̷ ̷・ꕤა
năm đó, cái tên martin edwards chỉ là một hạt cát nhỏ giữa sa mạc ngành công nghiệp giải trí đầy khắc nghiệt.
bước sang tuổi 18, em mang theo sự rụt rè và cả một trái tim thuần khiết bước chân vào giới người mẫu ảnh.
mỗi khi xuất hiện tại chỗ chụp, hình ảnh quen thuộc nhất về em chính là đôi mắt lấp lánh sự chân thành, cúi đầu thật thấp mỗi khi gặp bất cứ ai.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
dạ, em chào tiền bối ạ!
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
em là martin, hôm nay mong mọi người giúp đỡ em nhiều hơn.
đó là câu cửa miệng mà martin luôn nói với một nụ cười rạng rỡ, dù cho đối phương có là một nhiếp ảnh gia danh tiếng hay chỉ là một nhân viên hậu cần đang bê vác đồ đạc.
em ngoan đến mức khiến người ta phải thấy xót xa, ai bảo gì cũng làm, ai sai gì cũng dạ.
lúc bấy giờ, trái tim non nớt của martin bị chia sẻ bởi ba người đàn ông mà em tôn thờ như cả thế giới.
một mối quan hệ "mập mờ" đầy phức tạp, nơi mà martin tình nguyện đứng ở vị trí thấp nhất để đổi lấy những mảnh vụn quan tâm.
‧₊˚  ྀི◟‿
chao yufan hơn martin 3 tuổi, là một người mẫu đàn anh có tiếng nói nhất.
một buổi tối tại phòng chờ sau show diễn, chao yufan ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, tay mân mê ly cà phê đắng ngắt.
martin lúi húi đứng bên cạnh, tay cầm chiếc quạt nhỏ quạt cho gã.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
james ơi... anh thấy hôm nay em làm tốt không ?
martin lí nhí hỏi, ánh mắt em mong chờ một lời khen.
james chẳng thèm ngước mắt lên, giọng nói gã đều đều.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
cũng tạm.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
nhưng em cười nhiều quá, trông rẻ tiền lắm.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
lần sau tiết chế lại, đừng để tôi phải nhắc.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
hiểu ?
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
.. ?
martin khựng lại một chút, tim em hơi nhói nhưng ngay lập tức nặn ra một nụ cười gượng gạo.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
dạ... em biết rồi ạ.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
em sẽ sửa, anh đừng giận em nhé.
𓏼𝜗℘◟ ͜⠀◞ 
kim juhoon bằng tuổi martin, nhưng anh ta lại có sự hoạt bát và lấn lướt hơn hẳn.
giữa họ là một kiểu tình cảm nồng nhiệt nhưng đầy tính kiểm soát.
juhoon thường lấy danh nghĩa "bạn thân kiêm người yêu" để ép martin làm theo ý mình.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
martin, sao em lại mặc cái áo này ?
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
nó hở quá rồi đấy.
juhoon nói khẽ giữa phim trường khi thấy martin đang thử đồ cho concept mới.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
nhưng mà juhoon ơi, đây là yêu cầu của nhãn hàng...
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
tớ không tự quyết định được...
martin bối rối, tay giữ lấy cổ áo.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
tớ không cần biết.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
tớ bảo không là không.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
em định khoe thân cho cả thiên hạ xem à ?
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
đi. thay. ngay.
martin cuống cuồng, đành nghe theo.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
dạ dạ, tớ đi xin đạo diễn ngay đây...
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
juhoon đừng quát tớ mà, tớ sợ lắm... hic..-
𓎟𓎟 ྀི
ahn keonho dù nhỏ hơn martin một tuổi nhưng lại mang phong thái của một kẻ bề trên.
hắn ta không lớn tiếng như juhoon, nhưng sự im lặng và những lời dạy đời của keonho mới là thứ khiến martin ám ảnh.
ngồi trong xe sau một buổi chụp hình mệt mỏi, martin tựa đầu vào vai keonho định chợp mắt một chút, nhưng hắn ta đẩy em ra một cách lạnh nhạt.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
anh martin, em đã nói bao nhiêu lần rồi ?
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
ở ngoài đường phải giữ khoảng cách.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
anh xin lỗi... tại anh thấy mệt quá...
martin buồn bã cúi đầu.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
mệt thì về nhà mà ngủ.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
đừng có lúc nào cũng trưng ra cái bộ dạng yếu đuối đó, nhìn phát ngấy lên được.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
lần sau còn như vậy, em sẽ không đến đón anh nữa đâu.
martin vội vã nắm lấy vạt áo keonho, giọng run rẩy.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
anh biết lỗi rồi, keonho đừng bỏ mặc anh.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
anh sẽ mạnh mẽ hơn mà, thật đó...
trong mắt martin lúc ấy, james, juhoon hay keonho đều là những người quá đỗi tuyệt vời.
em yêu họ bằng tất cả sự ngây thơ, sẵn sàng gạt bỏ cái tôi, gạt bỏ cả sự mệt mỏi của bản thân để làm hài lòng từng người một.
em không hề biết rằng, chính sự phục tùng vô điều kiện đó lại đang dần biến em thành một người không hồn, để họ mặc sức nhào nặn và chà đạp.
dù bị nhân viên bắt nạt, bị người yêu lạnh nhạt, martin vẫn chỉ biết mỉm cười và nói câu "dạ" đầy cam chịu.
( ˘ `ㅅ´ ˘ )
đó là một buổi chiều ngột ngạt tại studio trung tâm, nơi chuẩn bị thực hiện bộ ảnh concept summer heat cho một tạp chí thời trang lớn.
không khí trong phòng sặc mùi nước hoa, tiếng đèn flash nháy liên hồi và tiếng xì xào của ekip.
martin đứng giữa phông nền trắng, khoác trên mình bộ trang phục lụa mỏng manh, lấp ló những đường nét cơ thể thanh mảnh.
cùng chụp với em không ai khác chính là ba người họ.
khi máy ảnh bắt đầu bắt nhịp, martin dù vô cùng ngượng ngùng nhưng vẫn cố gắng chuyên nghiệp hết sức.
em phối hợp nhịp nhàng, ánh mắt mơ màng nhìn vào ống kính.
— ?.
— ?.
: tuyệt vời!
— ?.
— ?.
: góc nghiêng này của martin xuất sắc quá!
— ?.
— ?.
: giữ nguyên nhé!
nhiếp ảnh gia phấn khích hét lên, tay bấm máy liên tục.
thế nhưng, khi cả ekip bắt đầu thở phào vì đã có những khung hình ưng ý, thì không khí bỗng chốc đông cứng lại bởi giọng nói của james.
gã tiến lại gần, gạt tay nhiếp ảnh gia sang một bên, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình xem lại ảnh.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
dừng lại đã.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
tôi thấy tấm này chưa đạt.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
ánh mắt martin vẫn còn quá nhát, nhìn không ra được cái chất 'tình tứ' mà tôi muốn.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
chụp lại từ đầu đi.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
anh james, nhưng mà ekip..–
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
anh cho em nói chưa ?
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
...
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
chụp lại là chụp lại.
chưa kịp để em lấy lại bình tĩnh, kim juhoon đã bước tới.
anh không đứng vào vị trí chụp ngay mà lại vòng tay ra sau, bàn tay thô bạo miết chậm rãi dọc theo đường eo thon gọn của martin, khiến em run bắn cả người.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
a-..
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
tay em đặt lên vai tớ thế này là sai rồi martin à.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
phải bám chặt vào, móng tay hơi bấm nhẹ vào da tớ một chút thì ảnh mới có cảm xúc chứ ?
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
để tớ 'dạy' lại cho nhé ?
bàn tay của juhoon không dừng lại ở eo mà còn cố tình luồn lách qua lớp vải mỏng, đụng chạm vào da thịt em một cách khiếm nhã.
martin chỉ biết cắn chặt môi, mặt đỏ lựng vì xấu hổ, đôi mắt bắt đầu ngân ngấn nước.
ngay lúc đó, keonho cũng chẳng chịu thua kém.
cậu em út bước lên phía trước, dùng cả cơ thể to lớn của mình áp sát vào lưng martin, ép em phải dựa hẳn vào lòng mình.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
lưng anh cứng như gỗ ấy.
ahn keonho trầm giọng, một tay hắn giữ chặt cằm em xoay sang hướng mình.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
thả lỏng ra, dựa hẳn vào em này.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
anh mà cứ đơ ra như thế là làm hỏng cả buổi chụp của mọi người đấy biết không ?
cứ thế, buổi chụp hình kéo dài từ một tiếng thành bốn tiếng đồng hồ.
hết lần này đến lần khác, họ lấy đủ mọi lý do chuyên môn để bắt em chụp đi chụp lại hàng chục lần.
thực chất, tất cả chỉ là cái cớ để họ thỏa mãn sở thích đụng chạm, nhìn ngắm sự bối rối, run rẩy và tiếng thở dốc vì mệt của martin dưới ánh đèn cao áp nóng rực.
martin mệt lả, mồ hôi rịn ra ướt đẫm cả mớ tóc mai, chân em đứng không vững nữa nhưng vẫn không dám mở lời xin nghỉ.
em sợ.
em sợ chao yufan sẽ bảo em kém cỏi, sợ kim juhoon sẽ nổi giận, và sợ ahn keonho sẽ nhìn em bằng ánh mắt chán ghét.
tồi tệ hơn, đám nhân viên hiện trường đứng xung quanh cũng chẳng mảy may thương xót.
họ thấy martin hiền lành, dễ bắt nạt nên cứ thế đẩy hết việc nặng cho em.
— 𝐜𝐡𝐚𝐧 𝐛𝐨 𝐦 𝐝𝐞.
— 𝐜𝐡𝐚𝐧 𝐛𝐨 𝐦 𝐝𝐞.
: này martin, chụp xong thì qua bê mấy thùng đạo cụ kia vào kho nhé.
— 𝐜𝐡𝐚𝐧 𝐛𝐨 𝐦 𝐝𝐞.
— 𝐜𝐡𝐚𝐧 𝐛𝐨 𝐦 𝐝𝐞.
: cậu rảnh nhất đấy!
— 𝐜𝐡𝐚𝐧 𝐛𝐨 𝐦 𝐝𝐞.
— 𝐜𝐡𝐚𝐧 𝐛𝐨 𝐦 𝐝𝐞.
: xì, đẹp mã mà làm ăn lề mề, đúng là cái loại 'bình hoa di động' chỉ biết dựa hơi tiền bối.
đứng giữa vòng vây của những kẻ chỉ muốn lợi dụng và coi thường mình, martin cúi gầm mặt, thầm thì câu nói quen thuộc như một thói quen đau lòng.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
dạ... em xin lỗi... em sẽ làm ngay ạ.
─┄┄┄\𓈒𐅛♡𐅛𓈒/┄┄┄─
buổi chụp hình kết thúc trong sự rệu rã.
khi ekip đã lục đục kéo nhau đi ăn mừng, bỏ lại một bãi chiến trường lộn xộn, martin vẫn lủi thủi một mình.
đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy vì mệt, em lúi húi nhặt từng mảnh đạo cụ, bê những thùng đồ nặng trịch mà đám nhân viên cố tình vứt lại cho em.
trong góc tối của studio, khói thuốc bay lãng đãng.
james, juhoon và keonho đứng đó, nhếch mép nhìn bóng dáng gầy gò của martin với ánh mắt lạnh lẽo đến phát sợ.
james giật phăng chiếc cà vạt, ném sang một bên, giọng nói của gã tràn ngập sự khinh rẻ.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
đm, chán vãi cả chưởng.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
thề, tao chưa thấy đứa nào nhạt nhẽo như cái thằng martin này.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
bảo nằm là nằm, bảo quỳ là quỳ, đé-o có một chút phản kháng nào làm tao thấy hưng phấn cả.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
nhìn cái mặt lúc nào cũng 'dạ dạ vâng vâng' mà phát buồn nôn.
kim juhoon bồi thêm một cú chí mạng, tay anh gạt tàn thuốc một cách hững hờ.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
chuẩn rồi.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
lúc nãy em cố tình sờ mó, bắt nó chụp đi chụp lại để xem nó có biết cáu không, ai ngờ nó chỉ biết khóc lóc như thỏ đế.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
nhìn cái bộ dạng nhu nhược đấy chỉ thấy phiền vcl chứ yêu đương mẹ gì nữa.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
thôi, kết thúc cái mối quan hệ mập mờ này đi cho rảnh nợ.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
loại như anh ta chỉ làm tốn thời gian của chúng ta thôi.
ba người họ cùng lúc bước ra khỏi bóng tối, tiến về phía martin.
thấy họ, em vẫn nở nụ cười ngây ngô dù mặt mũi lấm lem.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
ơ, các anh chưa về ạ ?
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
đợi em chút, em dọn xong ngay...–
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
dừng lại đi.
james cắt ngang.
martin khựng lại, chiếc hộp trên tay rơi bộp xuống sàn.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
anh... anh nói gì cơ ?
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
tai em điếc à ?
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
bọn tớ bảo là kết thúc đi.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
nhìn lại mình đi, anh chẳng có cái đé-o gì thú vị cả.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
bọn tôi chơi chán rồi.
nói rồi, họ quay lưng đi thẳng, không một lần ngoảnh lại, coi em như một món đồ chơi rách nát vừa bị vứt vào thùng rác.
martin đứng đó, chết lặng giữa studio trống vắng.
nỗi đau ập đến quá bất ngờ khiến em không trụ vững được nữa, em quỵ xuống, đôi vai run bần bật rồi tiếng khóc nức nở vang lên, xé tan bầu không khí im lặng.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
hức..– hức... ư..hư-ức..
em khóc to lắm, khóc cho sự chân thành bị chà đạp, khóc vì không hiểu mình đã làm sai điều gì mà lại bị đối xử tệ bạc đến thế.
— ?.
— ?.
khóc đủ chưa ?
— ?.
— ?.
lau nước mắt đi, nhìn anh lem luốc thế này trông xót lắm.
một giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên.
martin ngước đôi mắt nhòe lệ lên, đập vào mắt em là một chàng trai với khí chất ngút ngàn.
eom seonghyeon.
cậu ta vốn là "át chủ bài" của công ty đối thủ, vừa trải qua một vụ drama chấn động – cậu đã thẳng tay đấm vỡ mồm một gã giám đốc vì tội quấy rối thực tập sinh.
sau vụ đó, dù bị dính "phốt" hung hăng nhưng vì quá tài năng và nổi tiếng, cậu chọn chuyển sang công ty này chỉ để tìm gặp bằng được người mà cậu thầm thương trộm nhớ qua những trang báo.
seonghyeon quỳ một chân xuống, rút chiếc khăn lụa trong túi áo, nhẹ nhàng lau đi những vệt nước mắt trên gương mặt martin.
cậu lườm về phía cánh cửa mà ba người kia vừa đi khỏi, lầm bầm.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
mấy thằng chó đó mắt mù hết rồi mới bỏ rơi một cực phẩm như anh.
cậu quay lại nhìn martin, ánh mắt dịu dàng đến lạ.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
chào anh, em là eom seonghyeon, sinh năm 2009, chắc bé hơn anh một tuổi nhỉ ?
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
lính mới vừa đầu quân vào đây.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
thực ra... em chuyển tới đây là vì anh đấy.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
nhìn ảnh anh trên báo em đã thấy thích rồi, mà gặp ngoài đời thấy anh khóc...
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
em thề là em chỉ muốn đập chết mấy thằng vừa làm anh buồn thôi.
martin ngơ ngác.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
cậu...– cậu biết tôi sao ?
seonghyeon bật cười, đưa tay véo nhẹ má em một cái.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
biết chứ, biết rõ là đằng khác.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
nói thật nhé, chắc em phải lòng anh mất mẹ nó rồi.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
nhưng mà giờ tỏ tình thì hơi vội..
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
để khi nào em 'dạy' anh cách đứng trên đầu trên cổ mấy đứa bắt nạt anh xong, em sẽ chính thức nói lời yêu sau nhé!
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
hả.. ? l..– là sao ... ?
cậu nháy mắt, nụ cười đầy tà mị nhưng lại khiến martin cảm thấy an toàn.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
yên tâm, lúc đó anh sẽ biết thôi mà ~.
꒰ ◞͈ ﹏ ◟͈ ᜊ
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: tạm.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: bộ thứ 3 rồi dm=)))).
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: hhh.

𑁥౿ ⑅⃝ ﹏ #002.ྀི

— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: oishi.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: im back.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: 07022012.
૮ ྀི• ﻌ - ྀིა⁩
không gian studio hôm nay có vẻ khá ngột ngạt.
concept 'sins of youth' yêu cầu sự phong trần, gợi cảm và đầy tính tội lỗi.
trung tâm của bối cảnh là một chiếc sofa nhung đỏ thẫm, sang trọng nhưng cũng đầy ám muội.
nhiếp ảnh gia điều chỉnh lại ống kính, lớn giọng điều phối.
— ?.
— ?.
: eom seonghyeon này, cậu nằm xuống đó, hơi ngả người ra sau cho tôi.
— ?.
— ?.
: martin, em ngồi lên đùi cậu ấy, hai tay vòng qua cổ, mặt đối mặt thật gần nhé.
— ?.
— ?.
: james và juhoon đứng hai bên, tạo tư thế như đang khao khát nhưng không thể chạm vào được...
— ?.
— ?.
: à, keonho trang điểm xong chưa ?
— ?.
— ?.
: tí cậu ấy ra tôi sẽ xếp đứng chung vào khung hình luôn.
martin đứng chết trân, đôi bàn tay đan chặt vào nhau vì run rẩy.
em phải ngồi lên đùi một người xa lạ, dù người đó hôm qua vừa an ủi em, lại còn trước mặt những người mà em từng dành trọn cả trái tim nhưng chỉ nhận lại sự khinh miệt.
james khoanh tay, gã đưa mắt nhìn martin từ đầu đến chân rồi chép miệng đầy ngán ngẩm.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
đổi người khác không được à ?
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
chụp với cái thứ nhạt nhẽo này làm hỏng hết thần thái của tôi.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
nhìn cái mặt nó kìa, cứ như sắp đưa đám đến nơi ấy, gợi cảm cái nỗi gì ?
kim juhoon đứng cạnh bên cười khẩy, giọng anh cũng mỉa mai không giấu diếm.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
thì cứ để nó ngồi đấy đi, dù sao nó cũng quen cái thói làm 'bình hoa' cho người ta ngắm rồi mà.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
loại này chỉ được cái mã, bên trong rỗng tuếch, bảo làm gì chẳng nghe theo như một con robot.
những lời nhục mạ quen thuộc như những nhát dao đâm vào lòng martin.
em cúi gầm mặt, bờ vai run lên bần bật, theo thói quen của một kẻ luôn chịu đựng, em lý nhí.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
em... em xin lỗi các anh, em sẽ cố gắng–
chưa kịp nói hết câu, một bàn tay to lớn, ấm áp đã thô bạo kéo mạnh martin vào lòng.
eom seonghyeon đã nằm sẵn trên sofa từ lúc nào, cậu kéo martin ngồi gọn lên đùi mình.
một tay cậu siết chặt lấy eo em, tay kia luồn sâu vào mái tóc gáy, kéo sát khuôn mặt hai người lại chỉ cách nhau vài centimet.
ánh mắt cậu lại lạnh thấu xương khi lướt qua hai người kia.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
đ-éo việc gì mà anh phải xin lỗi bọn kia cả.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
chúng mày chụp thì chụp, không chụp thì cút mẹ hết đi.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
đừng có đứng đó mà sủa bậy làm phiền yêu của tao.
seonghyeon gằn giọng, tiếng chửi thề vang lên khiến cả ekip rùng mình.
nói xong, cậu quay lại nhìn martin.
thấy em vẫn còn vẻ mặt tội nghiệp, seonghyeon bỗng thấy bực mình vì sự nhu nhược của em, cậu chửi nhẹ một câu, giọng vừa gắt vừa có chút xót xa.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
mà anh... anh bị ngốc à ?
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
sao cứ để bọn nó chửi như con thế ?
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
anh như thế này mà lại đi hạ mình trước mấy thằng giẻ rách đó ?
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
anh đừng cúi đầu thêm một lần nào nữa, nghe chưa ?!
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
hư..– hức...
martin bị mắng thì giật mình, đôi mắt vốn đã đỏ hoe giờ lại bắt đầu rưng rưng nước mắt vì tủi thân và sợ hãi.
em mím môi, nước mắt chực trào ra khiến seonghyeon khựng lại một chút, lòng cậu bỗng mềm nhũn nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra cứng rắn để "huấn luyện" lại em.
cả studio lại chìm vào khoảng không gian im phăng phắc.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
" không ngờ một thằng lính mới... "
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
tch..–
chao yufan và kim juhoon cứng họng, không ngờ cái thằng lính mới "vắt mũi chưa sạch" này lại dám bật lại đàn anh một cách ngông cuồng như vậy.
ngay lúc đó, ahn keonho vừa hoàn thành lớp trang điểm bước ra.
hắn vừa chỉnh lại vạt áo vừa đi về phía sofa.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
tôi xong rồi đây, chụp th…–
lời nói của keonho nghẹn lại trong cổ họng.
hắn đứng sững như trời trồng, gương mặt biến sắc hoàn toàn.
trước mắt hắn, thằng bạn thân chí cốt – eom seonghyeon – người mà hắn tưởng vẫn đang ở công ty cũ, giờ lại đang chễm chệ ngồi đây.
và điều khiến keonho sốc hơn cả, chính là người đang ngồi trong lòng seonghyeon lại là martin – người yêu cũ mà hắn vừa mới phũ phàng đá đi ngày hôm qua.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
what the fuck.. eom seonghyeon… ?
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
mày làm cái gì ở đây?
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
sao mày lại...–
keonho lắp bắp, trong lòng bỗng dấy lên một cơn ghen tuông vô cớ khi thấy đôi bàn tay của bạn thân đang ôm chặt lấy eo của martin.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
và sao anh... sao anh lại ở cùng nó ?
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
anh..–
seonghyeon nhếch mép cười, tay càng siết chặt martin vào lòng hơn như để khẳng định chủ quyền.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
à, tao quên chưa nói với mày à ?
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
tao chuyển công ty rồi.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
với lại xin người cũ của mày nữa nhé.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
chắc không có vấn đề gì nhỉ, thằng bạn thân ?
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
mày..–
keonho đứng đó, bối rối, tức giận và có cả một chút hối hận len lỏi.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
" assi.. cảm giác này là sao chứ ? "
nhìn martin trong lòng seonghyeon vừa quyến rũ, vừa đáng thương với đôi mắt nhòe nước, keonho bỗng cảm thấy một sự mất mát khó tả.
hắn từng coi martin là món đồ chơi nhạt nhẽo, nhưng giờ đây, khi thấy em thuộc về kẻ khác, hắn mới nhận ra mình vừa đánh mất một thứ vô cùng giá trị.
꒰ ྀི𓏼´ ᵔ `𓏼 ᥩ ꒱
buổi chụp chính thức bắt đầu, tạo nên một bầu không khí đầy ám muội và tội lỗi.
martin, trong bộ sơ mi lụa trắng mỏng manh, giờ đây đã bị seonghyeon kéo trễ xuống tận hai bên vai, để lộ ra làn da trắng và xương quai xanh thanh mảnh.
em ngồi lọt thỏm trên đùi cậu, đôi tay run rẩy bám chặt vào cổ áo đối phương như tìm kiếm sự che chở.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
" sợ quá.. "
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
" cậu ta.... không biết có ăn thịt mình không nữa.. ? "
nhiếp ảnh gia nín thở bấm máy.
— ?.
— ?.
: tốt lắm! seonghyeon, cậu chủ động hơn chút nữa đi.
— ?.
— ?.
: martin này, em cứ thả lỏng, cứ để cậu ấy điều khiển nhé.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
d..– dạ...!
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
" đáng yêu.. "
seonghyeon nhếch mép.
cậu không chỉ làm theo yêu cầu, mà còn làm hơn thế để dằn mặt ba kẻ đang đứng xung quanh.
eom seonghyeon cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ của martin, cậu bắt đầu bằng những cái hôn phớt nhẹ, rồi đột ngột liếm láp dọc theo đường xương quai xanh của em.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
" !? "
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
ư-ưm... seonghyeon à...
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
ah.. – ưm...
martin khẽ rên rỉ, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ nhưng cũng không thể cưỡng lại sự đụng chạm mãnh liệt này.
bàn tay to lớn của seonghyeon không dừng lại, cậu thản nhiên sờ soạn từ eo lên đến lồng ngực em, thỉnh thoảng lại cố tình luồn tay vào trong lớp áo trễ nải ngay trước ống kính – và ngay trước mắt ba người kia.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
hưm...– hức.. ư..
ahn keonho đứng ngay sát cạnh, mặt đanh lại, đôi đồng tử co rút vì tức giận, hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay của seonghyeon đang di chuyển trên cơ thể mà mới ngày hôm trước hắn còn sở hữu.
keonho vô thức đưa tay ra, định chạm vào vai martin để chỉnh lại lớp áo trễ nải – một cái cớ để được đụng chạm – nhưng ngay lập tức bị ánh mắt sát khí của eom seonghyeon chặn đứng.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
đ-ịt mẹ, định làm gì đấy ?
seonghyeon dừng lại một nhịp, gằn giọng đủ để chỉ ba người kia nghe thấy.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
đừng có dùng cái bàn tay dơ bẩn của mày định chạm vào người của tao.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
mày bây giờ chỉ là một thằng đứng xem thôi, hiểu không ?
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
" chó chết sean. "
keonho nghiến răng đến mức nghe rõ tiếng ken két, bàn tay hắn nắm chặt thành quyền, gân xanh nổi đầy trên trán.
hắn khó chịu đến mức muốn phát điên nhưng đành bất lực đứng nhìn bạn thân mình đang công khai "ăn sạch" người yêu cũ của mình.
chao yufan và juhoon cũng không khá khẩm hơn, james nhìn đi chỗ khác, cố nén hơi thở dồn dập vì ghen tị, còn juhoon thì mắt vằn lên những tia máu.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
" shit.. sao cứ khó chịu vậy nhỉ ? "
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
" chia tay rồi mà.. sao nhìn em ấy với người khác mình lại.. – thôi bỏ đi. "
họ từng nghĩ martin nhạt nhẽo, nhưng nhìn em lúc này – yếu đuối, quyến rũ và hoàn toàn bị khuất phục dưới tay seonghyeon – họ mới nhận ra mình đã ngu ngốc đến mức nào khi buông tay.
— ?.
— ?.
: ôi trời, ánh mắt của ba người kia tuyệt vời quá!
— ?.
— ?.
: đúng chất khao khát nhưng bất lực!
nhiếp ảnh gia hào hứng hô lên mà không hề biết đó là cảm xúc thật 100% của họ.
seonghyeon nghe vậy thì càng hăng máu.
cậu ghé sát tai martin, thì thầm nhưng lại cố ý để bọn kia nghe thấy.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
haa.. anh xem kìa... ba thằng ngu đó đang nhìn anh chảy nước miếng kìa.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
anh thấy sướng không ?
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
anh đẹp thế này, ngon thế này, mà chúng nó chỉ có cửa đứng nhìn thôi.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
từ giờ, chỉ em được phép làm thế này với anh thôi, rõ chưa ?
nói rồi, cậu lại tiếp tục vùi đầu vào vai martin, để lại những vết hằn đỏ chót như một lời khẳng định chủ quyền đanh thép.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
d.. dạ.. anh nghe lời seonghyeon...
martin bám chặt lấy seonghyeon, đôi mắt mơ màng liếc nhìn về phía ba người cũ.
lần đầu tiên em cảm thấy mình không phải là kẻ bị bỏ rơi, mà là kẻ đang đứng trên tất cả, hưởng thụ sự bảo bọc đầy bạo liệt này.
tiếng "tách, tách" của máy ảnh và tiếng thở dốc đầy dục vọng.
ba người kia đứng đó, chân tay cứng đờ, lòng đau như cắt nhưng đành chấp nhận thực tại.
(◞‸◟⸝⸝ ྀི)
buổi chụp hình kết thúc trong sự ngỡ ngàng của toàn bộ ekip.
khi ánh đèn flash vừa tắt, không khí vẫn còn đặc quánh sự ám muội từ màn đụng chạm vừa rồi.
eom songhyeon không buông martin ra ngay, cậu vẫn giữ em ngồi trên đùi mình, thản nhiên như thể cả thế giới này chỉ có hai người.
trước mặt bao nhiêu người, và đặc biệt là trước cái nhìn tóe lửa của james, kim juhoon và ahn keonho, seonghyeon cúi xuống hôn "chùn chụt" liên tiếp vào hai bên má phúng phính của martin, rồi đặt một nụ hôn dài lên trán em.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
chụp mệt không ?
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
nhìn anh thương chưa kìa, mồ hôi chảy hết rồi này.
seonghyeon vừa nói vừa dùng vạt áo mình lau nhẹ trên trán em, giọng cưng chiều hết nấc.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
nào, giờ anh vợ thưởng cho em chồng cái hôn phớt trên môi cái nào, xem như thù lao nãy giờ em bảo kê cho anh.
martin ngượng đến mức muốn nổ tung, nhưng nhìn vào đôi mắt đầy khích lệ của seonghyeon, em lấy hết can đảm, khẽ nhón người hôn nhẹ lên làn môi mỏng của cậu một cái "chóc".
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
giỏi lắm, ngoan như thế có phải yêu không!
seonghyeon cười khoái chí, xoa đầu em.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
hì..
đúng lúc đó, điện thoại trong túi cậu rung lên.
cậu nhìn màn hình rồi đứng dậy, không quên nựng cằm martin một cái.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
em ra ngoài nghe điện thoại của quản lý một tí nhé.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
ở đây chờ em.
martin gật đầu, lần này em không còn lí nhí nữa mà nói rõ ràng hơn.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
dạ, em đi nghe máy nhanh ạ, anh chờ chồng anh về.
seonghyeon vừa khuất bóng sau cánh cửa studio, bầu không khí lập tức thay đổi.
căn phòng rộng lớn bỗng chốc trở nên chật chội khi chỉ còn lại martin và ba người yêu cũ đang hằm hằm sát khí.
keonho là người không giữ được bình tĩnh đầu tiên.
hắn tiến lại gần, gương mặt đanh lại đầy khó chịu, giọng nói tràn ngập sự ghen tuông và khó chịu.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
martin, anh giỏi thật đấy..
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
vừa bỏ bọn tôi xong đã leo ngay lên đùi thằng khác, mà lại còn là bạn thân của tôi ?
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
anh không thấy nhục à ?
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
cái bộ dạng lẳng lơ này... ai dạy anh thế ?
martin nghe những lời nhục mạ đó, tim vẫn còn đập nhanh vì sợ.
em chưa được seonghyeon dạy cách "chửi tục" hay đối đáp sắc sảo, nên lúc đầu em chỉ biết im lặng nhìn hắn.
nhưng ngay lúc đó, lời thì thầm của seonghyeon hôm qua bỗng vang vọng trong đầu em : "...dạy anh cách đứng trên đầu trên cổ mấy đứa bắt nạt anh... em sẽ chính thức nói lời yêu sau."
em không muốn seonghyeon thất vọng, và em cũng không muốn bị chà đạp thêm một giây nào nữa.
martin hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay giấu sau lưng siết chặt lấy nhau để ngăn sự run rẩy.
em hất nhẹ cằm, đôi mắt ngấn nước nhưng đầy sự kiên định nhìn thẳng vào ahn keonho.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
nhục ?
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
sao tôi phải nhục ?
giọng martin hơi run nhưng từng chữ đều rất rõ ràng.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
tôi đường đường chính chính ở bên người thương tôi, bảo vệ tôi.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
còn hơn là ở bên những kẻ chỉ biết coi tôi như món đồ chơi để hành hạ.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
— 𝐚𝐡𝐧 𝐤𝐞𝐨𝐧𝐡𝐨.
anh..–
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
gớm, mới đi với thằng ranh con đó một ngày mà đã học được cách lên mặt rồi cơ à ?
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
— 𝐤𝐢𝐦 𝐣𝐮𝐡𝐨𝐨𝐧.
em tưởng nó sẽ bảo vệ em được mãi chắc ?
juhoon cười khẩy, bước tới gần thêm một bước.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
đúng! cậu ấy bảo vệ được tôi..
martin cắt ngang lời juhoon, lần này em không hề lùi bước.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
ít nhất cậu ấy không để mặc tôi bị nhân viên bắt nạt, không để tôi phải dọn dẹp đồ đạc một mình trong khi các anh đi ăn chơi.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
các anh... không có quyền gì nói tôi nữa hết.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
chia tay rồi mà, nhớ không ?
james đứng từ xa nãy giờ mới lạnh lùng lên tiếng.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
martin..
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
em thay đổi rồi.
martin nhìn sang james, nở một nụ cười nhạt đầy kiêu kỳ – thứ biểu cảm mà trước đây em chưa từng có.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
cảm ơn anh vì lời khen.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
vì từ giờ, tôi sẽ không làm bé ngoan để các anh bắt nạt nữa đâu.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
nếu thấy khó chịu thì tốt nhất là đừng có nhìn.
ba người đứng đó, chết trân trước sự phản kháng bất ngờ của "con thỏ nhỏ" ngày nào.
họ cảm nhận được một sự uy quyền đang dần hình thành trong cốt cách của martin – một sự kiêu ngạo được nhào nặn từ sự nuông chiều vô điều kiện của seonghyeon.
martin quay lưng đi về phía ghế ngồi, không thèm để ý đến biểu cảm của họ nữa.
꒰ ྀི 𓏼 ´ᯅ` 𓏼 ꒱
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: oishi.
NovelToon
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: ủng hộ tui zới😁.

𑁥౿ ⑅⃝ ﹏ #003.ྀི

— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: t nói thật.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: tvmtnncđb.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: tcnclydcm.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: cdl.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: tvlnacl ?
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: cccn.
꒰ 。 ♡ ˚ ๑
sau khi kết thúc cuộc điện thoại căng thẳng với công ty cũ về vụ drama hành hung giám đốc biến thái, eom seonghyeon bước vào studio với gương mặt mệt mỏi thấy rõ.
đôi chân mày cậu nhíu chặt lại, tỏa ra một áp lực khiến đám nhân viên xung quanh chẳng ai dám thở mạnh.
thấy chồng mình quay lại.
martin chạy lại, hai tay ôm lấy cánh tay rắn chắc của seonghyeon, nũng nịu cọ cọ đầu vào vai cậu.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
seonghyeon ơiii... chụp xong rồi, mình đi ăn gì ngon ngon đi ?
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
anh đói lắm rồi nè, nãy giờ chụp mệt muốn xỉu luôn á...
martin chớp chớp đôi mắt long lanh, hy vọng một buổi hẹn hò bù đắp.
thế nhưng, seonghyeon chỉ đưa tay lên day day thái dương, giọng nói trầm xuống đầy vẻ kiệt sức.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
nay em hơi mệt, chuyện bên công ty cũ phiền phức quá, chúng nó cứ bám riết không tha.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
để mai nhé, nay anh tự về ăn rồi nghỉ sớm đi.
nếu là martin của ngày xưa, nghe vậy chắc chắn em sẽ "dạ" một tiếng thật ngoan rồi lủi thủi xách túi đi về trong sự tủi thân.
nay thì khác.
martin không nói gì, em chỉ im lặng nhìn cậu một lúc, rồi khẽ bĩu môi một cái đầy vẻ hờn dỗi.
em gật đầu nhẹ, buông tay cậu ra rồi xoay người đi lấy túi xách của mình.
martin không hề giận dỗi kiểu trẻ con, nhưng sự im lặng đột ngột của em lại mang theo một sức nặng kỳ lạ, khiến seonghyeon dù đang mệt cũng phải liếc nhìn theo đầy bận tâm.
đúng lúc seonghyeon vừa khuất bóng sau cánh cửa để ra bãi đỗ xe, studio chỉ còn lại vài nhân viên đang dọn dẹp và james.
james nãy giờ vẫn đứng ở góc khuất, quan sát toàn bộ màn vòi vĩnh bất thành của martin.
gã thấy đây là cơ hội không thể tốt hơn để tiếp cận lại con thỏ đang dỗi hờn này.
chao yufan bước lại gần, đôi giày da gõ nhịp trên sàn nhà tĩnh lặng.
gã dừng lại ngay sau lưng martin, tông giọng trầm và quyến rũ vang lên.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
sao thế ?
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
bị thằng nhóc kia bỏ rơi rồi à ?
martin giật mình quay lại.
em không trả lời, chỉ hừ nhẹ một cái trong cổ họng.
james tiến thêm một bước, cúi xuống sát tai em, thầm thì.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
đừng có bộ mặt đó với tôi.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
tôi biết em đang đói mà.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
đi ăn pizza phô mai không ?
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
cái quán cũ em thích ấy, nghe nói họ mới nhập loại phô mai thượng hạng từ Ý về đấy.
nghe đến "pizza phô mai", bụng martin bỗng phản chủ mà kêu lên một tiếng nhỏ.
em khựng lại.
đúng là em đang đói đến mức cồn cào, mà món đó lại là "chân ái" của em nữa.
martin liếc nhìn ra phía cửa nơi seonghyeon vừa đi, rồi lại nhìn chao yufan.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
" seonghyeon không đưa mình đi, thì tội gì mình phải nhịn đói ở nhà ? "
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
được.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
đi thì đi.
martin hất cằm.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
nhưng là anh mời đấy nhé, tôi không mang theo ví đâu.
james bật cười, gã đưa tay lên định vuốt tóc em nhưng bị martin né tránh.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
được, tôi mời.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
chỉ cần em vui là được.
thế là, trong khi juhoon và keonho đã về từ trước, james đàng hoàng dẫn martin rời khỏi studio trên chiếc xe sang trọng của mình.
♡ ‧ . ୧ 。 ︵
james dẫn martin đến quán cũ.
ánh nến vàng le lói trên bàn tiệc tạo nên một không gian vừa lãng mạn nhưng cũng đầy sự căng thẳng ngầm.
khi chiếc pizza phô mai nóng hổi, thơm lừng được bưng ra, lớp phô mai chảy dài bóng bẩy, martin dường như quên hết mọi bực dọc nãy giờ.
em cầm một miếng lên, cắn một miếng thật lớn, đôi má phúng phính phồng lên trông cực kỳ đáng yêu.
james ngồi đối diện, gã chỉ chống cằm chăm chú quan sát từng biểu cảm của martin.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
ngon ?
james trầm giọng hỏi, bàn tay thản nhiên đưa sang lau một chút vệt sốt dính trên khóe môi em, martin hơi khựng lại, định lại né ra nhưng mùi vị phô mai quá hấp dẫn làm em "tạm thời" chấp nhận sự đụng chạm này.
em gật đầu, giọng hơi đứt quãng vì đang nhai.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
ngon... quán này vẫn làm đúng vị tôi thích.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
ừm..
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
martin này, em thấy đấy... thằng nhóc seonghyeon đó thực ra chẳng hiểu em chút nào cả.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
nó tuy có thể bảo vệ em trước đám đông, nhưng lúc em đói nhất, mệt nhất, nó lại bỏ mặc em vì mấy cái việc bao đồng.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
trong khi tôi... tôi luôn biết em cần gì.
martin dừng việc ăn lại, em nhìn thẳng vào chao yufan.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
anh đừng có mà nói xấu cậu ấy.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
seonghyeon bận thật mà.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
bận ?
gã cười khẩy.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
trong giới này, 'bận' là cái cớ đó.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
nếu nó thực sự coi trọng em, nó đã không để em phải đi ăn tối với người yêu cũ như thế này.
martin im lặng một lúc, rồi em nhấp một ngụm nước.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
james này,
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
có vẻ..
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
anh đang cố tình chia rẽ chúng tôi đấy à ?
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
anh đừng quên, chính anh là người đã đá tôi vì bảo tôi 'nhạt nhẽo' đấy nhé.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
giờ thấy tôi như này, anh lại tiếc sao ?
chao yufan bị nói trúng tim đen, gương mặt thoáng chút bối rối nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ tự tin.
gã vươn tay ra, nắm lấy bàn tay martin đang đặt trên bàn.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
đúng, tôi tiếc.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
tôi hối hận vì đã không nhận ra sớm hơn.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
nhìn em bây giờ... tôi thực sự muốn yêu em lại từ đầu.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
— 𝐜𝐡𝐚𝐨 𝐲𝐮𝐟𝐚𝐧. - 𝐣𝐚𝐦𝐞𝐬.
thằng nhóc đó chưa đủ trình để giữ một báu vật như em đâu.
martin để yên cho james vuốt ve mu bàn tay mình.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
để xem ai giữ được ai.
rồi martin rút tay về, thản nhiên tiếp tục miếng pizza tiếp theo.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
anh cứ việc mời tôi ăn đi, còn chuyện có quay lại hay không.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
thì còn tùy vào tâm trạng của tôi và cách anh 'thể hiện' nữa.
bữa ăn tiếp tục.
chao yufan liên tục rót nước, nói những câu tán tỉnh mùi mẫn, còn martin thì hưởng thụ tất cả như một vị vua nhỏ.
♡ ҂ ⊹.
sau bữa tối đầy "mùi vị" với james, martin được gã chở về nhà lúc 9 giờ tối.
em bước vào nhà với tâm trạng vừa hưng phấn vừa có chút lo lắng, vội vàng đi tắm để tẩy sạch cái mùi nước hoa nồng nặc của james còn vương lại trên áo mình.
11 giờ đêm.
căn phòng chìm trong ánh đèn ngủ mờ ảo.
martin vừa tắm xong, mái tóc còn hơi ẩm, em lười biếng nằm dài trên giường lướt điện thoại.
ngón tay em dừng lại rất lâu ở những tấm hình chụp cả sáng và chiều – những khung hình mà em trông quyến rũ đến nghẹt thở khi nằm trọn trong vòng tay của seonghyeon.
đang mải mê ngắm nhìn thì chiếc điện thoại trên tay bỗng rung bần bật, màn hình hiện lên cái tên: " sean yêu - chồng nhỏ ".
martin giật mình, vội vàng bắt máy, giọng hơi run.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— alo... seonghyeon à ?
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— sao giờ này em còn gọi ?
đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi một giọng nói khàn đặc, vương chút men say vang lên.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— xuống sảnh chung cư đi.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— em đang ở dưới này.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— nhanh lên, em không có kiên nhẫn đâu.
martin hốt hoảng, em vội vớ lấy chiếc áo khoác mỏng mặc đại vào rồi chạy xuống sảnh.
꒰♡꒱ 。♪ ₊
dưới đèn đường vàng vọt mờ ảo, seonghyeon đang tựa lưng vào chiếc mô tô phân khối lớn đen tuyền.
cậu chỉ mặc có chiếc sơ mi đen phanh hai cúc đầu, trông phong trần.
vừa thấy bóng dáng martin, seonghyeon chẳng nói chẳng rằng, đôi mắt vằn tia máu vì rượu nhìn em chằm chằm.
cậu tiến lại, nắm chặt lấy cổ tay em kéo về phía xe.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
ơ.. ơ... này.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
đi đâu đấy ?
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
muộn thế này rồi..
martin lí nhí hỏi.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
lên xe.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
đừng để em phải nói lần thứ hai.
seonghyeon gằn giọng, rồi rồ ga phóng thẳng đi.
tiếng gió rít bên tai làm martin phải ôm chặt lấy eo seonghyeon.
em tựa đầu vào lưng cậu, lòng thầm cảm ơn trời đất vì hồi nãy đã tắm rửa kỹ càng, nếu không cái mùi pizza hay mùi của james mà bị cậu ngửi thấy lúc này thì chắc em "xong đời" thật.
chỉ mất vài phút, cả hai đã có mặt tại căn nhà của seonghyeon.
vừa bước vào nhà, em ngơ ngác quay lại nhìn cậu.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
sao lại về nhà em ?
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
anh tưởng em bảo mệt đi ngủ sớm mà ?
eom seonghyeon ném chìa khóa xe lên bàn, loạng choạng tiến lại gần martin, dồn em vào sát vách tường.
cậu chống tay hai bên, hơi thở nồng nặc mùi rượu.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
ăn.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
không phải chiều nay có kẻ nào đó nũng nịu đòi em đưa đi ăn sao ?
seonghyeon chỉ tay về phía bàn ăn, nơi có những túi đồ ăn đắt tiền từ một nhà hàng vẫn còn bốc khói nghi ngút.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
em mệt thật, nhưng về đến nhà lại cứ nhớ đến cái bộ dạng bĩu môi của anh lúc chiều.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
khó chịu vcl nên em phải đi mua đồ về đây này.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
sao ?
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
giờ có định ăn không ?
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
hay là định để em 'phạt' vì cái tội làm em phải bận tâm cả buổi tối ?
martin nhìn đống đồ ăn, rồi nhìn vào đôi mắt đang rực lửa vì dục vọng và men say của seonghyeon, tim em đập loạn nhịp.
một cảm giác tội lỗi xen lẫn hưng phấn dâng trào.
em thầm nghĩ.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
" may mà mình giấu kịp chuyện đi ăn với james. "
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
" nếu không với cái đà say xỉn này, chắc cậu ấy xé xác mình ra mất… "
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
dạa... anh ăn mà.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
seonghyeon mua thì anh nhất định sẽ ăn hết.
martin lí nhí, gương mặt đỏ bừng cúi xuống để tránh ánh nhìn như thiêu như đốt của cậu.
seonghyeon hừ lạnh một tiếng, cậu tiến lại gần hơn, bàn tay thô bạo nâng cằm em lên.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
thế là tốt.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
ăn đi, ăn cho no vào...
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
vì tí nữa anh sẽ cần nhiều sức để 'trả nợ' cho em đấy, anh vợ à.
𓂂 𓈒♡
martin ngồi bên bàn ăn, cố gắng nuốt vài miếng đồ ăn dù bụng đã hơi lửng dạ từ bữa pizza trước đó.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
ê .. đồ này ngon.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
em mua đâu vậy ?
eom seonghyeon không hề đụng đũa và trả lời em.
cậu ngồi tựa lưng ra ghế, đôi mắt vằn tia máu vì men rượu không rời khỏi từng cử động nhỏ của martin.
bất ngờ — seonghyeon cầm chai rượu vang đỏ lên, nhấp một ngụm thật lớn nhưng không nuốt xuống.
cậu đứng dậy, bước vòng qua bàn và túm lấy gáy martin, kéo em ngửa mặt lên.
đôi môi nóng hổi của cậu đã áp chặt lấy môi em.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
ư — ưm...
vị rượu vang chát đắng nhưng thơm nồng từ khoang miệng seonghyeon tràn sang, xộc thẳng vào cổ họng martin.
em bị bất ngờ nên vô thức nuốt xuống, vị men cay nồng làm đầu óc em bắt đầu quay cuồng, choáng váng.
seonghyeon không buông ra ngay, cậu dây dưa, đầu lưỡi liếm láp và mút mát cánh môi em như đang thưởng thức một món tráng miệng thượng hạng nhất thế gian.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
ngon không ?
seonghyeon thì thầm khi vừa tách ra, một sợi chỉ bạc mỏng manh vẫn còn kết nối giữa hai đầu lưỡi.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
anh nói muốn ăn... nhưng giờ nhìn anh 'ngon' thế này, em lại muốn ăn anh hơn đấy.
martin lúc này đã say, không chỉ vì rượu mà còn vì ánh mắt rực lửa của người trước mặt.
em không đẩy cậu ra, trái lại còn vòng đôi tay trắng ngần qua cổ cậu, nhìn thẳng vào mắt đối phương.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
thế... em có giỏi thì ăn đi ?
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
xem em có ăn nổi anh không ?
câu nói thách thức đó như mồi lửa ném thẳng vào kho xăng đang chực chờ nổ tung.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
được.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
là anh nói đấy nhé.
cậu bế thốc martin lên, mặc cho em khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, rồi sải bước dài ném em xuống chiếc giường rộng lớn trong phòng ngủ.
seonghyeon lập tức đè nghiến lên người martin.
bàn tay to lớn của cậu bắt đầu càn quét.
đầu tiên, cậu giật phăng những chiếc cúc áo sơ mi mỏng manh của martin, để lộ ra khuôn n.gực trắng ngần, phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
anh nhìn xem... chỗ nào trên người anh cũng gắn mác của em cả rồi.
seonghyeon vừa nói vừa dùng bàn tay nhám nheo của mình bóp mạnh lấy một bên n.gực của em, khiến martin run bắn người, đôi môi bật ra tiếng rên rỉ vỡ vụn.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
hư — ưm... ư..
cậu không dừng lại ở đó.
bàn tay seonghyeon trượt dài xuống, luồn qua lớp vải quần lót, mơn trớn vùng đùi trong n.hạy cảm.
cậu miết mạnh lên làn da mịn màng, để lại những vết hằn đỏ chót.
rồi cậu xoay người martin lại, bàn tay vỗ mạnh một cái vào bờ m.ông tròn trịa của em.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
đau seonghyeon...
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
cái m.ông này... tối nay sẽ là của em.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
đừng có mơ mà thoát được.
seonghyeon vùi mặt vào hõm vai em, vừa cắn vừa mút tạo thành những dấu hickey đậm màu ngay cạnh những dấu cũ của buổi chụp hình lúc chiều.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
a — ah.. -hức... !!
martin quằn quại dưới thân hình cao lớn của seonghyeon, đôi tay em bám chặt vào tấm ga trải giường, móng tay cào cấu trong sự khoái cảm lẫn đau đớn dịu ngọt.
em cảm nhận được từng tấc da thịt mình đang bị cậu xâm chiếm, từ bộ ngực n.hạy cảm đến bờ mông bị sờ soạn.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
s — seonghyeon... chậm thôi... em...
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
— 𝐦𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧 𝐞𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬.
ư-ưm .. aaa... đm.. em làm anh đau...
martin vừa thở dốc vừa chửi thề một câu.
seonghyeon nghe thấy tiếng chửi thề của em thì càng phấn khích.
cậu lật em lại, áp sát môi mình vào tai em, hơi thở nóng rực.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
cứ hư như thế đi.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
chỉ cần anh ở dưới thân em ngoan ngoãn rên rỉ thế này..
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
— 𝐞𝐨𝐦 𝐬𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧.
em sẽ biến anh thành người hạnh phúc nhất đêm nay.
đêm đó, trong căn phòng chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập, tiếng da thịt va chạm và mùi hương nồng nặc của rượu cùng d.ục vọng.
seonghyeon đã thực sự "ăn" sạch martin theo cách bạo liệt nhất.
꒷︶ ꒥ ♡꒷˳ ⊹ ꒥
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
— 𝐧𝐠𝐦𝐲̃ 𝐡𝐚̀. - 𝐳𝐨𝐳𝐚.
: i love mangatoon (cócl.)

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play