[ Turtlez/Winselle ] Chúng Mình Làm Hòa Nhé?
Chụp ảnh ở Tokyo - Ở riêng?
Tokyo mùa hoa anh đào luôn có cách khiến mọi thứ trở nên đẹp đến mức tưởng như không thể vỡ ra. Và trong hai ngày đầu tiên, mọi thứ giữa Giselle và Winter cũng đẹp như thế.
Những con đường phủ đầy cánh hoa hồng nhạt, ánh nắng dịu nhẹ len qua từng tán cây. Winter chạy trước, quay lại giơ điện thoại lên.
Winter
Ê Giselle, đứng yên! Tớ chụp tấm này, ánh sáng đẹp quá!
Giselle bật cười, hơi nghiêng đầu, mái tóc dài khẽ bay.
Giselle
Chụp cho đàng hoàng đấy nhé. Tớ không muốn lên Instagram của cậu với cái mặt ngố đâu.
Winter
Không đâu, cậu lúc nào chả xinh. Chuẩn diễn viên nổi tiếng có khác.
Winter nói, giọng nhẹ bẫng, nhưng ánh mắt lại dừng lâu hơn một chút.
Giselle liếc nhìn, cười nửa miệng.
Giselle
Còn cậu thì chuẩn hotgirl rồi. Follow cậu tăng nhanh như giá cổ phiếu ấy.
Hai người cười với nhau, nhẹ nhàng, tự nhiên như cách họ vẫn luôn ở cạnh nhau.
Nhưng đến ngày thứ ba, mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.
Ban đầu chỉ là những câu trêu đùa.
Winter
Ê, mặt cậu lúc ngủ nhìn buồn cười lắm nhé. Tớ suýt chụp lại đăng lên rồi.
Giselle
Đừng có làm mấy trò đó.
Winter
Ơ kìa, đùa thôi mà.
Winter cười, nhưng không dừng lại.
Đến chiều, khi họ đang đứng trước một quầy bán đồ lưu niệm, Winter lại nói.
Winter
Cậu mà không nổi tiếng chắc người ta tưởng cậu khó gần lắm. Kiểu... chảnh ấy.
Giselle quay sang, ánh mắt không còn vui nữa.
Winter
Tớ chỉ nói thật thôi.
Một khoảng im lặng rơi xuống giữa họ.
Những câu trêu đùa cứ tiếp tục, nhưng dần dần không còn nhẹ nhàng nữa. Nó giống như những mũi kim nhỏ, không gây đau ngay lập tức, nhưng tích tụ lại khiến người ta mệt mỏi.
Tối hôm đó, Giselle đặt vali xuống.
Giselle
Chúng ta nên ở riêng vài ngày. Vì tớ không thấy thoải mái.
Làm quá? - Cộng đồng mạng
Giselle nói, giọng bình tĩnh đến mức đáng sợ.
Winter
Gì cơ? Cậu đang làm quá lên đấy.
Giselle nhìn thẳng vào cô.
Giselle
Không. Tớ đang nói nghiêm túc.
Không ai nói thêm gì nữa.
Đêm đó, Giselle chuyển sang một khách sạn khác.
Winter nằm trên giường, trần nhà trắng trơn khiến cô thấy trống rỗng.
Winter
Chỉ là đùa thôi mà…
Nhưng trong đầu lại hiện lên gương mặt im lặng của Giselle.
Một cảm giác khó chịu len vào ngực.
Ngày hôm sau, Winter cố gắng sửa chữa.
Winter
W: Đi ăn sushi không? Tớ biết chỗ ngon lắm.
Giselle trả lời sau vài phút.
Winter nhìn màn hình, cắn môi.
Winter vẫn ở Tokyo, còn Giselle đã về Seoul từ hôm trước, không một lời báo trước.
Khi biết tin, Winter gần như không suy nghĩ, lập tức đặt vé máy bay.
Winter kéo vali đến địa điểm chụp poster. Đó là một studio lớn, ánh đèn trắng sáng chói.
Giselle đứng giữa khung cảnh giả lập của một căn nhà u ám. Bộ váy trắng, ánh mắt lạnh lẽo, đúng chất một diễn viên đang chuẩn bị cho bộ phim kinh dị “Is this house haunted?”.
Khi thấy Winter, ánh mắt Giselle chững lại một giây.
Winter
Cho tớ nói chuyện được không?
Từ đó thốt ra nghe nhỏ đến mức như gió.
Giselle dừng lại. Nhưng chỉ một giây.
Winter đứng lại, tay nắm chặt.
Những ngày sau đó, họ không gặp nhau. Không nhắn tin. Không gọi điện.
Winter bắt đầu đăng ảnh nhiều hơn về chuyến đi Tokyo, đồ ăn, selfie, những góc phố vắng.
Cộng đồng mạng bắt đầu xôn xao.
_iamwerry_: Ủa sao không thấy Giselle nữa?
yoorinaanirooy: Hai người giận nhau à?
harin.boo_: Giselle còn unfollow luôn rồi kìa…
Tám tiếng - Giselle hỏi?
Tám tiếng sau, Giselle follow lại.
Không một lời giải thích.
Đêm đó, điện thoại Giselle rung lên.
Cô do dự vài giây rồi bắt máy.
Ở đầu dây bên kia, Winter nói, giọng khẽ run.
Winter
W: Tôi nhớ giọng cậu rồi…
Winter
W: Sáng mai… xuống quán cà phê gần nhà cậu nhé.
Giselle nhìn màn hình, rồi nhắn một dòng ngắn.
Quán cà phê nhỏ, ánh nắng chiếu qua cửa kính, không khí yên tĩnh.
Winter ngồi ở góc trong cùng, hai tay đan vào nhau.
Khi Giselle bước vào, cô ngẩng lên ngay lập tức.
Giselle ngồi xuống đối diện.
Năm phút.
Mười phút.
Hai mươi phút.
Cuối cùng, Winter lên tiếng.
Winter
Chúng mình làm hòa đi… nhé?
Giselle nhìn xuống tách cà phê. Hơi nước mờ đi ánh mắt.
Vài giây trôi qua.
Rồi cô gật đầu.
Winter thở ra như vừa thoát khỏi một cơn ngạt.
Winter
Xin lỗi, lần này là thật. Tớ… tớ không nghĩ mấy câu nói đó lại khiến cậu tổn thương như vậy...
Winter tiếp tục, giọng nghẹn lại.
Winter
Tớ cứ tưởng cậu sẽ cười… như mọi lần.
Giselle
Không phải lúc nào tớ cũng thấy buồn cười. Có những lúc… tớ chỉ muốn cậu dừng lại. Nhưng tớ thấy cậu không nhận ra. Đó mới là vấn đề.
Winter
Cho tớ một cơ hội được không?
Một giọt nước mắt lăn trên má cô
Ánh mắt mềm hơn một chút.
Giselle
Cậu đã bay từ Tokyo về chỉ để nói chuyện này à?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play