[Jujutsu Kaisen] Vật Trong Tay
001
Vào cuối mùa đông một năm trước khi tròn mười hai tuổi, Yazuki chuyển đến Saitama cùng mẹ.
Chuyến tàu kéo dài một giờ đến nhà của ông bà ngoại, nơi mẹ cô đã trải qua thời thơ ấu.
Cả hai kiếp của Yazuki đều có cùng một cái tên, đều sinh vào tháng Ba mùa xuân của Nhật Bản.
Trong kiếp trước, Yazuki chưa từng gặp mẹ mình nên cũng không biết bà là ai. Mọi người đều chọn cách im lặng về mẹ cô, thậm chí tránh cả việc nhắc đến sự tồn tại của cô. Vì vậy, tên của cô được chị gái đặt cho.
Còn trong kiếp này, tên của cô được mẹ đặt cho.
Như thể họ đã lập giao ước để cùng chia sẻ một cái tên.
Mẹ của Yazuki rất yêu cái tên 'Yazuki', luôn gọi con gái bằng giọng nhẹ nhàng và nụ cười ấm áp. Mặc dù trong một thời gian dài, Yazuki từng nghĩ người mẹ vô tâm của mình chỉ chọn bừa một cái tên thôi.
Khi họ chuyển đến tỉnh Saitama, lúc đó vẫn là mùa đông. Một lớp tuyết mỏng phủ kín mặt đất và sương giá bám vào những cành cây trơ trụi.
Amamiya Yazuki
/lập tức cởi khăn, quàng lên cổ mẹ/
Mẹ cô rụt vai, nhìn vào chiếc cổ trắng nõn của Yazuki, đưa tay ra định cởi khăn quàng cổ xuống để quàng cho Yazuki.
Nhưng Yazuki đã nhanh hơn một bước, buộc khăn cho mẹ thật chặt.
Kawabata Haruka
Yazuki, mẹ có thể—
Amamiya Yazuki
/giơ ba ngón tay/ Ba lần.
Amamiya Yazuki
Mùa đông này mẹ đã bị cảm ba lần rồi.
Amamiya Yazuki
Còn con chưa bao giờ bị bệnh. /tự hào chỉ vào mình/
Điều này là sự thật. Không giống như người mẹ yếu ớt của mình, Yazuki gần như chưa bao giờ bị bệnh kể từ khi sinh ra.
Tóc của cô có màu đỏ rực rỡ, màu đỏ yêu thích của mẹ cô. Cặp má non mềm, mịn màng và ấm áp trên khuôn mặt trắng trẻo và tròn trịa, giống như một chiếc túi sưởi nhỏ. Khi bế Yazuki vào mùa đông, mẹ cô chưa bao giờ cảm thấy lạnh.
Kawabata Haruka
Yazuki đáng yêu quá! Mẹ yêu Yazuki quá đi mất!
Người mẹ vốn yếu ớt từ nhỏ, mỗi khi mùa đông đến, chỉ cần ở ngoài trời lâu một chút là có thể bị bệnh.
Trên nền tuyết trắng xóa, mái tóc đỏ rực của Yazuki trở thành điểm xuyết đẹp nhất.
Từ khi sinh ra Yazuki, người mẹ luôn tin rằng con gái mình, người có thể nhảy nhót đi chân trần trên tuyết mà không hề ốm đau, là một món quà quý giá mà ông trời ban cho mình.
Sau khi nán lại ở nhà ga một lúc, hai mẹ con kéo vali đi trên những con phố, dựa vào địa chỉ trên tay và những ký ức tuổi thơ của người mẹ, cuối cùng cũng tìm thấy căn nhà.
Tương truyền rằng trước thời kỳ Meiji, gia tộc của ông ngoại cô là một dòng họ nổi tiếng trong vùng, nhưng đã suy tàn vào thời Showa.
Mẹ của mẹ cô, tức bà ngoại của Yazuki, đã qua đời từ sớm. Khi mẹ cô còn nhỏ, bà được ông cố nuôi dưỡng. Khi đến tuổi đi học tiểu học, thì ông ngoại người làm việc ở Tokyo, đã đưa bà đến Tokyo để học.
Sau khi mở cánh cửa, mẹ cô nhìn chằm chằm vào chiếc xích đu cũ kỹ một lúc lâu. Bà dường như đang chìm vào ký ức.
Chỉ sau khi Yazuki gọi bà vài lần, bà mới phản ứng.
Kawabata Haruka
Con nhìn cây hoa anh đào này đi!
Sau đó, bà hào hứng kể cho Yazuki nghe về cây hoa anh đào trong sân.
Yazuki đứng dưới gốc cây nhìn rất lâu, mãi đến khi mẹ cô bắt đầu dọn dẹp hành lý, cô mới lưu luyến rời đi.
Ngôi nhà đã lâu không có người ở, phủ một lớp bụi và mạng nhện dày đặc. Chiếu tatami trên sàn nhà bị mốc và phủ đầy một loại nấm nào đó. Cỏ dại trong sân mọc um tùm, một số bụi cỏ còn cao hơn cả chiều cao của Yazuki.
Amamiya Yazuki
/vứt bỏ những tấm chiếu tatami mốc meo/
Amamiya Yazuki
/mượn một chiếc kéo lớn của nhà hàng xóm rồi cắt cỏ dại/
Amamiya Yazuki
/lau sạch bụi trên sàn nhà và mạng nhện trên trần nhà/
Sau khi dọn dẹp xong, Yazuki ngồi dưới gốc cây hoa anh đào trơ trụi nghỉ một lúc, trầm ngâm suy nghĩ.
Ngày hôm sau, cô tìm những tấm ván gỗ và dây thừng mới, sửa lại chiếc xích đu.
Kawabata Haruka
Yazuki, con muốn chơi xích đu à?
Yazuki rất thích cảm giác bay lượn trên không trung. Thật không may, cô không thể bay, vì vậy cô chỉ có thể đu xích đu. Nếu không, cô nhất định muốn trải nghiệm cảm giác bay lượn như một con chim.
Bầu trời mà cô nhìn thấy từ dưới đất đã rộng lớn vô tận, trong xanh và sạch sẽ. Bầu trời xanh ấy sẽ trông như thế nào đối với một con chim ở gần bầu trời hơn cả Yazuki?
002
Cô và mẹ trải chiếu tatami trong căn phòng hướng ra sân. Họ pha một ấm trà, thưởng thức vài chiếc bánh hoa anh đào và ngắm nhìn những cánh hoa anh đào rơi.
Mẹ cô làm bánh ngọt rất ngon và cô ăn thế nào cũng không thấy ngán.
Kawabata Haruka
Sau khi Yazuki làm quen được bạn mới ở trường, có thể dẫn họ về nhà chơi.
Kawabata Haruka
Mẹ sẽ làm bánh ngọt và pha trà cho các con.
Cô hơi do dự, vì cô chưa bao giờ giỏi kết bạn.
Hồi học tiểu học luôn có một vài cậu bé nghịch ngợm thích giật tóc cô khiến da đầu cô tê dại.
Vì vậy cô ngoan ngoãn làm theo lời khuyên của chị gái. Nếu ai dám giật mái tóc quý giá của cô thì cô nên cho chúng một trận.
Bởi vì tham gia vào cuộc đánh nhau và may mắn thay cô luôn thắng. Nên ngay ngày đầu tiên đi học cô đã bị gọi phụ huynh.
Khi gặp mặt, thầy chủ nhiệm nhìn mái tóc đen của bố mẹ cô, rồi lại nhìn mái tóc đỏ của cô. Thầy chân thành khuyên bố mẹ cô không nên cho con gái nhuộm tóc ở độ tuổi còn nhỏ như vậy.
Mẹ cô thành thật giải thích tóc của cô là tóc tự nhiên chứ không phải nhuộm.
Thầy giáo nghi ngờ đảo mắt qua lại giữa bố mẹ cô và cô, cho đến khi người bố khẽ ho một tiếng nhắc nhở, ông ta mới dừng lại việc xăm soi.
Mặt người bố tối sầm lại và cô bắt đầu có ác cảm sâu sắc với thầy giáo chủ nhiệm mới.
Cô cũng không thích mái tóc đỏ của mình, nó là một gánh nặng. Cô ước gì tóc mình màu đen giống bố mẹ.
Cô không giống bố mẹ mình chút nào. Bố cô là một nhân viên văn phòng bình thường, khả năng thể chất của ông không có gì nổi bật. Nhưng cô đã liên tục phá vỡ các kỷ lục trong các môn thể thao, thu hút sự chú ý của các huấn luyện viên điền kinh.
Có lẽ nếu không có mái tóc đỏ, mẹ và cô đã không chuyển đến tỉnh Saitama.
Amamiya Yazuki
Con sẽ cố gắng hết sức.
Kawabata Haruka
Không cần nhiều bạn bè, chỉ cần con không cô đơn là được.
'Có bạn thì sẽ không cô đơn.'
Đó là điều mà chị gái và mẹ cô đã nói.
Amamiya Yazuki
Hay là con đi nhuộm tóc đen nhé.
Kawabata Haruka
Nhưng mà mẹ thích mái tóc đỏ của Yazuki.
Kawabata Haruka
Con cũng sẽ gặp người thích mái tóc đỏ của con.
Cô cảm thấy không ai ngoài mẹ và chị gái có thể thích mái tóc đỏ của mình.
Vì mẹ thích mái tóc đỏ này, cô đã từ bỏ ý định nhuộm tóc.
Sau tết Yazuki nhập học vào một trường cấp 2 ở tỉnh Saitama.
Vào ngày đầu tiên đi học, cô có chút căng thẳng làm theo lời của giáo viên viết tên của mình lên bảng rồi không nói gì thêm.
Trong tuần đầu tiên đi học, một bi kịch đã xảy ra. Một nhóm học sinh cá biệt đã gây gổ đánh nhau và kết cục vô cùng thảm.
Yazuki là người đã đánh bại nhóm người đó.
Nhân viên bảo vệ được báo cáo đã chạy đến, theo thông tin nhận được một nhóm học sinh cá biệt và côn đồ địa phương đang quấy rối một cô gái tóc đỏ.
Nhưng khi đến nơi, họ thấy một cô gái tóc đỏ đang ngồi trên một đống 'xác chết'.
Nhân viên bảo vệ
A: "Rốt cuộc ai mới là nạn nhân vậy?"
Nhân viên bảo vệ
B: "Dạo này con gái đều hung dữ thế sao?"
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một lớp ánh hoàng hôn trên mái tóc đỏ của cô gái.
Yazuki nhìn mặt trời lặn, cúi xuống nhìn đồng hồ, rồi lại ngước nhìn lên.
Cô nhìn nhóm người đang gào thét bất lực với vẻ mặt nghiêm túc.
Amamiya Yazuki
/nhặt balo lên, phủi bụi, rồi đeo lên lưng/
Amamiya Yazuki
Tôi không muốn đánh nhau.
Nhân viên bảo vệ
"Ai mà tin chứ."
Đám bắt nạt
"Ai mà tin chứ."
Amamiya Yazuki
Có câu 'Nước sông không phạm nước giếng'. Chắc các anh không hiểu đâu, để tôi giải thích đơn giản hơn nhé.
Amamiya Yazuki
Đừng gây sự với tôi, tôi cũng sẽ không gây sự với các anh.
Amamiya Yazuki
Nếu không, lần sau tôi sẽ cho các anh vào bệnh viện.
Nhân viên bảo vệ
"Không thể phân biệt được ai mới là kẻ bắt nạt nữa rồi."
Danh tiếng của Yazuki tăng vọt trong một buổi tối. Từ ngày đó trở đi, biệt danh khét tiếng 'Hoàng hôn đẫm máu' lan truyền trong giới côn đồ.
Sau khi nghe được biệt danh này, Yazuki đã bối rối và hoang mang trong một thời gian dài.
Khi đang làm nhiệm vụ trực nhật.
Bạn cùng lớp Misako Aihara đã bắt chuyện với cô.
Misako Aihara
Này, kể cho tớ nghe về vụ 'Hoàng hôn đẫm máu' đi, được không?
Yazuki nhớ lại hôm đó sau giờ học, khi cô chuẩn bị về nhà thì một tên du côn tóc vàng hoe cùng một vài tên khác hung hăng tiến đến chỗ cô.
Giọng điệu của hắn vô cùng kiêu ngạo và Yazuki, người bị bắt nạt từ bé theo bản năng cho rằng chúng đến gây rối.
Yazuki thở dài khoác ba lô lên vai, nói: 'Nhanh lên, tôi đang vội về nhà'.
Và rồi bi kịch bắt đầu, đại ca bị đánh đàn em chạy đi tìm người giúp và số lượng người cứ thế tăng lên.
Yazuki đánh bọn chúng một trận, cho đến khi tất cả bọn chúng nghi ngờ nhân sinh.
Sau khi giải thích xong, Yazuki nghe thấy tiếng cười lớn.
Misako Aihara
/lau khoé mắt/ Yazuki thật sự không hiểu gì về cảm xúc của các chàng trai cả.
Amamiya Yazuki
Ai bảo tôi không hiểu chứ?
Trong một nhóm ba người, nếu có một cô gái thì không phải là chuyện tình tay ba mà là chuyện tình giữa hai chàng trai.
Misako Aihara
Này. /véo má cô/
Misako lúc này trông như một tên lưu manh đang trêu ghẹo gái nhà lành.
Misako Aihara
Yazuki vẫn cần trưởng thành thêm chút nữa.
Sau khi làm xong việc, Yazuki và Misako đi cùng nhau một lúc, rồi chia tay ở ngã ba đường.
Misako Aihara là một cô gái kỳ lạ, trong mắt cô giáo cô ấy là một đứa trẻ rắc rối. Yazuki nghĩ ý kiến của cô giáo là đúng.
Rốt cuộc thì Misako là người đầu tiên đi vòng quanh cô mấy vòng sau khi nhìn thấy cô, rồi nhìn mái tóc đỏ của cô với đôi mắt lấp lánh, nói tuyệt quá.
Trước khi kịp nhận ra Yazuki đã về đến nhà.
Một đám mây màu hồng nhạt xuất hiện trước mắt cô.
Yazuki biết đó không phải mây. Đó là cây hoa anh đào nhà cô.
Amamiya Yazuki
/vừa đi vừa mải mê ngắm hoa anh đào/
Geto Suguru
Satoru, cậu làm gì vậy?
Amamiya Yazuki
/đột ngột dừng bước/
Hai bóng người mặc đồ đen xuất hiện trong tầm mắt cô, trong đó có một người có mái tóc trắng nổi bật và anh ta đang bám vào tường nhà cô.
Có vẻ họ đang chuẩn bị trèo qua tường.
Geto Suguru
Đó là đột nhập trái phép.
Geto Suguru
Chẳng lẽ điều đó không gây rắc rối cho chủ nhà sao?
Gojo Satoru
Tôi có lý do chính đáng để đột nhập.
Geto Suguru
"Chẳng phải vẫn là đột nhập trái phép sao?!"
Amamiya Yazuki
"Chẳng phải vẫn là đột nhập trái phép sao?!"
Amamiya Yazuki
/lấy điện thoại ra, bấm số, nhìn chằm chằm vào hai người/
Cảm nhận được ánh mắt của Yazuki, hai người đồng thời quay người lại.
Amamiya Yazuki
/suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc/ Chào.
Tóc trắng đeo kính râm bỏ móng vuốt đang bám vào tường ra, quay lại đối mặt với Yazuki và đẩy chiếc kính râm lên.
Gojo Satoru
Đây là nhà nhóc à?
Gojo Satoru
Vậy thì mọi chuyện dễ hơn rồi.
Thái độ của tên này cực kỳ khó chịu, hắn không tỏ ra hối lỗi hay hối hận khi bị chủ nhà bắt quả tang khi đang cố đột nhập.
Đến nỗi tên đồng phạm bên cạnh che mặt lại, như đang nói với cô rằng 'tôi không quen biết tên tóc trắng này'.
Gojo Satoru
Nhóc có thể không tin nhưng đó là sự thật, nhà nhóc đang bị nguyền rủa.
Gojo Satoru
Đó là một lời nguyền khủng khiếp.
Geto Suguru
"...Tên trẻ trâu này lại còn đi doạ nữ sinh trung học."
Đột nhiên điện thoại của Yazuki vang lên.
Cảnh sát
📲: Moshi moshi, đây là Sở Cảnh sát tỉnh Saitama...
Amamiya Yazuki
Tôi tin các anh, hai tên khốn vào đồn cảnh sát đi.
003
Thời tiết tháng Ba vẫn còn vương vấn cái lạnh mùa đông, một lớp tuyết mỏng vẫn còn bám trên những bức tường dọc con phố.
Yaga Masamichi đứng trên một con phố tối tăm, mát lạnh và hắt hơi mạnh. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng ông.
Yaga Masamichi một chú thuật sư cấp 1, hiện là giáo viên chủ nhiệm của nhóm học sinh năm nhất tại Trường Cao chuyên Chú thuật Tokyo.
Kể từ khi nhận chức ông luôn cảm thấy một điềm xui xẻo sâu sắc.
Trong ba số học sinh năm nhất tại Trường Cao chuyên có hai kẻ cực kỳ rắc rối. Một kẻ là người thừa kế của gia tộc Gojo sinh ra với Lục Nhãn và một kẻ là người sử dụng Chú Linh Thao Thuật.
Hay kẻ này gây ra nhiều rắc rối đến nối đẩy Yaga Masamichi, người đang ở độ tuổi sung sức đến bờ vực sắp phát điên.
Điều an ủi ông phần nào là nữ sinh duy nhất trong ba học sinh năm nhất, Ieiri Shoko là người không bao giờ gây rắc rối.
Người đàn ông trung niên đứng trong gió đêm thở dài một cách buồn bã.
Mùa hoa anh đào là thời điểm hoàn hảo để nhâm nhi rượu Sake dưới bóng cây đầy hoa.
Nếu có thời gian, ông muốn lên kế hoạch đến Shinjuku để ngắm hoa anh đào, nhưng điều đó là không thể. Hay nói đúng hơn chừng nào ông còn là giáo viên chủ nhiệm của hai kẻ đó, thì việc thảnh thơi thưởng thức hoa anh đào là điều không thể.
Đột nhiên điện thoại trong túi ông reo lên.
Nhạc chuông quen thuộc nhưng mang đến cảm giác rùng mình, lạnh lẽo.
Yaga Masamichi
/bình tĩnh rút điện thoại ra khỏi túi/
Màn hình hiển thị tên Shoko.
Ông hơi ngạc nhiên, lông mày vô thức giãn ra.
Yaga Masamichi
"Không phải Satoru hay Suguru sao?"
Yaga Masamichi
/nhấn nút trả lời/
Người ở đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu trước khi chậm rãi nói.
Ieiri Shoko
📲: Chào buổi tối, thầy Yaga.
Yaga Masamichi
📲: Chào buổi tối, Shoko.
Ông cảm thấy điều gì đó không ổn ở học sinh của mình.
Yaga Masamichi
📲: Đã xảy ra chuyện gì sao?
Ieiri Shoko
📲: Không... Không có gì nghiêm trọng cả...
Yaga Masamichi
📲: Thầy nhớ nhiệm vụ của các em là thu hồi Chú vật Đặc cấp.
Yaga Masamichi
📲: Gặp phải vấn đề gì à?
Yaga Masamichi
📲: Có Satoru với Suguru ở đó, chắc không có vấn đề gì lớn...
Yaga Masamichi
"Mặc dù bản thân nhiệm vụ có vấn đề."
Yaga Masamichi
"Vấn đề thì đúng là vấn đề, nhưng hai thằng nhóc đó mới là vấn đề lớn nhất."
Một tiếng 'bốp—' lớn vang lên từ điện thoại. Dường như nữ sinh kia tự tát mạnh vào mặt mình khiến Yaga càng thêm bối rối.
Sau một hồi im lặng, Shoko hít một hơi thật sâu rồi nói với giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
Ieiri Shoko
📲: Thầy ơi, Gojo với Geto đang bị giam ở đồn cảnh sát.
Ieiri Shoko
📲: Thầy mau đến và đưa họ ra đi.
Ieiri Shoko
📲: Nhanh lên, nếu không Gojo sẽ phá tan đồn cảnh sát mất.
Người cần lo lắng không phải là lũ bị bắt, mà là đồn cảnh sát đang giam giữ họ.
Yaga vô cùng biết ơn vì ông đã đến sớm, nếu đến muộn chút nữa cậu học trò tóc trắng của ông đã phá tan đồn cảnh sát rồi.
Khi đưa hai kẻ gây rối ra, trời đã khuya.
Không có gì ngạc nhiên khi hai tên bị lôi ra khỏi đồn đã nhận được cú đấm vào đầu từ thầy giáo của mình.
Với một cục u trên đầu, Gojo hắt hơi trong làn gió đêm mát mẻ, hai tay đút túi quần, nhớ về mái tóc đỏ ấy.
Gojo Satoru
Đừng để ông đây gặp lại con nhỏ đó thêm một lần nào nữa!
Geto Suguru
Không thể tránh khỏi việc chạm mặt đâu, Satoru à.
Yaga Masamichi
Tốt nhất là hai đứa mau cho tôi một lời giải thích.
Mặc dù rất muốn đánh lũ này nữa, nhưng điều quan trọng nhất lúc này là tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra đã.
Thông thường khi lũ này gây rối thì người chịu thiệt là ông hoặc người khác.
Nhưng tự chui đầu vào đồn cảnh sát như hôm nay thì là lần đầu tiên.
Đúng là lật thuyền trong mương mà.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play