Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[MaSon X CongB] Đơn Phương

Một

Xuân Bách và Thành Công quen nhau từ khi mới vào cấp hai. Khi ấy, Bách cao hơn cậu nửa cái đầu, dáng người gầy mà rắn rỏi, giọng nói luôn vang lên rõ ràng và có chút ngang tàng. Anh là kiểu học sinh mà thầy cô vừa sợ vừa thương, bạn bè thì vừa nể vừa tránh.
Còn Thành Công thì khác. Cậu nhỏ hơn, ít nói, dáng người mảnh khảnh, nụ cười lúc nào cũng hiền lành và có chút ngại ngùng. Trong lớp, cậu không nổi bật, thậm chí còn thường xuyên trở thành trò chọc ghẹo của mấy đứa nghịch ngợm.
Buổi đầu tiên gặp nhau, Thành Công bị mấy đứa con trai cùng bàn giấu hộp bút, giật dây kéo cặp. Cậu ngồi im chịu đựng, không nói gì, chỉ cắn môi cố giấu nước mắt. Khi tiếng cười khúc khích còn chưa dứt, một cái bóng lớn đứng chắn trước mặt cậu.
Giọng trầm và dứt khoát vang lên.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Làm gì bạn tao đó mấy thằng kia?
Cả nhóm sững lại. Khi Xuân Bách, thằng nổi tiếng lì lợm nhất khối đang nheo mắt nhìn tụi kia, mặt lạnh như đá. Không đứa nào dám nói thêm, chỉ lí nhí xin lỗi rồi bỏ đi.
Xuân Bách quay sang, chìa hộp bút cho cậu nhóc đang cúi gằm mặt.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Của cậu!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ cảm ơn bạn..
Thành Công lí nhí, giọng hơi run rẩy.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu tên gì..? Từ đâu đến?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ..tớ tên Công..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừ, tao là Bách. Sau này ra về cứ đi với tao, không đứa nào dám bắt nạt mày đâu. Nghe chưa?
Câu nói đơn giản, nhưng trong lòng Thành Công, nó khắc sâu đến tận sau này.
Kể từ ngày Xuân Bách đứng ra bênh vực, cậu không còn bị bắt nạt nữa.
Từ khi Xuân Bách xuất hiện, mọi thứ quanh Thành Công dường như đổi khác. Những giờ ra chơi vốn tẻ nhạt giờ đây đầy ắp tiếng cười. Những buổi trưa ở căn-tin, cậu không còn ngồi một mình lặng lẽ ăn cơm hộp nữa. Tuy mới lớp bảy thôi nhưng Xuân Bách lại rất biết cách khiến người khác cảm động, anh thường kéo ghế ngồi cạnh, mua thêm hộp sữa rồi bắt cậu uống.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ăn vậy sao no, uống thêm đi.
Thành Công chỉ biết cúi đầu, hai tay ôm hộp sữa, môi cười mà lòng rộn ràng như có con gì nhỏ bé đang quẫy đuôi. Cậu chưa từng nghĩ sẽ thân thiết với ai như vậy, càng không ngờ người ấy lại là Xuân Bách, cái tên khiến nửa trường phải nể.
Mỗi sáng, khi vừa thấy bóng dáng Xuân Bách bước vào lớp, áo sơ mi bỏ ngoài quần, túi quần nhét chai nước suối, là Thành Công lại thấy tim mình rộn nhịp. Có hôm, cậu ngồi viết bài nhưng tai vẫn dỏng lên nghe tiếng anh nói chuyện với bạn, có hôm anh gọi "Bean ơi, qua đây xem cái này nè!" và chỉ cần thế thôi, cậu đã cười suốt cả buổi.
Từ hôm ấy, Xuân Bách thường đưa đón cậu đi học dù nhà hai đứa khác hướng. Mỗi lần như thế, Thành Công lại trộm nhìn sống mũi cao và ánh mắt cười của anh. Lúc ấy, cậu chẳng hiểu cảm giác đó là gì chỉ biết tim đập mạnh đến mức phải quay mặt đi.
Thành Công thích cách Xuân Bách gọi cậu là "Bean" như ở nhà bố mẹ cậu hay gọi. Thích cái cách anh ngồi vắt chân sau lớp, cúi đầu ngủ gật giữa giờ Toán, gương mặt nghiêng nghiêng, nắng chiếu vào hàng mi dài khiến tim cậu hụt một nhịp. Cậu thích cả những khi anh bực bội, đá mạnh quả bóng ra xa, rồi quay lại cười hề hề, mồ hôi thấm đẫm áo.
Không ai biết, trong mắt Thành Công, Xuân Bách chưa bao giờ là người bạn bình thường. Anh vừa là bạn, vừa là ánh sáng, vừa là nơi khiến tim cậu chẳng bao giờ yên.
Lên cấp ba, họ vẫn cùng lớp. Mỗi sáng, Bách đều chạy xe qua nhà đón. Chiếc xe máy cũ kỹ, khói trắng phả ra mù mịt, nhưng Thành Công chẳng bao giờ thấy phiền. Cậu thích tiếng động cơ ấy, thích cả mùi gió và mùi dầu gội phảng phất trên vai áo anh. Có những buổi sáng lạnh, khi tay cậu chạm vào lưng anh để giữ thăng bằng, trái tim lại run rẩy như sắp vỡ.

Hai

Xuân Bách thường vừa lái xe vừa nói linh tinh, đôi khi kể chuyện chẳng đâu vào đâu, có khi chỉ im lặng, để mặc gió tạt qua tóc. Còn cậu chỉ im lặng nghe, cười khe khẽ, lòng chật ních một thứ tình cảm không dám gọi tên.
Mỗi lần dừng đèn đỏ, Bách thường quay sang, hỏi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Lạnh không?
Công gật đầu hoặc lắc đầu, nhưng dù có lạnh đến mấy, cậu cũng không bao giờ nói ra. Bởi vì khoảnh khắc được ngồi phía sau, cách anh chỉ một gang tay, với cậu, đã là ấm áp rồi.
Một buổi sáng trời đổ mưa bất chợt, Bách vẫn đến đón cậu như mọi ngày, chỉ khác là anh mang theo một chiếc áo mưa duy nhất.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Mặc đi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nhưng mà.. còn Bách..?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhanh đi, nói nhiều quá!
Anh khoác lên người cậu, để mình ướt sũng. Mưa đập vào vai anh, nước chảy dọc cổ, ướt cả lưng áo. Còn Công, ngồi sau, nhìn bờ vai rộng ấy, thấy lòng vừa đau vừa thương. Cậu muốn đưa tay che, muốn kéo áo mưa sang cho anh, nhưng rồi lại thôi. Chỉ biết cúi đầu, để mặc từng giọt nước rơi xuống tay mình lạnh buốt.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
"Cậu cứ tốt với tớ như thế nữa tớ sẽ ảo tưởng là cậu thích tớ mất."
--
Khi đến trường, anh quay lại cười, tóc rối bù, áo dính sát người.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách.. ướt hết rồi..
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tao quen rồi. Bean có bị ướt gì không?
Công lắc đầu nguầy nguậy. Một câu nói bình thường, nhưng lại khiến cậu muốn khóc.
Mỗi ngày trôi qua, cảm xúc trong lòng Thành Công lớn dần, như hạt mầm mọc ngầm dưới đất, âm thầm, bướng bỉnh, chẳng thể nhổ lên.
Cậu không dám nói với ai, cũng chẳng dám nhìn anh quá lâu. Mỗi khi ai đó nhắc đến Bách, ánh mắt cậu sẽ sáng lên, rồi lại vội tắt đi. Cậu giấu tất cả trong những trang vở học thêm, trong những dòng tin nhắn chưa bao giờ gửi, trong những buổi tối nằm trằn trọc một mình.
Thỉnh thoảng, Bách kể về mấy cô gái thích anh. Anh nói với giọng nửa tự hào, nửa chán chường, nhưng mỗi từ anh nói ra đều khiến tim Công nặng nề. Cậu không khó chịu hoặc ít nhất là tự nói với bản thân như vậy nhưng có một nỗi buồn len lỏi, âm ỉ như vết thương nhỏ chưa kịp lành.
Có hôm, Bách hỏi đùa.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Bean nè, sau này mày có bồ rồi thì còn muốn đi học với tao không?
Công ngẩn người. Tim đập loạn, nhưng cậu cố nở nụ cười.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tớ không có ai đâu, tớ chỉ có Bách thôi.
Bách cười lớn, nụ cười rạng rỡ như nắng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Dễ thương như mày, kiểu gì chẳng có người thích.
Thành Công cúi xuống, mỉm cười nhẹ, không dám để anh thấy mắt mình đang đỏ. Cậu thật sự muốn hỏi rằng "Vậy Bách thì sao? Bách có thích tớ không?" Nhưng lời đó mắc nghẹn nơi cổ họng, không thể nào thốt ra.
Những buổi chiều tan học, họ cùng nhau ra bãi bóng sau trường. Bách chạy hăng, áo ướt đẫm, tóc rối bời, cười rạng rỡ. Công ngồi trên khán đài, tay cầm chai nước, lặng nhìn. Ánh nắng vàng cuối ngày hắt lên vai anh, làm cả khung cảnh như mờ đi.
Đôi khi, Bách quay lại vẫy tay, nụ cười giãn ra như muốn nói.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thấy tao ghi bàn chưa..?
Và chỉ thế thôi, Công thấy lòng mình mềm nhũn, muốn khóc, muốn chạy đến ôm lấy anh nhưng không được.
Thành Công giữ tình cảm đó trong lòng, cẩn thận như giữ một bí mật mong manh. Cậu sợ một ngày nếu để lộ, tất cả sẽ tan vỡ Bách sẽ nhìn cậu khác đi, sẽ tránh mặt, sẽ không còn những buổi sáng đi học cùng nhau, không còn những trưa trốn học ra quán trà sữa, không còn tiếng cười lanh lảnh nơi hành lang lớp
Vì thế, cậu chọn im lặng.
Cứ yêu âm thầm.
Như ánh nắng, ấm áp, dịu dàng, nhưng chẳng bao giờ có thể chạm tới.
Ở trường, Bách là kiểu người được nhiều người thích, năng động, vui tính, học khá, lại còn giỏi thể thao. Nhiều bạn nữ chủ động tặng quà, nhắn tin, hẹn đi chơi. Mỗi lần thấy thế, tim Thành Công lại nhói.

Ba

Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách có thích bạn Nhi lớp bên không?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhi nào..?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cái bạn tóc dài dài hay qua lớp mượn tập Bách ấy.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cũng dễ thương nhưng tao đéo thích!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Sao không thích..?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Điệu quá, đi cỗ vũ mà cứ xoã tóc. Nhìn là phát bực!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách kì quá, người ta là con gái mà.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thấy sao tao nói vậy thôi. Với tao đéo thích ai hết, chỉ thích Bean của tao thôi!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Th-thích Bean á..?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừ, không Bean thì ai. Bean biết tao nghĩ gì, biết tao cần gì, có Bean tao cảm thấy may mắn lắm.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Th-thật không Bách?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thật, chỉ tiếc mày là con trai thôi!
Bách cười, nói xong còn gõ nhẹ lên đầu cậu. Công im lặng. Câu "tiếc là mày con trai" lặp đi lặp lại trong đầu cậu suốt cả đêm hôm đó.
Cậu cười, nhưng nước mắt cứ rơi. Bởi vì đúng, cậu là con trai. Và vì là con trai, nên không thể nào được anh yêu.
--
[Buổi Sáng]
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cháu chào cô, cháu đến đón Bean ạ!
Tiếng Xuân Bách vang lên từ cửa, vẫn là giọng trầm quen thuộc ấy, nghe thôi cũng khiến tim Thành Công trên tầng hai muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Từ trong bếp, mẹ cậu đáp lại, giọng đầy thân tình.
Mẹ em
Mẹ em
Bách hả cháu? Bean nó còn ngủ nướng trên phòng đấy. Nhờ cháu gọi nó dậy giúp bác nhé.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vâng, cháu xin phép ạ!
Xuân Bách tháo giày, bước lên cầu thang. Ánh sáng sớm len qua cửa sổ, hắt xuống tấm lưng áo trắng của anh. Tiếng bước chân anh vang đều, quen thuộc đến mức Thành Công trên giường cũng có thể đoán được từng nhịp.
Cánh cửa phòng hé mở, gió nhẹ khẽ lay tấm rèm mỏng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Bean, dậy đi. Hôm nay khai giảng đấy không nhớ à.
Thành Công úp mặt vào gối, giọng ngái ngủ, ỉu xìu như mèo con.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách ơi... cho Bean xin ngủ thêm tí nữa nha... Hôm nay đâu có học đâu, chỉ khai giảng thôi mà...
Xuân Bách bật cười, giọng pha chút trêu chọc.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tao đếm từ một đến ba, không dậy là tao bế xuống đấy nha.
Thành Công lập tức ngồi bật dậy, tóc rối tung, đôi mắt mơ màng ngước lên nhìn anh.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bean dậy mà, Bách đừng có đùa kiểu đó chứ.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thế dậy nhanh đi, tao làm thật đấy đéo đùa đâu!
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Bách trêu Bean hoài lun ấy..
Cậu phụng phịu, kéo chăn trùm lên nửa mặt, chỉ để lộ đôi má hồng hồng.
Xuân Bách chống tay lên cửa, cười khoái chí. Còn Thành Công, đỏ mặt quay đi, vội vã đi vệ sinh cá nhân thay đồng phục trong ánh nhìn dõi theo của Xuân Bách.
Hôm nay là ngày đầu tiên Xuân Bách và Thành Công lên lớp 12, vì học khác ban nên cả hai bị tách lớp. Thành Công phải làm quen với cuộc sống không bám lấy Xuân Bách toàn thời gian, cậu cũng bắt đầu mở lòng mình hơn, không còn tự ti hay nhút nhát như ngày đầu vào trường nữa.
Xuân Bách học ban Tự nhiên, còn Thành Công vào ban Xã hội. Hai dãy lớp nằm khác tòa nhà, giờ vào học, ra chơi, ra về vẫn thế nhưng vì khoảng cách khá lớn nên sẽ chẳng còn những lần đi căn tin cùng nhau nữa.
Lúc đầu, Thành Công có hơi cảm thấy buồn và trống trải vì thiếu hơi của Xuân Bách. Nhưng rồi, dần dần, cậu học được cách thích nghi.
Thành Công bắt đầu hòa nhập với bạn mới, nói nhiều hơn, cười nhiều hơn. Cậu tham gia câu lạc bộ văn nghệ, thậm chí còn dám đăng ký song ca trong lễ khai giảng.
Thành Công bây giờ đã không còn là cậu bé nhút nhát ngày nào nữa.
Sân trường hôm khai giảng rực rỡ sắc màu, cờ và bong bóng bay phấp phới. Xuân Bách ngồi dưới hàng ghế lớp 12A1, ánh mắt cứ hướng về phía sân khấu, nơi Thành Công đang đứng cạnh một cậu bạn nam khác, lớp trưởng 12A3, dáng cao, cười vui vẻ.
Nhạc nổi lên, giọng Thành Công hòa vào nhịp guitar, trong trẻo và dịu dàng. Cậu hát tự nhiên, đôi mắt sáng, ánh nhìn lấp lánh dưới nắng. Sau phần hát solo, cậu và cậu bạn cùng lớp có tiết mục nhảy đôi. Có một động tác, cậu bạn kia phải vòng tay qua eo Thành Công để đổi động tác. Nhưng do bước hụt, tay cậu ta đã nắm lấy tay cậu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play