(Rhycap) Kẻ Thế Thân Trong Hào Môn
đêm tân hôn trong ghẻ lạnh
Sài Gòn về đêm đổ một trận mưa tầm tã
những vệt nước trượt dài trên ô cửa kính
mờ đục của căn biệt thự nhà họ Nguyễn. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, hoàn toàn trái ngược với sự xa hoa, náo nhiệt của "đám cưới thế kỷ" vừa diễn ra vài tiếng trước trên sóng truyền hình.
Đức Duy ngồi thu mình trên mép chiếc giường rộng lớn được trải gà đỏ rực rỡ Bộ vest trắng chú rể còn chưa kịp thay, đôi tay gầy gò đan chặt vào nhau, run rẩy theo từng nhịp sấm chớp bên ngoài. Cậu không biết mình đang chờ đợi điều gì, một chút dịu dàng từ ngừoi chồng mới cưới, hay là
sự phán sét cuối cùng cho cuộc đời mình.
tiếng khóa cửa vang lên khô khốc Nguyễn Quang Anh bước vào hơi men cay nồng bao vây lấy không khí. Hắn không nhìn cậu
lấy một cái, thản nhiên ném chiếc cà vạt sang một bên rồi ngồi xuống ghế sofa đối diện. Ánh mắt sắc lẹm, lạnh lùng như băng mỏng.
Giọng hắn trầm đục, mang theo mệnh lệnh không thể khước từ.
Đức Duy nuốt khan một ngụm khí lạnh, chậm rãi bước đến trước mặt hắn. Ngay khi cậu vừa đứng lại, Quang Anh đột ngột vươn tay bóp chặt lấy cằm cậu, ép phải ngước lên nhìn thẳng vào mặt hắn
Nguyễn Quang Anh
"nhìn kỹ khuôn mặt này xem... "
hắn cười lạnh, ngón tay cái thô bạo bạo miết lên cánh môi nhợt nhạt của cậu
Nguyễn Quang Anh
em nghĩ mình là ai mà bước chân vào đây? nếu không phải vì ba em quỳ xuống lạy lục tôi,
Nguyễn Quang Anh
nếu không phải vì đôi mắt này... em nghĩ em có tư cách đứng trước mặt tôi sao?
nước mắt Duy chực trào, nhưng cậu cố chấp ngăn lại. cậu đã yêu thầm người đàn ông này từ những năm tháng trung học, khi hắn là một đàn anh khóa trên đầy kieu hãnh, nhưng ngày gặp lại, hắn đã trở thành
một tổng tài tàn nhẫn, và cậu là một món hàng để đem ra gán nợ.
Hoàng Đức Duy
em biết vị trí của mình
Quang Anh hừ lạnh,hắn bất ngờ lôi trong túi áo ra một tờ giấy, ném thẳng vào mặt cậu
Nguyễn Quang Anh
kí vào đi. Bản hợp đồng hôn nhân. Điều một. không bao giờ được phép can thiệp vào cuộc sống riêng tư của tôi điều hai. Tuyệt đối không được bước chân vào phòng đọc sách ở tầng ba và điều quan trọng nhất...
Hắn áp sát mặt vào tai cậu, giọng nói dịu dàng đến đáng sợ nhưng nội dung thì như giao găm đâm vào tim.
Nguyễn Quang Anh
đừng bao giờ ảo tưởng tôi sẽ yêu em. Đối với tôi, em chỉ là một món đồ thay thế cho người ấy khi nào người ấy quay lại em phải cút khỏi đây ngay lập tức.
trái tim Đức Duy thắt lại, đau đớn như bị ai đó bóp nghẹt. Cậu cầm lấy cây bút lên, đôi
tay run rẩy đến mức không thể viết tên mình một cách ngay ngắn. Từng nét chữ "Hoàng Đức Duy"hiện lên trên mặt giấy như
một bản án chung thân mà cậu tự nguyện Ký vào để cứu gia đình.
vừa ký xong, Quang Anh thô bạo kéo cậu ngã nhào xuống ghế sofa. Hắn không có một chút nâng niu, bàn tay nóng rực bắt đầu xé toạc lớp áo sơ mi mỏng manh của cậu
Nguyễn Quang Anh
Đã là đồ thay thế, thì phải làm tốt nghĩa vụ của mình đi
Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, át đi tiếng nấc nghẹn ngào của Đức Duy trong bóng tối. Đêm tân hôn của cậu không có hoa hồng không có lời thề nguyện, chỉ có nỗi nhục nhã và sự chiếm hữu đầy thù hận
của người mà cậu dành cả thanh xuân để thương thầm
lại là hộp sốp đây
xin chào mọi người
lại là hộp sốp đây
đây là bộ truyện đầu tiên của mình nếu có gì sai xót.
lại là hộp sốp đây
mọi người góp ý cho mình nha 🩷
người cũ quay về
sáng hôm sau, Đức Duy tỉnh dậy với cơ thể rã rời và những vết bầm tím trên cổ tay. Căn phòng rộng lớn đã trống không, Quang Anh đã rời đi từ sớm mà không để một lời
nhắn nào. Cậu lặng lẽ dọn dẹp đống đổ nát từ hôm qua, cố nuốt những giọt nước mắt chát đắng vào trong
Cuộc sống tại nhà họ Nguyễn đối với Đức Duy chẳng khác nào một lồng chim bằng vàng. Cậu không được phép ra ngoài nếu không có sự đồng ý của hắn. và nhiệm vụ duy nhất của cậu là đóng vai một thiếu phu nhân ngoan ngoãn trong những bữa tiệc xã giao.
một buổi tối, Quang Anh trở về nhà muộn hơn thường lệ. Nhung lần này hắn không đi một mình , theo sau hắn là một thành niên với dáng vẻ thanh thoát, đôi mắt mang nét buồn mang mác
Đức Duy đứng ở chân cầu thang, tim cậu đập hụt một nhịp khi nhình rõ khuôn mặt người kia. Giống quá. Người đó có đôi mắt và sống mũi giống cậu đến mức kinh ngạc, hay đúng hơn, cậu chính là kẻ đang cố sao chép lại vẻ đẹp đó.
Nguyễn Quang Anh
Đây là Thanh
từ giờ cô ấy ở lại đây một thời gian.
Quang Anh lạnh lùng gia lệnh, ánh mắt hắn khi nhìn Thanh dịu dàng đến mức Đức Duy cảm thấy nhói lòng
Nguyễn Quang Anh
Duy, em sắp xếp phòng khách cho cô ấy đi
Nguyễn Quang Anh
Đừng để cậu ấy thiếu thốn thứ gì
Đức Duy siết chặt tà áo, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu
Hoàng Đức Duy
Nhưng... đây là nhà của chúng ta mà anh?"
Quang Anh bước đến, bóng đen của hắn phủ xuống người cậu đầy áp lực. Hắn cúi sát, gằn giọng:
Nguyễn Quang Anh
Tôi đã nói rồi, đừng ảo tưởng. Thanh mới là người tôi chờ đợi bấy lâu.
Nguyễn Quang Anh
Còn em... nếu không muốn ba mình ngồi tù vì đống nợ đó, thì lo mà làm tốt việc của một người hầu đi
Hoàng Đức Duy
vâng em nhớ rồi
suốt cả tuần sau đó,em phải chứng kiến người chồng của mình chăm sóc cho một người khác ngay trong chính căn nhà này.
Quang Anh mua quà, dẫn Thanh đi ăn, thậm chí còn để Thanh bước chân vào căn phòng cấm ở tầng 3
Nơi mà em chưa bao giờ được phép chạm tới
Đỉnh điểm của sự tổn thương là vào đêm một tháng ngày cưới
Em đã tự tay xuống bếp nấu những món hắn thích, và hi vọng hắn sẽ nhớ ra.
Nhưng khi hắn trở về, hắn đang dìu Thanh đang say khướt.
Hoàng Đức Duy
Anh, hôm nay là ngày... "
cậu chưa kịp nói hết câu.
Nguyễn Quang Anh
Tránh ra!
hắn gạt mạnh tay em kiến Đức Duy ngã nhào vào cạch bàn gỗ sắc lẹm
cơn đau buốt từ mạn sườn truyền lên não Bộ
nhưng nó chẳng thấm vào đâu khi em nghe thấy Thanh nũng nịu trong lòng hắn
thanh
anh ơi em mệt... mình vào phòng đi..
hắn bế thốc Thanh lên cầu thang, lướt qua em như thể em là không khí
trứoc khi khuất bóng hắn để lại một câu lạnh lẽo.
Nguyễn Quang Anh
đừng làm phiền chúng tôi
Nguyễn Quang Anh
tự dọn sạch đống thức ăn thừa đó đi
em ngồi bệt dưới sàn lạnh lẽo, nhìn mâm cơm đã nguội ngắt em đưa tay chạm vào vết thương đang rỉ máu ở hông, mà cười khổ trong nứoc mắt
em là vợ hợp pháp nhưng lại là kẻ thừa thãi nhất trong cuộc đời người mình yêu
bất chợt điện thoại em rung lên một tin nhắn từ số lạ gửi đến
thanh
📱nhìn xem, dù cậu có cố gắng thế nào, vị trí đó vỗn dĩ không thuộc về cậu
kèm theo đó là tấm ảnh hắn đang hôn trán Thanh trong căn phòng ngủ mà đêm qua em vừa mới nằm đó
trái tim em vỡ vụn thật rồi. Em nhận ra mình không phải là người thế thân mà là một bao cát để hắn trút giận và thỏa mãn sự nhớ nhung dành cho người khác
Sự phản kháng trong tuyệt vọng
Những ngày sau đêm tân hôn kinh hoàng và sự xuất hiện của Thanh, căn biệt thự nhà họ Nguyễn trở thành một nhà tù không song sắt đối với em, sáng sớm, em phải dậy để chuẩn bị bữa sáng cho "chồng" và "khách quý". nhình hắn ân cần gạt miếng hành trong bát cháo cho Thanh, điều mà hắn chưa từng làm cho em, tim em thắt lại như có ai bóp nghẹt.
Nhưng em không muốn làm một cái bóng mục nát, em quyết định quay lại công ty giải trí của tập đoàn với tư cách là một producer thực tập
Hoàng Đức Duy
Anh, em muốn đi làm lại em không muốn ngồi không ở nhà
em nói khi hắn đang thắt cà vạt chuẩn bị đi làm
Hắn nhình em qua gương, ánh mắt đầy giễu cợt:
Nguyễn Quang Anh
Để người ta biết thiếu phu nhân nhà họ Nguyễn đi làm chân chạy vặt à?
Nguyễn Quang Anh
Hay em định dùng khuôn mặt này để quyến rũ ai?
Hoàng Đức Duy
Em có năng lực anh biết mà!
Em siết chặt nắm tay, đối diện với ánh mắt băng lãnh của hắn
Sau một hồi im lặng đầy áp lực, hắn ném chiếc thẻ nhân viên xuống bàn:
Nguyễn Quang Anh
Tùy em. Nhưng đừng để tôi thấy em làm loạn với Thanh ở công ty
Nguyễn Quang Anh
Cậu ấy là nghệ sĩ trọng điểm của dự án sắp tới.
Tại công ty em lao vào làm việc như điên dại. em thức trắng ba đêm để hoàn thiện bản phối cho ca khúc chủ đề của dự án The Muse
em muốn chứng minh cho hắn thấy, em giá trị hơn một gương mặt thế thân
Buổi họp báo cáo dự án diễn ra
Khi bản phối đó vang lên cả phòng im lặng vì sự tinh tế và cảm xúc của nó
Ngay cả hắn cũng thoáng chút ngỡ ngàng nhưng ngay lúc đó, Thanh lên tiếng với giọng điệu ngây thơ
thanh
Anh Quang Anh, bản nhạc này hay thật... nhưng em thấy nó nơi giống phong cách của em lúc trước.
thanh
Duy à cậu có... tham khảo qua kho nhạc cũ của tôi không?
Cả phòng họp bắt đầu xì xào ánh mắt hắn lập tức thay đổi, từ ngạc nhiên chuyển sang khinh bỉ
Hắn đứng dậy, lạnh lùng ném tập hồ sơ vào người em.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, tôi cứ nghĩ em đi làm vì đam mê. hóa ra là để đi ăn cướp chất xám của Thanh à?
Nguyễn Quang Anh
Em hèn hạ đến thế sao hả?
Hoàng Đức Duy
Em không có ₫ây là chất xám của em, em đã làm việc suốt đêm... '
em hốt hoảng giải thích, nước mắt trực trào.
Hắn gắt lên, cắt ngang lời cậu
Nguyễn Quang Anh
Từ giờ, toàn bộ quyền sản xuất ca khúc này thuộc về Thanh.
Nguyễn Quang Anh
Em bị đình chỉ công tác.
Nguyễn Quang Anh
Về nhà và xám hối đi
Em đứng chôn chân ở phòng họp, nhìn hắn dìu Thanh rời đi trong sự cung phụng của mọi người, cậu nghe thấy tiếng cười khẩy của Thanh lưới qua tại.
thanh
' Đã bảo rồi đồ giả mãi mãi là đồ giả thôi. '
Tối hôm đó, em đứng đợi hắn dưới mưa ở sảnh công ty để giải thích, nhưng chiếc xe đen sang trọng của hắn lướt qua, tạt nước mưa lạnh buốt lên người em
Qua cửa kính xe em thấy Thanh đang tựa đầu vào vai hắn, còn hắn đang cười - một nụ cười mà em chưa bao giờ được nhận lấy
Dưới làn mưa xối xả, em quỵ xuống. tai em bắt đầu ù đi, một tiếng rít dài đau đớn vang lên trong đầu
Em đưa tay bịt chặt tai, nhưng mọi thứ dần trở lên mờ ảo. Đó là lần đầu tiên, em cảm nhận được thế giới của mình đang dần mất đi âm thanh.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play