| HyeonMar – Làm Vợ Của Quỷ .
# chapter 1 .
★ 𝐝𝐰𝐧 .
mấy bộ kia nó bị flop quá í . . .
ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả hành lang cũ kỹ của thư viện thành phố , trông như những vệt máu loang lổ trên sàn gỗ mục nát .
Martin hít một hơi sâu , mùi giấy cũ và ẩm mốc xộc thẳng vào mũi .
cậu cần tìm tài liệu cho bài luận tốt nghiệp , nhưng dường như bóng tối đang đuổi theo gót chân cậu nhanh hơn dự kiến .
cánh cửa phòng lưu trữ số mười ba tự động mở ra .
cậu hơi khựng lại , cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc theo tuỷ .
bên trong phòng không có đèn , chỉ có ánh trăng mờ nhạt hắt qua ô cửa sổ nhỏ phía trên cao .
ở giữa căn phòng , một bức tranh sơn dầu khổ lớn đặt trên giá đỡ , phủ lớp vải nhung đen đã bám đầy bụi .
chẳng hiểu sao , đôi chân của cậu như bị điều khiển .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// tiến lại gần , bàn tay hơi run rẩy nắm lấy mép vải . //
“ đừng . . ” một giọng nói mơ hồ vang lên trong tâm trí , nhưng sự tò mò đã lấn át lấy nó .
tấm vải rơi xuống , tim cậu như ngừng đập .
trong tranh không phải phong cảnh , cũng chẳng phải chân dung quý tộc .
đó là một người con trai – hay đúng hơn là một sinh vật mang hình hài tuyệt mỹ của con người nhưng lại toát ra vẻ tà ác .
hắn ngồi trên ngai làm từ xương trắng , đôi cánh đen dang rộng che khuất cả bầu trời phía sau .
đôi mắt trong tranh màu đỏ rực như đá ruby , và dường như chúng đang nhìn chằm chằm vào cậu .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
đẹp quá . . . // lẩm bẩm , vô thức đưa ngón tay chạm vào khoé môi của người trong tranh . //
một cơn đau nhói truyền đến , đầu ngón tay cậu bị một cạnh sắc của khung tranh cứa đứt .
một giọt máu đỏ tươi rơi xuống , thấm vào lớp sơn dầu ngay vị trí trái tim của ác quỷ .
lập tức , không gian xung quanh rung chuyển , nhiệt độ phòng giảm xuống mức đóng băng .
những sợi khói đen đặc quánh từ bức tranh tràn ra , quấn chặt lấy cổ chân cậu .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
“ kẻ nào . . dám đánh thức ta ? ”
giọng nói trầm đục , mang theo uy áp nặng nề vang lên từ hư không .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// ngã nhào xuống đất , hơi thở dồn dập . //
từ trong bức tranh , một bàn tay với những móng tay sắc lẹm vươn ra túm lấy cổ áo cậu , nhấc bổng lên không trung .
ánh trăng chiếu rọi rõ khuôn mặt kẻ vừa bước ra khỏi thực tại .
hắn giống hệt trong tranh , nhưng sống động và đáng sợ hơn gấp vạn lần .
hắn áp sát mặt vào cổ cậu , hít hà mùi hương trên cơ thể cậu như một kẻ sành sỏi đang thưởng thức một ly rượu .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
mùi vị của sự thuần khiết . . .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
ngươi có biết cái giá của việc đánh thức Quỷ vương là gì không ?
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// lắp bắp , đôi mắt ngập nước vì sợ hãi . //
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
t – tôi không cố ý . . xin anh –
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
gọi ta là chủ nhân .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
linh hồn và thể xác này đã thuộc về ta rồi .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
chào mừng đến với địa ngục , vợ của ta .
cơn đau đầu ập đến , cậu lịm đi trong vòng tay lạnh toát khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng căn phòng .
★ 𝐝𝐰𝐧 .
bắt đầu thấy hơi ấy rồi đó . . .
# chapter 2 .
Martin tỉnh dậy với cảm giác như có cả một tảng đá đè nặng lên lồng ngực , cơn đau buốt từ vết cắt ở ngón tay khiến cậu tỉnh táo hơn đôi chút .
khi cậu mở mắt ra, trần nhà không phải là những tấm thạch cao bong tróc của thư viện cũ .
thay vào đó là những mái vòm bằng đá đen cao vút , được chạm khắc những hình thù kỳ quái đến rợn người .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
tỉnh rồi à ?
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// giật mình ngồi bật dậy , ngay lập tức đầu óc quay cuồng suýt ngã khỏi bệ đá . // a !
cậu nhìn xuống , thấy mình đang nằm trên một chiếc giường đá phủ lớp lông thú dày .
quan trọng là . . cậu không còn mặc bộ đồ cũ nữa . Trên người cậu là một chiếc sơ mi lụa trắng mỏng dính rộng thùng thình .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
a – anh là ai ? Đây là đâu ? // cố giữ giọng bình tĩnh . //
Seonghyeon đang thong thả ngồi trên bàn đá , trên tay là một chiếc ly bạc đựng thứ chất lỏng màu đỏ thẫm .
hắn không còn mang đôi cánh đen kia nữa , nhưng đôi mắt đỏ rực kia thì không thể nào nhầm lẫn .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// mím môi , mắt đảo nhanh quanh căn phòng không có cửa sổ . //
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
tôi không quan tâm anh là quỷ hay là người đóng kịch .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
việc bắt giữ người khác là phạm pháp , tôi sẽ báo cảnh sát .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
// đứng dậy , từng bước tiến về phía cậu . //
hắn đứng ngay trước mặt cậu , chiều cao áp đảo khiến cậu phải ngẩng cổ mới nhìn rõ được khuôn mặt sắc sảo như tạc kia .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
cảnh sát ?
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
ở nơi này , luật pháp duy nhất là ta .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
và em , Martin Edwards , vừa tự ký tên mình vào một bản “ hợp đồng ” .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
tôi ký cái gì chứ ? Tôi chỉ vô tình –
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
máu của em . // ngắt lời , nắm lấy bàn tay bị thương của cậu , ngón cái thô bạo miết lên vết cắt . //
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
máu của kẻ mang dòng dõi “ Người dẫn đường ” đã thấm vào linh hồn ta .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
em tưởng nó là tai nạn sao ?
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
đó là định mệnh mà em đã cố trốn chạy suốt bấy nhiêu năm .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// gạt tay hắn ra , nén nỗi sợ vào trong . //
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
tôi không biết anh đang nói gì về người dẫn đường hay định mệnh .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
tôi chỉ là một sinh viên mỹ thuật bình thường thôi .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
nếu anh muốn tiền , tôi không có .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
nếu anh muốn mạng . . thì 𝐠𝐢𝐞̂́𝐭 𝐜𝐡𝐞̂́𝐭 tôi đi , đừng có bày trò này .
ánh mắt hắn tối sầm lại trong tích tắc . Một bàn tay to lớn lạnh toát đột ngột bóp lấy cằm cậu , ép cậu phải nhìn vào đôi đồng tử đỏ như máu ấy .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
𝐜𝐡𝐞̂́𝐭 ?
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
𝐜𝐡𝐞̂́𝐭 là đều dễ dàng nhất ở đây , Martin .
hắn áp sát mặt vào , hơi thở mang theo mùi hoa hồng và chút gì đó tanh nồng của kim loại .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
nhưng ta chưa cho phép em 𝐜𝐡𝐞̂́𝐭 .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
em sẽ ở lại đây , làm “ vợ ” của ta .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
đó là cách duy nhất để em giữ được cái mạng nhỏ này .
cậu không khóc mà trái lại , đôi mắt hiện lên sự bướng bỉnh .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
vợ ? Anh bị điên sao ?
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
tôi là đàn ông .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
quỷ không quan tâm đến giới tính , chúng chỉ quan tâm đến linh hồn . // buông cằm cậu ra , thản nhiên như vừa chạm vào một món đồ chơi . //
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
ta là Eom Seonghyeon hay gọi là Sean , ghi nhớ lấy .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
vì từ giờ đến cuối đời , đó là cái tên duy nhất em được phép gọi .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
nếu tôi từ chối ?
hắn dừng bước chân , quay đầu lại nhìn cậu .
đột nhiên , những cái bóng trên tường như sống dậy , chúng vươn dài ra , tạo thành những cánh tay đen ngòm bao vây lấy cậu .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
nếu em từ chối , những linh hồn đói khát ngoài kia sẽ 𝐱𝐞́ 𝐱𝐚́𝐜 em ngay lập tức khi em vừa bước chân ra khỏi cánh cửa này .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
em nghĩ thư viện thành phố vẫn còn ở đó sao ? Nhìn ra ngoài đi .
hắn phất tay , một mảng tường đá biến mất , lộ ra một ban công nhìn xuống thung lũng .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// lảo đảo bước tới . //
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
. . . ! ? // chết lặng . //
phía dưới không có thành phố , không có đèn đường , không có sự sống .
chỉ có một màu tím đen bao trùm lên những cánh rừng khô khốc , và xa xa là những cột lửa bốc lên từ lòng đất .
những tiếng rên rỉ u uất vọng lại theo gió khiến tim cậu thắt chặt .
đúng , đây thực sự là Địa ngục .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
sợ rồi sao ? // xuất hiện ngay sau lưng cậu , bàn tay đặt lên vai cậu , cảm giác nặng nề như xiềng xích . //
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// run rẩy . // t – tại sao lại là tôi ? Có hàng tỉ người ngoài kia –
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
vì chỉ có máu của em mới không làm ta buồn nôn .
hắn cúi xuống , môi hắn lướt qua cổ áo sơ mi rộng , chạm vào vùng da nhạy cảm nơi xương quai xanh .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
ngoan ngoãn ở lại đây , đừng để ta phải dùng đến xích .
# chapter 3 .
★ 𝐝𝐰𝐧 .
hyhy chiều t6 đc gặp lại momi rui .
Seonghyeon biến mất ngay sau câu cảnh cáo đầy đe doạ đó , để lại Martin đứng trơ trọi giữa căn phòng đá rộng lớn .
khi bóng dáng cao lớn ấy khuất sau làn sương đen , những cánh tay bóng ma quây quanh cậu cũng tan biến vào không khí .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// hít một hơi sâu , cố trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực . //
cậu nhìn xuống đôi bàn chân trần của mình , rồi nhìn ra ban công đang lộng gió .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
nếu là địa ngục thì hẳn phải có đường ra .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
hoặc ít nhất là một lối đi cho những kẻ mới đến . . .
cậu lén lút bước ra khỏi phòng , gành lang bên ngoài dài hun hút , được thắp sáng bởi những ngọn đuốc cháy bằng lửa màu xanh lục bảo .
dù nó không tỏa nhiệt nhưng lại mang đến cảm giác lạnh lẽo thấu xương .
cậu đi sát vào vách tường , cố gắng không tạo ra tiếng động .
càng đi sâu , cậu càng nhận ra sự vĩ đại và điên rồ của nơi này .
những bức phù điêu trên tường mô tả lại những trận chiến cổ xưa giữa các ác thần , nơi máu chảy thành sông và đầu lâu chất thành núi .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// cảm thấy buồn nôn , đưa tay che miệng , bước chân nhanh hơn . //
một giọng nói eo éo , quái dị vang lên ngay phía trên đầu .
# nvp .
: này tiểu mỹ nhân , ngươi đi đâu mà vội vàng thế kia ?
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// giật mình lùi lại , ngước nhìn lên trần nhà . //
một sinh vật nhỏ thỏ thố , da nhăn nheo như quả táo tàu khô , nó có đôi tai dài nhọn và đôi mắt lồi ra đang treo mình ngược trên xà nhà .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// nuốt nước bọt . // t – tôi chỉ đang đi dạo thôi .
con quỷ nhỏ nhảy xuống , đáp đất nhẹ tênh . Nó ngửi ngửi không khí xung quanh cậu rồi cười hì hì , để lộ hàm răng sún lởm chởm .
# nvp .
: đi dạo ở lãnh địa của Ngài Sean ?
# nvp .
: ngươi là vật tế mới phải không ?
# nvp .
: mùi máu của ngươi thơm thật đấy , làm đám quỷ cấp thấp ở tầng dưới đang phát điên lên kia kìa .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
Ngài Sean ?
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
tôi không biết hắn là ai .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
nhưng mà làm thế nào để tôi quay về thế giới của mình ?
# nvp .
: // đột ngột im bặt , nhìn cậu như nhìn một kẻ tâm thần . //
# nvp .
: // lăn ra sàn cười sằng sặc . // haha ! Quay về ?
# nvp .
: ngươi nghĩ mình đang ở công viên giải trí sao ?
# nvp .
: một khi đã vào lâu đài Obsidian trừ khi hồn bay phách tán .
# nvp .
: bằng không ngươi đừng hòng bước ra khỏi cổng thành .
# nvp .
: // tiến lại gần , hạ thấp giọng đầy bí hiểm . //
# nvp .
: mà này , đừng có dại dột mà chạy trốn .
# nvp .
: ngài Sean không có kiên nhẫn với món đồ chơi không biết nghe lời đâu .
# nvp .
: kẻ trước đây định bỏ trốn , ngươi có muốn biết kết cục thế nào không ?
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// rùng mình , nhưng vẫn cứng giọng . //
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
tôi không phải đồ chơi , tôi là con người .
# nvp .
: con người ở đây chỉ là thực phẩm hoặc công cụ thôi nhóc con . // nhún vai . //
# nvp .
: ơ – à thôi ta đi đây , tạm biệt .
nói rồi , nó biến mất vào bóng tối khi vừa nghe thấy tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cuối hành lang .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// vội vàng tìm chỗ trốn , đẩy đại một cánh cửa gỗ nặng nề gần đó lẻn vào trong . //
bên trong là một gian phòng rộng lớn hơn hẳn , trông giống như một phòng trưng bày .
nhưng thay vì tranh ảnh , nơi này chứa đầy những lồng kính .
cậu tiến lại gần một lồng kính gần nhất , suýt chút nữa cậu đã thét lên .
bên trong là một trái tim vẫn còn đang đập phập phồng , nó bị xuyên qua bởi những chiếc đinh bạc .
nhãn tên bên dưới ghi: “ Trái tim của kẻ phản bội – năm 1402 ” .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// lùi lại , va phải một lồng kính khác . //
bên trong là một lọn tóc vàng óng trông rất quen thuộc . Nhìn kỹ hơn , cậu thấy một tấm ảnh cũ nát đặt cạnh lọn tóc .
đó là bức ảnh của một chàng trai có khuôn mặt gần như đúc từ một khuôn với cậu , chỉ khác là đôi mắt mang vẻ u sầu cổ điển .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
đừng chạm vào đồ của ta .
giọng nói của Seonghyeon vang lên ngay sát bên tai . Cậu giật bắn người , xoay lại thì thấy hắn đã đứng đó từ lúc nào , đôi mắt đỏ rực nhìn xoáy vào cậu , mang theo sự lạnh lẽo đáng sợ hơn cả lúc ở phòng ngủ .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
n – người trong ảnh là ai ?
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
sao anh ta lại giống tôi như vậy ? // run giọng . //
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
// không trả lời ngay mà tiến một bước , ép cậu vào cạnh trưng bày . //
hắn vươn tay , lướt những ngón tay dài lên gò má của cậu , nhưng ánh mắt hắn lại như đang nhìn xuyên qua cậu để tìm kiếm một hình bóng khác .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
một kẻ ngu ngốc đã chọn cái 𝐜𝐡𝐞̂́𝐭 thay vì ở bên cạnh ta .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
và em , Martin , em được mang đến đây để trả nợ cho sự ngu ngốc đó .
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
// cảm thấy một luồng điện xẹt qua người . //
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
t – tôi không phải là anh ta ! Tôi không nợ nần gì anh cả !
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
// siết chặt lấy eo của cậu , kéo sát cậu vào lồng ngực cứng như thép của mình . //
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
// cúi xuống . // máu của em nói rằng em thuộc về ta , linh hồn của em có mùi vị của kẻ đó .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
dù em có là ai đi chăng nữa , thì ở kiếp này , em cũng không có quyền lựa chọn .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
// nhấc bổng cậu lên vai như một bao gạo . //
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
ah ! // vùng vẫy , đấm vào lưng hắn . //
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
thả tôi xuống , đồ quái vật !
# 𝐌𝐚𝐫𝐭𝐢𝐧𝐄𝐝𝐰𝐚𝐫𝐝𝐬 .
anh không thể giam cầm tôi thế này !
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
ta có thể . // thản nhiên bước đi . //
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
ta sẽ cho em thấy ở địa ngục này , chống đối ta sẽ nhận được “ phần thưởng ” .
hắn đưa cậu đến một căn phòng khác , nơi có một bồn tắm lộ thiên chứa đầy thứ nước màu đen óng ánh như mực .
hắn ném cậu vào đó không chút thương tiếc .
cậu sặc nước , cố ngoi lên thì thấy hắn đang đứng trên bờ , thong thả cởi bỏ chiếc áo choàng đen để lộ cơ thể săn chắc với những vết sẹo vắt chéo lên nhau .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
tắm rửa cho sạch cái mùi hôi hám của thế giới loài người đi . // bước xuống bồn tắm , dồn cậu vào góc . //
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta .
# 𝐄𝐨𝐦𝐒𝐞𝐨𝐧𝐠𝐡𝐲𝐞𝐨𝐧 .
em nên cầu nguyện mình đủ sức để sống đến ngày mai .
★ 𝐝𝐰𝐧 .
cũng dài á , 1106 chữ .
Download MangaToon APP on App Store and Google Play