Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

​Hết Vai Nhưng Chưa Hết Yêu

chap 1:Kịch bản và đời thực

Kịch bản có hồi kết, nhưng tình yêu của chúng ta thì không.
___________
Tiếng ve kêu râm ran bên ngoài phim trường cũ kỹ ở Đà Lạt như càng làm tăng thêm cái nóng oi ả của buổi trưa hè, dù là ở vùng cao nguyên. Bên trong căn biệt thự gỗ — bối cảnh chính của bộ phim truyền hình trọng điểm "Giai Điệu Mùa Hạ", không khí còn căng thẳng hơn gấp bội.
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Cắt! Châu Anh, ánh mắt của cháu vẫn còn hơi 'tỉnh'. Nên nhớ, đây là lần đầu tiên nhân vật Linh nhìn thấy người mình thầm thương sau năm năm xa cách. Nó phải là sự bàng hoàng xen lẫn xót xa, chứ không phải sự ngạc nhiên khi gặp lại bạn cũ
Đạo diễn Đặng Thế Vinh bỏ kính lão xuống, day day thái dương. Ông là người nổi tiếng điềm đạm, nhưng sự cầu toàn trong nghệ thuật của ông là điều không ai dám lơ là.
Hạ Châu Anh hít một hơi thật sâu, cô cúi đầu xin lỗi cả ê-kíp rồi nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc. Là một nữ diễn viên trẻ đang lên với hình tượng "nàng thơ", cô chưa bao giờ cho phép mình lười biếng. Nhưng thú thật, đối diện với người đàn ông trước mặt, việc giữ được sự bình tĩnh đã là một kỳ tích, nói gì đến việc diễn cảnh thâm tình.
Hứa Nhất Phong.
Ảnh đế trẻ tuổi nhất lịch sử điện ảnh, người được mệnh danh là "cỗ máy tạo nhiệt" của mọi bộ phim anh tham gia. Anh đứng đó, trong chiếc áo sơ mi trắng hơi nhăn nhúm theo yêu cầu của nhân vật, đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ đang nhìn thẳng vào cô.
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Nghỉ mười phút. Nhất Phong, giúp Châu Anh tìm lại cảm giác một chút
Đạo diễn Vinh vẫy tay, rồi quay sang thảo luận với người quay phim.
Trong không gian yên tĩnh của góc hành lang gỗ, Nhất Phong tiến lại gần cô. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ người anh vây lấy cô, khiến nhịp tim của Châu Anh hơi chệch nhịp.
Hứa Nhất Dương
Hứa Nhất Dương
Áp lực quá à?
Giọng anh trầm thấp, không còn vẻ xa cách như trên mặt báo.
Châu Anh ngước nhìn anh, khẽ thở dài
​Hạ Châu Anh
​Hạ Châu Anh
Tiền bối, anh diễn quá tốt, khiến em có cảm giác mình thực sự là một cô gái nhỏ bé đang đứng trước một tượng đài. Sự bàng hoàng đó... em sợ mình thể hiện chưa đủ sâu.
Nhất Phong khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi không dành cho ống kính
Hứa Nhất Dương
Hứa Nhất Dương
Đừng nhìn anh như một tiền bối. Trong kịch bản này, anh chỉ là Minh — kẻ đã bỏ lỡ em năm năm trước. Hãy nhìn vào mắt anh này
Anh đột ngột cúi thấp người, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn chưa đầy mười centimet. Châu Anh sững sờ, hơi thở cô nghẹn lại. Đôi mắt của Nhất Phong lúc này không còn sự lạnh lùng của một ngôi sao hạng A, mà đầy ắp những tâm tư vụn vỡ, đúng hệt như nhân vật Minh trong phân đoạn vừa rồi.
Hứa Nhất Dương
Hứa Nhất Dương
Sẵn sàng chưa?
Anh thì thầm.
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Diễn viên chuẩn bị! Cảnh 12, lần 4. Diễn!
Tiếng bảng clapper vang lên khô khốc.
​Châu Anh đứng lặng người giữa hành lang. Khi Nhất Phong bước qua cô, cô đột ngột vươn tay níu lấy vạt áo anh. Đôi mắt cô trong phút chốc đỏ hoe, những giọt nước mắt trực trào nhưng không rơi xuống, chứa đựng cả một bầu trời uất ức và nhớ nhung của năm năm ròng rã.
Cả phim trường im phăng phắc. Đạo diễn Vinh mỉm cười phía sau màn hình monitor
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Tốt! Tuyệt vời!
Khi tiếng hô "Cắt" vang lên, Châu Anh vẫn chưa thoát vai hoàn toàn, vai cô khẽ run lên. Một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô, Nhất Phong không buông tay ngay lập tức mà khẽ siết nhẹ như một sự an ủi.
Hứa Nhất Dương
Hứa Nhất Dương
Làm tốt lắm, Châu Anh
Anh rời đi để chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo, nhưng cảm giác ấm áp nơi bờ vai vẫn còn đó. Châu Anh nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng chợt dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Cô tự hỏi, ánh mắt thâm tình vừa rồi của Hứa Nhất Phong, bao nhiêu phần trăm là của nhân vật Minh, và có phần trăm nào là của chính anh hay không?
​Phía xa, cô bạn thân kiêm chuyên viên trang điểm Lâm Hiểu Đường đang vừa dặm phấn vừa nháy mắt đầy ẩn ý với cô. Showbiz là một sân khấu lớn, và có vẻ như kịch bản của "Giai Điệu Mùa Hạ" chỉ mới là sự bắt đầu cho một vở kịch thực tế hơn nhiều.
[end chap 1]
tạm thời tui chỉ tìm đc avatar na9 v th=)
để nào tìm đc tấm nào ok hơn thì thay=)

chap 2:Phía sau màn nhung

Cái nắng quái ác của buổi trưa Đà Lạt cuối cùng cũng dịu đi, nhường chỗ cho những làn sương mù mỏng tang bắt đầu len lỏi qua những tán thông. Buổi quay phim kéo dài liên tục mười tiếng đồng hồ khiến cả đoàn phim ai nấy đều thấm mệt.
Hạ Châu Anh ngồi phờ đạc trên chiếc ghế xếp trong phòng chờ cá nhân, để mặc cho Lâm Hiểu Đường vừa tẩy trang vừa cằn nhằn không ngớt.
Lâm Hiểu Đường
Lâm Hiểu Đường
Tôi nói này Châu Anh, bà có thấy lúc nãy không? Ánh mắt của Hứa Ảnh đế ấy! Nếu đó là diễn, thì tôi tình nguyện đi bằng đầu. Cái cách anh ta đỡ bà lúc suýt ngã ở cảnh chạy dưới mưa... chậc chậc, không có trong kịch bản đâu nhé!
Châu Anh nhắm nghiền mắt, cố gắng gạt bỏ gương mặt của Nhất Phong ra khỏi tâm trí.
​Hạ Châu Anh
​Hạ Châu Anh
Đường Đường, bà bớt xem tiểu thuyết lại đi. Người ta là Ảnh đế, kỹ năng diễn xuất xuất thần là chuyện đương nhiên. Đừng có suy diễn lung tung kẻo lại gây rắc rối cho cả hai
Lâm Hiểu Đường
Lâm Hiểu Đường
Hứ, tôi làm trong nghề này bao nhiêu năm, nhìn người chưa bao giờ sai. Nhìn cái cách anh ta nhìn bà, tôi cứ tưởng mình đang xem phim tình cảm đời thực không đấy!
​Vừa dứt lời, tiếng gõ cửa vang lên. Tần Túc, trợ lý thân cận của Hứa Nhất Phong, bước vào với một túi giấy nhỏ trên tay.
Tần Túc_trợ lí của na9
Tần Túc_trợ lí của na9
Cô Châu Anh, sếp tôi dặn gửi cái này cho cô
Châu Anh ngạc nhiên nhận lấy túi giấy. Bên trong là một hộp trà gừng mật ong vẫn còn ấm nóng và một hộp thuốc dán giảm đau. Kèm theo đó là một mảnh giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa
📝Cảnh chạy dưới mưa lúc nãy em ngã không nhẹ đâu. Uống chút trà cho ấm, đừng để ngày mai lên cơn sốt, đạo diễn Vinh sẽ 'lột da' anh mất
​Hiểu Đường đứng bên cạnh nhìn thấy, suýt chút nữa thì hét lên vì phấn khích. Châu Anh thì ngược lại, cô cảm thấy hộp trà trong tay như nóng hơn bình thường, hơi nóng lan từ lòng bàn tay lên tận gò má.
Cùng lúc đó, tại phòng nghỉ của nam chính.
​Hứa Nhất Phong đang tựa lưng vào ghế, mắt nhắm hờ. Trên bàn là kịch bản của ngày mai, nhưng tâm trí anh lại đang dừng lại ở khoảnh khắc Châu Anh níu lấy vạt áo anh. Cảm giác run rẩy từ những ngón tay nhỏ nhắn đó dường như vẫn còn ám ảnh trên lớp vải sơ mi.
Giang Triệt
Giang Triệt
Phong này, cậu định chơi thật à?
Giang Triệt — người bạn thân kiêm diễn viên phụ vừa kết thúc cảnh quay — đẩy cửa bước vào, ném một chai nước khoáng về phía anh.
​Nhất Phong không mở mắt, giọng bình thản
Hứa Nhất Dương
Hứa Nhất Dương
Chơi cái gì?
Giang Triệt
Giang Triệt
Còn giả vờ? Cái nhìn 'cháy máy' lúc chiều ấy. Cả phim trường ai cũng thấy cậu bảo vệ em ấy quá mức cần thiết. Cậu nên nhớ, phim này mới chỉ bắt đầu quay được hai tuần thôi. Nếu bây giờ đã lún sâu, đến lúc đóng máy cậu định thoát vai kiểu gì?
​Nhất Phong mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh thường ngày đã quay trở lại. Anh im lặng một lúc lâu, rồi cầm lấy kịch bản, lật sang trang mới.
Hứa Nhất Dương
Hứa Nhất Dương
Tôi là diễn viên chuyên nghiệp. Tôi biết mình đang làm gì
​Giang Triệt nhún vai, cười đầy ẩn ý
Giang Triệt
Giang Triệt
Hy vọng là vậy. Nhưng tôi cảnh báo trước, Hạ Châu Anh không giống những cô gái khác trong giới này đâu. Em ấy là 'nàng thơ' thực sự đấy, không phải là người để cậu mang kỹ năng Ảnh đế ra để thử nghiệm đâu.
​Tối hôm đó, Đà Lạt đổ mưa rào. Trong căn phòng nhỏ tại khách sạn, Châu Anh cầm ly trà gừng đã nguội trên tay, lật kịch bản đến cảnh quay tiếp theo của ngày mai. Đó là cảnh hôn đầu tiên của hai nhân vật chính.
​Cô khẽ thở dài, tim lại một lần nữa đập trật nhịp. Giới giải trí vốn là nơi thật giả lẫn lộn, và giữa những trang kịch bản này, cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Sợ rằng mình sẽ không phân biệt nổi đâu là Minh, và đâu là Nhất Phong.
Hay tệ hơn, cô sợ rằng trái tim mình đã bắt đầu muốn tin vào một vở kịch không có hồi kết.
[end chap 2]

chap 3:Nụ hôn dưới màn mưa giả

Ngày quay thứ mười lăm. Bối cảnh: Trạm xe buýt cũ dưới chân đồi.
​Đây là phân đoạn cao trào của giai đoạn đầu phim: Linh (Châu Anh) quyết định rời khỏi thành phố, và Minh (Nhất Phong) chạy đến để giữ cô lại. Theo kịch bản, đây sẽ là nụ hôn đầu tiên của họ — một nụ hôn mang hương vị của sự hối tiếc và khao khát mãnh liệt.
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Các bộ phận chuẩn bị! Xe phun mưa sẵn sàng chưa?
Tiếng đạo diễn Đặng Thế Vinh vang lên qua loa cầm tay.
Châu Anh đứng dưới mái che của trạm chờ, chiếc vali nhỏ bên cạnh. Cô mặc một chiếc váy hoa nhí mỏng manh, đôi vai hơi co lại vì cái lạnh nhân tạo từ những vòi phun nước cỡ lớn. Dù đã chuẩn bị tâm lý cả đêm, nhưng khi thấy Nhất Phong bước ra từ phía sau máy quay, hơi thở cô vẫn không tự chủ được mà trở nên dồn dập.
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Diễn!
Nước bắt đầu xối xả trút xuống. Châu Anh bước ra khỏi mái che, toàn thân nhanh chóng ướt đẫm. Đúng lúc đó, Nhất Phong lao đến. Anh nắm lấy cổ tay cô, lực tay mạnh mẽ khiến cô xoay người lại, đập thẳng vào lồng ngực vững chãi của anh.
Hứa Nhất Dương
Hứa Nhất Dương
Em định đi đâu? Lại định bỏ rơi anh một lần nữa sao?
Giọng Nhất Phong khản đặc, hòa lẫn trong tiếng mưa gào thét.
Châu Anh ngước lên, những hạt nước mưa chảy dài trên khuôn mặt thanh tú, làm nhòe đi tầm nhìn
​Hạ Châu Anh
​Hạ Châu Anh
Minh, chúng ta không có tương lai..
Hứa Nhất Dương
Hứa Nhất Dương
Tương lai là do anh quyết định!
Dứt lời, Nhất Phong cúi xuống. Nụ hôn ập đến, mãnh liệt và cuồng nhiệt hơn tất cả những gì Châu Anh từng tưởng tượng. Nó không chỉ là sự chạm môi nhẹ nhàng theo quy tắc đóng phim truyền hình; cô cảm nhận được hơi ấm, sự run rẩy và cả sự chiếm hữu đến nghẹt thở từ anh.
Lưỡi anh khẽ lướt qua môi cô, một sự thăm dò đầy khiêu khích vượt ra ngoài kịch bản. Châu Anh sững sờ, đầu óc trống rỗng. Đáng lẽ cô phải đẩy anh ra theo diễn biến tâm lý nhân vật, nhưng đôi tay cô lại vô thức túm chặt lấy vạt áo sơ mi ướt sũng của anh.
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Tốt! Giữ nguyên tư thế đó! Máy hai áp sát lấy đặc tả ánh mắt!
Tiếng đạo diễn Vinh phấn khích vang lên, nhưng dường như cả hai người trong cuộc đều không nghe thấy.
Trong thế giới của riêng họ lúc này, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch và hơi thở nồng nàn quyện vào nhau. Nhất Phong khẽ rời môi, nhưng trán vẫn tì vào trán cô. Anh thì thầm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có mình cô nghe thấy giữa màn mưa
Hứa Nhất Dương
Hứa Nhất Dương
Châu Anh... là em đang diễn, hay là anh đang yêu?
Câu hỏi ấy như một tia sét đánh ngang tai, khiến Châu Anh bừng tỉnh. Cô nhìn vào đôi mắt anh — nơi không còn bóng dáng của nhân vật Minh, mà chỉ còn lại một Hứa Nhất Phong với cái nhìn cháy bỏng, chân thật đến đáng sợ.
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Đặng Thế Vinh_đạo diễn
Cắt! Hoàn hảo! Hai đứa làm tốt lắm!
Mưa ngừng rơi. Nhân viên hậu cần lập tức chạy đến choàng khăn lông cho cả hai. Nhất Phong nhanh chóng thu lại ánh mắt thâm tình, trở về với vẻ điềm tĩnh thường ngày. Anh nhận lấy chiếc khăn từ Tần Túc, nhưng thay vì lau cho mình, anh lại choàng thêm một lớp nữa lên người Châu Anh đang đứng thẫn thờ.
Hứa Nhất Dương
Hứa Nhất Dương
Về thay đồ đi, đừng để cảm lạnh
Anh nói xong liền xoay người đi thẳng về phía xe riêng, không để lại cho cô cơ hội để hỏi rõ câu nói lúc nãy.
Lâm Hiểu Đường chạy lại, vừa lau tóc cho Châu Anh vừa thì thầm với vẻ mặt không thể tin nổi
Lâm Hiểu Đường
Lâm Hiểu Đường
Bà ơi... lúc nãy... hai người hôn thật đấy à? Tôi thề là tôi thấy lưỡi của Ảnh đế...
​Hạ Châu Anh
​Hạ Châu Anh
Đừng nói nữa.
Châu Anh ngắt lời, giọng cô hơi run.
​Cô nhìn theo chiếc xe đen sang trọng của Nhất Phong đang từ từ lăn bánh rời khỏi phim trường. Nụ hôn vừa rồi vẫn còn đọng lại trên môi, mằn mặn vị nước mưa và ngọt ngào vị mật ong của ly trà tối qua. ​Trong giới giải trí, người ta thường nói: "Kẻ nào rung động trước trong một cảnh quay, kẻ đó thua." ​Châu Anh siết chặt chiếc khăn trên vai. Có lẽ, cô đã bắt đầu thua cuộc rồi.
[end chap 3]

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play