[TF Gia Tộc F4][Kỳ Hằng] Là Em
Giới Thiệu
Quân Hàm Đại Tá/ Tổ Trưởng Tổ Trinh Sát.
Full name: Tả Kỳ Hàm.
Age: 26.
Achievements:
*20 tuổi: Tốt nghiệp loại giỏi trường quân đội cảnh sát Trung Quốc. Từ chối giấy mời tuyển thẳng vào lực lượng Lục quân Trung Quốc.
*21 tuổi: Hoàn thành bài thi đầu vào trụ sở cảnh sát Bắc Kinh một cách xuất sắc, được điều động vào lực lượng bắn tỉa quốc gia, quân hàm Đại Úy.
*22 tuổi: Trở thành đội viên tổ Trinh sát. Gây áp lực đối với cựu đội trưởng đương nhiệm, trở thành đội trưởng chính thức mà không cần thông qua bổ nhiệm. Quân hàm Thiếu tá.
*23 tuổi: Lần đầu triệt phá đường dây buôn bán vũ khí xuyên quốc gia mà không cần bất kì đội viên nào hỗ trợ (sử dụng sở trường là súng ngắm và súng ngắn). Quân hàm Trung tá.
*24 tuổi: Phá vô số án, từ chối lệnh bổ sung vào tổ Trọng án.
*25 tuổi-nay: Tiền thưởng phá án và tài sản riêng nhiều vô số kể. Quân hàm Đại tá (do bị giới hạn phân cấp bậc hàm).
Quân Hàm Thiếu Tá/ Đội Viên Tổ Trinh Sát.
Full name: Vương Lỗ Kiệt.
Age: 26.
Achievements:
*18 tuổi: Học tại trường Đại học cảnh sát quốc gia.
*21 tuổi: Tốt nghiệp Đại học, bắt đầu tham dự ki thi tuyển học viên của học viện quân đội.
*22 tuổi: Rời học viện quân đội, nộp hồ sơ và tham dự bài kiểm tra năng lực đầu vào của trụ sở cảnh sát Bắc Kinh.
*23 tuổi: Trở thành đội viên chính thức của tổ Trinh sát với điểm số bài thi lý thuyết ấn tượng. Tuy nhiên kĩ năng thực chiến còn hạn chế, được hoạt động văn chức dưới trướng Tả Kỳ Hàm. Quân hàm Trung Uy.
*26 tuổi-nay: Với kiến thức sâu rộng, phong cách làm việc thận trọng, cẩn thận nên ngày càng được trọng dụng. Quân hàm Thiếu tá.
Quân Hàm Thiếu Úy/ Đội Viên Tổ Trinh Sát.
Full name: Trần Dịch Hằng.
Age: 21.
Achievements:
*16 tuổi: Rời cô nhi viện Đông Thành. Đến theo học Học viện Cảnh sát Bắc Kinh.
*18 tuổi: Tốt nghiệp với điểm số cao nhất khóa học. Nộp hồ sơ nhập học vào Học viện Cảnh sát Quốc gia Trung Quốc.
*20 tuổi: Tốt nghiệp Đại học sớm do hoàn thành xuất sắc các nội dung, đặc biệt đủ tiêu chuẩn vào trụ sở cảnh sát Bắc Kinh với số điểm thi thử cao nhất.
*21 tuổi-nay: Trở thành đội viên chính thức tổ Trinh sát, quân hàm Thiếu úy.
Quân Hàm Trung Tá/ Tổ Trưởng Tổ Điều Tra.
Full name: Dương Bác Văn.
Age: 25.
Achievements:
*17 tuổi: Đủ điều kiện lấy băng tốt nghiệp Cao trung, học tại Đại học Cambridge (Anh Quốc).
*20 tuổi: Tốt nghiệp Đại học khoa Nhân văn và Khoa học xã hội. Trở về Trung Quốc sinh sống và làm việc.
*21 tuổi: Chính thức được bổ nhiệm làm tổ trưởng tổ Điều tra. Quân hàm Đại Úy.
*24 tuổi-nay: Kĩ năng chỉ đạo vượt qua kì vọng, gây ấn tượng bởi trí tuệ và khả năng tư duy. Cận chiến tốt, tuy nhiên khả năng sử dụng súng vẫn còn đang trong quá trình cải thiện. Quân hàm Trung tá.
Pháp Y, Cố Vấn/ Tổ Trưởng Tổ Khám Nghiệm.
Full name: Trương Quế Nguyên.
Age: 27.
Achievements:
*18 tuổi: Học tại trường Đại học Cambridge (Anh Quốc).
*20 tuổi: Vượt qua xuất sắc bài kiểm tra năng lực chuyên môn, chính thức trở thành trợ giảng trẻ tuổi nhất học viện đào tạo cảnh sát Bắc Kinh.
*23 tuổi: Rời khỏi học viện cảnh sát. Bắt đầu hoạt động tự do bằng cách tham gia chính thức nhiều vụ án hình sự với tư cách giám định tập sự.
*24 tuổi: Trở thành pháp y tài năng trẻ tuổi, được mệnh danh là "Đại pháp y trong giới khám nghiệm"
*27 tuổi - nay: Chính thức công tác tại trụ sở cảnh sát Bắc Kinh.
Cố Vấn/ Đội Viên Tổ Khám Nghiệm.
Full name: Trần Tư Hãn.
Age: 23.
Achievements:
*5 tuổi: Cùng gia đình định cư tại New York (Mỹ).
*7 tuổi: Tiếp tục ở lại Mỹ sinh sống độc lập, không trở về Trung Quốc đoàn tụ cùng gia đình.
*19 tuổi: Tốt nghiệp trường Đại học Massachusetts Institute of Technology (MIT).
*20 tuổi: Làm tài vụ cho công ty tài chính JGE (New York, Mỹ).
*21 tuổi: Trở thành cố vấn cho cảnh sát New Jersey, vẫn tiếp tục công việc tại JGE.
*23 tuổi-nay: Trở về Trung Quốc, chính thức làm việc tại trụ sở cảnh sát Bắc Kinh với tư cách cố vấn và nhân viên tập sự tổ Khám nghiệm.
Đặc Vụ Cục Điều Tra Liên Bang FBI (SAC).
Full name: Nhiếp Vĩ Thần (Vincent)
• Age: 24.
• Achievements:
*16 tuổi: Định cư độc lập tại Mỹ, đổi quốc tịch.
*17 tuổi: Vừa đủ điều kiện nhập học Học viện quân sự West Point Hoa Kỳ (USMA), Khoa Vật lý và Kĩ thuật hạt nhân.
*20 tuổi: Tốt nghiệp bằng cử nhân khoa học, được cấp hàm Thiếu úy trong Lục quân Hoa Kỳ. Tiếp tục nhận nhiệm vụ trong Không quân Hoa Kỳ.
*21 tuổi: Trở thành sĩ quan lãnh đạo trong lực lượng Không quân, là thành viên của Cadet Wing (Corps of Cadets).
*22 tuổi: Theo học và đứng đầu bộ môn Krav Maga trong quân ngũ. Quyết định theo đuổi Hình sự.
*23 tuổi: Vừa đủ điều kiện gia nhập FBI, hoạt động tích cực dưới tư cách. Đặc vụ tập sự 1 năm liền.
*24 tuổi-nay: Chính thức trở thành Đặc vụ toàn quyền trẻ tuổi nhất. Trở về Trung Quốc làm nhiệm vụ trọng điểm đầu tiên.
Chap 01
Trần Nhược Hy
Đ-Đừng...cố gắng nữa. //thoi thóp nằm trong vòng tay của Kỳ Hàm//
Tả Kỳ Hàm
Mẹ nó, các người mau gọi cứu thương. //hét lớn//
Nhân Vật Phụ
...: Xe cứu thương đang bị kẹt vì thời tiếc, không thể tới ngay được.
Trần Nhược Hy
Vô ích thôi, em không...qua được. //nắm lấy tay Kỳ Hàm//
Tả Kỳ Hàm
Không đâu, em làm được...đợi một chút nữa thôi. //ôm chặt Nhược Hy, nói với giọng run run//
Nhân Vật Phụ
...: Các người đang làm gì vậy? Còn không mau đuổi theo bọn chúng!!! //hét lớn//
Trần Nhược Hy
Cố chấp quá....Anh vẫn luôn như vậy, Kỳ Hàm...//cười nhẹ//
Tả Kỳ Hàm
Không! Lỗi là do anh, do anh...//rơi nước mắt//
Nhân Vật Phụ
...: Tả Kỳ Hàm! Mau ra chỉ thị tiếp theo! Chúng tôi không thể hành động vô ích!!!
Trần Nhược Hy
Đừng phí thời gian...vì em nữa. Mau đuổi theo...
Tả Kỳ Hàm
Không! Anh sẽ không đi đâu cả!
Trần Nhược Hy
Một mình em phải trả giá là đủ rồi...Quảng đời còn lại, anh hãy tiếp tục sống...Cho cả phần của em nữa. //đưa tay chạm vào má Kỳ Hàm//
Nhân Vật Phụ
...: Xe cứu thương đang trên đường tới! Mọi người tiếp tục tập trung vào nhiệm vụ. Ở đây đã có đội cứu hộ rồi.
Tả Kỳ Hàm
Đừng nói nữa Trần Nhược Hy! Em sẽ không đi đâu hết!//hét lớn//
Trần Nhược Hy
Ngốc...Nếu anh cứ như vậy, em ra đi thật không yên tâm...
Trần Nhược Hy
Sau này...phải cẩn thận hơn...//hơi thở yếu dần//
Trần Nhược Hy
Và...hãy tìm ai đó khác để bảo vệ, nhé?
Trần Nhược Hy
Đời này, em nợ anh...//dần dần nhắm mắt lại//
Trần Nhược Hy
...Kỳ Hàm...//buông lỏng tay//
Tả Kỳ Hàm
Nhược Hy! Nhược Hy! //lay người Nhược Hy//
Trụ Sở Cảnh Sát Bắc Kinh.
Nhân Vật Phụ
...: Hôm nay...cậu không định đi sao?
Câu hỏi khiến Kỳ Hàm giật mình khỏi giấc mộng.
Vương Lỗ Kiệt - Người vừa mới gọi Kỳ Hàm. Ánh mắt luôn mang theo một màn sầu thảm, cụp xuống.
Vương Lỗ Kiệt
Nhanh thật...Đã ba năm trôi qua rồi.
Văn phòng lúc này chỉ có hai người. Lỗ Kiệt nhỏ giọng nói.
Vương Lỗ Kiệt
Giá như hôm đó người đỡ viên đạn là tớ, có lẽ mọi chuyện sẽ tốt hơn...
Lời nói vô tình đó của Lỗ Kiệt đã khiến Kỳ Hàm bị kích động. Đôi mắt đỏ ngâu không một chút khoan dung, Kỳ Hàm liền nắm lấy cổ áo Lỗ Kiệt đang đứng gần đó, gằn giọng:
Tả Kỳ Hàm
Từ giờ đừng bao giờ nhắc lại chuyện này với tôi. Nhất là cậu. Giả tạo!
Cả văn phòng lúc này chỉ còn tiếng thét lớn của Kỳ Hàm. Trước cơn giận của anh, Lỗ Kiệt nghiến răng chịu đựng, cúi đầu. Tất cả chỉ vì sự ra đi của một người con gái.
Cái chết của Trần Nhược Hy 3 năm về trước, chính là cú sốc lớn nhất đối với toàn trụ sở, đặc biệt là tổ Trinh sát.
Từ từ buông tay ra khỏi người Lỗ Kiệt còn đang nhắm nghiền mắt vì sợ, Kỳ Hàm lạnh lùng bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Nhận ra tiếng chân đã ngày một nhỏ dần, như chợt nhớ ra điều gì, Lỗ Kiệt quên cả sợ hãi mà vội vã gọi với theo Kỳ Hàm.
Vương Lỗ Kiệt
Lát nữa chúng ta có một Thiếu úy tới đây. Cậu ấy là đội viên mới của tổ chúng ta, cậu có thể cùng với người trong toàn đội chào đón cậu ấy một chút được chứ?
Kỳ Hàm hoàn toàn bỏ ngoài tai lời Lỗ Kiệt nói, cứ thế đi ra ngoài.
Hôm nay là một ngày mưa tầm tã.
Ngày đầu tiên Trần Nhược Hy tới trụ sở làm việc và cả ngày cô mất đều là những ngày mưa rất lớn, điều này làm Kỳ Hàm không khỏi chạnh lòng.
Đặt bó hoa cúc lên nầm mộ của cô, anh ngồi thụp xuống nền cỏ xanh rờn, ngắm nhìn di ảnh cuối cùng. Sự ra đi đột ngột này, đến giờ anh vẫn chẳng thể nào chấp nhận.
Một lời hứa vẫn mãi tồn tại. Một lời thề suốt bao năm vẫn không thể mài mòn.
Tả Kỳ Hàm tự nhủ rằng sẽ không bao giờ yêu bất cứ một ai khác ngoài cô. Bởi chính Trần Nhược Hy là người đã đánh đổi chính mạng sống của mình để cứu lấy sai lầm trong quá khứ của anh.
Tất cả đều do sự chủ quan của anh, đã khiến cô Trung úy này phải ra đi mãi mãi.
Tả Kỳ Hàm
Ngốc...Thật ngốc...
Mặc kệ mưa lớn trên đầu, Kỳ Hàm vẫn ngồi trước phần mộ của người quá cố mà tự trách chính mình. Nhưng cho dù cứ lặp đi lặp lại những lời trách cứ đó hàng nghìn lần, vạn lần. Trần Nhược Hy vẫn chỉ nhìn anh và mỉm cười trên tấm di ảnh.
Khi Kỳ Hàm trở về trụ sở thì cũng là lúc trời đã về chiều.
Trong văn phòng, có một sự xuất hiện bất ngờ.
Một cậu thanh niên trẻ tuổi đang dọn dẹp bàn làm việc của chính vị Đại tá tổ trưởng đang đứng ngay đằng sau lưng.
Vừa nghe thấy tiếng mở cửa, cậu ta vô tư quay lưng lại, niềm nở nói:
Trần Dịch Hằng
Anh là Tả Kỳ Hàm đúng chứ? Tôi là Trần Dịch Hằng vừa mới được nhận được giấy mời tuyển thẳng từ Học viện Cảnh sát Quốc gia, cũng là cấp dưới mới của anh.
Trần Dịch Hằng
Mong sau này được anh chỉ giáo nhiều hơn!//cúi gập người xuống chào//
Cậu Thiếu uý họ Trần này không chú ý đến biểu hiện sững sờ lạ thường của Tả Kỳ Hàm, vẫn giữ thái độ tươi cười để đáp lại.
Không thể ngừng bàng hoàng. Kỳ Hàm nhìn xuống người đang cúi chào kia.
Cảm giác lạ này? Rốt cuộc là sao?
Tả Kỳ Hàm
Tại sao lại đụng vào bàn làm việc của tôi!? Cả ảnh của Nhược Hy nữa? Tại sao lại có thói quen đụng vào đồ người khác như vậy hả? //quát thẳng vào mặt Dịch Hằng//
Trần Dịch Hằng
//giật mình//
Trần Dịch Hằng
Tôi chỉ là muốn dọn dẹp lại...
Tả Kỳ Hàm
Đủ rồi! Tôi cảnh cáo cậu, từ giờ về sau không được động vào bất cứ thứ gì của tôi, những thứ ở trên bàn làm việc này, rõ chưa?
Dịch Hằng lập tức sợ hãi, hơi thở ngắt quãng, hai vai bất giác run lên. Chưa có ai từng lớn tiếng với cậu như vậy cả.
Trước khi vào trụ sở chính, đã có rất nhiều người cảnh báo với Dịch Hằng rằng nên cẩn thận với người nào đó tên Tả Kỳ Hàm, là cấp trên mới của cậu. Anh ta chính là Tổ trưởng tổ Trinh sát khó tính nhất từ trước đến nay.
Không ngờ hôm nay là ngày đầu tiên gặp mặt mà đã bị anh ta quát vào mặt như vậy.
Dịch Hằng chỉ biết cúi đầu, đôi chân không ngừng run rẩy.
Sau khi nhìn ra sự sợ hãi của Dịch Hằng thì Kỳ Hàm mới không làm quá lên nữa, tức giận quay trở lại bàn làm việc.
Tả Kỳ Hàm
Bây giờ cậu lập tức đi ra ngoài cho tôi. Tôi không muốn nhìn thấy cậu hay bất kỳ ai nữa.
Dịch Hằng nghe vậy thì lập tức chạy ra ngoài.
Khi cánh cửa khép lại, Dịch Hằng vuốt ngực tự trấn an bản thân, mặt bắt đầu nhăn lại vì khó chịu.
Trần Dịch Hằng
Nhược Hy? Là tên người yêu anh ta sao? Có cần phải tức giận vậy không chứ? //bĩu môi//
Trần Dịch Hằng
Mà...cô gái trong ảnh đó rất quen. Có phải mình đã từng gặp rồi không?
Chợt nhớ lại cô gái trong ảnh chỉ nhìn thoáng qua khi lau dọn. Dịch Hằng nảy ra một thắc mắc. Nhưng rồi cũng kết thúc ngay sau đó.
Bởi vì bây giờ cậu cần giải quyết một vấn đề khác khó khăn hơn nhiều.
Đó là làm thế nào để "chung sống" với tên cấp trên khó tính, đáng ghét này từ giờ về sau.
"Có lẽ mình phải giải quyết chuyện này sớm nếu còn muốn sống sót thật lâu ở trụ sở. Trần Dịch Hằng, mày làm được mà."
Tối đó, trời vẫn mưa rất lớn, không có dấu hiệu ngừng lại.
Đã 9 giờ tối và Kỳ Hàm không có ca trực.
Kỳ Hàm đứng dậy khỏi bàn làm việc, chuẩn bị về nhà. Anh lục tìm chìa khoá từ túi quần đến túi áo đều không có.
Cuối cùng anh cũng nhớ ra, anh thở dài bất lực ngồi xuống ghế.
Có lẽ anh để trong túi quần và đã mang đóng đồ đó đến tiệm giặc ủi từ chiều rồi.
Trần Dịch Hằng
Anh gặp chuyện gì sao?
Kỳ Hàm liền ngước lên nhìn khi nghe thấy tiếng nói.
Nhìn Dịch Hằng với gương mặt như chưa có chuyện gì xảy ra kia của cậu thì Kỳ Hàm lại cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu.
Tả Kỳ Hàm
Không có gì, hôm nay tôi có ca trực. //đáp lại với giọng bực bội//
Trần Dịch Hằng
Ủa anh? Tôi nhớ tuần này anh được phân trực chung với tôi mà. Hôm nay không có lịch trực, anh không biết à?
Dịch Hằng hỏi lại, nghĩ là Kỳ Hàm không biết gì về lịch phân trực tuần này.
Nhưng cậu đã lầm, vì Kỳ Hàm chính là người phân công lịch trực và thông báo cho cả phòng.
Đột nhiên bị giáo huấn như vậy, khiến Kỳ Hàm càng thêm khó chịu.
Anh đập bàn đứng lên, tức giận vô cớ với cậu cấp dưới đáng thương.
Trần Dịch Hằng
//giật mình//
Tả Kỳ Hàm
Tôi có làm sao thì liên quan gì đến cậu?
Trần Dịch Hằng
Đồ của anh, chiều nay tôi đã mang đi giặt rồi. Chắc chìa khoá nhà anh vẫn còn ở đó.
Nhìn bộ dạng của Kỳ Hàm là cậu đã biết anh gặp vấn đề gì rồi. Khi còn ở Học viện Cảnh sát, cậu cũng từng mất chìa khoá phòng nhiều lần. Cũng đã lấy cớ trực đêm vì không về được.
Tả Kỳ Hàm
Mau đưa tôi đến đó.
Kỳ Hàm nghe được tung tích chìa khoá của mình thì không lãng phí thêm thời gian mà hỏi Dịch Hằng.
Trần Dịch Hằng
Nhưng trước đó anh phải đi ăn với tôi đã. //không sợ chết đề nghị//
Kỳ Hàm nhất thời bị làm cho bất ngờ.
Chưa từng có ai cả gan mời anh đi ăn trắng trợn như vậy cả, kể cả Vương Lỗ Kiệt, người được cho là thân thiết với anh nhất.
Trần Dịch Hằng
Nếu anh không đi thì tôi sẽ không nói cho anh biết tiệm giặt ủi đó ở đâu. Tôi nói thật đó.
Trần Dịch Hằng
Tại sao lại không?
Dịch Hằng ngang nhiên đáp lại anh, mặc dù trong lòng đang rất sợ trước cơn thịnh nộ của Kỳ Hàm.
Kỳ Hàm thực sự sững sờ trước sự cứng đầu của Dịch Hằng.
Một phần anh cảm thấy lạ vì chưa có ai dám nói chuyện với anh bằng thái độ đó.
Còn một phần vì anh cảm thấy thái độ nói chuyện này quá giống với Trần Nhược Hy, người yêu quá cố của anh. Cũng là thái độ bất chấp, ngang ngược này.
Tả Kỳ Hàm
Tôi nói lại lần cuối, bây giờ cậu có nói không?
Tả Kỳ Hàm
Cậu...! Thôi được, cậu muốn gì ở tôi?
Trần Dịch Hằng
Mời anh đi ăn tối, chỉ vậy thôi.
Tả Kỳ Hàm
Cậu còn dám nghĩ là sẽ mời được tôi?
Trần Dịch Hằng
Vậy anh không muốn lấy chìa khoá hay sao?
Tả Kỳ Hàm
...Được! Bây giờ cậu muốn ăn gì?
Trần Dịch Hằng
Thịt xiên nướng!//cười tươi//
Chap 02
Trần Nhược Hy
Tôi nhớ bữa này là tôi mời mà? Anh đâu cần căng thẳng vậy?
Tả Kỳ Hàm
Không...không có gì.
Trần Nhược Hy
Vậy mà tôi cứ tưởng là anh không thích chứ?
Trần Nhược Hy
À mà...tổ trưởng tên gì thế? Thất lễ quá, đến giờ mới có cơ hội hỏi anh.
Tả Kỳ Hàm
Tôi? Tả Kỳ Hàm.
Trần Nhược Hy
Còn tôi là Trần Nhược Hy. Nào! Để tôi đãi cấp trên một bữa thịt xiên nướng này coi như làm quen.
Trần Nhược Hy
Từ giờ, mong Trung tá Tả chiếu cố Thiếu úy kém cỏi này thật nhiều nhé. //cười tươi//
Tả Kỳ Hàm
Cậu gọi cái này là xe? //nhìn chiếc xe điện trước mắt//
Trần Dịch Hằng
Vâng. Tôi chỉ có vậy thôi. Tôi không giàu như anh mà đi xe xịn. //gật đầu//
Mặc dù Kỳ Hàm chỉ làu bàu trong họng nhưng Dịch Hằng lập tức làu bàu lại nhằm đáp trả thái độ khinh thường ra mặt kia của anh. Lại nghĩ thầm đúng là kẻ nào lắm tiền hẳn cũng đều có suy nghĩ như anh ta.
Lặng lẽ ngắm nhìn Bắc Kinh về đêm khi ngồi đằng sau xe Dịch Hằng, Kỳ Hàm tự tìm một khoảng lặng cho mình.
Có quá nhiều hồi ức bỗng nhiên ùa về.
Tiết trời se lạnh, vẫn còn mưa lất phất, anh lại nhớ về ngày đầu Trần Nhược Hy dẫn anh đi ăn thịt xiên nướng, nhớ những đêm cả hai cùng nhau đi dạo trong mưa.
Anh bất giác nhìn lên cậu cấp dưới đang lái xe phía trước.
Vì sao Trần Dịch Hằng lại có thể giống Trần Nhược Hy đến như vậy? Từ cách nói chuyện, tính tình, rồi lại còn thích ăn thịt xiên nướng. Chưa kể cậu ta cũng đi trên chiếc xe như thế này, đi trên con đường quen thuộc này.
Anh cứ nhìn Dịch Hằng mãi như vậy.
Trần Dịch Hằng
Này anh, mặt tôi dính gì hay sao?
Kỳ Hàm giật mình. Chiếc xe dừng lại trước một tiệm thịt cừu xiên nướng, còn Dịch Hằng thì đang mở to mắt nhìn anh đầy nghi ngờ.
Không nói gì cả, anh bước xuống, lạnh lùng đi vào mặc kệ Dịch Hằng vẫn còn đang ngơ ngác đứng nhìn, hẳn vẫn còn thắc mắc về hành động vừa rồi.
Thật giống, rất giống với cái cảnh mà Nhược Hy mời anh đi ăn 5 năm trước. Anh không ăn gì cả mà chỉ ngắm nhìn cô đang ăn một cách ngon lành. Tối đó, thực sự anh chẳng thể ăn gì cả.
Nhưng giờ đây người ngồi trước mặt anh không phải là Trần Nhược Hy. Mà là Trần Dịch Hằng.
Trần Dịch Hằng
Anh không ăn thật đấy à?
Tả Kỳ Hàm
Tôi muốn hỏi cậu.
Trần Dịch Hằng
Sao? Tôi đã nói là ăn xong rồi đi tìm chìa khóa sau mà? Không đói thì cũng phải để người khác ăn chứ.
Dịch Hằng vẫn hồn nhiên ăn, mặc cho ánh mắt của Kỳ Hàm lúc này là vô cùng nghiêm túc. Bỏ qua thái độ ngang bướng của Dịch Hằng, Kỳ Hàm vào ngay vấn đề chính:
Tả Kỳ Hàm
Tại sao... lại là quán ăn này?
Kỳ Hàm không chút đùa cợt.
Dịch Hằng nghe thấy câu hỏi bèn ngừng ăn lại. Nhìn xung quanh quán ăn một chút, cũng không phải là nhà hàng sang trọng gì. Chỉ là một quán thịt cừu nướng nhỏ nhưng lại trông rất ấm cúng.
Dịch Hằng với lấy một tờ giấy lau qua cái miệng đang dính dầu đi, trả lời như một lẽ hiển nhiên:
Trần Dịch Hằng
Anh không biết à? Đây là quán thịt cừu ngon nhất ở đây đấy. Anh xem, ở đây ông chủ vừa tốt bụng, đồ ăn lại vừa ngon, còn rẻ nữa. Một tín đồ của thịt xiên, tôi đời nào lại bỏ qua nơi này được cơ chứ?
Nói rồi giơ ngón cái lên biểu thị sự tán thưởng, khuyến mãi thêm một nụ cười thật tươi đáp lại tiếng cười lớn của bác chủ quán đang bận rộn nướng thịt ngoài bếp.
Kỳ Hàm không nói gì thêm, chỉ uống một ngụm nước lọc rồi ngồi im. Rồi lại nhìn...
Trần Dịch Hằng
Cái anh này? Nhìn tôi mãi như vậy là sao? Tôi không muốn nói ra đâu nhưng anh lúc này rất bất lịch sự.
Dịch Hằng làm mặt nghiêm túc nhìn Kỳ Hàm.
Trần Dịch Hằng
Yên tâm, tôi sẽ trả chìa khoá cho anh. Không để anh ngủ ngoài đường đâu. Lần sau rút kinh nghiệm.
Tả Kỳ Hàm
Còn có lần sau để cậu tự tiện động vào đồ của tôi?
Kỳ Hàm nói bằng giọng cảnh cáo nhưng hăm dọa lại nhiều hơn.
Dịch Hằng quả nhiên là không hề biết trời cao đất dày, gật gù giả bộ tiếp thu lời chỉ giáo của cấp trên nhưng mồm vẫn còn nhai thịt xiên ngon lành, bỏ ngoài tai những lời Kỳ Hàm vừa nói.
Kỳ Hàm trong lòng giận dữ vô cùng nhưng phải cố kìm nén, vì quả thực lúc này Trần Dịch Hằng quá giống Trần Nhược Hy.
Anh còn phải tự kiểm điểm bản thân mình. Vì tội đã nhớ cô quá nhiều. Vì đã không thể quên đi quá khứ.
Và vì đã lỡ sống lại những thời khắc tưởng chừng như đã vuột mất khỏi tầm tay.
Sau bữa ăn tối không mấy hiệu quả, Dịch Hằng buộc phải đưa anh cấp trên đáng kính đến tiệm giặt ủi để lấy chìa khóa như đã hứa.
May mắn là vẫn chưa đóng cửa. Vừa mở cánh cửa ra, Dịch Hằng liền hồ hởi chạy vào tiệm, nhí nhảnh chào bác chủ tiệm:
Trần Dịch Hằng
Bác Vương, cháu tới rồi đây!
Nhân Vật Phụ
Bác Vương: Suýt chút nữa là bác đóng cửa rồi đấy thằng nhóc may mắn này!//cười xoà//
Trần Dịch Hằng
Hehe, xin lỗi vì đã để bác chờ đến giờ này. Cháu vừa mới ăn tối nên bây giờ mới tới được.
Nhân Vật Phụ
Bác Vương: Còn đây là...?//nhìn Kỳ Hàm//
Trần Dịch Hằng
À đây là cấp trên mới của cháu! Tên là Tả Kỳ Hàm.
Nhân Vật Phụ
Bác Vương: Ra cậu là cấp trên của Dịch Hằng. Lúc mang đồ tới giặt thằng bé có nói về cậu một chút. Cái gì mà...
Trần Dịch Hằng
A! Để cháu vào lấy đồ kẻo trễ. //nhanh chóng ngắt lời bác Vương, rồi đi vào trong//
Tả Kỳ Hàm
//nhếch nhẹ môi//
Có ngốc cũng biết rằng Dịch Hằng ít nhiều gì là cậu đã nói xấu anh.
Nhân Vật Phụ
Bác Vương: Có vẻ thằng nhóc Dịch Hằng quý cháu lắm.
Tả Kỳ Hàm
Bác nói vậy là ý gì?
Nhân Vật Phụ
Bác Vương: Cậu không biết thôi, lúc mang đồ tới đây giặt, Dịch Hằng dặn tôi phải kiểm tra thật kỹ, có đồ gì trong túi phải bỏ ra cất cẩn thận để đến tối nó quay lại lấy. Bình thường thằng bé tới đây giặt đồ của nó cũng chưa bao giờ dặn tôi kĩ như vậy cả.
Tả Kỳ Hàm
Tôi thì không nghĩ vậy đâu.
Bác Vương khẽ cười trước ý phủ định thẳng thừng của Kỳ Hàm, lại nhìn về phía Dịch Hằng đang hớt hải thu dọn mấy bộ đồ còn sót lại của mình.
Tính cách như vậy, có lẽ bác nghĩ nhầm thật rồi.
Hai người này, giống như sinh ra đã định sẵn là tương khắc với nhau vậy.
Sau khi lấy đồ ở tiệm giặt ủi thì Dịch Hằng tiếp tục chở Kỳ Hàm về nhà. Vì xe cậu sắp hết điện rồi, không thể chạy đến sở cảnh sát rồi quay về được.
Trần Dịch Hằng
Anh cũng ở khu chung cư này sao? //bất ngờ//
Tả Kỳ Hàm
Cũng là sao? Lạ lắm à?
Trần Dịch Hằng
Tôi cũng ở đây! Vừa chuyển tới ngày hôm nay.
Dịch Hằng hào hứng kể, quên mất rằng người ngồi bên cạnh cậu đây là một kẻ vô cùng kiêu ngạo. Kỳ Hàm có chút ngạc nhiên, nhưng cũng chỉ thờ ơ đáp lại:
Tả Kỳ Hàm
Vậy thì sao? Đâu đến mức phải ngạc nhiên đến vậy?
Trần Dịch Hằng
Này anh, xác suất để hai người cùng cơ quan mới gặp nhau lần đầu tiên lại phát hiện ra mình và người đó ở chung nhà trọ nó thấp vô cùng đấy ạ. Mấy thứ như vậy, xuất hiện trong phim đến tôi còn thấy vô lý nữa kìa.
Tả Kỳ Hàm
Cảm ơn vì bữa ăn.
Chỉ bằng câu nói cảm ơn cộc lốc mang tính hình thức thôi cũng đủ làm Dịch Hằng ngạc nhiên. Một người khó chịu như vậy lại có thể thốt ra hai chữ cảm ơn? Thật khó tin.
Trần Dịch Hằng
Coi như là bữa ăn làm quen. Dù sao thì... sau này cũng phải nhờ anh chỉ giáo tôi.
Kỳ Hàm dường như không để tâm đến những gì Dịch Hằng vừa đáp lại, vẫn đi thẳng một mạch. Vì anh chẳng phải loại người quá thích gần gũi với một ai. Và vì một ai mà làm điều gì đó.
Tả Kỳ Hàm
Cô ở khu nhà trọ này sao?
Trần Nhược Hy
Vâng, có gì sao?
Tả Kỳ Hàm
Tôi thấy chỗ này khá bất tiện, lại còn vắng vẻ nữa. Cô ở đây một mình có quá nguy hiểm rồi không?
Trần Nhược Hy
Vậy là Trung tá đây không biết rồi. Hơi chật chội một chút nhưng ở đây rất vui. Hàng xóm ở đây rất thú vị và vui tính. Còn nữa, ngắm bình minh ở đây phải nói là vô cùng đẹp!
Tả Kỳ Hàm
Vậy còn hằng ngày cô đều đi làm bằng chiếc xe này sao?
Kỳ Hàm chỉ vào chiếc xe điện nhỏ dựng ở nhà để xe. Nhược Hy chỉ cười xòa rồi vô tư vỗ vỗ vai anh:
Trần Nhược Hy
Vâng, đi xe này hóng mát thích lắm đó! Thích hơn đi xe hơi như của cấp trên nhiều. Cái này tôi dám đảm bảo!
Vừa về phòng, Kỳ Hàm liền ngả lưng xuống ghế sofa.
Lại suy ngẫm về Trần Nhược Hy, anh lại càng cảm thấy nhớ. Vì cô mà anh chuyển về khu nhà trọ ở tận ngoại ô.
Mối tình của anh và Trần Nhược Hy chính là mối tình xóm trọ theo đúng nghĩa. Tất cả những tiến triển tình yêu đều bắt đầu từ đây.
Chính anh còn không tin rằng anh có thể sống ở đây lâu đến vậy. Một nơi vừa chật chội, vừa bất tiện như vậy tại sao anh lại sống được tận 5 năm trời.
Với tình hình tài chính hiện tại, anh hoàn toàn có thể sống ở một nơi khác tiện nghi hơn, an ninh tốt hơn. Nhưng anh không thể. Vì nơi này là nơi duy nhất còn lưu giữ những kỉ niệm còn sót lại về Nhược Hy.
Lưu lại những hồi ức đã đi vào dĩ vãng.
Lại nói về Dịch Hằng, về tới phòng cậu đã nằm phịch xuống giường, miệng không ngừng chửi rủa tên cấp trên họ Tả đáng ghét.
Chuyện là sau khi kiểm tra lại ví tiền, cậu phát hiện ra rằng mình chẳng còn bao nhiêu sau khi trả cho bữa ăn kia, rồi cả tiền giặt ủi. Chỉ còn đủ để trả tiền phòng tháng này và dư lại vài chục ngàn lẻ tẻ.
Đập chăn gối loạn xạ, bao ấm ức cậu đều xả hết vào chiếc gối bông:
Trần Dịch Hằng
Đúng là họa vô đơn chí! Ngày tồi tệ gì chứ không biết!
Đêm đó mưa vẫn rơi, vẫn còn hai con người còn thao thức, với hai tâm trạng đối nghịch.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play