Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

12 Chòm Sao 「 Thanh Xuân Hồi Khúc 」

中文: 夜宴繁华,旧梦重逢: Dạ Yến Phồn Hoa, Cựu Mộng Trùng Phùng

NovelToon
Dưới mái vòm cao vút của nhà thờ cổ kính, ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm rủ xuống, phủ lên toàn bộ không gian một lớp ánh kim sang trọng. Những bức tường được chạm khắc tinh xảo, từng đường nét uốn lượn cầu kỳ, xen lẫn những bức họa tôn giáo trang nghiêm, tạo nên một vẻ đẹp vừa cổ điển vừa xa hoa đến choáng ngợp. Giữa không gian ấy, lối đi dài được trải kín hoa trắng. Những đóa hoa nhỏ kết thành từng cụm dày đặc, trải từ cửa chính đến tận lễ đường, như một dải lụa mềm mại dẫn lối. Sàn gỗ bóng loáng phản chiếu ánh đèn, khiến từng bước chân trở nên rõ ràng và chậm rãi hơn trong cảm nhận của mọi người có mặt. Cô dâu và chú rể cùng bước vào.
NovelToon
Họ đi song song, nhịp bước đồng đều, không nhanh không chậm. Bàn tay đan vào nhau, tự nhiên nhưng chắc chắn. Chiếc váy cưới trắng tinh khôi của cô dâu trải dài phía sau, đuôi váy xòe rộng, lướt nhẹ trên nền sàn, từng lớp vải mềm mại chuyển động theo từng bước đi, tạo nên một cảm giác vừa thanh thoát vừa lộng lẫy. Những chi tiết ren tinh xảo cùng lớp pha lê nhỏ bắt sáng, khiến chiếc váy khẽ lấp lánh dưới ánh đèn, như mang theo một thứ ánh sáng riêng biệt. Bên cạnh cô, chú rể trong bộ vest đen được cắt may hoàn hảo. Từng đường nét gọn gàng, sắc sảo, tôn lên vóc dáng cao ráo và khí chất trầm ổn. Màu đen của bộ vest nổi bật giữa không gian rực rỡ, không phô trương nhưng đủ để thu hút ánh nhìn, tạo nên một sự cân bằng hoàn hảo bên cạnh sắc trắng của cô dâu.
Hai bên lối đi, khách mời ngồi ngay ngắn trên những hàng ghế gỗ dài. Trang phục trang trọng, ánh mắt hướng về phía cặp đôi đang tiến vào. Không gian giữ nguyên sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nhạc vang lên đều đặn, hòa cùng bước chân nhịp nhàng của hai người. Phía trước, lễ đường hiện ra dưới ánh sáng tập trung. Những chi tiết trang trí được sắp đặt tinh tế, hoa trắng phủ kín xung quanh, kết hợp với ánh nến và ánh đèn, tạo nên một trung tâm rực rỡ nhưng vẫn giữ được sự trang nghiêm.
Khi cô dâu và chú rể tiến gần hơn, ánh sáng từ phía trên đổ xuống, bao trùm lấy cả hai. Bóng dáng họ hòa vào không gian rộng lớn, nhưng vẫn nổi bật như điểm nhấn duy nhất. Mọi thứ trong khoảnh khắc ấy dường như được sắp đặt hoàn hảo— từ ánh sáng, hoa, kiến trúc, cho đến từng bước chân. Một khung cảnh sang trọng, hoàn mỹ và tĩnh lặng, nơi tất cả ánh nhìn đều hội tụ vào hai con người đang cùng nhau tiến về phía trước.
NovelToon
Không gian dần lắng lại khi cô dâu và chú rể dừng bước trước lễ đường. Ánh sáng từ trên cao đổ xuống, ôm trọn hai người trong một quầng sáng dịu nhẹ, tách biệt họ khỏi toàn bộ khung cảnh phía sau. Tiếng nhạc chậm rãi hạ xuống, để lại một khoảng tĩnh đủ sâu, khiến từng chuyển động nhỏ cũng trở nên rõ ràng hơn. Họ đứng đối diện nhau.
NovelToon
Khoảng cách rất gần, đủ để nhìn thấy rõ từng chi tiết—từ lớp ren tinh xảo trên tay áo cô dâu, đến đường cắt gọn gàng trên cổ tay áo vest của chú rể. Không còn bước chân, không còn chuyển động dư thừa, chỉ còn lại sự hiện diện của hai con người trong cùng một điểm không gian. Vị chủ lễ đứng phía trước, tay nâng cuốn sách đã cũ, bìa đen trầm, trên đó là biểu tượng thánh giá nhỏ được khắc nổi. Những trang giấy dày mở ra, tiếng lật nhẹ vang lên rất khẽ, nhưng trong không gian yên tĩnh, lại trở nên đặc biệt rõ ràng.
Vị chủ lễ khẽ nâng ánh mắt, giọng nói trầm ổn vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Ông ra hiệu. Chú rể siết nhẹ tay cô dâu, ánh mắt không rời khỏi cô dù chỉ một khoảnh khắc. Anh cất giọng trước.
Hách Kiêu Ngưu
Hách Kiêu Ngưu
Anh, trong khoảnh khắc này, trước tất cả những chứng giám đang hiện diện, nguyện sẽ đứng bên em—không phải chỉ hôm nay, mà là trong tất cả những ngày phía trước.
Giọng anh không cao, cũng không run, nhưng từng chữ đều rõ ràng, nặng và chắc.
Hách Kiêu Ngưu
Hách Kiêu Ngưu
Dù là khi bình yên… hay khi mọi thứ sụp đổ, anh vẫn sẽ là người nắm tay em đầu tiên, và cũng là người không buông tay sau cùng.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua. Cô dâu nhìn anh. Ánh sáng phản chiếu trong đôi mắt cô, lấp lánh nhưng không yếu đuối. Bàn tay đang được nắm lấy khẽ siết lại, như một phản hồi không cần lời. Cô mở lời.
Tôn Anh Ngư
Tôn Anh Ngư
Em, đứng ở đây, không chỉ là lựa chọn hiện tại—mà là chấp nhận cả tương lai.
Giọng cô nhẹ hơn, nhưng không hề mờ nhạt. Ngược lại, từng chữ như được giữ lại trong không gian lâu hơn bình thường.
Tôn Anh Ngư
Tôn Anh Ngư
Dù anh là ai, dù anh sẽ trở thành người như thế nào… em vẫn sẽ là người bước cùng anh đến cuối con đường này.
Ngón tay cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn nơi tay anh, như một cách khẳng định.
Tôn Anh Ngư
Tôn Anh Ngư
Không phải vì mọi thứ dễ dàng… mà là vì em chọn không rời đi.
Không gian im lặng hoàn toàn. Không ai lên tiếng.
Ánh nến hai bên cháy đều, ngọn lửa nhỏ lay động, phản chiếu lên những chi tiết kim loại và pha lê xung quanh, tạo nên những điểm sáng li ti, lấp lánh như những mảnh ký ức đang trôi nổi trong không khí. Cô dâu khẽ nâng tay. Chú rể cũng vậy. Hai bàn tay chạm vào nhau, không vội vàng, không do dự. Ngón tay đan nhẹ, giữ lấy đối phương trong một tư thế tự nhiên nhưng chắc chắn. Lớp vải trắng và sắc đen đối lập đặt cạnh nhau, tạo nên một điểm nhấn rõ rệt giữa khung cảnh thanh khiết.
NovelToon
Chiếc nhẫn được đưa ra. Ánh kim loại lạnh phản chiếu ánh sáng, lấp lánh trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi được đặt vào đúng vị trí. Động tác chậm, chính xác, như một nghi thức đã được định sẵn từ trước, không cần lời nhắc. Không gian vẫn im lặng. Chỉ còn lại tiếng lật trang sách, và hơi thở rất khẽ của những người đang đứng gần nhau nhất. Vị chủ lễ cúi mắt xuống trang sách, giọng đọc trầm và đều bắt đầu vang lên, từng chữ một rơi xuống không gian tĩnh lặng, rõ ràng và không vội.
NovelToon
Khoảnh khắc ấy, mọi ánh nhìn đều hội tụ. Không còn là sự xa hoa của kiến trúc, không còn là ánh đèn hay hoa trắng— mà là hai con người đang đứng trước nhau, trong giây phút bắt đầu nói ra những lời mà từ đây về sau, sẽ không thể thu hồi.
NovelToon
Dưới lễ đường, mười người còn lại đứng thành hai hàng, ánh nhìn không hẹn mà cùng hướng về cặp đôi phía trước. Ánh đèn vàng dịu trải xuống vai áo, phản chiếu lên những gương mặt đã trưởng thành hơn, trầm tĩnh hơn—nhưng trong khoảnh khắc ấy, lại mang theo cùng một nét chững lại rất khẽ. Không ai lên tiếng. Chỉ là một ánh nhìn thoáng qua, một nhịp im lặng kéo dài hơn bình thường—đủ để quá khứ lặng lẽ tràn về.
Họ từng ghét nhau. Là những lần đối đầu không khoan nhượng giữa hai thế giới khác biệt—kỷ luật và tự do, lý trí và cảm xúc. Những buổi tranh cãi gay gắt, những ánh mắt lạnh lùng lướt qua nhau trong hành lang dài, những cái quay lưng dứt khoát như thể không cần tồn tại trong cùng một bầu trời. Khi ấy, mỗi người đều tin rằng đối phương là kiểu người mình sẽ không bao giờ chấp nhận.
Nhưng rồi, thời gian chậm rãi thay đổi tất cả. Từ những lần bất đắc dĩ phải hợp tác, từ những tình huống không thể quay đầu, họ bắt đầu nhìn thấy những điều trước đây mình chưa từng để ý. Một sự kiên định phía sau vẻ ngoài lạnh lùng. Một sự dịu dàng ẩn trong vẻ bất cần. Những khác biệt tưởng như đối lập, lại dần trở thành điểm tựa cho nhau. Có người là người đầu tiên chìa tay ra khi đối phương rơi xuống. Có người là người lặng lẽ đứng phía sau, không nói, nhưng chưa từng rời đi.
Từng chút một, khoảng cách được thu hẹp. Từ không ưa… đến quen thuộc. Từ quen thuộc… đến không thể thiếu. Và rồi, không ai biết chính xác từ khi nào — cảm xúc đã vượt qua ranh giới ban đầu. Những ánh nhìn kéo dài hơn một nhịp. Những lần im lặng không còn gượng gạo. Những cái chạm tay vô tình, nhưng không ai vội buông. Họ đã từng lạc lối trong chính cảm xúc của mình. Từng do dự, từng né tránh, từng tự hỏi liệu có nên bước tiếp hay không. Nhưng cuối cùng, họ vẫn ở lại. Đến tận bây giờ. Dưới ánh đèn của lễ đường, mười người đứng đó —không còn là những sinh viên năm ấy, cũng không còn là những con người từng đối đầu gay gắt. Mỗi người đều đã thay đổi, nhưng lại không ai thực sự rời xa những gì đã bắt đầu từ quá khứ. Ánh mắt họ lướt qua nhau, không cần nói, vẫn hiểu. Một vài người khẽ cong môi, như nhớ lại điều gì đó chỉ mình họ biết. Một vài người vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng ánh nhìn lại mềm đi trong thoáng chốc. Và giữa tất cả những ký ức chồng chéo ấy — họ nhận ra một điều rất rõ ràng. Dù đã đi qua bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu lựa chọn khác nhau, bao nhiêu lần tưởng chừng sẽ mất nhau — họ vẫn đứng ở đây. Cùng một nơi. Cùng một thời điểm. Như thể, thanh xuân năm ấy chưa từng kết thúc.
NovelToon

初年起曲: Sơ niên sở khúc ‹ thượng ›

NovelToon
Buổi sáng đầu thu, ánh nắng còn mang theo chút dịu nhẹ, trải dài trên cổng lớn của Học Viện Cảnh sát Hoa Quốc. Tấm biển đá khắc tên trường đứng sừng sững, nét chữ khắc sâu, sắc cạnh, như chính tinh thần mà nơi này theo đuổi — kỷ luật, nghiêm minh và không khoan nhượng. Bên trong, sân trường rộng lớn đã sớm trở nên nhộn nhịp.
NovelToon
Dòng người nối dài từ cổng chính đến khu vực báo danh, từng hàng sinh viên mới xếp ngay ngắn, dù đông đúc nhưng vẫn giữ được trật tự đáng kinh ngạc. Tiếng bước chân đều đặn, tiếng gọi tên vang lên dứt khoát, xen lẫn âm thanh của giấy tờ được lật mở, tất cả tạo thành một nhịp điệu rõ ràng, gọn gàng — không hỗn loạn, mà là một sự náo nhiệt có kiểm soát. Những tân sinh viên trong bộ trang phục giản dị đứng thành hàng, ánh mắt mang theo nhiều sắc thái khác nhau — có người căng thẳng, có người háo hức, có người lại cố giữ vẻ bình tĩnh. Nhưng dù là cảm xúc nào, tất cả đều bị đặt trong khuôn khổ của sự nghiêm túc. Không ai dám nói chuyện quá lớn, không ai tùy tiện rời hàng. Phía trước, bàn tiếp nhận được bố trí thành từng khu riêng biệt. Các giảng viên và cán bộ đứng sau bàn, đồng phục chỉnh tề, động tác nhanh gọn. Mỗi cái gật đầu, mỗi lời chỉ dẫn đều ngắn gọn, rõ ràng, không thừa một chữ.
“Tiếp theo.” Giọng nói vang lên, không cao nhưng đủ lực, khiến người đứng gần đó lập tức tiến lên một bước. Hồ sơ được nhận, kiểm tra, đóng dấu. Mọi thứ diễn ra chính xác đến gần như máy móc. Xa hơn một chút, trên khoảng sân rộng, một nhóm sinh viên năm trên đang hướng dẫn tân sinh viên di chuyển. Động tác của họ đồng đều, dứt khoát, mang theo sự thành thục đã được rèn luyện qua thời gian. Chỉ cần một ánh mắt, một cái ra hiệu tay, đội hình lập tức điều chỉnh, không cần thêm lời nhắc. Không khí nơi đây không ồn ào theo cách thông thường. Không có tiếng cười đùa tự do, không có sự hỗn loạn của những buổi nhập học thông thường. Thay vào đó là một loại nhộn nhịp rất riêng — gọn gàng, kiểm soát, mang theo áp lực vô hình. Mỗi người bước vào nơi này đều hiểu rõ một điều — Kể từ khoảnh khắc hoàn tất báo danh, họ không còn chỉ là sinh viên. Mà là những người đang bước vào một con đường đã được định hình sẵn, nơi mọi cảm xúc cá nhân đều phải học cách đứng sau trách nhiệm.
NovelToon
Dòng người báo danh dần thưa lại khi mặt trời lên cao hơn, ánh nắng trải dài trên khoảng sân rộng của Học Viện Cảnh sát Hoa Quốc, làm nổi bật những hàng người vẫn còn đang xếp ngay ngắn. Tiếng gọi tên vẫn vang lên đều đặn, nhưng không còn dồn dập như lúc ban đầu. Mọi thứ chậm lại, gọn gàng và trật tự. Ở một bàn tiếp nhận phía trước, Thượng Nhược Thiên đứng thẳng, hai tay đặt nhẹ lên tập hồ sơ vừa hoàn tất. Ánh mắt cô bình tĩnh, không lộ rõ cảm xúc, như thể toàn bộ quá trình vừa rồi chỉ là một bước đi tất yếu, không có gì đáng để dao động. Con dấu cuối cùng được đóng xuống.
Cán bộ tiếp nhận hồ sơ
Cán bộ tiếp nhận hồ sơ
Xong rồi.
Giọng cán bộ ngắn gọn vang lên, đẩy lại bộ hồ sơ về phía cô.
Cán bộ tiếp nhận hồ sơ
Cán bộ tiếp nhận hồ sơ
Đăng ký hoàn tất. Cầm giấy này qua khu ký túc xá nhận phòng.
Nhược Thiên khẽ gật đầu, động tác gọn gàng, không thừa. Cô nhận lại giấy tờ, xoay người rời khỏi hàng, bước chân vẫn giữ nguyên nhịp đều đặn như từ đầu đến giờ. Khoảng sân phía ngoài đã không còn quá đông. Một vài tân sinh viên khác cũng đang di chuyển về cùng một hướng — khu ký túc xá nằm phía sau dãy nhà chính, tách biệt bằng một con đường lát đá kéo dài giữa hai hàng cây cao. Ánh nắng len qua tán lá, rơi xuống mặt đất thành từng mảng sáng tối xen kẽ. Không khí yên tĩnh hơn, nhưng vẫn mang theo một sự nghiêm ngặt vô hình, khiến mỗi bước chân đều tự động trở nên thẳng hàng hơn, chuẩn xác hơn. Khu ký túc xá hiện ra phía trước.
NovelToon
Một dãy nhà cao, kiến trúc đơn giản, vuông vức, không có chi tiết dư thừa. Tường màu xám nhạt, cửa sổ xếp thành hàng đều tăm tắp. Không xa hoa, không mềm mại — chỉ có sự gọn gàng và tính kỷ luật thể hiện rõ ràng qua từng đường nét. Bên trong, hành lang dài và thẳng. Sàn nhà sạch sẽ, ánh đèn trắng phản chiếu nhẹ lên bề mặt nhẵn bóng. Tiếng bước chân vang lên rõ ràng, đều đặn, như bị khuếch đại trong không gian kín. Nhược Thiên dừng lại trước bàn quản lý. Giấy tờ được đưa ra, kiểm tra nhanh chóng.
Quản lý KTX
Quản lý KTX
Phòng 307. Tầng ba.
Chìa khóa được đặt xuống, phát ra một tiếng “cạch” khẽ.
Quản lý KTX
Quản lý KTX
Ba người một phòng. Tên bạn cùng phòng của em khi em vào phòng sẽ biết.
Không có giải thích thêm. Nhược Thiên cầm lấy chìa khóa, xoay người bước về phía cầu thang. Bước chân vẫn giữ nguyên sự ổn định, không vội, không chậm. Tầng ba. Hành lang kéo dài, cửa phòng đánh số theo thứ tự rõ ràng. Ánh sáng trắng trải đều, không có góc khuất. 307.
NovelToon
Cô dừng lại. Chìa khóa tra vào ổ, xoay nhẹ. Cánh cửa mở ra. Bên trong là một không gian gọn gàng, chia thành ba khu rõ rệt. Ba chiếc giường đơn đặt song song, bàn học và tủ cá nhân được bố trí ngay ngắn, không lệch một chút nào. Mọi thứ đều mang cùng một cảm giác — chuẩn xác, ngăn nắp, không có chỗ cho sự tùy tiện.
NovelToon
Hai người đã ở trong phòng. Một người đứng cạnh cửa sổ, ánh sáng chiếu nghiêng qua gương mặt, làm nổi bật đường nét sắc lạnh. Người còn lại ngồi trên giường, cúi đầu kiểm tra đồ đạc, động tác nhanh và dứt khoát. Cánh cửa phía sau khẽ khép lại. Ba người. Một không gian. Và từ khoảnh khắc này — mọi thứ bắt đầu.

初年起曲: Sơ niên sở khúc ‹ hạ ›

NovelToon
Buổi sáng đầu thu, ánh nắng rơi nhẹ xuống khuôn viên rộng mở của Học viện Âm Nhạc Hoa Quốc, len qua những tán cây cao, phủ lên mặt đất những mảng sáng loang lổ như những vệt màu chưa kịp khô. Không khí không gấp gáp, cũng không bị bó buộc — mọi thứ trôi theo một nhịp điệu riêng, chậm rãi nhưng sống động. Khu vực báo danh đặt ngay sảnh lớn. Sinh viên mới không xếp thành hàng quá nghiêm ngặt, mà đứng thành từng nhóm nhỏ. Có người vừa kiểm tra hồ sơ, vừa trò chuyện. Có người kéo vali, bước chân nhẹ nhàng trên sàn đá, hòa vào âm thanh của những bản nhạc vang lên từ các phòng tập gần đó. Một đoạn piano ngân lên, rồi dừng lại giữa chừng. Xa hơn, tiếng violin kéo dài, mỏng và trong.
NovelToon
Những âm thanh rời rạc ấy lại vô tình hòa vào nhau, tạo thành một nền nhạc rất riêng cho buổi sáng nhập học. Giữa dòng người, Tôn Anh Ngư, Ninh Dương và Phùng Mã Cầm đứng cạnh nhau. Họ không cần giới thiệu lại. Ánh mắt chạm nhau, rất tự nhiên, như thể đã quen thuộc từ trước. Không có sự ngượng ngập của lần đầu gặp gỡ, cũng không có khoảng cách. Anh Ngư đứng hơi nghiêng người, một tay giữ quai túi, ánh nhìn lướt qua xung quanh như đang quan sát mọi thứ. Ninh Dương bình tĩnh hơn, cầm hồ sơ trong tay, thỉnh thoảng kiểm tra lại từng trang giấy. Còn Mã Cầm đứng cạnh, tay đặt trên vali, ánh mắt có chút hứng thú, như đang chờ đợi điều gì đó mới mẻ. Dòng người phía trước di chuyển chậm. Từng người tiến lên, hoàn tất thủ tục.
Khi đến lượt, ba người lần lượt bước tới bàn tiếp nhận. Hồ sơ được kiểm tra, tên được đối chiếu, mọi thứ diễn ra trôi chảy, không gấp gáp.
Cán bộ tiếp nhận hồ sơ
Cán bộ tiếp nhận hồ sơ
Được rồi.
Tờ giấy được đưa lại.
Cán bộ tiếp nhận hồ sơ
Cán bộ tiếp nhận hồ sơ
Ký túc xá phía sau khu A. Ba người các em chung một phòng.
Không cần hỏi thêm. Ba người gần như đồng thời quay đi. Con đường dẫn ra khu ký túc xá uốn nhẹ qua một khoảng sân rộng, hai bên là cỏ xanh và những bức tượng nghệ thuật đặt rải rác. Gió thổi qua, mang theo âm thanh nhạc cụ vang lên từ xa, không rõ ràng nhưng đủ để cảm nhận được. Ký túc xá hiện ra phía trước.
NovelToon
Không gian mở, ban công rộng, cửa sổ lớn. Ánh sáng tràn vào bên trong, làm mềm đi mọi đường nét. Hành lang tầng hai yên tĩnh. Ánh đèn vàng trải dài, trên tường treo những bức tranh chưa hoàn thiện, nét vẽ còn dang dở, nhưng lại tạo cảm giác sống động. Phòng 208.
NovelToon
Ba người dừng lại trước cửa. Không ai nói gì. Chỉ là một ánh nhìn thoáng qua — nhẹ, nhưng đủ hiểu. Chìa khóa xoay. Cánh cửa mở ra. Bên trong, không gian rộng vừa đủ. Ba chiếc giường đặt cách nhau, bàn học và giá để nhạc cụ bố trí gọn gàng. Ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, phủ lên căn phòng một lớp sáng dịu.
NovelToon
Không có ai khác. Chỉ có ba người họ. Vali được kéo vào. Đồ đạc được đặt xuống. Không gian nhanh chóng có thêm dấu vết của từng người — một hộp đựng nhạc cụ, một xấp bản nhạc, một cuốn sổ phác thảo.
Trong căn phòng 208, ánh sáng chiều đã dịu lại, rơi qua lớp rèm mỏng thành những vệt vàng nhạt trải trên sàn. Đồ đạc dần ổn định, vali được đóng lại, sách vở và nhạc cụ đã tìm được vị trí của mình. Không gian vốn trống trải ban đầu giờ mang theo dấu vết rõ ràng của ba con người khác nhau. Tôn Anh Ngư ngồi dựa nhẹ vào thành giường, một chân co lên, tay lật qua lại xấp bản nhạc vừa đặt xuống. Ninh Dương kéo ghế lại gần bàn, chỉnh lại chồng giấy tờ cho ngay ngắn. Phùng Mã Cầm thì ngồi trên sàn, tựa lưng vào giường, tay chống phía sau, ánh mắt lướt qua cả hai người còn lại. Không khí yên tĩnh vài giây, rồi tự nhiên tan đi.
Tôn Anh Ngư
Tôn Anh Ngư
Không ngờ chúng ta lại chung phòng với nhau.
Giọng Anh Ngư vang lên trước, không lớn, nhưng đủ để kéo câu chuyện bắt đầu.
Phùng Mã Cẩm
Phùng Mã Cẩm
Cũng không phải trùng hợp hoàn toàn.
Ninh Dương dừng tay, ngẩng lên nhìn hai người kia. Ánh mắt cô bình tĩnh, nhưng không hề xa cách.
Ninh Dương
Ninh Dương
Ít nhất… không phải người lạ.
Anh Ngư khẽ gật đầu, ánh nhìn thoáng qua cửa sổ, nơi ánh sáng đang dần nhạt đi.
Tôn Anh Ngư
Tôn Anh Ngư
Ba năm trước… nếu không gặp nhau lúc đó, chắc cũng không có hôm nay.
Không ai đáp lại ngay. Chỉ là một khoảng lặng rất ngắn, nhưng đủ để gợi lại những ký ức đã từng tồn tại — những ngày đầu, những lần va chạm, những lúc tưởng như sẽ không thể chịu nổi đối phương.
Phùng Mã Cẩm
Phùng Mã Cẩm
Lúc đầu… tôi thật sự không ưa hai người.
Anh Ngư bật cười khẽ.
Tôn Anh Ngư
Tôn Anh Ngư
Không chỉ mình cậu.
Ninh Dương không cười, nhưng khóe môi cũng thoáng động.
Ninh Dương
Ninh Dương
Tôi cũng vậy.
Ba người nhìn nhau. Không cần nói thêm, vẫn hiểu. Những ngày đầu đầy mâu thuẫn, những lần tranh cãi không nhượng bộ, những ánh nhìn lạnh nhạt — tất cả đã từng tồn tại, rõ ràng đến mức không thể phủ nhận. Nhưng rồi, cũng chính những điều đó lại khiến họ dần hiểu nhau hơn. Từ không hợp… đến quen thuộc. Từ quen thuộc… đến ở lại.
Mã Cầm chống tay đứng dậy, bước lại gần cửa sổ, kéo nhẹ rèm sang một bên. Ánh sáng bên ngoài đã chuyển sang sắc hoàng hôn, nhuộm cả không gian một màu trầm ấm.
Phùng Mã Cẩm
Phùng Mã Cẩm
Không biết ... Cậu ấy sao rồi.
Anh Ngư không cần hỏi lại. Cô biết “ cậu ấy ” là ai. Ninh Dương khẽ khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục xếp lại giấy tờ như chưa có gì.
Ninh Dương
Ninh Dương
Chắc cậu ấy cũng báo danh xong rồi.
Mã Cầm lại quay đầu, ánh mắt có chút ý vị.
Phùng Mã Cẩm
Phùng Mã Cẩm
Nhược Thiên… chắc không thay đổi nhiều.
Anh Ngư im lặng vài giây, rồi khẽ nói:
Tôn Anh Ngư
Tôn Anh Ngư
Cậu ấy vốn dĩ đã như vậy.
Ninh Dương không nói gì thêm. Chỉ là động tác tay chậm lại một chút. Ánh sáng ngoài cửa sổ dần tắt, nhưng trong căn phòng, không khí lại trở nên sâu hơn — không phải vì sự im lặng, mà vì một cái tên vừa được nhắc tới. Một người… không ở đây. Nhưng lại đủ để kéo cả ba người cùng nhớ về cùng một điểm. Và cũng là người — mà từ rất lâu trước đó, đã đứng ở một vị trí không dễ thay thế.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play