Kẻ Mù!!Đừng Nhìn Nữa!!/ Văn Minh/
Bản nháp
Trong căn nhà rộng lớn ở ngoại ô cách biệt với ngoài kia ko xa hoa lộng lẫy ko ấm áp mà là sự cô đơn ko động tĩnh đến đáng sợ ngỡ rằng nó đã lẵng quên nhưng ko
Trên chiếc giường lớn trắng tinh ko vết nhăn một dáng người tuy cao ráo nhưng lại rất mảnh mai gương mặt sắc nét làn da trắng nổi bật đôi môi hé hờ đỏ mộng
Rõ ràng rất đẹp nhưng tiếc thay gia đình bị chèn ép phá sản gia đình tan nát sau vụ tai nạn em sống sót nhưng ko tốt đối mắt luôn biết nói biết cười đã bị che đi nó trở nên mù mịt chẵn rõ gì cả
Trời đã sáng em đg hôn mê trong giất ngủ nhưng cứ cảm giác gì đó chẳng thể tả cảm giác như bị theo dõi từng cử chỉ
tuấn Minh-em
Um..*gì vậy cảm giác này kì quá* //mở mắt//
đôi mắt luôn hít mắt nay mở to hai con ngươi to tròn đen láy vô hồn cùng với gương mặt tạo nên sự sự xinh đẹp có phần ngây ngô
bác văn. -hắn
*chết rồi phát hiện rồi*//đứng cạnh giường nhìn em//
bác văn. -hắn
*Giết thì tiếc quá *
Là một mafia ra tay giết người nay bị thù đủa theo chạy trốn vô tình vào ngay căn nhà này bị thương ở chân máu chảy khá nhiều muốn tìm hộp cứu thương nên lên phòng em
tuấn Minh-em
cầu cầu à..ra anh bảo này
cầu cầu
Gâu gâu gâu /sủa lớn/
tuấn Minh-em
Nào biết ồn ko
tuấn Minh-em
Nào đi ăn sáng thôi
bác văn. -hắn
*ko nhìn thấy à*//vẩy tay trước mặt em//
tuấn Minh-em
hửm... gì vậy
tuấn Minh-em
*anh ta bị thương ở chân*
tuấn Minh-em
*hình như ko thấy hộp cứu thương thì phải*
tuấn Minh-em
//lấy hộp cứu thương để bàn//
bác văn. -hắn
"hên trời"//xử lý vết thương//
tuấn Minh-em
//cười//*làm đồ ăn sáng*
Em làm đồ ăn sáng cố tình làm nhiều
bác văn. -hắn
"có một mình mà làm cho lắm"//ăn//
tuấn Minh-em
Cầu cầu à ăn ngon ko nào
cầu cầu
gâu //bị văn doạ sợ//
bác văn. -hắn
//trừng mắt//"mày thử sủa tao xem"
tuấn Minh-em
Haha cầu cầu ta đi dạo đc ko
bác văn. -hắn
Mù mà cũng đi à.,.//vội bịt miệng//
tuấn Minh-em
Hả... vậy ko đi nữa ta đi làm đồ ngọt ha
bác văn. -hắn
"cũng biết làm bánh"
tuấn Minh-em
La la la lá ta khấy đều bánh thơm bánh ngọn la la
tuấn Minh-em
Aaaa....oi trời //bỏng tay//
bác văn. -hắn
//ko hay biết//
tuấn Minh-em
//đặt bánh xuống//
bác văn. -hắn
"gì đây bỏng à"
tuấn Minh-em
Phù phù //thổi vào tay//
bác văn. -hắn
"tsk... Hậu đậu"
Bản nháp
Ngày tháng trôi qua như gió. đêm thì nằm ngủ ở sopha sáng ăn rồi nằm xem phim chiều ra xích đu trong em trồng hoa mò đi mò lại cả buổi chiều chỉ một cây hoa
tuấn Minh-em
cầu cầu à hôm nay anh mua ít đồ em ở nhà nhá //đi vào phòng mở két sắt//
bác văn. -hắn
"ồ cũng đc đấy chứ"
tuấn Minh-em
Hừm lấy đại đi
bác văn. -hắn
"hôm nay đi ên đi ông đây lười"
tuấn Minh-em
//lấy gậy đi đường rồi đi//
bác văn. -hắn
ưm một giấc ngủ tuyệt vời từ trước đến nay
bác văn. -hắn
Giờ này chưa về //đứng ở cửa//
bác văn. -hắn
Má bị gì trời
bác văn. -hắn
trời trời nam mô a Di Đà Lạt//niệm//
bác văn. -hắn
//chuẩn bị đi tìm em thì//
tuấn Minh-em
Aaaa ....tha tui đi //nước mắt giàn giụa tay cầm theo nhiều đồ//
Theo sau là hai tên đg nhàng nhã đi theo sau
:1 nào nhóc con đừng chạy tốn sức
:2 chăm sóc anh một đêm thôi đảm bảo em sẽ thik
tuấn Minh-em
//vấp ngã//ko ko....đừng..tha tui đi //khóc hết hơi//
bác văn. -hắn
Tsk... DM đi trầu ông bà là vừa //rút dao râm cắt lưỡi hai tên đó//
tuấn Minh-em
Hic..hic //chân chảy máu nằm dưới đất//
bác văn. -hắn
//chuẩn bị kết liễu hai tên//
tuấn Minh-em
cầu cầu ơi em đâu rồi hic..hic đừng bỏ anh
bác văn. -hắn
"đừng để tao gặp lại chúng bay"
tuấn Minh-em
hic..hic //xử lý//
bác văn. -hắn
"hậu đậu gì dữ vậy trời"//khó chịu trong lòng//
Xử lý vết thương xong em cũng đi tắm nhưng vì bị thương đi rất khó khăn nên hắn phải theo trông kẻo té hắn chẳng biết đc
tuấn Minh-em
//mò mẫm lấy quần áo và đi tắm//
bác văn. -hắn
//theo sau//
Hắn đứng gây cửa nhìn vào bao quát tất cả hắn nhìn em khó khăn chuẩn bị nước ko lâu sau hơi nước mù mịt bay lên để nhìn rõ em hắn đã góc gần buồn tắm để canh
tuấn Minh-em
//động tác cởi áo dừng lại//.......
bác văn. -hắn
"sao vậy trời"
tuấn Minh-em
//nhìn thẳng về phía hắn đứng mắm máy môi//...anh...anh đừng nhìn có được ko... vì ánh mắt anh qua nóng bỏng rồi...
bác văn. -hắn
HẢ..//cả kinh hét lớn//
tuấn Minh-em
//giật mình té xuống nền gạch//
bác văn. -hắn
ấy ko phải cậu ko thấy à
tuấn Minh-em
đúng là không thể nhìn thấy nhưng chỉ là mờ thôi với giác quan của tui nhạy bén nên là biết
bác văn. -hắn
Cậu biết tui từ lâu rồi
tuấn Minh-em
Um.... này.. này anh đừng đi có đc ko tui ko muốn một mình //rưng rưng//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play