Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bạn Cùng Bàn Số 7 ( Bắc Khang-0711 )

1. Phía Bên Kia Đường Kẻ Phấn

Tiếng trống trường vang lên giòn giã, báo hiệu một năm học mới bắt đầu. Trong căn phòng 12A9, không khí náo nhiệt của buổi nhận lớp nhanh chóng bị dập tắt bởi màn phân chia chỗ ngồi đầy "định mệnh" từ giáo viên chủ nhiệm.
Đình Bắc cậu học sinh với mái tóc hơi rối, nụ cười nửa miệng lúc nào cũng chực chờ bày trò uể oải kéo chiếc cặp thâm thấp ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ. Chưa kịp tận hưởng làn gió mát, cậu đã khựng lại khi thấy "đối tác" của mình Văn Khang học sinh giỏi của lớp
Khang là kiểu người trái ngược hoàn toàn với Bắc. Áo dài phẳng phiu, cặp sách ngăn nắp, và trên hết, cô là lớp trưởng với danh hiệu "thanh niên nghiêm túc" nhất khối.
Bắc tặc lưỡi, lầm bầm:
Bắc
Bắc
Phen này tiêu đời tự do của mình rồi
Không để Khang kịp đặt quyển sổ tay xuống, Bắc đã nhanh tay rút trong túi ra một cây bút xóa. Cậu đặt thước kẻ, gồng mình vạch một đường thẳng tắp, trắng xóa chia đôi chiếc bàn gỗ thành hai phần bằng nhau. Tiếng ngòi bút xóa rít trên mặt bàn nghe "rột rột" đầy thách thức.
Cất bút vào túi với vẻ đắc ý, Bắc khoanh tay trước ngực, hất hàm nói
Bắc
Bắc
Này lớp trưởng, luật hoa quả đã được thiết lập. Bên này là lãnh thổ của tôi, bên kia là của cậu . Tuyệt đối không được lấn tuyến. Một cây bút, một khuỷu tay hay thậm chí một sợi tóc xâm phạm... là phạt!
Khang dừng mọi động tác. Cậu nhìn đường kẻ trắng còn chưa kịp khô, rồi ngước lên nhìn khuôn mặt đang vênh váo của Bắc. Không một lời cãi vã, không một tiếng phàn nàn, Khang chỉ khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt bình thản đến lạ lùng.
Cậu thong thả mở cặp, lấy ra một chồng sách bài tập dày cộp, từ Toán, Lý, Hóa đến cuốn từ điển Anh văn nặng trịch. Khang xếp chúng thành một hàng rào sừng sững ngay sát mép đường kẻ trắng của Bắc. "Vạn lý trường thành" bằng giấy này không chỉ che khuất tầm mắt của Bắc mà còn tạo ra một áp lực vô hình từ phía "phòng tuyến" học thuật.
Khang nhẹ nhàng nói, giọng đều đều nhưng đầy uy lực:
Khang
Khang
Được thôi. Nhưng nhắc trước, bên này là khu vực tập trung cao độ. Nếu "phía bên kia chiến tuyến" có dấu hiệu gây ồn hoặc làm ảnh hưởng đến việc tiếp thu kiến thức, tôi sẽ báo cáo trực tiếp với thầy chủ nhiệm. Đó là hình phạt của tôi.
Bắc há hốc mồm. Cậu định dùng đường kẻ để "giăng bẫy" cậu bạn, ai ngờ lại tự nhốt mình vào một không gian hẹp giữa bức tường sách và cửa sổ. Nhìn chồng sách cao ngất ngưởng, Bắc chỉ biết ngậm ngùi cầm cây bút bi lên xoay xoay, lòng thầm nghĩ: "Trận chiến này... xem ra còn dài."
Bên ngoài cửa sổ, nắng sớm bắt đầu nhảy múa trên đường kẻ trắng chưa khô, đánh dấu ngày đầu tiên của đôi bạn cùng bàn không ai nhường ai.
✂️
Nhớ tuii hongg drop 3 bộ kia tập trung bộ này
Định thi hsg xong viết mà lười làm bộ mới lun

2. Bí mật dưới ngăn bàn

Tiết học Lịch sử vào một buổi chiều thứ Ba oi ả bỗng trở nên căng thẳng tột độ khi cô giáo gõ thước lên bảng, giọng đanh thép
Giáo viên
Giáo viên
Cả lớp cất hết sách vở vào ngăn bàn. Chúng ta kiểm tra 15 phút về các mốc thời gian của chiến dịch Điện Biên Phủ.
Bắc chết lặng. Tối qua cậu mải mê thức đêm xem lại highlights trận đấu của câu lạc bộ Công An Hà Nội nên chữ nghĩa đã sớm "bay màu" sạch sẽ. Trong khi cả lớp bắt đầu cắm cúi viết, Bắc chỉ biết nhìn tờ giấy trắng tinh khôi như tâm hồn mình lúc này, mồ hôi rịn ra trên trán.
Cậu liếc sang "Vạn lý trường thành" sách vở của Khang. Cô nàng lớp trưởng đang viết thoăn thoắt, nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát. Bắc khẽ huých khuỷu tay vào chồng sách, miệng thì thào không ra hơi
Bắc
Bắc
Khang... cứu tôi... một lần thôi... sau này cậu bảo gì tôi cũng nghe
Khang không ngước mắt lên, nhưng Bắc thấy bàn tay trái của cậu khẽ cử động. Chậm rãi và cực kỳ chuyên nghiệp, cậu dùng ngón tay đẩy nhẹ cuốn vở ghi chép mở sẵn trang cần thiết xuống dưới ngăn bàn, sát về phía Bắc
Bắc như người sắp chìm vớt được cọc. Cậu giả vờ cúi xuống nhặt bút rồi nhanh như cắt "copy" lại các mốc thời gian vào tờ giấy thi của mình. Tim cậu đập thình thịch, vừa sợ cô giáo phát hiện, vừa ngỡ ngàng trước sự "phạm luật" đầy bất ngờ của cậu bạn cùng bàn gương mẫu
Tan học, khi ánh nắng chiều nhuộm vàng sân trường, Bắc đang hí hửng định chuồn sớm thì một bàn tay mảnh khảnh giữ chặt quai cặp cậu lại.
Khang
Khang
Của cậu đây
Khang chìa ra một tờ giấy nhỏ được gấp vuông vức.
Bắc mở ra, bên trong là dòng chữ ngay ngắn: "Phí giải cứu: 10 cây kem dâu. Trả dần từ hôm nay. Ký tên: Lớp trưởng."
Bắc há hốc mồm
Bắc
Bắc
10 cây? Cậu là lớp trưởng hay là... trùm cho vay nặng lãi vậy?
Khang chỉ mỉm cười đầy ẩn ý rồi bước đi trước
Khang
Khang
Không muốn thì lần sau tôi báo cáo cô nhé?
Thế là, thay vì ra sân bóng, Bắc lủi thủi đi theo Khang ra cổng trường. Nhưng lạ thay, cậu chẳng thấy bực mình chút nào. Ngồi trên ghế đá, nhìn Khang ăn kem một cách ngon lành, Bắc bỗng thấy cậu bạn này không còn đáng ghét như cái đường kẻ trắng kia nữa.
Những ngày sau đó, giờ Văn bỗng trở nên thú vị lạ kỳ. Không còn là những tiết học buồn ngủ, vì dưới ngăn bàn luôn có những mẩu giấy nhỏ "bay" qua lại
Bắc
Bắc
Cậu thấy bài thơ này có sến quá không?
Khang
Khang
Tập trung nghe giảng đi, không tôi thu lại 10 cây kem bây giờ!
Những mẩu giấy ấy, tuy ngắn ngủi và đầy những lời châm chọc, nhưng lại là những hạt mầm đầu tiên của một thứ tình cảm chưa gọi tên, âm thầm lớn lên ngay bên dưới đường kẻ trắng lạnh lùng ngày nào

3. Cơn mưa rào và chiếc ô bỏ quên

Tiếng trống tan trường vừa dứt cũng là lúc bầu trời sầm sì đổ sụp xuống một cơn mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng hạt đập liên hồi vào mái tôn, tạo nên một bản nhạc ồn ã bao trùm khắp hành lang
Khang đứng ở sảnh chính, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Cậu lục tung chiếc cặp sách, rồi khẽ thở dài khi nhận ra mình đã bỏ quên chiếc ô ở nhà vì sáng nay trời còn nắng gắt. "Vạn lý trường thành" sách vở của lớp trưởng hôm nay bỗng trở nên nặng nề hơn khi chủ nhân của nó đang bị mắc kẹt.
Bắc từ phía sau lững thững bước tới, tay đút túi quần, vai khoác hờ chiếc cặp. Cậu liếc thấy vẻ mặt lúng túng của Khang thì thừa biết chuyện gì đang xảy ra. Thực ra, trong ngăn ngoài cùng của cặp Bắc, chiếc ô xanh gấp gọn vẫn nằm im lìm ở đó.
Bắc tiến lại gần, giả vờ ngó nghiêng trời đất rồi tặc lưỡi
Bắc
Bắc
Cậu cũng quên ô à? Chán thế, tôi cũng quên béng mất. Sáng thấy nắng quá nên chủ quan.
An quay sang, ánh mắt nghi ngờ
Khang
Khang
Một người "nhiều chiêu" như cậu mà cũng quên à?
Bắc gãi đầu, cười hì hì rồi nhanh chóng cởi chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình của mình ra. Cậu giơ cao chiếc áo, tạo thành một mái che dã chiến:
Bắc
Bắc
Giờ đứng đây đợi thì đến tối mất. Hay là... mình ra trạm xe buýt đi? Tôi che cho, đảm bảo cậu chỉ ướt một nửa, còn tôi ướt... chín mươi phần trăm.
Khang nhìn màn mưa trắng xóa, rồi nhìn chiếc áo khoác trên tay Bắc. Cậu khẽ gật đầu, nép sát vào người Bắc dưới tấm "mái che" vải mỏng manh
Hai bóng người nhỏ bé lao vút vào màn mưa. Tiếng chân giậm xuống nước tung tóe hòa cùng tiếng cười khẽ của Khang. Bắc cố tình nghiêng hẳn chiếc áo về phía cậu bạn, mặc cho vai trái của mình thấm đẫm nước mưa lạnh buốt. Ở khoảng cách gần đến mức có thể nghe thấy nhịp tim hơi dồn dập, Bắc ngửi thấy mùi hương xà phòng nhè nhẹ từ tóc Khang, một mùi hương dễ chịu hơn bất kỳ trận bóng thắng lợi nào.
Chỉ mất vài phút để chạy đến trạm xe buýt, nhưng với Bắc, đoạn đường đó dường như dài hơn và chậm lại. Khi đã đứng dưới mái hiên an toàn, Khang vội vàng lấy khăn giấy đưa cho Bắc
Khang
Khang
Cậu ướt hết một bên vai rồi kìa. Đã bảo là tôi che cùng mà cứ nghiêng sang hết thế làm gì
Bắc vừa vắt nước ở vạt áo vừa cười lém lỉnh:
Bắc
Bắc
Tại người tôi to, che kiểu gì chẳng ướt. Cậu mà ốm thì ai giảng bài cho tôi trả nợ mấy cây kem?
Khi xe buýt của Khang tới, cậu bước lên xe rồi vẫy tay chào Bắc qua ô cửa kính mờ hơi nước. Bắc đứng lại, đợi chiếc xe khuất hẳn mới từ từ mở khóa cặp, lấy chiếc ô xanh vẫn còn khô ráo ra
Cậu bật ô, thong thả bước đi trong mưa, môi khẽ huýt sáo một giai điệu không tên. Ướt một bên vai nhưng trong lòng Bắc lại thấy ấm áp lạ kỳ. Hóa ra, nói dối đôi khi cũng không tệ, nếu mục đích của nó là để được cùng ai đó chạy qua một cơn mưa rào

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play