Ánh Sáng Nơi Vực Thẳm | ݁ ˖Ი𐑼⋆ Mason X Congbજ⁀
Chương 1: Yêu Thầm? - [chương giới thiệu]
Unicorn (tg1)
Helluu, toi là tg thứ nhấtt
Haru Haru (tg2)
Ầu dzia, xin tự gth tên chụy là simmy-
Haru Haru (tg2)
Ủa...mềnh xloi 😔
Unicorn (tg1)
È hemm, đây là tác phẩm đầu tay của 2 bọn tớ, mong các cậu ủng hộ và góp ý ạ
Haru Haru (tg2)
Lưu ý: Truyện ngược, không có H+, happy ending
Unicorn (tg1)
Tự nhiên nghiêm túc ngang v má 😔
Unicorn (tg1)
Chương này toi vt trcc
Haru Haru (tg2)
nobody cares....
Yêu thầm là một vở kịch câm. Trong vở kịch ấy, nhân vật chính - người đang yêu phải tự mình cảm nhận, tự mình giấu kín va tự mình chịu đựng những xúc cảm vừa ngọt ngào, vừa day dứt. Không có lời tỏ tình nào, không có sự hồi đáp, tất cả chỉ là những ánh nhìn vội vã, những khoảnh khắc lặng im nhưng lại chứa đựng biết bao ý nghĩa.
Yêu thầm cũng là vở kịch độc thoại - nơi trái tin tự đối thoại với chính mình. Người yêu thầm tự dựng lên những câu chuyện, tự tưởng tượng về những khả năng rồi lại tự mình dập tắt hy vọng. Những câu hỏi không lời đáp như: "Liệu người ấy có biết?", "Liệu mình có nên nói ra?" cứ lặp đi lặp lại, tạo nên một dòng độc thoại nội tâm dai dẳng. Ở đây, xung đột không nằm giữa các nhân vật, mà còn nằm ngay trong chính tâm hồn người rơi vào lưới tình - giữa khát khao được bày tỏ và nỗi sợ bị từ chối.
Chính vì thế, yêu thầm mang vẻ đẹp ở sự kín đáo, ở chiều sâu nội tâm và cả ở những tiếc nuối không thể gọi tên. Thế nhưng, đằng sau vẻ đẹp ấy cũng là một nỗi buồn rất thật. Cái đau của yêu thầm không nằm ở khoảnh khắc bị từ chối, mà ở việc không bao giờ có cơ hội để bị từ chối. Nó là một cánh cửa chưa từng mở, nên cũng không bao giờ được phép khép lại. Người ta mắc kẹt giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa muốn buông và không nỡ buông, để rồi mỗi ngày trôi qua là một lần tự bào mòn chính mình.
Tình yêu là sự đồng điệu của hai tâm hồn, nhưng em - Nguyễn Thành Công chính thức bước vào câu chuyện mà một người đơn phương, một người cảm nhận, một người cất giữ và lặng lẽ mang theo suốt cả thanh xuân - một câu chuyện không theo suốt cả thanh xuân - một câu chuyện không hồi kết với anh - Nguyễn Xuân Bách. Những kỷ niệm tuổi trẻ ấy, trôi qua tưởng chừng rất đỗi bình thường, lại tồn tại 2 con người ở 2 thế giới hoàn toàn khác biệt.
Công – là một học sinh nghèo, quen với những buổi chiều tan học vội vã để kịp về phụ giúp gia đình. Cuộc sống của cậu không chỉ thiếu thốn về vật chất mà còn đầy những vết thương vô hình. Những trận đòn sau cánh cửa đóng kín, những lời mỉa mai, xô đẩy nơi hành lang trường học đã trở thành một phần quen thuộc đến đáng sợ. Cậu sống lặng lẽ, thu mình như một chiếc bóng, ít nói, ít cười, dường như đã quen với việc bị lãng quên giữa đám đông.
Trái ngược hoàn toàn với cậu là Bách – chàng trai nổi bật như ánh nánhg giữa sân trường. Là dân thể thao, cậu ấy sở hữu vẻ ngoài cuốn hút, vóc dáng khỏe khoắn và nụ cười dễ khiếnn người khác rung động. Mỗi lần xuất hiện trên sân bóng, cậu luôn là tâm điểm của mọi ánh nhìn, được bạn bè yêu mến, đặc biệt là các nữ sinh. Ở cậu toát lên một sự tự tin, phóng khoáng – thứ mà Công dường như chưa từng có được
Hai con người, hai cuộc sống, hai thế giới tưởng chừng không bao giờ giao nhau. Thế nhưng, chính từ khoảng cách ấy, một thứ tình cảm âm thầm đã nảy nở. Công đem lòng yêu Bách – một tình yêu không lời, không dám chạm tới, chỉ có thể lặng lẽ giấu kín nơi đáy lòng, như một bí mật mà cậu biết sẽ không bao giờ được đáp lại. Tình cảm của em dành cho anh không đến từ một khoảnh khắc bùng nổ, mà là sự tích tụ của những điều rất nhỏ – nhỏ đến mức có lẽ chỉ mình em nhận ra.
Có thể, đó là lần đầu tiên Bách vô tình giúp cậu nhặt lại tập vở bị rơi giữa hành lang, khi những người khác chỉ đứng nhìn rồi cười cợt. Một hành động đơn giản, thậm chí anh có lẽ cũng chẳng nhớ, nhưng với em, đó lại là lần hiếm hoi em được đối xử như một con người bình thường, không phải là đối tượng để chế giễu hay trút giận.
Cũng có thể, em thích anh vì ở anh có tất cả những gì em chưa từng có: sự tự tin, ánh sáng, và cả cảm giác được mọi người công nhận. Nhìn Bách chạy trên sân thể thao, cười nói giữa đám đông, Công không chỉ rung động mà còn cảm thấy như đang nhìn thấy một thế giới khác – một thế giới mà cậu không thuộc về, nhưng lại khao khát được chạm tới.
Nhưng sâu xa hơn, có lẽ em thích anh vì một lý do rất đơn giản: anh chưa từng làm tổn thương cậu. Trong một cuộc sống đầy những vết xước, chỉ cần một người không khiến mình đau thêm, cũng đủ để trở thành ngoại lệ. Và từ “ngoại lệ” ấy, tình cảm dần lớn lên lúc nào không hay. Đó không phải là một tình yêu ồn ào, mà là thứ cảm xúc lặng lẽ, mong manh – như cách em đứng từ xa nhìn anh, biết rõ khoảng cách giữa họ là rất lớn, nhưng vẫn không thể ngăn trái tim mình rung động.
𝜗𝜚________________જ⁀➴ ♡_______________𝜗𝜚
Unicorn (tg1)
Chương giới thiệu nên kh có đoạn chat ạ 😭
Unicorn (tg1)
Mỏi tay vi ci eoo
Unicorn (tg1)
1050 chữ roii
Unicorn (tg1)
Bái bai, hẹn gặp ở chương sau nhó
Haru Haru (tg2)
Chương sau là t mà 😡
Unicorn (tg1)
Uả...mềnh xl
Chương 2: Bánh Răng Số Phận [Phần 1]
Haru Haru (tg2)
Lô các con vkk
Haru Haru (tg2)
Vào luôn nhé, a kbt nói j 😞
Khi anh tỏa sáng giữa đám đông, em lại lặng lẽ tồn tại ở một góc khuất- nơi ánh sáng không chiếu tới, chỉ có ánh nhìn khinh miệt và chính ở nơi ấy mọi chuyện bắt đầu.
Chiều hôm ấy, sân trường gần như trống rỗng. Tiếng trống tan học từ lâu đã tắt, chỉ còn lại vài âm thanh rời rạc của những bước chân vội vàng xa dần. Dãy nhà phía sau — nơi ít người qua lại— chìm trong ánh hoàng hôn nhợt nhạt. Những ô cửa kính cũ kĩ phản chiếu ánh sáng vàng úa, tạo thành những mảng loang lổ trên nền gạch lạnh.
Công rảo bước chạy nhanh, đầu cúi thấp, như thể chỉ cần đi đủ nhanh thì sẽ tránh được điều gì đó. Nhưng...
Bước chân em khựng lại. Không cần quay đầu, em cũng biết là ai
Từ phía sau, tiếng giày kéo lê trên nền gạch vang lên, chậm rãi nhưng cố ý. Ba bốn người tản ra, chặn hết lối đi. Một đứa chống tay lên tuờng, ép em lùi vào góc khuất giữa hai dãy lớp
Giọng nói cợt nhả vang lên, nhưng em vẫn không trả lời. Bỗng nhiên một lực bàn tay túm lấy cổ áo em rồi kéo mạnh
Em bị ép ngẩng mặt lên. Ánh mắt run rẩy chạm phải những khuôn mặt quen thuộc— quen đến mức chỉ cần nghe giọng nói thôi cũng khiến trái tim em co thắt lại
Nguyễn Thành Công
T-tớ....không có...
Giọng em nhỏ đến mức gần như không tồn tại. Một khoảng lặng kéo dài-" CHÁT! ". Âm thanh vang lên khô khốc. Đầu em lệch sang một bên. Tai em ù đi, mọi thứ truớc mắt em như nhòe lại
Tên kia cười nhạt, tiếng cười xen lẫn sự coi thuờng đối với em.
NVP1
Mày nghĩ tụi tao là ai?
Cặp xách bị giật khỏi vai em, ném mạnh xuống đất. Khóa kéo bị kéo toạc, sách vở văng ra, trượt trên nền gạch đầy bụi bẩn.
Em cúi xuống, đầu gối chạm đất lạnh buốt, bàn tay run run nhặt từng quyển vở, từng tờ giấy nhàu nát
NVP 2
Làm cái đéo gì mà chậm vậy? //đá nhẹ vào tay em//
Tiếng bật cười vang lên rỗng tuếch. Em cắn chặt môi, máu tanh tan nơi đầu lưỡi
NVP 2
Hahaa, nhìn nó kìa, rụt rè như một con chó //giọng nói đầy khinh miệt//
Nguyễn Thành Công
//tay siết chặt, kìm nén những giọt nước mắt//
Một bàn chân đạp lên quyển vở em vừa nhặt, cố tình chà mạnh
NVP1
Muốn lấy lại không thằng ngu?
Nhỏ Công mà ngu chắc mày cỡ thiểu năng không có não ^^
Em khựng lại, bàn tay dừng giữa không trung. Em do dự, nhưng rồi em lại cảm thấy lòng tự tôn cũng chẳng quan trọng nữa. Với em, học tập là con đường duy nhất để thoát khỏi thực tại ngột ngạt. Em tin vào tri thức - vì nó công bằng, nó sẽ không đánh đập em, cười nhạo em như cách mà những người đáng lẽ phải yêu thương em đã từng làm.
Nguyễn Thành Công
//quỳ xụp xuống//
Nguyễn Thành Công
Làm ơn...cho tớ xin lại quyển vở //giọng em khàn đi//
Những tiếng cười nhạo vào tai đầy méo mó, chói gắt. Không gian như bóp nghẹt lấy em. Ánh hoàng hôn giờ đây không còn ấm áp, mà trở nên lạnh lẽo, đáng sợ. Mưa rơi xuống mái hiên, vang lên những tiếng lộp cộp, kẽo kẹt như những khúc mắc đắng lòng của em.
NVP 2
Hahhaa!! Thằng ngu, tao bảo cái đéo gì nó cũng nghe
Lại một cú đạp mạnh, đạp vào lòng tự tôn, đạp vào màn mưa tăm tối, cũng đạp vào tấm thân gầy gò chằng chịt vết thương ấy.
Ở đầu hành lang, một bóng người lướt qua, đã chứng kiến tất cả....
_______𓇼 ⋆。˚ 𓆝⋆。˚ 𓇼_______
Haru Haru (tg2)
Viết vậy là ai cx đoán đc ng đó là ai roài đk?
Haru Haru (tg2)
Thực sự là ngồi vt thôi cx thấy muốn đấm mấy thk kia 😡
Haru Haru (tg2)
Hay khôn, hay thì khen tg2 cute xinh gái trầm tính lạnh lùng tổn tày nạnh nùng đẹp trai đuy 😉
Haru Haru (tg2)
âu kèy, bái bài các bbi
Chương 3: Bánh Răng Số Phận [Phần 2]
Ở đầu hành lang, Bách đứng đó, không rõ từ lúc nào. Có lẽ là ngay từ khi em bị dồn vào góc, khi những tiếng cười vang lên chói tai, khi bóng người chồng chéo lên nhau dưới ánh hoàng hôn nhạt dần.
Nguyễn Xuân Bách
? "cậu ấy...."
Nguyễn Xuân Bách
Trông khá quen...
Anh đứng lại một chút, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại rồi bước tiếp. Chuyện như thế này… không phải lần đầu anh thấy. Ở một ngôi trường đông người, những góc khuất như thế luôn tồn tại. Và phần lớn mọi người đều chọn cách không can thiệp. Anh cũng nghĩ bản thân không cần phải xen vào để chuốc lấy rắc rối làm gì.
Bước chân anh vẫn đều đặn, tưởng như sẽ đi thẳng qua. Nhưng không hiểu sao, bước chân anh như nặng trĩu, không nhấc nổi
Phia sau lại vangg lên những tiếng đánh đập chói tai. Hình ảnh bóng lưng mờ nhạt cúi xuống nhặt từng quyển sách bỗng hiện lên trong đầu anh. Anh dừng hẳn, không quay đầu ngay. Chỉ là… trong đầu bỗng hiện lên một hình ảnh rất mờ nhạt: dáng người gầy gò ấy, cúi xuống nhặt từng quyển vở, im lặng đến mức gần như biến mất giữa những tiếng cười
Nguyễn Xuân Bách
//siết chặt bàn tay//
Nguyễn Xuân Bách
"Liên quan gì đến mình chứ?
Anh tự nhủ, nhưng bước chân không nhấc nổi nữa. Có gì đó rất lạ. Không phải là thương hại, cũng không hẳn là tức giận. Chỉ là… cảm giác khó chịu. Phía sau, tiếng nói lại vang lên:
NVP1
Cái thằng này? Đứng lên đi đồ ngu, mày muốn nằm đấy mãi à? //giựt tóc em//
Nguyễn Xuân Bách
"Thật phiền phức..."
Lần này, ánh mắt anh đanh lại, không còn chần chừ mà quay ngoắt lại. Từng bước chân vang lên rõ ràng trên nền gạch đầy dứt khoát.
Nguyễn Xuân Bách
Dừng lại! //giọng nói sắc lạnh cắt ngang bầu không khí//
Bàn tay đang túm tóc em khựng lại, hướng ánh mắt hoảng sợ về phía anh
Nguyễn Thành Công
..."Bách? L-là cậu?"...
NVP 2
B-Bách? Sao cậu lại ở đây?
Anh không đáp, chỉ rảo bước đi tới
Nguyễn Xuân Bách
Mấy người đang làm gì vậy?
Ánh nắng cuối ngày đổ dài phía sau lưng anh, khiến bóng anh kéo dài trên nền gạch. Bộ đồ thể thao còn dính mồ hôi, tóc hơi rối, như thể vừa rời khỏi sân tập. Nhưng ánh mắt anh lúc này… hoàn toàn khác. Không phải là ánh mắt hay cười trên sân bóng, mà là một sự lạnh lẽo, kiềm chế.
Nguyễn Xuân Bách
Đùa? Rồi mày vui chưa, nó vui chưa?
Không khí như bị nén lại, không ai dám cười nữa. Một đứa buông em ra, lùi lại một bước
NVP1
Thôi...đi đi tụi bây! //giọng nói lí nhí, run rẩy//
Chỉ trong vài giây, cả nhóm tản ra, biến mất nhanh hơn cả lúc xuất hiện. Hành lang lại trở nên trống rỗng, chỉ còn lại em… và anh. Em vẫn chưa đứng vững. Tay chống xuống đất, vai run nhẹ. Em cúi đầu, không dám nhìn lên.
Nguyễn Xuân Bách
Đứng dậy được không? //giọng anh thấp xuống//
Em sững sờ, mặt nghệch ra, không tin được rằng anh đang nói chuyện với mình.
Nguyễn Thành Công
T-tớ...ờ...đứng được ≽^• ˕ • ྀི≼
Em khẽ gật, loạng choạng đứng dậy. Anh đưa quyển vở cho em, ngón tay hai người chạm nhau trong thoáng chốc. Em ngại chín mặt, rụt nhanh tay lại như bị bỏng
Nguyễn Xuân Bách
Lần sau đừng để yên cho bọn họ bắt nạt nữa...
Nguyễn Thành Công
Nhưng...
Em không phải không phản kháng, mà là không thể phản kháng. Không phải vì em không biết đau, cũng chẳng phải vì em không nhận ra sự bất công, mà là vì em đã từng thử rồi. Đã từng có những lần em run rẩy gạt tay họ ra, đã từng cắn răng nói “đừng làm thế nữa”, nhưng đổi lại chỉ là những trận đòn nặng hơn và những tiếng cười khinh miệt vang lên lớn hơn.
Mỗi lần em cố chống lại, mọi thứ lại trở nên tồi tệ hơn, như thể sự phản kháng của em chỉ khiến họ có thêm lý do để tiếp tục. Dần dần, em hiểu ra rằng ở nơi này, lời nói của em không có trọng lượng, còn sự chống cự của em chỉ làm kéo dài thêm nỗi đau. Vậy nên em chọn im lặng, cúi đầu, để mặc cho tất cả diễn ra như một thói quen đã được lập trình sẵn
Em không nhìn lên, vì em biết trong ánh mắt họ sẽ không có gì ngoài sự khinh thường; em không lên tiếng, vì em hiểu chẳng ai thực sự muốn nghe. Đến một lúc nào đó, em thậm chí không còn cảm thấy mình đang bị bắt nạt nữa, mà chỉ như một vật thể bị xô đẩy qua lại, tồn tại lặng lẽ giữa những tiếng cười và những cái chạm thô bạo
Và điều đáng sợ nhất không phải là những vết đau trên cơ thể, mà là việc em đã dần quen với nó— quen với việc bị tổn thương, quen với việc không ai đứng về phía mình, quen với việc… không phản kháng nữa.
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng nhị gì thế?
Nguyễn Thành Công
Không có gì...
Anh nhìn em thêm vài giây rồi quay đi. Bóng lưng Bách dần xa, hòa vào ánh chiều tà còn le lói. Em đứng đó, ôm chặt tập vở vào lồng ngực. Tim em đập loạn, bối rối vì lần đầu tiên có người thực sự muốn quan tâm và thấu hiểu em.
Chiều tà buông xuống ven sông
Nắng vương vạt cuối mênh mông nhạt dần
Gió khẽ chạm nhánh bâng khuâng
Lòng ai thổn thức âm thầm gọi tên
Mây trôi vắt vẻo bên thềm
Như mang nỗi nhớ dịu êm gửi người
Hoàng hôn nhuộm tím chân trời
Mà sao lòng vẫn chơi vơi một mình
Bóng ngày rơi xuống lặng thinh
Thời gian như cũng vô tình chậm trôi.
Gọi hoài một tiếng xa xôi
Chỉ nghe gió đáp, không lời hồi âm
Chiều tan, nắng cũng lặng câm
Mà trong tim vẫn âm thầm nhớ thương.
Unicorn (tg1)
ngầu tar, 1067 chữ
Unicorn (tg1)
Hoi 1h sáng r, ai thương cho cái lưng còng ngồi vt truyện của toi đi
Unicorn (tg1)
Oku bái bàii (k bt vt từ oki) 😔
Download MangaToon APP on App Store and Google Play