Chuyện Ngắn
Tâm sự dưới đêm/1/
Cơn mưa phùn đầu hạ vừa dứt, để lại những giọt nước long lanh trên tán cây trong sân trường. Trương Quế Nguyên đứng dưới mái hiên, tay ôm tập vở, mắt nhìn ra khoảng sân còn ướt, lòng lại rối như những vệt nước chưa kịp khô.
Giọng nói quen thuộc vang lên, nhẹ nhưng đủ làm tim cậu lệch một nhịp.
Trần Dịch Hằng bước tới, tay cầm một cây ô đen. Dù trời đã tạnh, cậu vẫn không gập ô lại, như thể cố tình giữ lại lý do để đứng cạnh Quế Nguyên lâu hơn một chút.
Trương Quế Nguyên
Không… chỉ là chưa muốn về//giọng nhỏ//
Trần Dịch Hằng
//cậu nhìn anh một lúc, rồi chìa tay ra//Vậy đi cùng không?
Trương Quế Nguyên
// hơi ngẩn ra//Trời tạnh rồi mà…
Trần Dịch Hằng
Ừ //gật đầu, khóe môi khẽ cong// nhưng mình vẫn muốn đi cùng cậu.
Một câu nói đơn giản, nhưng lại khiến Quế Nguyên đỏ cả tai.
Hai người cùng bước ra sân, dưới chiếc ô không còn cần thiết. Không ai nói gì, nhưng khoảng cách giữa họ dường như đã tự thu hẹp lại.
Ở phía xa, Dương Bác Văn và Tả Kì Hàm đang đứng dưới gốc cây phượng, quan sát với ánh mắt đầy “âm mưu”.
Dương Bác Văn
//huých nhẹ Kì Hàm//Tôi nói rồi mà, hai người này kiểu gì cũng thành đôi.
Tả Kỳ Hàm
//bật cười//Cậu nói nhỏ thôi, để người ta còn tự nhiên.
Dương Bác Văn
Nhỏ cái gì, rõ như ban ngày rồi!
Trong khi đó, dưới chiếc ô
Trương Quế Nguyên
Dịch Hằng này..
Trần Dịch Hằng
hả//đầu đầy ??//
Trương Quế Nguyên
Cậu… sao lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc vậy?
Trần Dịch Hằng
Vì mình luôn để ý cậu//nhẹ giọng//
Trương Quế Nguyên
//sững lại//
Nhịp tim đập nhanh đến mức cậu sợ người bên cạnh cũng nghe thấy
Trần Dịch Hằng
Không phải kiểu… tình cờ//nói tiếp// mà là mình muốn ở gần cậu
Cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa phượng
Trương Quế Nguyên
//cúi đầu, giọng nhỏ xíu//Vậy… cậu có thấy phiền không, nếu mình cũng muốn ở gần cậu?
Trần Dịch Hằng
Không. Mình đang đợi câu đó//dừng bước+ khẽ cười//
n/v phụ nữ
nâu r ko viết chuyện cs j thì mn thông cảm nha
n/v phụ nữ
có j thì góp ý cho mik nha
tâm sự dưới đêm /2/
Cây ô nghiêng nhẹ về phía Quế Nguyên, như một phản xạ tự nhiên.
Ở phía xa, Bác Văn gần như hét lên nhưng bị Kì Hàm bịt miệng lại kịp thời
Dương Bác Văn
Tôi biết ngay mà
Bàn tay chạm vào nhau chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi… nhưng không ai rút lại.
Quế Nguyên khẽ siết tay hơn một chút, như sợ nếu buông ra thì cảm giác này sẽ biến mất. Dịch Hằng nhận ra điều đó, chỉ nhẹ nhàng nắm lại, không nói gì, nhưng đủ để khiến người bên cạnh yên tâm.
Trương Quế Nguyên
Chúng ta… như vậy từ khi nào?//hỏi, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió cuốn đi//
Trần Dịch Hằng
Chắc là từ lúc cậu bắt đầu đợi mình mỗi ngày… dù cậu không nhận ra
Trương Quế Nguyên
Có mình à..
Trần Dịch Hằng
Có//bật cười//cậu luôn đứng ở hành lang đó, giả vờ nhìn sân trường .Nhưng thật ra là chờ mình tan học.
Trương Quế Nguyên
C..cậu biết hết à//tai đỏ//
Trần Dịch Hằng
Ừ. Và mình cũng cố tình đi chậm lại
Hai người nhìn nhau, rồi cùng bật cười. Cảm giác ngượng ngùng ban đầu dần tan đi, thay vào đó là sự gần gũi rất tự nhiên.
Phía sau, Bác Văn vẫn chưa bỏ cuộc
Dương Bác Văn
Ê! Hai người định đứng đó đến sáng luôn à?
Tả Kỳ Hàm
Cậu im đi, để người ta có không gian riêng//thở dài//
Dương Bác Văn
Không gian gì, rõ ràng là đang phát ‘cẩu lương’ cho tụi mình xem!
Quế Nguyên nghe thấy, vội rút tay lại theo phản xạ. Nhưng ngay lập tức, Dịch Hằng kéo nhẹ lại.
Trần Dịch Hằng
Không cần giấu//nói, giọng rất khẽ nhưng chắc chắn//mình đâu làm gì sai
Quế Nguyên nhìn Dịch Hằng, ánh mắt dao động. Rồi sau một giây do dự… cậu chủ động nắm lại tay người kia.
Trương Quế Nguyên
Ừ..không cần giấu
Khoảnh khắc đó, nắng chiều xuyên qua tán cây, chiếu xuống con đường còn đọng nước, phản chiếu lấp lánh như những mảnh ký ức vừa được giữ lại.
Bác Văn đứng xa xa, ôm tim giả vờ đau khổ
Dương Bác Văn
Tôi chịu không nổi nữa rồi!
Tả Kỳ Hàm
Thôi quen đi. Chuyện này chắc còn dài
Còn với Quế Nguyên và Dịch Hằng, con đường phía trước dường như cũng vừa dài ra—không phải vì lo lắng, mà vì từ giờ trở đi, họ sẽ đi cùng nhau.
Và lần này, không cần chiếc ô nữa.
Chỉ cần một bàn tay luôn ở đó.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play