[JeyB X Ryn Lee] Khoảng Cách Nguy Hiểm
Chương 1: Ánh Nhìn Không Nên Có
Sân trường, cuối giờ chiều.
Cậu đứng một mình trên tầng hai, tựa lưng vào lan can, tai nghe bật nhạc nhỏ. Gió thổi nhẹ làm tóc cậu lay động, ánh mắt lại lạnh và xa cách.
Khôi Vũ
Lại trốn ở đây nữa hả?
Khôi Vũ và Nam Sơn bước tới.
Nam Sơn
//Cười//!Đúng kiểu người không thích xã hội.
Quang Huy
//Tháo một bên tai nghe, liếc qua// Ồn.
Khôi Vũ
Tụi tao mà ồn thì dưới kia là cái gì?
Ở sân dưới, một nhóm nam sinh vừa bước vào. Đi đầu là Hoàng Bách — cao, dáng người thẳng, ánh mắt sắc lạnh.
Hồng Sơn
Ê, hôm nay mày nổi hơn bình thường đấy.
Duy Ngọc
Không phải hôm nào cũng vậy à?
Hoàng Bách
//Lạnh// Im đi.
Hoàng Bách
//Ngẩng đầu, và nhìn lên. Ánh mắt chạm vào cậu//
Khôi Vũ
//Thì thầm// Ê… thằng kia nhìn mày.
Quang Huy
//Bình thản// Không cần.
Khoảnh khắc đó kéo dài hơn bình thường. Không ai trong hai người chịu quay đi trước.
Quang Huy
//Đang bước đi một mình//
Bỗng— Cạch! Một lực kéo mạnh.
Quang Huy
//Bị ép sát vào tường//
Hoàng Bách
//Đứng trước mặt, một tay chống tường, khóa khoảng cách//
Quang Huy
//Nhíu mày// Bỏ ra.
Hoàng Bách
Nhìn tao từ nãy giờ.
Hoàng Bách
//Cười nhạt// Không sợ à?
Quang Huy
//Không lùi. Ánh mắt vẫn thẳng// Tại sao phải sợ?
Hoàng Bách
//Hơi cúi xuống, khoảng cách rút ngắn lại, giọng thấp// Vì tao không phải kiểu người dễ chịu.
Quang Huy
Cũng không định chịu.
Không khí căng lên rõ rệt.
Khôi Vũ
//Đang lén nhìn, kéo tay Duy Ngọc// Ê… cái này giống đánh nhau không?
Duy Ngọc
//Quan sát// …Không.
Duy Ngọc
//Cười nhẹ// Chưa rõ… nhưng không đơn giản.
Hoàng Bách
Nhưng tao muốn biết.
Quang Huy
//Im lặng vài giây rồi nói// Huy.
Hoàng Bách
//Nhắc lại chậm rãi// …Huy.
Hoàng Bách
Từ giờ đừng nhìn tao kiểu đó.
Quang Huy
//Nhướng mày// Nếu không?
Hoàng Bách
//Tiến sát hơn một chút// Tao sẽ không giữ khoảng cách.
Quang Huy
//Bật cười nhẹ// Thử đi.
Khoảnh khắc đó, Hoàng Bách khựng lại. Lần đầu tiên có người không né cậu ta.
Hồng Sơn
Ờm… tao nghĩ nó dính rồi.
Quang Huy
//Bước đi, không quay đầu//
Hoàng Bách
//Lẩm bẩm// …Không dễ nuốt.
Quang Huy
//Đi xa dần, khóe môi cong nhẹ nhàng, thầm nghĩ// Phiền phức… nhưng thú vị.
Chương 2: Không Né Được
Cậu vừa bước qua hành lang thì bị một cánh tay chặn lại, Bách đứng chắn trước mặt, ánh mắt không còn là tò mò như lúc trước mà đã chuyển sang kiểu kiểm soát rõ ràng hơn, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
Hoàng Bách
Tao chưa cho mày đi.
Quang Huy
//Nhíu mày, tay đặt lên ngực Bách, đẩy nhẹ ra nhưng không đủ để tạo khoảng cách// Không cần mày cho phép.
Hoàng Bách
//Không nhúc nhích, thậm chí còn cúi thấp xuống một chút, ánh mắt khóa chặt lấy cậu// Mày luôn nói chuyện kiểu này với người lạ à?
Quang Huy
Chỉ với người thích chặn đường.
Không khí giữa hai người căng lên, không phải kiểu sắp đánh nhau mà là một thứ gì đó khó gọi tên hơn, vừa đối đầu vừa kéo nhau lại gần.
Ở phía xa, Khôi Vũ và Nam Sơn đứng dựa tường nhìn sang.
Khôi Vũ
Ê… lần này chắc không phải hiểu lầm nữa đâu ha?
Nam Sơn
Không. Lần này là cố tình.
Bên phía còn lại của hành lang, Hồng Sơn khoanh tay đứng cạnh Duy Ngọc.
Hồng Sơn
Thằng Bách bị gì vậy trời?
Duy Ngọc
//Nhìn chăm chú// …Không biết. Nhưng nó không buông đâu.
Quang Huy
//Thở nhẹ ra một cái, ánh mắt không né nhưng giọng đã thấp xuống hơn// Mày muốn gì?
Hoàng Bách
//Im lặng vài giây, như đang suy nghĩ thật sự, rồi trả lời chậm rãi// Mày.
Khoảnh khắc đó, cậu khựng lại rất nhẹ, nhưng đủ để Bách nhận ra.
Hoàng Bách
//Cười nhạt// Tao không đùa.
Cậu siết nhẹ tay, lần này đẩy mạnh hơn, thoát ra khỏi khoảng cách gần đó, bước lùi lại một bước, ánh mắt trở lại lạnh lùng như cũ.
Hoàng Bách
//Không đuổi theo ngay, chỉ đứng nhìn theo bóng cậu rời đi, ánh mắt trầm xuống//
Hồng Sơn
//Tiến lại// Ê… lần đầu thấy mày bị người ta đẩy ra đó.
Ở phía cầu thang, cậu vừa đi xuống thì bị Khôi Vũ kéo lại.
Khôi Vũ
Nãy là cái gì vậy?
Nam Sơn
Thằng đó rõ ràng nhắm mày.
Quang Huy
//Rút tay ra, giọng vẫn bình thản nhưng nhanh hơn bình thường một chút// Kệ nó.
Khôi Vũ
Kệ sao được, nhìn kiểu đó là không ổn đâu.
Ngay lúc đó, một lon nước được đưa ra trước mặt cậu. Cậu khựng lại, ngẩng lên nhìn. Duy Ngọc đứng đó, ánh mắt dịu hơn hẳn so với những người còn lại.
Quang Huy
//Nhìn lon nước một giây rồi nhận lấy// …Cảm ơn.
Khôi Vũ
//Nhìn cảnh đó, nhướng mày, nhỏ giọng// Ê… người này ổn hơn thằng kia nhiều.
Duy Ngọc khẽ cười, nhưng chưa kịp nói gì thì một bàn tay khác đã giật lấy lon nước từ tay cậu.
Hoàng Bách
//Đứng phía sau từ lúc nào// Của tao.
Quang Huy
//Quay lại, ánh mắt lạnh hẳn xuống// Không phải.
Duy Ngọc
//Nhìn Bách, giọng không lớn nhưng rõ ràng// Trả lại.
Hoàng Bách
//Liếc sang, ánh mắt không thân thiện// Liên quan gì mày?
Không khí xung quanh lập tức căng thẳng. Khôi Vũ bước lên một bước, đứng gần cậu hơn.
Hoàng Bách
//Nhìn từng người một, rồi quay lại nhìn cậu, ánh mắt hạ thấp, giọng trầm xuống// Mày chọn đứng với họ?
Quang Huy
//Không trả lời ngay, chỉ nhìn thẳng vào mắt Bách// Tao không đứng với ai hết.
Hoàng Bách
//Siết nhẹ lon nước trong tay, rồi bất ngờ ném trả lại cho cậu// …Được.
Không nói thêm gì, Bách quay người bỏ đi, Hồng Sơn vội theo sau.
Hành lang trở lại yên tĩnh hơn, nhưng không khí vẫn còn đọng lại sự căng thẳng. Cậu nhìn lon nước trong tay, rồi khẽ thở ra.
Duy Ngọc
//Nhìn theo hướng Bách rời đi, ánh mắt trầm xuống, nhỏ giọng// Nó không bỏ đâu.
Quang Huy
//Im lặng vài giây, rồi đeo lại tai nghe// Cứ để nó thử.
Ở phía xa, Bách dừng lại một chút, không quay đầu nhưng giọng đủ để Hồng Sơn nghe thấy.
Hoàng Bách
…Tao sẽ không dừng.
Chương 3: Đừng Chọc Vào Tao
Khôi Vũ
Ê, hôm nay mày lại đi sớm hả?
Quang Huy
//Đeo tai nghe, bước ngang qua mà không dừng lại, tay đút túi, dáng vẻ vẫn lạnh như thường, nhưng bước chân nhanh hơn bình thường một chút//
Nam Sơn
//Không trả lời, chỉ liếc về phía cầu thang//
Ngay lúc cậu rẽ qua hành lang vắng, một lực kéo mạnh từ phía sau khiến cậu mất thăng bằng, lưng va nhẹ vào tường.
Quang Huy
//Khó chịu// Lại nữa?
Bách đứng trước mặt, lần này không giữ khoảng cách như trước, tay vẫn nắm cổ tay cậu, ánh mắt tối và rõ ràng là không định buông.
Hoàng Bách
Tao không thích.
Quang Huy
//Nhíu mày, giật tay ra//
Hoàng Bách
//Siết chặt hơn một chút//
Khoảng cách lại bị kéo gần, lần này cậu không còn bình thản hoàn toàn, ánh mắt có chút khó chịu rõ rệt.
Hoàng Bách
//Trầm giọng// Tao đã nói rồi.
Hoàng Bách
//Cúi xuống, giọng thấp hẳn// Tao muốn mày.
Quang Huy
//Im lặng một giây, rồi bật cười nhẹ, nhưng ánh mắt lại lạnh đi// Mày muốn là được à?
Không khí đột ngột nặng xuống.
Quang Huy
Điên. //Đẩy mạnh lần này, thoát ra được, bước lùi lại hai bước, giữ khoảng cách rõ ràng// Đừng chọc vào tao.
Hoàng Bách
//Đứng yên, không tiến lên ngay, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu// Mày không sợ tao.
Quang Huy
//Không trả lời ngay, chỉ nhìn Bách vài giây rồi quay người đi// Phiền.
Hoàng Bách
//Nhìn theo, siết nhẹ tay, rồi bất ngờ bước nhanh lên, nắm lại cổ tay cậu từ phía sau// Huy.
Quang Huy
//Khựng lại// Gọi tên tao làm gì.
Hoàng Bách
//Thấp giọng// Đừng đi kiểu đó.
Hoàng Bách
//Kéo nhẹ, khiến cậu quay lại đối diện mình lần nữa// Kiểu như không quan tâm.
Quang Huy
//Nhìn thẳng vào mắt Bách, lần này không né, nhưng giọng lại bình tĩnh đến lạnh// Vì tao không quan tâm.
Khoảnh khắc đó, ánh mắt Bách tối hẳn xuống.
Ở phía xa, Khôi Vũ đang đi tìm cậu thì vô tình thấy cảnh đó, lập tức dừng lại.
Duy Ngọc
//Từ phía sau bước tới, ánh mắt trầm khi nhìn thấy Bách// Nó sẽ không dừng đâu.
Khôi Vũ
Vậy thì phải cản. //Định bước lên thì Duy Ngọc kéo nhẹ tay lại//
Quang Huy
//Hất tay Bách ra, lần này dứt khoát hơn// Đừng đụng vào tao nữa.
Hoàng Bách
//Không giữ lại, nhưng cũng không lùi// Không.
Quang Huy
//Nhíu mày// Mày nghe không hiểu à?
Hoàng Bách
//Bước tới một bước, giọng thấp, rõ ràng từng chữ// Nhưng tao không định nghe.
Không khí như đông cứng lại.
Quang Huy
//Nhìn Bách thêm một giây, rồi quay lưng đi thẳng, lần này không bị giữ lại nữa//
Khôi Vũ
//Lập tức chạy tới// Ê! Mày ổn không?
Nam Sơn
//Từ phía sau// Ổn kiểu gì nhìn cũng không ổn.
Quang Huy
//Không nói gì thêm, chỉ đeo lại tai nghe//
Khôi Vũ
//Nhỏ giọng// Nó làm gì mày?
Quang Huy
Không làm được gì.
Ở phía bên kia, Bách vẫn đứng đó.
Hồng Sơn
//Bước tới, khoanh tay// Mày căng quá rồi đó.
Hồng Sơn
Thằng đó không dễ đâu.
Hoàng Bách
//Nhếch môi nhẹ, ánh mắt vẫn hướng về phía cậu// Tao cũng vậy.
Ở gần đó, Khôi Vũ đang nói chuyện thì vô tình va nhẹ vào Duy Ngọc.
Duy Ngọc
//Cười nhẹ// Không sao.
Khoảnh khắc ngắn, nhưng ánh mắt Khôi Vũ khựng lại một chút.
Khôi Vũ
…Ông lúc nào cũng bình tĩnh vậy à?
Duy Ngọc
//Nhìn sang phía Bách, rồi lại nhìn cậu// Chỉ là… biết lúc nào nên giữ.
Khôi Vũ
//Im lặng vài giây//
Quang Huy
//Bước đi dọc hành lang, tai nghe bật lại, nhưng lần này ánh mắt không còn hoàn toàn bình tĩnh như trước// …Phiền thật.
Ở phía xa, Bách nhìn theo, giọng trầm xuống, gần như thì thầm.
Hoàng Bách
Huy… mày không thoát được đâu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play