Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Marjames] Không Đổi

P1.

Đêm đó yên đến mức nghe rõ cả tiếng đồng hồ treo tường. James ngồi ở ghế, hai tay ôm gối, mắt cứ thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa. Anh đã định đi ngủ từ lâu rồi… nhưng cuối cùng vẫn ngồi lại. Chỉ là muốn đợi. Một lúc sau, cửa mở. Martin bước vào, mang theo hơi lạnh bên ngoài. Em vừa tháo áo khoác, vừa ngẩng lên — rồi khựng lại khi thấy anh vẫn còn thức.
Martin.
Martin.
…Anh chưa ngủ à?
Giọng em trầm xuống một chút. James nhìn em, không đáp ngay. Một lúc sau mới nói khẽ:
James.
James.
Anh đợi em.
Không trách móc. Nhưng đủ để người nghe thấy… mình về muộn thật rồi. Martin im lặng vài giây, rồi đóng cửa lại. Em không giải thích nhiều, chỉ bước thẳng đến trước mặt anh.
Martin.
Martin.
Sao không ngủ?
James.
James.
Không ngủ được //Hơi bĩu môi chút//
James cúi xuống, tay siết nhẹ góc áo, như đang nghĩ gì đó rất lâu rồi mới dám nói ra.
James.
James.
Martin…
Em nhìn anh.
James.
James.
…Nếu một ngày anh thay đổi thì sao?
Không khí chững lại. Martin nhíu mày ngay lập tức, rõ ràng là không thích câu hỏi này. Em đưa tay lên, giữ nhẹ cằm anh, buộc anh phải nhìn mình.
Martin.
Martin.
Anh nghĩ em dễ đổi người lắm à?
James lắc đầu.
James.
James.
Không phải… chỉ là—
Anh ngập ngừng.
James.
James.
—Anh sợ một ngày em chán anh thôi.
Câu nói nhỏ xíu, nhưng lại làm Martin im hẳn. Vài giây trôi qua. Martin thở ra, kéo anh lại gần hơn, tay vòng qua ôm chặt. Không mạnh, nhưng đủ để James cảm nhận rõ — em không có ý định buông.
Martin.
Martin.
Nghe em nói.
Giọng em thấp xuống.
Martin.
Martin.
Anh có thay đổi kiểu gì… khó chịu hơn, im lặng hơn, hay làm em mệt—
Martin dừng lại một chút, như đang chọn từ.
Martin.
Martin.
—Thì em vẫn chọn anh.
James cứng người
James.
James.
…Không đổi à?
Lần này, Martin không né. Em cúi xuống, trán chạm nhẹ vào trán anh, khoảng cách gần đến mức hơi thở hòa vào nhau.
Martin.
Martin.
Không đổi.
Giọng rất nhẹ. Nhưng chắc. James nhìn em, mắt hơi đỏ lên.
James.
James.
Nhỡ sau này—
Chưa kịp nói hết, Martin đã siết tay lại một chút.
Martin.
Martin.
Không có "nhỡ".
Em nói, hơi nghiêng đầu, giọng trầm hơn.
Martin.
Martin.
Anh cứ ở đây là được.
Một câu đơn giản. Nhưng lại khiến người ta không muốn rời đi. James không nói nữa. Chỉ lặng lẽ tựa vào vai em, như thể bao nhiêu lo lắng nãy giờ đều tan ra. Martin cũng không buông. Em giữ anh như vậy một lúc lâu, rồi mới khẽ nói:
Martin.
Martin.
Đi ngủ.
James khẽ “ừ” một tiếng. Nhưng khi vừa định tách ra, Martin lại kéo anh lại.
Martin.
Martin.
…Ở gần em.
Giọng rất nhỏ, nhưng rõ ràng là không cho từ chối. James bật cười nhẹ.
James.
James.
Biết rồi.
Đêm đó, hai người nằm cạnh nhau. Không cần nói gì thêm. Chỉ là… khi James trở mình, tay anh vô thức chạm vào tay em — Martin lập tức nắm lại. Không chặt. Nhưng cũng không buông. Như một lời nhắc rất rõ ràng: Không đổi.
______
T/g cute phô mai que
T/g cute phô mai que
Giờ tui mới giới thiệu nhân vật, sori quên^^
T/g cute phô mai que
T/g cute phô mai que
Giới thiệu:
Martin Em là kiểu người không thích nói nhiều, nhưng đã nói thì không thay đổi. Bề ngoài lạnh, ít biểu cảm, lúc nào cũng giữ khoảng cách với người khác. Nhưng thật ra lại là người rất rõ ràng trong cảm xúc — đã chọn ai thì sẽ giữ đến cùng. Martin không giỏi dỗ dành bằng lời. Cách em quan tâm là kéo người đó lại gần, giữ thật chặt, không cho rời đi. Có thể hơi kiểm soát, hơi cứng đầu. Nhưng với em, tình cảm không phải thứ để thử rồi bỏ. Một khi là của em — thì sẽ không đổi.
James Anh là người nhẹ nhàng, dễ mềm lòng hơn vẻ ngoài. Không nói nhiều về cảm xúc, nhưng lại suy nghĩ rất nhiều. Hay lo, hay sợ mất đi những thứ mình trân trọng. James không cần một tình yêu quá ồn ào. Anh chỉ cần một người ở lại — đủ lâu, đủ chắc. Ở cạnh người khác, anh có thể mạnh mẽ. Nhưng đứng trước Martin, anh lại dễ yếu lòng hơn tất cả. Điều anh sợ nhất… không phải là thay đổi. Mà là người kia không còn chọn mình nữa.
T/g cute phô mai que
T/g cute phô mai que
ok-))
T/g cute phô mai que
T/g cute phô mai que
hết rùi, mong mn uho ạa
.____.

P2.

Những ngày sau đó trôi qua yên ổn. Yên đến mức James đôi khi thấy… không thật. Martin vẫn vậy. Ít nói, khó đoán, nhưng luôn ở cạnh anh theo một cách rất rõ ràng. Nhưng càng rõ ràng… James lại càng sợ. Hôm đó, Martin lại về muộn. Lần này, anh không ngồi đợi ở ghế nữa. Anh nằm trên giường, quay lưng về phía cửa, mắt mở nhưng không bật đèn. Tiếng cửa mở vang lên rất khẽ. Martin bước vào, dừng lại một chút khi thấy phòng tối.
Martin.
Martin.
…Anh ngủ rồi à?
Không có tiếng trả lời. Em đứng im vài giây, rồi đi lại gần.
Martin.
Martin.
James.
Vẫn không có phản ứng. Martin khẽ cau mày, đưa tay chạm nhẹ vào vai anh. Ngay lúc đó, James lên tiếng:
James.
James.
Em về rồi à.
Giọng rất bình thường. Bình thường đến mức xa cách. Martin im lặng.
Martin.
Martin.
Ừ.
Một câu ngắn. Không ai nói thêm gì. Không khí nặng xuống. James siết chăn, mắt vẫn nhìn vào khoảng tối trước mặt.
James.
James.
Dạo này em bận lắm à?
Martin đứng phía sau anh.
Martin.
Martin.
Lại là một câu ngắn. James khẽ cười.
James.
James.
.. Ừ
Nụ cười không ai nhìn thấy.
James.
James.
Bận đến mức… không có thời gian nói với anh một câu luôn.
Lần này, Martin không trả lời ngay. Em bước vòng qua, đứng trước mặt anh.:
Martin.
Martin.
Anh đang giận à?
James.
James.
Không.
Nhanh. Quá nhanh. Martin nhìn anh một lúc.
Martin.
Martin.
Anh nói dối.
James nhắm mắt lại.
James.
James.
Em lúc nào cũng nói vậy.
Martin.
Martin.
Vì anh lúc nào cũng vậy.
Giọng Martin thấp xuống.
Martin.
Martin.
Có gì thì nói thẳng.
Không gian im lặng vài giây. Rồi James bật dậy.
James.
James.
Thẳng à?
Anh nhìn thẳng vào em, lần đầu tiên không né.
James.
James.
Vậy em nói đi—
James.
James.
Dạo này em đang bận cái gì mà đến mức không cần anh nữa?
Martin khựng lại.
Martin.
Martin.
Anh nghĩ vậy à?
James.
James.
Anh không biết.
James cười nhạt.
James.
James.
Em cũng đâu nói gì với anh.
James.
James.
Martin, em lúc nào cũng nói ‘không đổi’—
Giọng anh chùng xuống
James.
James.
—Nhưng em đang dần rời ra mà em không nhận ra.
Không khí như đông lại. Martin nhìn anh. Rất lâu. Rồi đột nhiên— Em kéo anh lại. Mạnh hơn bình thường.
Martin.
Martin.
Anh đang nghĩ cái gì vậy?
Giọng em trầm xuống, rõ ràng là không vui. James giật mình.
James.
James.
Đau.., buông anh r-
Martin.
Martin.
Anh nghĩ em sẽ bỏ anh không quay mà đi?!
Martin siết tay lại, nhưng không quá mạnh. Chỉ đủ để anh không thể lùi.
Martin.
Martin.
Em bận, không phải là không cần anh.
James sững lại.
Martin.
Martin.
Nhưng em không nói.
Martin.
Martin.
Vì em nghĩ anh hiểu.
Martin nói, giọng thấp hơn.
Martin.
Martin.
Anh là người ở cạnh em, không phải người ngoài.
Một câu nói thẳng. Không vòng vo. James im lặng. Một lúc sau mới nói nhỏ:
James.
James.
Nhưng anh vẫn sợ..
Martin khựng lại. Câu này… khác. Không còn trách nữa. Chỉ còn thật lòng.
James.
James.
Anh sợ một ngày em không còn như bây giờ.
Giọng anh rất khẽ.
James.
James.
Không còn kéo anh lại nữa Không còn nói "không đổi" nữa.
Martin thở ra. Lần này, em không giữ chặt nữa. Mà kéo anh lại gần hơn một cách nhẹ hơn.
Martin.
Martin.
Nhìn em.
James ngước lên nhìn Martin bằng ánh mắt còn sót lại vài giọt nước
Martin khẽ lau nước mắt ở khóe mắt anh.
Martin.
Martin.
Em không giỏi nói nhiều.
James.
James.
Anh biết.
Martin.
Martin.
Nhưng có một cái em nói bao nhiêu lần cũng được.
Martin dừng lại. Như để chắc chắn anh nghe rõ.
Martin.
Martin.
Em không đổi.
James nhìn em. Mắt anh hơi đỏ.
James.
James.
Nhưng em phải cho anh thấy chứ…
Martin im lặng một giây. Rồi— Em kéo anh vào lòng. Lần này chậm hơn. Chặt hơn.
Martin.
Martin.
Vậy thì anh nhìn cho kỹ.
Và một cái chạm môi của hai đối phương
Giọng em rất thấp.
Martin.
Martin.
Em vẫn ở đây.
James không nói gì nữa. Chỉ tựa vào em. Lần này, không phải vì bị kéo. Mà là tự nguyện. Đêm đó, họ không ngủ ngay. Chỉ ngồi dựa vào nhau rất lâu. Không cần nói nhiều. Chỉ cần biết— vẫn ở đây. vẫn chọn nhau và… không đổi.
____
T/g cute phô mai que
T/g cute phô mai que
Hé hé
T/g cute phô mai que
T/g cute phô mai que
chuyện flop quá à
T/g cute phô mai que
T/g cute phô mai que
níck tít tót cũn vị
.

P3.

Ánh sáng len qua rèm cửa, rơi nhẹ xuống giường. James tỉnh trước. Anh mở mắt chậm rãi, phải mất vài giây mới nhận ra mình đang nằm rất gần Martin. Gần đến mức… chỉ cần nhúc nhích một chút là chạm vào nhau. Tối qua, họ ngủ trong tư thế đó. Và có vẻ… Martin vẫn chưa buông. Tay em vẫn đặt ngang eo anh, giữ rất tự nhiên, như thể chuyện này là hiển nhiên từ lâu rồi. James khẽ thở ra. Anh không muốn đánh thức em. Cẩn thận, anh thử dịch người ra một chút— Ngay lập tức, tay Martin siết lại.
Martin.
Martin.
.. Đi đâu?
Giọng khàn, còn chưa tỉnh hẳn. James giật mình.
James.
James.
Anh… dậy thôi.
Martin không mở mắt.
Martin.
Martin.
Chưa cần
James.
James.
Trễ rồi—
Chưa nói hết, anh đã bị kéo lại gần hơn. Lần này sát hẳn.
James.
James.
Martin—
Martin.
Martin.
Ở yên.
Giọng em thấp, nhưng rõ ràng. James khựng lại.
James.
James.
Anh phải dậy.
Martin.
Martin.
Không.
Một câu rất gọn. James bật cười nhẹ, nhưng vẫn cố nói:
James.
James.
Anh có việc—
Martin lúc này mới mở mắt. Ánh nhìn vẫn còn mơ, nhưng tay thì không hề lỏng ra.
Martin.
Martin.
Việc gì?
James.
James.
…Việc bình thường thôi.
Martin.
Martin.
Không quan trọng bằng anh.
Câu nói đến quá tự nhiên. James im luôn.
James.
James.
…Em nói cái gì vậy.
Martin không trả lời. Chỉ nhìn anh một lúc, rồi khẽ kéo anh lại gần hơn nữa — trán chạm nhẹ vào trán anh.
Martin.
Martin.
Anh hôm qua nói sợ em đổi.
James chớp mắt.
James.
James.
.. Ừ
Martin.
Martin.
Giờ em cho anh thấy rồi.
Giọng em trầm, chậm.
Martin.
Martin.
Tỉnh dậy, người đầu tiên em giữ vẫn là anh.
Không cần nói nhiều. Nhưng đủ rõ. James nhìn em, tim đập chậm lại một nhịp.
James.
James.
…Martin.
Martin.
Martin.
Ừ?
Anh ngập ngừng một chút, rồi khẽ nói:
James.
James.
Anh không muốn rời khỏi đây.
Martin khẽ nhướng mày.
Martin.
Martin.
Vậy thì đừng rời.
Một câu đơn giản. Nhưng tay em vẫn giữ anh, không buông. James cười nhẹ, lần này không cố gỡ ra nữa. Anh tựa lại gần em hơn một chút.
James.
James.
Em phiền thật đấy.
Martin.
Martin.
Anh vẫn ở đây.
James.
James.
.. Ừ
Im lặng một lúc. Rồi Martin khẽ nói:
Martin.
Martin.
Ngủ thêm chút nữa.
James.
James.
Anh bảo phải dậy mà?
Martin.
Martin.
Giờ không cần nữa.
James bật cười.
James.
James.
Em đúng là…
Martin.
Martin.
Của anh.
Martin nói xen vào, rất tự nhiên. James khựng lại.
James.
James.
…Ai bảo.
Martin không tranh. Chỉ kéo anh sát hơn một chút, giọng nhỏ lại:
Martin.
Martin.
Không đổi.
Ánh nắng vẫn ở đó.
___
T/g cute phô mai que
T/g cute phô mai que
Hết rùi

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play