Dương Bác Văn_em, 19 tuổi, sống tại 1 gia đình đối xử với em vô cùng tệ bạc, họ chỉquan tâm ngưòi em trai Dương Kỳ Nam mà mặc kệ sống chít của em. Trong cái địa ngục trần gian này, em phải chịu rất nhiều đau khổ. Em bị chính ba mẹ ruột mình đ.ánh đ.ập, n.g.ư.ơ.c đ.ã.i . Tuổi thơ em chỉ gắn liền với đòn roi, những lời chê bai, chế giễu từ gia đình-nơi được cho là tổ ấm yêu thương, là nơi vun đắp ước mơ, là nơi luôn bao dung lỗi lầm ,là nơi để về nhưng em lại khác xa. Em khác với bao nhiêu đứa trẻ cùng chang lứa, đáng nhẽ ra em đã có được 1 tuổi thơ trọn vẹn với đầy tiếng cười, niềm vui. Nhưng trái lại, em bị nhốt trong "bóng tối" do cái nhà này tạo ra, họ ép em học thật giỏi để lấy tiền cho em trai, bắt em lm vc nặng nhọc, luôn trách mắng em dù em chả làm gì sai. Em có lm đc j đâu, mỗi đêm chỉ biết khóc 1 mình, khóc xong lại tự ngủ, sáng ra thì quần áo chỉnh tề như chx cs chuyện j xảy ra. Em đã hc cách im lặng rc nỗi đau của chính bản thân em. Và bản thân em đã thay đổi 1 cách rất tiêu cực. Em từ 1 đứa trẻ năng động, hoạt bát, luôn nở nụ cười trên môi, mà h em trở thành ng rất nhạy cảm, ít nói, dễ bị tổn thương, hay khóc 1 mình....