[ Hắc Miêu ]: DUYÊN ĐỊNH THỜI KHÔNG
CHƯƠNG 1: TỈNH GIẤC GIỮA PHỒN HOA
Viên Nhất Kỳ vốn là một vị vương gia của vương triều Đại Viên, trong một lần bị ám hại đã rơi xuống vực sâu. Thay vì tử nạn, Nhất Kỳ lại tỉnh dậy ở thế kỷ 21, trong thân xác của một thiếu gia cùng tên – người vừa trải qua một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng. Tại đây, Nhất Kỳ gặp Thẩm Mộng Dao, bác sĩ điều trị và cũng là người duy nhất khiến trái tim băng giá của vị vương gia cổ đại bắt đầu lỗi nhịp
Trong căn phòng hạng sang của bệnh viện tư nhân, không gian vốn dĩ yên tĩnh bỗng bị phá vỡ bởi những âm thanh hỗn tạp dội vào từ cửa sổ
Viên Nhất Kỳ
/ khẽ cử động ngón tay, cảm giác tê dại truyền từ đỉnh đầu xuống sống lưng /
Viên Nhất Kỳ
/ từ từ mở mắt /
Viên Nhất Kỳ
/ nhưng thứ đập vào tầm nhìn không phải là màn trướng thêu rồng hay ánh nến lay lắt của phủ Vương gia mà là trần nhà trắng toát cùng những chiếc đèn LED tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo /
Viên Nhất Kỳ
Ưm / Một tiếng rên nhẹ thoát ra từ kẽ răng /
Viên Nhất Kỳ
/ Ngay lập tức, một luồng điện chạy dọc đại não. Ký ức của hai kiếp người chồng chéo lên nhau như những thước phim quay chậm /
Viên Nhất Kỳ
/ Một bên là vó ngựa sa trường, là những cuộc tranh đấu vương quyền đẫm máu ở Đại Viên quốc; một bên là những buổi tiệc rượu xa hoa, những con số tài chính nhảy múa và danh xưng "Nhị thiếu gia tập đoàn Viên thị" /
Viên Nhất Kỳ
/ nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu /
Viên Nhất Kỳ
/ không hề hoảng loạn /
Với bản tính của một vị tướng quân từng vào sinh ra tử, hắn biết cách thu nạp thông tin nhanh nhất để sinh tồn
Viên Nhất Kỳ
/ Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, đã nắm rõ cách sử dụng cái gọi là "điện thoại thông minh", biết mặt những kẻ đối đầu trong kinh doanh, và đặc biệt là ghi nhớ sâu sắc bóng dáng của một người con gái /
Tiếng tay nắm cửa xoay nhẹ. Một mùi hương thanh khiết như hoa bách hợp thoảng qua
Thẩm Mộng Dao
Kỳ Kỳ, chị tỉnh rồi sao
Thẩm Mộng Dao
/ Một giọng nói trong trẻo, mang theo sự run rẩy vì lo lắng vang lên /
Viên Nhất Kỳ
/ Trước mặt là Thẩm Mộng Dao /
Thẩm Mộng Dao
/ mặc chiếc áo blouse trắng tinh khôi, mái tóc dài buộc gọn sau gáy, đôi mắt long lanh nhìn hắn không chớp /
Ký ức nguyên chủ dội về: đây là thanh mai trúc mã của hắn, người con gái duy nhất mà "Viên Nhất Kỳ bản hiện đại" dịu dàng che chở
Viên Nhất Kỳ
/ chống tay ngồi dậy /
Viên Nhất Kỳ
/ Cử chỉ có chút khác lạ – nó mang theo sự uy nghi, trầm mặc của kẻ đứng trên vạn người, thay vì vẻ hào hoa phong nhã thường ngày /
Viên Nhất Kỳ
/ nhìn nàng, khóe môi khẽ nâng lên một độ cong hoàn hảo /
Viên Nhất Kỳ
Dao Dao, chị không sao
Viên Nhất Kỳ
Chỉ là hơi mệt một chút thôi
Viên Nhất Kỳ
Đừng quá lo lắng
Thẩm Mộng Dao
/ tiến lại gần, bàn tay nhỏ nhắn áp lên trán cô kiểm tra nhiệt độ /
Khoảnh khắc da thịt chạm nhau
Viên Nhất Kỳ
/ khẽ giật mình nhưng nhanh chóng thả lỏng /
Viên Nhất Kỳ
/ Ánh mắt thâm trầm và sắc sảo như xoáy sâu vào tâm hồn người đối diện /
Thẩm Mộng Dao
/ thoáng ngẩn ra /
Thẩm Mộng Dao
/ cảm thấy Nhất Kỳ trước mắt dường như trưởng thành và có phần nguy hiểm hơn /
Thẩm Mộng Dao
/ Nhưng hơi ấm này, giọng nói này chính là cô, không thể sai lệch /
Thẩm Mộng Dao
/ thở phào, khẽ trách /
Thẩm Mộng Dao
Chị làm em lo chết mất
Thẩm Mộng Dao
Vụ tai nạn ở sảnh tiệc hôm qua thực sự quá nguy hiểm
Thẩm Mộng Dao
Cảnh sát đang điều tra, nhưng em nghĩ nó chỉ là ngoài ý muốn, chị đừng nghĩ ngợi nhiều mà ảnh hưởng tâm lý
Viên Nhất Kỳ
Ngoài ý muốn / lặp lại, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo của kẻ từng trải qua hàng trăm cuộc ám sát /
Viên Nhất Kỳ
/ nắm lấy tay Mộng Dao, giọng nói thấp trầm đầy trấn an /
Viên Nhất Kỳ
Được, chị nghe em
Viên Nhất Kỳ
Chuyện gì qua rồi thì cứ để nó qua đi
Thẩm Mộng Dao
/ mỉm cười, vẻ mặt dịu lại /
Nàng không hề hay biết rằng, ẩn sau vẻ bình thản ấy, vị "Vương gia" trong thân xác Nhị thiếu gia đang âm thầm sắp xếp lại trật tự trong đầu
Viên Nhất Kỳ
“ Vụ tai nạn này chắc chắn có kẻ nhúng tay “
Đúng lúc đó, cửa phòng lại mở ra lần nữa. Một thanh niên mặc cảnh phục bước vào, dáng vẻ phong trần và lạnh lùng
Vương Dịch
[ đội trưởng đội hình sự, bạn thân từ thuở nhỏ của Nhất Kỳ ]
Châu Thi Vũ
/ Đi sau 11 là một cô gái xinh đẹp đang che kín mặt bằng khẩu trang và kính râm, chính là đại minh tinh /
Vương Dịch
Vừa tỉnh lại đã tình tứ thế này, xem ra cậu mạng lớn thật đấy Nhất Kỳ / giọng nói tuy mỉa mai nhưng trong mắt lại lộ rõ vẻ nhẹ nhõm /
Châu Thi Vũ
/ đứng bên cạnh cũng khẽ gật đầu chào Mộng Dao, rồi nhìn Nhất Kỳ với ánh mắt dò xét /
Châu Thi Vũ
Nhị thiếu mà có mệnh hệ gì thì cái dự án phim của tôi chắc tiêu đời mất
Viên Nhất Kỳ
/ nhìn hai người mới tới, ký ức lập tức khớp nối /
Viên Nhất Kỳ
/ cười nhạt, ánh mắt giao nhau với 11 /
Một người là cảnh sát tinh nhuệ, một người là vương gia xuyên không – sự nhạy cảm của những kẻ mạnh khiến họ nhìn thấy điều gì đó khác thường ở đối phương, nhưng lại rất nhanh chóng thu hồi
Viên Nhất Kỳ
Yên tâm, mạng của Viên Nhất Kỳ này không dễ lấy như vậy đâu / bình thản đáp /
Căn phòng bệnh bỗng chốc trở nên ấm áp lạ thường bởi sự có mặt của bạn bè, nhưng trong bóng tối của hành lang bệnh viện, một gã đàn ông lạ mặt đang thu lại chiếc điện thoại sau khi lén lút chụp ảnh
Định mệnh đã bắt đầu xoay chuyển, và Viên Nhất Kỳ biết rằng, cuộc chơi ở thời đại này chỉ mới chính thức bắt đầu
CHƯƠNG 2: PHONG THÁI QUÂN VƯƠNG
Viên Nhất Kỳ
/ làm thủ tục xuất viện /
Thẩm Mộng Dao
/ vẫn còn lo lắng, muốn cô nghỉ ngơi thêm /
Viên Nhất Kỳ
/ mỉm cười trấn an /
Viên Nhất Kỳ
/ khéo léo yêu cầu trợ lý đưa thẳng mình đến trụ sở tập đoàn Viên thị /
Viên Nhất Kỳ
/ Với ký ức của nguyên chủ, biết rõ hôm nay là ngày họp hội đồng quản trị định kỳ /
Một thời điểm nhạy cảm mà những "con cáo già" đang nhăm nhe hạ bệ cô sau vụ tai nạn
Chiếc xe Rolls-Royce đen bóng dừng lại trước sảnh tập đoàn
Viên Nhất Kỳ
/ bước xuống, chỉnh lại vạt áo vest phẳng phiu /
Khác với vẻ phóng khoáng thường ngày
Viên Nhất Kỳ
/ mang theo một luồng áp lực vô hình /
NVC
Nhân viên: / hai bên cúi đầu chào mà không dám nhìn thẳng /
Bước vào phòng họp, không khí đang vô cùng căng thẳng
NVC
Một cổ đông lớn đang lớn tiếng: Nhị thiếu gia vừa gặp tai nạn, tinh thần chưa ổn định, tôi đề nghị tạm thời đình chỉ quyền điều hành của….
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra
Viên Nhất Kỳ
/ thong thả bước vào /
Viên Nhất Kỳ
/ ánh mắt sắc như dao cau quét qua một lượt /
Viên Nhất Kỳ
/ không ngồi vào ghế của mình ngay mà đi thẳng đến vị trí của vị cổ đông vừa phát biểu /
Viên Nhất Kỳ
/ đặt tay lên vai ông ta, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực /
Viên Nhất Kỳ
Chú Trương, tôi vừa khỏe lại đã thấy chú lo lắng cho đại cục như vậy, thật khiến tôi cảm động ❄️
Viên Nhất Kỳ
Có điều, quyền điều hành của Viên thị chưa bao giờ dựa trên "sức khỏe", mà dựa trên "năng lực" và "cổ phần" đúng không ❄️
Cả phòng họp im phăng phắc. Ánh mắt này, khí chất này hoàn toàn không phải của một thiếu gia ham chơi. Đó là sự áp chế của một vị vương gia từng nắm quyền sinh sát
Viên Nhất Kỳ
/ ung dung ngồi xuống ghế chủ tọa /
Viên Nhất Kỳ
/ bắt đầu lật giở tài liệu với tốc độ kinh ngạc /
Viên Nhất Kỳ
/ chỉ ra những kẽ hở tài chính mà kẻ khác đang cố tình che đậy /
NVC
Những kẻ phản đối: / phải đổ mồ hôi hột, tâm phục khẩu phục rút lui /
Trong khi đó, tại bãi đậu xe dưới hầm, một cuộc chiến khác cũng đang nổ ra nhưng với nhịp điệu hoàn toàn khác
Vương Dịch
/ đang dựa người vào nắp capo xe cảnh sát, chờ đợi để lấy thêm lời khai của nhân chứng /
Châu Thi Vũ
/ bước ra từ thang máy, bao quanh bởi năm sáu vệ sĩ /
Châu Thi Vũ
/ khẽ nhíu mày /
Châu Thi Vũ
/ tháo kính râm ra để lộ đôi mắt phượng đầy kiêu kỳ /
Châu Thi Vũ
Đội trưởng Vương, chị bám đuôi tôi tới tận đây sao
Châu Thi Vũ
Tôi đã nói là tôi không thấy mặt kẻ tấn công mà
Vương Dịch
/ không rời mắt khỏi sổ tay, giọng bình thản /
Vương Dịch
Cô Châu tự tin quá rồi
Vương Dịch
Tôi ở đây vì vụ án của Viên Nhất Kỳ
Vương Dịch
Nhưng nếu cô rảnh, tôi không phiền mời cô về đồn uống trà để "nhớ lại" kỹ hơn đâu
Châu Thi Vũ
Chị 💢 / tức đến đỏ mặt /
Trong giới giải trí, ai nấy đều cung phụng Châu, chỉ có tên cảnh sát "mặt sắt" này là luôn coi Châu như một đối tượng tình nghi cần phiền nhiễu
Ánh mắt hai người va chạm. Giữa sự ồn ào của phố thị, một tia điện xẹt qua, báo hiệu một mối quan hệ "oan gia" không hề đơn giản
Viên Nhất Kỳ
/ trở về căn hộ riêng /
Thẩm Mộng Dao
/ đã đợi sẵn ở đó, trên bàn là những món ăn thanh đạm do chính tay chuẩn bị /
Thẩm Mộng Dao
/ Nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại vô cùng sáng của cô /
Thẩm Mộng Dao
/ bước tới, giúp cô cởi áo khoác /
Thẩm Mộng Dao
Công việc ở công ty thuận lợi chứ
Viên Nhất Kỳ
/ đột ngột xoay người, vòng tay ôm lấy eo nàng, kéo sát vào lòng /
Thẩm Mộng Dao
/ Sự chủ động này khiến nàng sững sờ, mặt đỏ bừng lên /
Viên Nhất Kỳ
/ vùi đầu vào hõm cổ nàng, hít lấy mùi hương bách hợp dịu nhẹ, chất giọng khàn khàn /
Viên Nhất Kỳ
Có em ở đây, mọi thứ đều thuận lợi
Viên Nhất Kỳ
Dao Dao, cảm ơn em vì đã không rời bỏ chị
Thẩm Mộng Dao
/ cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của cô /
Nàng không biết rằng, đối với vị vương gia vừa xuyên qua nghìn năm này, sự dịu dàng của chính là bến đỗ duy nhất giúp cô không lạc lối giữa thế giới xa lạ đầy cạm bẫy này
Cách đó không xa, tại một quán cà phê nhỏ
Cặp đôi Trần Kha và Trịnh Đan Ny đang cùng nhau xem lại những bản phác thảo triển lãm tranh sắp tới
Trịnh Đan Ny
/ thì cứ líu lo kể về những chuyện kỳ lạ xảy ra ở bệnh viện hôm nay /
Từ Sở Văn
/ lặng lẽ quàng khăn cho Diệp Thư Kỳ /
Cả hai cùng nhìn về phía hoàng hôn, bình yên đến lạ thường
Những mẩu chuyện đời thường ấm áp ấy cứ thế diễn ra, đan xen với những âm mưu ngầm đang dần lộ diện trong bóng tối
CHƯƠNG 3: VŨ ĐIỆU CỦA ĐỊNH MỆNH
Khách sạn Grand Pearl tối nay rực rỡ ánh đèn
Đây là buổi tiệc đấu giá từ thiện do Viên thị tổ chức, cũng là dịp để giới thượng lưu quan sát xem Nhị thiếu gia nhà họ Viên thực sự đã hồi phục hay chưa
Viên Nhất Kỳ
/ xuất hiện trong bộ vest đen may thủ công, khí chất vương giả tỏa ra lấn át cả sự xa hoa của sảnh tiệc /
Thẩm Mộng Dao
/ Sánh bước bên cô trong chiếc váy lụa trắng đơn giản nhưng đầy tinh tế /
Sự dịu dàng của nàng như một mảnh ghép hoàn hảo, làm mềm đi nét sắc sảo, lạnh lùng của Nhất Kỳ
Tại khu vực VIP, những người bạn thân thiết đã sớm có mặt
Trần Kha
/ đang ngắm nhìn một bức tranh cổ /
Từ Sở Văn
/ thì ân cần dìu Diệp Thư Kỳ bước xuống từ bậc thang /
Vương Dịch
/ dù mặc đồ vest vẫn không giấu được vẻ cảnh giác của một cảnh sát hình sự /
Châu Thi Vũ
/ bên cạnh 11 đang rạng rỡ trước ống kính của giới truyền thông /
Điểm nhấn của buổi tiệc là màn đấu giá những vật phẩm tự tay các khách mời chuẩn bị
Viên Nhất Kỳ
/ Khi đến lượt, thay vì đem ra một món đồ cổ đắt tiền như thường lệ, lại yêu cầu nhân viên chuẩn bị một bộ giấy, mực và bút lông /
NVC
Một cổ đông phe đối lập mỉa mai: Nhị thiếu định biểu diễn văn nghệ sao
NVC
Một cổ đông phe đối lập mỉa mai: Chúng ta ở đây là để đấu giá, không phải xem múa bút
Viên Nhất Kỳ
/ không đáp /
Viên Nhất Kỳ
/ cầm bút bằng một thế tay vô cùng chuẩn xác /
Viên Nhất Kỳ
/ Trong đầu ký ức về những ngày mài mực nơi thư phòng vương phủ hiện lên rõ nét /
Viên Nhất Kỳ
/ đặt bút, những nét vẽ rồng bay phượng múa hiện ra trên mặt giấy tuyên thành /
Chỉ trong mười phút, một bức "Giang sơn đồ" hùng vĩ cùng một bài thơ bằng lối chữ hành thư điêu luyện đã hoàn thành
Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi
Trần Kha
[ một họa sĩ chuyên nghiệp ]
Trần Kha
Chân bút này dù là bậc thầy thủ pháp cũng khó lòng đạt tới
Trần Kha
Nhất Kỳ, cậu giấu nghề bấy lâu nay sao
Bức tranh được đấu giá với con số kỷ lục
Thẩm Mộng Dao
/ đứng bên cạnh, ánh mắt đầy tự hào nhưng cũng thoáng chút thắc mắc /
Thẩm Mộng Dao
/ nhận ra Nhất Kỳ của hiện tại không chỉ mạnh mẽ hơn mà còn sở hữu những tài năng tâm hồn mà trước đây chưa từng bộc lộ /
Giữa lúc buổi tiệc đang ở cao trào
Vương Dịch
/ bất ngờ nhận được một cuộc gọi /
Vương Dịch
/ Gương mặt đanh lại /
Vương Dịch
/ tiến đến gần Nhất Kỳ /
Vương Dịch
‘ Camera an ninh vừa bắt được hình ảnh kẻ nghi vấn gây ra vụ tai nạn của cậu ở bãi xe tầng B3 ‘
Vương Dịch
‘ Hắn đang định tẩu thoát ‘
Viên Nhất Kỳ
/ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo /
Châu Thi Vũ
/ Hành động của hai người không lọt qua mắt /
Châu Thi Vũ
/ kéo tay Mộng Dao /
Châu Thi Vũ
Dao Dao, có vẻ có chuyện rồi
Châu Thi Vũ
Chúng ta đi xem thử
NVC
/ đàn ông mặc đồ đen đang vội vã nổ máy chiếc xe mô tô phân khối lớn /
Vương Dịch
/ lao ra ngăn cản /
Vương Dịch
/ Không chần chừ, nhảy lên chiếc xe jeep của mình /
Bắt đầu một cuộc rượt đuổi nghẹt thở ngay trong khuôn viên hầm gửi xe chật hẹp
Viên Nhất Kỳ
/ không đuổi theo ngay /
Viên Nhất Kỳ
/ đứng ở lối ra duy nhất, quan sát địa hình /
Viên Nhất Kỳ
/ Với tư duy của một vị tướng cầm quân, biết kẻ kia sẽ rẽ vào ngách nào để tránh cảnh sát /
Viên Nhất Kỳ
/ cầm lấy một đoạn dây xích sắt trang trí bên cạnh cửa thoát hiểm /
Viên Nhất Kỳ
/ bình thản chờ đợi /
Chiếc mô tô lao tới với tốc độ kinh hoàng
Ngay khoảnh khắc chiếc xe đi ngang qua
Viên Nhất Kỳ
/ tung sợi xích với một lực đạo cực mạnh và độ chính xác tuyệt đối vào bánh sau /
Chiếc xe mất lái, đổ nhào
Vương Dịch
/ kịp thời thắng xe, lao xuống khống chế kẻ lạ mặt /
Sau cơn chấn động, cảnh sát đưa kẻ tình nghi đi. Tại sảnh khách sạn đã vắng người, tám người bạn ngồi lại với nhau
Trịnh Đan Ny
/ cầm chai nước đưa cho 11 /
Trịnh Đan Ny
Ngầu thật đấy
Trần Kha
/ nhìn Nhất Kỳ, nheo mắt cười /
Trần Kha
Tôi bắt đầu nghi ngờ cậu là đặc vụ ngầm rồi đấy Kỳ ạ
Trần Kha
Sợi xích đó ném không phải do may mắn đâu
Diệp Thư Kỳ
/ thì đang lo lắng xoa tay cho Mộng Dao /
Diệp Thư Kỳ
Cậu sợ lắm đúng không
Diệp Thư Kỳ
May mà có Nhất Kỳ ở đó
Từ Sở Văn
/ thở dài, vỗ vai Nhất Kỳ /
Từ Sở Văn
Dù chuyện gì xảy ra, bọn tôi luôn ở phía sau cậu
Từ Sở Văn
Đừng tự mình gánh vác tất cả
Viên Nhất Kỳ
/ nhìn vòng tròn bạn bè của mình – những người mà ở kiếp trước anh chưa từng có được sự chân thành như vậy /
Viên Nhất Kỳ
/ nắm lấy tay Mộng Dao, cảm nhận hơi ấm từ nàng /
Viên Nhất Kỳ
Cảm ơn mọi người / giọng nói không còn là của một vị vương gia xa cách, mà là của một người đã tìm thấy bến đỗ cho linh hồn mình /
Tuy nhiên, trong túi áo của kẻ bị bắt
Vương Dịch
/ đã tìm thấy một ký hiệu kỳ lạ: một hình xăm bông hồng đen bị rạch nát /
Biểu tượng của một tổ chức sát thủ ngầm mà ở cả hai thế giới, Nhất Kỳ đều cảm thấy quen thuộc đến đáng sợ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play