[Đam Mỹ] Chúng Ta Lạc Nhau Giữa Những Ước Mơ
Góc khuất gia đình
//….// : Hành động
*….* : Tiếng động
"…" : Suy nghĩ của nv
(Vài chú thích như này trước nhé)
Một buổi chiều bình thường bầu trời phủ nhẹ một màu cam nhạt, những chiếc lá vàng chao nghiêng theo gió, rơi lặng lẽ xuống con phố nhỏ dẫn đến bến xe buýt.
Mọi thứ trôi qua rất bình thường… cho đến khi
Một người con trai tuổi thiếu niên bước nhẹ nhàng đến bến xe buýt
Cậu ấy có mái tóc nâu nhẹ mềm xoăn, đôi mắt tròn trong veo, cười lên cong nhẹ rất dễ thương. Làn da trắng nõn nà, hai má thường hay ửng hồng khi ngại. Cậu tuy khờ nhưng tính cách sống rất nội tâm và hiểu chuyện biết bao. Dáng đi nhẹ nhàng trong bé xíu làm sao. Chỉ cần cậu ta đứng yên thôi cũng đã đủ khiến người khác thấy ấm áp và không thể rời mắt.
Tô Niệm
//nhẹ nhàng ngồi xuống hàng ghế xe buýt//
Cậu không có ý định là sẽ đi đến đâu hết cả mà cậu ngồi đó là chỉ vì muốn tránh né chuyện gia đình đầy phức tạp của nhà cậu mà thôi
Nhà cậu rất giàu, giàu đến mức không ai có thể tưởng tượng nổi, nhưng đổi lại sự giàu có đó là những ngày ba mẹ cậu cãi vả đập phá và thậm chí là đem cậu ra làm đồ để họ xả giận
Họ la mắng thậm chí là đánh cậu rất nhiều, những lúc ấy cậu không có ai bên cạnh cậu sợ hãi chỉ biết một mình ngồi trong góc phòng rộng lớn mà thôi
Những hình ảnh cậu bị chính bố mẹ cậu nhốt cậu vào phòng để đánh đập cậu, thật sự cậu sẽ bị ám ảnh đến suốt đời mà thôi
Lưu Dực Trầm
Tô Niệm //hét lớn//
Lưu Dực Trầm
//chạy nhanh về phía cậu//
Tô Niệm
//theo phản xạ nhìn Dực Trầm//
Lưu Dực Trầm
Sao ngồi đây mình vậy
Min
Đây là bạn thân từ nhỏ của Tô Niệm nhe
Lưu Dực Trầm
Không phải sợ ở một mình sao
Tô Niệm
Ờ thì…tại //ngập ngừng//
Lưu Dực Trầm
Tại cái gì? Nói nhanh //nhíu mày//
Tô Niệm
Tại nhà chán quá, ra đây ngồi hóng gió //lay chân//
Lưu Dực Trầm
Chắc là hóng gió không hay là hai bác lại cãi nhau
Lưu Dực Trầm
Thằng này có chuyện gì cứ nói tao nghe
Lưu Dực Trầm
Làm gì giấu giấu chi không biết
Tô Niệm
Lưu Dực Trầmmmmm //giọng mếu//
Lưu Dực Trầm
Rồi rồi hiểu rồi đứng lên theo tao về nhà //nắm tay Tô Niệm đứng dậy//
Tô Niệm
Không tao chưa muốn về nhà đâu //ụp mặt xuống//
Tô Niệm
Họ hôm nay căng lắm, khó khăn lắm t mới ra ngoài đây được đừng để tao về nữa
Lưu Dực Trầm
Nhưng mà không về là nhà mày sẽ đi tìm mày đấy
Lưu Dực Trầm
Tìm được một cái là mày xong đời đó
Tô Niệm
Thôi đừng nói nữa mà
Tô Niệm
Tao cũng sợ nhưng bây giờ tao vẫn chưa muốn về đâu
Tô Niệm
Tao sợ tiếng hai người họ cãi nhau lắm rồi
Lưu Dực Trầm
Thì đứng lên qua tao nhà
Lưu Dực Trầm
Sẽ tốt hơn khi ngồi ở đây
Lưu Dực Trầm
Ngồi đây lâu quá lỡ mày bị cảm lạnh thì sao, tao không lo nổi đâu
Tô Niệm
Um um nhà mày tuy không có ba mẹ ở cùng nhưng còn ấm áp hơn nhà tao gấp mấy lần
Tô Niệm
//nhẹ nhàng đứng dậy//
Lưu Dực Trầm
Đi //nắm nhẹ tay Tô Niệm kéo đi//
Lưu Dực Trầm
Đi bộ nãy giờ mỏi chân không đấy //nhìn ô Tô Niệm//
Lưu Dực Trầm
Đi vô mà ngồi đợi tao lấy bánh cho mà ăn
Tô Niệm
//đi lại sofa ngồi //
Lưu Dực Trầm
"Thông cảm cho tao, mày vậy mà mấy lúc đó tao lại không làm gì được"
Lưu Dực Trầm
À mà mai mốt mà có vậy thì đừng có mà ra bến xe buýt ngồi nữa, đi hẳn lại nhà tao đi
Lưu Dực Trầm
Vậy tao sẽ yên tâm hơn
Lưu Dực Trầm
Lỡ mày có chuyện gì chắc tao xỉu lun, từ nhỏ đến lớn tao chỉ có mình mày là thân nhất thôi đó đừng có mà làm gì quá đáng với bản thân nữa
(Vì lúc trước Tô Niệm đã một lần nguy hiểm với bản thân nên bây giờ Dực Trầm rất lo sợ khi Tô Niệm có ý định nguy hiểm thêm một lần nữa)
Tô Niệm
Tao biết rồi mà~lúc đó mày biết được mày mắng tao quá trời nên bây giờ tao không vậy nữa
Lưu Dực Trầm
Biết được vậy là ok rồi đó //cầm bánh kẹo đi lại//
Tô Niệm
Queo~~ đúng là chỉ có Dực Trầm Của Niệm Niệm là tốt nhất thôi //vang tay lấy bánh//
Lưu Dực Trầm
Vui lại rồi he //lại ngồi cạnh Tô Niệm//
Tô Niệm
He he //mỉm cười//
*ren ríng ring * (cuộc gọi di động bất ngờ xuất hiện)
Min
Mấy chap đầu chưa vô câu chuyện nên hơi chán he 😌
Min
Chán quá để min làm trò cười cho nè
Min
🥰😤☹️🙂↔️😊😆😉😃😁😊☺️🥳🤓🤓🤓🤓🤓🤓😜😜🤪🤪🤪🤪🤪🤪
Giá như...
(Là cuộc gọi từ điện thoại của Tô Niệm)
Tô Niệm
Là bác Hồng //nhìn sang Dực Trầm//
Min
Bác Hồng là quản gia thân cận nhất của Tô Niệm
Tô Niệm
Làm sao đây không muốn nghe máy chút nào
Lưu Dực Trầm
Nghe đi lỡ có chuyện gì quan trọng thì sao
Tô Niệm
Quan trọng gì, chắc chắc tao bắt máy bác Hồng sẽ nói là ông bà chủ đang tìm cậu chủ kìa mà thôi
Lưu Dực Trầm
Cứ nghe đi đã
Tô Niệm
//chập chờn bắt máy//
Quản gia Hồng
📲Alo cậu chủ, ông bà chủ muốn cậu về nhà liền
Quản gia Hồng
📲Mong cậu chủ về nhà ạ
Tô Niệm
📲được rồi cháu về liền
Quản gia Hồng
📲được thưa cậu chủ//cúp máy//
Lưu Dực Trầm
Có cần tao đưa về không
Tô Niệm
Không cần//đứng dậy//
Lưu Dực Trầm
Có chuyện gì nhớ alo tao
Cánh cổng rộng lớn tự động nhận diện mở ra
Người hầu (nhiều)
Cậu chủ ạ//cúi đầu chào//
Khi cánh cổng nhà cậu mở ra thì cậu sẽ thấy rất nhiều quản gia đứng hàng dài khuôn viên sân nhà cậu
Cậu không có gì bất ngờ như bao người khách khác vì cậu đã nhìn thấy như thế mỗi ngày
Tô Niệm
//nhẹ nhàng đi thẳng lại phòng khách//
//bố mẹ cậu đang ngồi trong phòng khách//
Tô Niệm
Bố mẹ ạ//cúi đầu//
Bố Tô Niệm
Nãy giờ đi đâu//nhíu mày//
Bố Tô Niệm
Đi mách lẻo là cái nhà này đang cãi nhau đấy à//quát//
Mẹ Tô Niệm
Tô Niệm con ngồi xuống đi
Tô Niệm
Vâng//sợ hãi ngồi xuống//
Bố Tô Niệm
Tao đây cho chưa mà ngồi đấy
Mẹ Tô Niệm
Ông làm cái gì thế
Mẹ Tô Niệm
Nó ngồi thì có làm sao
Mẹ Tô Niệm
Bộ chết à //nhăn mặt//
Bố Tô Niệm
Nhưng tôi đang nói chuyện với nó, bà có hiểu không
Bố Tô Niệm
Phép tắt của tôi trong cái nhà này như nào
Bố Tô Niệm
Khi bố đang hỏi chuyện thì con sẽ như nào?
Mẹ Tô Niệm
Nhưng mà—//bị ngắt lời//
Tô Niệm
Dạ thôi con xin lỗi để con đứng lên//đứng dậy//
Tô Niệm
Bố mẹ có chuyện gì muốn hỏi vậy ạ
Bố Tô Niệm
Cũng không là chuyện gì quan trọng cả
Bố Tô Niệm
Chỉ là, muốn hỏi nãy giờ đi đâu, có mách lẻo với ai về cái nhà này không thôi?
Tô Niệm
Dạ…con bên nhà Dực Trầm ạ, con không nói chuyện gì liên quan với nhà đâu ạ //sợ//
Bố Tô Niệm
Nhà thì không ở tối ngày cứ la cà bên ngoài
Mẹ Tô Niệm
Tô Niệm đi lên tắm rửa đi
Tô Niệm
Vâng, cở xin phép //cúi đầu//
Mẹ Tô Niệm
Ông đừng có mà khó quá
Mẹ Tô Niệm
Nó là con ông chứ có phải mấy người đối thủ trong công ty khó ưa của ông đâu
Bố Tô Niệm
Nhìn cái mặt nó càng lớn càng bực cả mình//khó chịu//
Mẹ Tô Niệm
Hết nói nổi ông
Bố Tô Niệm
Tôi đâu cần bà phải nói tôi
Bố Tô Niệm
Chuyện bà là lo cho nó cho cái nhà này
Bố Tô Niệm
Còn chuyện tôi, tôi làm gì thì đừng có mà xía vô
Quản gia Hồng
Cậu chủ Tô Niệm//đứng sau lưng//
Quản gia Hồng
Cậu đừng buồn bố mẹ cậu nhé//nói nhỏ//
Quản gia Hồng
Ông bà chủ như vậy chỉ là vì áp lực là vì công việc đè nặng lên họ, làm ông bà chủ mới như vậy mà thôi//nói nhỏ//
Tô Niệm
Cháu không buồn họ đâu ạ//gật đầu//
Quản gia Hồng
//nhìn Tô Niệm với đôi mắt đầy thương cậu//
Tô Niệm
Thôi cháu mệt rồi cháu vào phòng nghỉ đây //chỉ vào trong phòng//
Quản gia Hồng
À à tôi xin lỗi, tôi quên mất, cậu chủ nghỉ ngơi ạ //lùi cúi mặt//
Tô Niệm
Vâng //gật đầu+đi vào phòng//
Đôi chân cậu lúc ấy mềm nhũn ra, cậu vô thức ngồi xuống dựa người mình vào cánh cửa phòng
trong vô thức cậu đã bật khóc
Tô Niệm
Khịt khịt~~ //không ra tiếng//
Cậu ráng khóc không nên tiếng
Bởi vì chắc chắn nếu bố phát hiện cậu khóc, bố cậu sẽ mắng cậu rất nhiều
/là con trai khóc cái gì mà khóc/
/mày thích làm con gái hay gì mà khóc/
/cái mặt nó càng lớn càng bực cả mình/
Tô Niệm
//nhớ lại những lời nói của bố mình//
Tô Niệm
//càng bật khóc hơn nữa//
Tô Niệm
Khịt khịt~~//ôm người +khóc//
Trong giây lát cậu ngước lên nhìn cửa sổ trong phòng cậu
Cậu đứng dậy đi thẳng tới cửa sổ
Cậu nhẹ nhàng ngắm nhìn không gian yên tĩnh bên ngoài, ngắm nhìn những đàn chim đang bay tự do khắp bầu trời ...
Tô Niệm
"giá như mình giống như những chú chim thì hay biết mấy"
Tô Niệm
"giá như mình được tự do như bao người"
Tô Niệm
"Giá như mình giống Lưu Dực Trầm"
Tô Niệm
"Cậu ấy mạnh mẽ biết bao"
Tô Niệm
"tuy ba mẹ cậu ấy bị tai nạn trước mặt cậu ấy từ khi cậu ấy chỉ mới lên 10 nhưng cậu ấy vẫn rất mạnh mẽ"
Tô Niệm
"vẫn là một cậu chàng vui vẻ tự mình giải quyết những khó khăn trong cuộc sống của cậu ấy"
Tô Niệm
"Thật ngưỡng mộ mà"
Tô Niệm
"nếu như bây giờ, mình không ở trong gia đình này nữa thì họ có còn cãi nhau nữa không"
Tô Niệm
"bố sẽ hết bực mình khi không còn thấy mình nữa"
Tô Niệm
"mẹ cũng sẽ đỡ lo một phần nào đó từ mình nữa"
Min
❤️😻😘😽🥳🫨🫨☺️🤭🤭❤️❤️❤️❤️❤️🥰😘😘😊🥳🥳🌷🌷🌸🌸💐💐💐🌺🌺🌺🌻🌻🌼🌼
Tô Niệm
Tô Niệm
"mình nên đi đâu và làm gì được đây"
Tô Niệm
"một thằng cứ suốt ngày học và học cứ mãi nhốt mình trong phòng"
Tô Niệm
"một thằng lại rất ghét ở một mình"
Tô Niệm
"như thế thì bây giờ có thể làm gì để thoát khỏi nơi này đây"
Tô Niệm
"làm sao có thể mạnh mẽ đối diện với các vấn đề này đây"
Tô Niệm
"lỡ như bố mẹ mình tìm thấy mình thì sao…."
Tô Niệm
Hay là mình nên—//cậu ngước nhìn lên bầu trời//
Sáng ngày 01 tháng 05 năm….
Một buổi sáng vẫn bình thường như bao người, trong căn phòng rộng lớn và xa hoa ấy, vẫn là cậu một cậu bé nội tâm đáng thương, lặng lẽ nằm trên chiếc giường gỗ mạ vàng
Nơi mà người khác ao ước có được, nhưng còn cậu thì chỉ mong chưa từng thuộc về.
Tô Niệm
//cậu thức dậy vscn//
Người hầu (nhiều)
Cậu chủ chuẩn bị đi học?
Tô Niệm
//đi xuống cầu thang//
Quản gia Hồng
Cậu chủ //cúi đầu chào//
Tô Niệm
Con chào bố mẹ //cúi chào//
//bố mẹ cậu đang ngồi ăn trên bàn ăn//
Mẹ Tô Niệm
Ừ good morning con, vào ngồi ăn sáng đi còn đi học
Tô Niệm
//cậu nhẹ nhàng đi lại chỗ ngồi//
Bố Tô Niệm
Ăn nhanh vào còn đi học
Bố Tô Niệm
Cứ để sát giờ mới đi
Bố Tô Niệm
Mày mà bị cô giáo gọi về nói đi học muộn là biết tay
Mẹ Tô Niệm
Quản gia, phiền bà lại gấp đồ ăn cho thằng bé //giọng nhẹ nhàng//
Quản gia Hồng
Dạ vâng thưa bà chủ //cúi đầu đi lại//
Bố Tô Niệm
Lớn rồi đâu còn nhỏ cứ để cho nó tự mà gắp
Bố Tô Niệm
Không lại quen cái thói bị chìu chuộng như lúc nhỏ
Mẹ Tô Niệm
Những món nó không gắp tới thì bà cứ gắp đi, không sao //nói với quản gia//
Tô Niệm
Con no rồi con xin phép đi trước //đứng nhẹ lên//
Tô Niệm
Bố mẹ con xin phép đi học//cúi nhẹ đầu//
Quản gia Hồng
Cậu chủ đi học ạ
Người hầu (nhiều)
Tôi xin phép đưa cậu chủ đi học//mở cửa xe//
Mỗi buổi sáng đi học cậu đều được người hầu, nhà cậu chở đi học và đi về
Người hầu (nhiều)
Cậu chủ đi học vui vẻ
Tô Niệm
Cảm ơn ạ, cháu xin phép//mở cửa//
Tiết 1 sắp bắt đầu diễn ra
Lưu Dực Trầm
Tô Niệm đâu rồi //lo lắng//
Lưu Dực Trầm
Nay bị gì mà không đi học thế
Lưu Dực Trầm
Nhà nó có bao giờ cho nó nghỉ đâu
Lưu Dực Trầm
Hay là có chuyện gì rồi
~rén ren~ (kết thúc một ngày học)
Lưu Dực Trầm
//chạy nhanh ra khỏi lớp//
Lưu Dực Trầm
//mở điện thoại//
Lưu Dực Trầm
📲(gọi điện cho số máy Tô Niệm)
Lưu Dực Trầm
Không biết có chuyện gì không nữa
Lưu Dực Trầm
📲(gọi cho số máy bác Hồng)
Quản gia Hồng
📲Alo Dực Trầm tôi nghe đây
Lưu Dực Trầm
📲Bác Hồng, Tô Niệm bị làm sao ạ?
Quản gia Hồng
📲Hả, cậu chủ sáng nay vẫn bình thường đi đến trường mà
Quản gia Hồng
📲hừm, đúng là vậy
Lưu Dực Trầm
📲Tô Niệm sáng nay không có đến trường
Lưu Dực Trầm
📲và cũng không có đi học
Quản gia Hồng
📲cái gì?//hốt hoảng//
Quản gia Hồng
📲sáng nay cậu chủ vẫn lên xe đến trường cơ mà
Lưu Dực Trầm
"Là cái gì nữa vậy" //lo lắng//
Quản gia Hồng
📲Được rồi, nếu cháu nói vậy, tôi xin cúp máy để đi báo cho ông bà chủ
Lưu Dực Trầm
Nó đi đâu được đây//nhăn mặt//
Bố mẹ cậu biết hôm nay cậu không có ở trường đã rất tức giận vì nghĩ cậu đã trốn học đi chơi
Người hầu (nhiều)
Dạ sáng nay tôi đã thấy cậu đi vào trường rồi nên tôi mới đi về ạ //sợ hãi//
Mẹ Tô Niệm
Chắc là trốn đi chơi đâu đó thôi
Bố Tô Niệm
Đấy đã nói rồi, cho nó đi la cà làm gì để nó tụ tập hư hỏng
Bố Tô Niệm
Một mình thằng Dực Trầm là đủ với nó rồi, tụ tập thêm không biết làm gì cho cái nhà này nữa
Mẹ Tô Niệm
Tối chơi xong cũng phải về nhà
Mẹ Tô Niệm
Đợi tới đó rồi tính
Lưu Dực Trầm
Điện mãi không nghe máy
💬chat giữa Dực Trầm và cậu
Lưu Dực Trầm
💬nghe máy tao đi
Lưu Dực Trầm
💬mày định đi đâu
Lưu Dực Trầm
💬chỉ đi chơi một lát sẽ về thôi đúng hong
Lưu Dực Trầm
💬không có làm chuyện gì bậy bạ đó
Lưu Dực Trầm
"không biết có chuyện gì không nữa"
-Ở một quận khác của thành phố-
Download MangaToon APP on App Store and Google Play