[ HieuAn ] Tình Yêu Không Lối Thoát.
1.
Trường cấp ba — giờ giải lao
…
Đang yên đang lành tự dưng nói dừng lại…
…
Anh đùa không vui đâu Đặng Thành An// run rẩy //
Đặng Thành An
Tôi không có thời gian để đùa với loại như cô.
Đặng Thành An
Cút khỏi cuộc sống của tao.
Đặng Thành An
Rác rưởi// quay đi //
Đặng Thành An - một thiếu gia ăn chơi chính hiệu, hiện tại học lớp 11 , sinh ra đã đứng ở nơi mà kẻ khác cả đời cũng không với tới. Quyền thế nhà cậu phủ bóng khắp nơi, đủ để mọi cuộc vui của An kết thúc mà không để lại lấy một hạt bụi. Trong mắt cậu, thiên hạ chẳng qua chỉ là những kẻ đứng bên lề, không đáng để đặt ngang tầm. Ánh nhìn nửa hờ hững, nửa khinh bạc như thể thế giới này vốn dĩ đã thấp hơn cậu một bậc.
…
// Nắm chặt tay // ha // nhếch mép //
…
Anh nghĩ tôi cần một tên thiếu gia ngu dốt như anh sao?
Đặng Thành An
// đứng lại , nhíu mày //
…
À đúng rồi , một đứa mồ côi mẹ như anh thì làm gì có ai dạy.
Một nỗi đau mà em luôn chôn sâu, chưa từng cho phép bản thân chạm tới, càng không để bất kỳ ai nhắc đến. Nó như một vết nứt bị phong kín trong lớp vỏ kiêu ngạo dày cộp mà em dựng lên, tưởng chừng đã bị thời gian và sự lạnh lùng xóa mờ.
Thế nhưng giữa sân trường đông người, nơi tiếng ồn ào và ánh nhìn tò mò bủa vây, cô ả ấy lại thản nhiên moi nó ra — như thể cố ý xé toạc lớp bình yên mong manh mà em gìn giữ bấy lâu. Chỉ một câu nói, nhẹ như không, nhưng đủ khiến cả không gian như khựng lại.
Đặng Thành An
// quay lại s.i.ế.t cổ ả // mày nói gì?
Ả ta trợn trừng mắt, thoáng hiện lên vẻ sợ hãi rõ rệt. Có lẽ trước đó ả chưa từng nghe danh em trong trường — cái tên gắn liền với sự máu lạnh, tàn nhẫn và không chút lòng thương xót.
Đặng Thành An
// siết mạnh đến mức cổ ả bắt đầu chảy ra nhưng dòng m.á.u đỏ thẫm//
…
X-xin a.nh em.. sai rồi…// cầu xin với hơi thở yếu ớt //
Ánh mắt em vẫn lạnh lẽo như trước, thậm chí còn trầm xuống thêm một bậc, như thể mọi lời xin tha chỉ là tiếng gió thoảng qua tai.
Hoàng Đức Duy
// Chạy ra // đủ rồi An , bình tĩnh lại.
Hoàng Đức Duy – người bạn duy nhất hiểu và chịu đựng được cả sự ngông nghênh lẫn thái độ coi thường thế giới trong em.
Đặng Thành An
// mất kiểm soát //
An vẫn không dừng lại, thậm chí còn có phần mất kiểm soát khi nghe thấy giọng của Duy.
Đến khi cô ả tưởng chừng không còn đủ sức để thở, An mới buông tay. Cơ thể ả đổ xuống nền đất, nằm thoi thóp, co quắp trong một dáng vẻ tàn tạ đến đáng sợ. Không gian xung quanh như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng thở đứt quãng và sự im lặng nặng trĩu sau cơn bùng nổ.
Đặng Thành An
// đứng ngây ra đó tay dính m.á.u không ngừng nhỏ giọt //
Không khí căng thẳng chỉ thực sự chấm dứt khi giáo viên hốt hoảng lao tới, vội vã gọi hỗ trợ và đưa cô ả đi cấp cứu.
Chíp chíp
Mở đầu sương sương v thoi
Chíp chíp
Làm ơn đừng flop😭
2.
Qua sự việc lần này, tên em hiên ngang xuất hiện trên khắp các mặt báo, không còn là một cái tên bình thường nữa. Những đoạn video lan truyền với tốc độ chóng mặt, đẩy em trở thành tâm điểm mà ai cũng phải nhắc đến.
—Hot search: Cậu ấm nhà họ Đặng đánh người tới c.h.ế.t ngay tại sân trường?—
Danh tiếng ấy giờ đây đủ lớn để bất cứ nơi nào em đặt chân tới, người ta cũng phải dè chừng, không còn ai dám tùy tiện động đến em. Và dù ồn ào đến đâu, sức hút cùng vẻ ngoài của em vẫn khiến không ít cô gái phải ngoái nhìn, khó mà làm ngơ.
Và tất nhiên là không thể không đến tai bố em.
Đặng Thành An
// Cuộn tròn dưới đất, khắp người hằn đầy dấu vết của bạo lực, vẫn cắn chặt môi, không để phát ra dù chỉ nửa tiếng kêu //
Ông Đặng
Thằng vô tích sự // dùng roi da không ngừng đánh xuống //
Ông Đặng
Rác rưởi , sao không c.h.ế.t cùng bà mẹ già của mày luôn đi // đay nghiến //
Ông Đặng
Chỉ cần công ty chịu ảnh hưởng dù chỉ một chút vì cái chuyện ngu xuẩn của mày gây ra.
Ông Đặng
Thì tao không chắc người mày còn toàn vẹn đâu // vứt roi xuống, cay nghiệt mà rời đi //
Trong lòng em, sự cay độc và thù hận âm thầm dâng lên, từng chút một siết chặt lấy tâm trí, khi ông ta dám nhắc đến người mẹ đã khuất của em.
Nhưng em không thể chống đối ông ta. Em hiểu rõ, với thứ quyền lực ấy, việc khiến em biến mất cũng chỉ nhẹ tênh như một thói quen hằng ngày — kể cả khi em là con trai của ông ta.
Ngay sau đó, mọi bài báo từng nhắc đến tên em đều bị dọn sạch trong chớp mắt. Không phải vì ông ta lo lắng cho em, mà đơn giản chỉ vì danh tiếng của nhà họ Đặng cần được bảo toàn.
Đặng Thành An
// vẫn nằm dưới sàn nhà lạnh lẽo, không muốn đứng dậy , thực ra không còn sức để mà đứng //
Ông Đặng
// mở cửa đi vào ném bộ quần áo được cắt may tỉ mỉ xuống đất //
Ông Đặng
Mau đứng dậy tắm rửa rồi mặc bộ đồ này , định chết ở nhà tao luôn hay gì? Dơ bẩn.
Ông Đặng
Muốn chết thì ra ngoài mà chết , thứ nghiệt ch.ủ.n.g
Ông Đặng
// quay đi nhưng không quên nán lại dặn dò em // mau chóng xử lý các vết thương, tối nay nhà họ Trần sang dùng bữa mà để thấy điều gì bất thường thì mày không xong đâu.
Chuyện hai gia tộc lớn nhất nhì cả nước— Đặng, Trần hợp tác với nhau đã nổ ra một tiếng vang lớn trong giới kinh doanh.
__Tối đó. Tại biệt thự nhà họ Đặng__
Ông Đặng
// mở cửa //Ông đến rồi. Mời ông vào trong.
Ông Trần
Làm phiền rồi. Không gian ở đây yên tĩnh hơn tôi nghĩ.
Ông Đặng
Chỉ là nơi tiếp khách thường ngày. Mời ông ngồi, trà đã chuẩn bị.// đi trước dẫn đường //
Ông Trần
Cảm ơn. Việc hợp tác lần này, đúng là khiến nhiều người chú ý.// ngồi xuống //
Ông Đặng
À đúng rồi // quay sang em // chào ông Trần đi An.
Đặng Thành An
// cúi người // dạ chào bác Trần.
Ông Trần
// nhìn em , cười // đây là con trai của ông Đặng đây phải không. Lanh lợi dễ thương quá.
Ông Trần
À cũng xin được giới thiệu , đây là con trai của tôi - Trần Minh Hiếu.
Trần Minh Hiếu
Dạ chào bác.
3.
Trần Minh Hiếu
// nhìn em // chào em.
Đặng Thành An
// nhìn anh // …
Trần Minh Hiếu – trưởng tử của nhà họ Trần ( đang học lớp 12 ). Anh mang dáng vẻ ôn hòa, phong thái nhã nhặn, vừa là học bá đứng đầu, vừa là nam sinh nổi bật trong trường. Với Hiếu, việc học không chỉ là trách nhiệm mà còn là mục tiêu duy nhất khiến anh dốc lòng theo đuổi. Những ồn ào, cám dỗ của thế giới ngoài kia, đối với anh, cũng chỉ như làn gió thoảng qua—chạm đến rồi tan biến.
Ông Đặng
// cấu vào đùi em dưới gầm bàn , ánh mắt mang chút mất kiên nhẫn //
Đặng Thành An
// giật mình vì đau // À dạ chào anh.
Ông Đặng
// niềm nở // thôi ta vào dùng bữa sẵn bàn chuyện làm ăn luôn ha.
Ông Trần
À được được , đi nào hai đứa.
Bữa cơm vẫn yên ổn, không một gợn sóng, hai ông bố thì vẫn niềm nở mà bàn về chuyện hợp tác,.. ngoại trừ ánh mắt anh—lặng lẽ mà sắc bén đến khó hiểu.
Trần Minh Hiếu
// mắt dán chặt vào những vết thương đã được xử lý cẩn thận của em nhưng không để lộ cảm xúc //
Đặng Thành An
// nhìn ra được ánh mắt anh mà lúng túng lấy tay che đi các vết thương //
Ông Đặng
// nhận ra điều bất thường trong ánh mắt anh vội lên tiếng // Ôi chao, thằng bé An nhà tôi đúng là hậu đậu , đi đứng kiểu gì mà để ngã xước hết chân tay ra đây này.
Ông Trần
Ôi hậu đậu gì đâu // cười // chắc thằng bé bất cẩn thôi ấy mà.
Ông ta nhanh chóng đánh trống lảng, kéo mọi người sang câu chuyện khác.
Trần Minh Hiếu
// lặng lẽ thu lại ánh nhìn //
Cuối cùng, bữa ăn khép lại trong tiếng cười hài lòng của hai bên, khi chuyện hợp tác đã chính thức được định đoạt.
Sau lời chào cuối cùng, khi ông Trần và anh rời đi, gương mặt ông ta chợt trở nên nghiêm lại—nụ cười khi nãy như chưa từng hiện diện.
Ông Đặng
// quay lại nhìn em // sao tao bảo mày xử lý sạch sẽ các vết thương mà mày không làm theo?
Ông Đặng
Cũng may lúc đó tao nhanh trí , không thì mọi chuyện sẽ đổ bể hết.
Ông Đặng
Có phải mày cố tình đúng không?// sự thâm độc ánh lên nơi đáy mắt //
Đặng Thành An
// nhìn thẳng vào ông ,không lấy một chút sợ hãi // con đã xử lý sạch sẽ hết mức , cha còn muốn gì nữa?
Ánh mắt ông quét qua những dấu vết còn sót lại trên người em, lạnh lẽo và dửng dưng. Hợp đồng đã ký, nên em cũng không còn giá trị để ông phải truy cứu thêm.
Ông Đặng
Tuần sau tao sẽ sắp xếp cho mày chuyển sang ngôi trường mà tên thiếu gia nhà họ Trần đó đang theo học, liệu mà lo lấy lòng tên đó cho tốt.
Đặng Thành An
// mắt mở lớn // tại sao con phải chuyển đi?
Ông Đặng
Danh tiếng của mày ở ngôi trường rách nát này cũng không còn nữa. Chuyển sang trường chuyên kia để lấy lòng tên đó thì cũng có lợi cho mày cả thôi // ra lệnh, không cho phép em có quyền từ chối //
Đặng Thành An
Có lợi cho con?
Em hiểu rất rõ, bản thân mình chẳng qua chỉ là cái giá phải trả—để ông ta đổi lấy một mối làm ăn bền vững với nhà họ Trần.
Đặng Thành An
Con không đồng ý.
Ông Đặng
// giáng một cái tát xuống mặt em, mạnh đến nỗi má em xưng lên khóe môi rỉ m.á.u // nghịch tử.
Ông Đặng
Mày không có quyền lên tiếng ở đây!
Đặng Thành An
// run rẩy, nắm chặt tay //
Ông Đặng
Mau chuẩn bị đi , tao không có nhiều kiên nhẫn đâu // nói rồi ông ta bỏ đi //
Đặng Thành An
// run rẩy , bất lực đến nỗi muốn bật khóc nhưng lí trí của em không cho phép điều đó //
Em không muốn.Một phần vì em không nỡ rời xa người bạn duy nhất – Hoàng Đức Duy. Một phần vì em ghét việc phải hạ mình, ghét cảm giác bị ép buộc phải lấy lòng người khác. Nhưng em không có quyền lựa chọn. Không có đường lui. Và càng không có khả năng phản kháng—dù chỉ là một chút.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play