Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

FWB: Thoả Thuận Bạn Giường

Giới thiệu các nhân vật

Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
· Vai trò: Nữ chính · Năm nhất, ngành Mỹ thuật. · Ngoại hình: Xinh đẹp, sở hữu vẻ đẹp sắc sảo nhưng lạnh lùng, toát lên khí chất xa cách, khó gần. Vẻ ngoài của cô là một lớp phòng thủ hoàn hảo che giấu nội tâm phức tạp.
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
Tính cách:   · Bề ngoài: Ít nói, điềm tĩnh và có phần lạnh nhạt với mọi thứ xung quanh. Cô không chủ động giao tiếp và thường tạo khoảng cách với người khác.   · Bên trong: Nổi loạn, táo bạo và đầy mâu thuẫn. Cô sợ hãi tình yêu nhưng lại khao khát sự kết nối về thể xác. Cô thích cảm giác được người khác theo đuổi và tận hưởng những mối quan hệ mập mờ, không ràng buộc. Đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ là một tâm hồn tổn thương sâu sắc.
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
Quá khứ: Từng chứng kiến ba mẹ ngoại tình khi còn nhỏ, dẫn đến gia đình tan vỡ. Biến cố này đã tạo ra một vết sẹo tâm lý lớn, khiến cô mất niềm tin hoàn toàn vào tình yêu và sự chung thủy, từ đó hình thành nên lối sống buông thả và sợ hãi những ràng buộc tình cảm thật sự.
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
· Vai trò: Nam chính · Năm hai, ngành Gốm sứ. · Ngoại hình: Điển trai, phong trần, sở hữu sức hút mãnh liệt và đầy nam tính. Vẻ ngoài của anh toát lên sự lạnh lùng và có chút "đào hoa", khiến nhiều cô gái say mê.
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
Tính cách:   · Bề ngoài: Ít nói, trầm ổn, có phần bí ẩn. Anh không thích sự ồn ào và thường từ chối thẳng thừng những lời tỏ tình.   · Bên trong: Chung tình nhưng lại bị ám ảnh bởi quá khứ. Anh có trách nhiệm với mong muốn của bản thân, nhưng cũng rất dịu dàng và biết quan tâm. Ban đầu, anh dùng mối tình đầu như một bức tường để ngăn cản mọi rung động mới, nhưng chính sự xuất hiện của Diễm Mị đã phá vỡ mọi nguyên tắc của anh.
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
Quá khứ: Có một mối tình đầu sâu đậm với Tôn Băng Khiết nhưng bị chia cắt vì khoảng cách địa lý khi cô đi du học. Nỗi đau này khiến anh khép lòng và tuyên bố sẽ không yêu ai khác, cho đến khi gặp Diễm Mị.
Bành Tử Ngưỡng
Bành Tử Ngưỡng
· Vai trò: Nam phụ (Người theo đuổi nữ chính) · Năm ba, ngành Mỹ thuật. Trưởng nhóm hoạt động leo núi.
Bành Tử Ngưỡng
Bành Tử Ngưỡng
Ngoại hình & Tính cách: Ga lăng, nhiệt tình, sôi nổi và rất chân thành. Anh là mẫu người đàn ông lý tưởng, công khai và mạnh mẽ trong tình yêu. Là một "si tình" chính hiệu, anh sẵn sàng làm mọi thứ vì người mình thích.
Tôn Băng Khiết
Tôn Băng Khiết
· Vai trò: Nữ phụ (Mối tình đầu của nam chính) · Sinh viên một trường quốc tế.
Tôn Băng Khiết
Tôn Băng Khiết
Ngoại hình & Tính cách: Dịu dàng, ngọt ngào, có khí chất của con nhà giàu sang trọng và điềm đạm. Cô là mẫu "tình đầu quốc dân" hoàn hảo.
Hạ Trĩ Sơ
Hạ Trĩ Sơ
Nữ sinh năm nhất ngành Gốm sứ, hoạt bát, hướng ngoại và vui vẻ. Cô theo đuổi Dật Phong một cách công khai và nhiệt tình, bất chấp bị từ chối. Cô là hình ảnh đối lập với sự lạnh lùng, thụ động của Diễm Mị.
Lý Ôn Văn
Lý Ôn Văn
Nam sinh năm nhất ngành Mỹ thuật, cùng lớp với Diễm Mị. Anh chàng nhút nhát, chân thành, thích thầm Trĩ Sơ nhưng không dám bày tỏ. Anh luôn âm thầm ở bên cạnh quan tâm và giúp đỡ cô.
_____
Lưu ý cho bộ này là 📍 18+ (H+) Ai đủ tuổi mới lướt tiếp nha 🧐

Chapter 1: Đêm đầu tiên (H+)

....
Phòng khách sạn sang trọng, ánh đèn vàng mờ ảo từ đèn ngủ đầu giường phủ lên ga trắng muốt một lớp ánh sáng ấm áp. Rèm cửa sổ khép hờ, ánh đèn thành phố hắt vào những vệt sáng mỏng manh trên sàn gỗ.
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(đè cô xuống giường, đầu gối tách nhẹ hai chân cô, một tay chống bên cạnh, tay kia luồn vào mái tóc đen dài đang xõa tung trên gối) Môi em... mềm quá...
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(ngực phập phồng, hơi thở run rẩy phả vào môi anh) Đừng nói... gì hết...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(cúi xuống chiếm lấy môi cô lần nữa—lần này sâu hơn, chậm hơn, lưỡi anh tách mở hàm răng cô mà luồn vào, quấn quýt lấy đầu lưỡi còn e dè) Ưm...
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(toàn thân run lên khi cảm nhận vị rượu vang còn vương trên đầu lưỡi anh—ngọt, nồng và nguy hiểm. Cô vô thức nắm chặt lấy vai anh, móng tay bấu nhẹ qua lớp áo sơ mi mỏng) ...ưm... a...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(rời môi cô, một sợi chỉ bạc mỏng manh còn vương giữa hai đầu lưỡi. Anh nhìn xuống đôi môi đỏ mọng vì bị hôn đến sưng, khóe miệng nhếch lên đầy hài lòng) Em có biết không...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(cúi xuống, môi lướt qua vành tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào) ...mỗi lần nhìn em từ xa, anh đã muốn nếm thử vị của em như thế này rồi.
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(cảm giác tê dại từ vành tai lan xuống tận xương sống. Cô rùng mình, đầu ngón tay co lại bấu chặt hơn vào vai anh) Anh... toàn nói những lời thừa thãi...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(bật cười khẽ—âm thanh trầm thấp vang lên từ cổ họng, rung động truyền thẳng vào lồng ngực cô) Lạnh lùng thật đấy.
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(tay anh trượt từ tóc xuống cổ cô, ngón cái vuốt nhẹ qua động mạch đang đập mạnh) Nhưng tim em đập nhanh quá...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(tay áp lên ngực trái cô, qua lớp áo sơ mi mỏng) Ở đây này... thình thịch, thình thịch...
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(cảm nhận bàn tay nóng bỏng của anh úp lên ngực mình, đầu vú vô thức căng cứng qua lớp vải. Cô cắn môi, ánh mắt long lanh nhìn anh) Làm ơn... đừng trêu em nữa...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(ánh mắt tối lại, con ngươi đen láy giãn rộng. Giọng anh trầm hẳn xuống, khàn đặc) Được thôi.
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(ngón tay anh chậm rãi tháo từng cúc áo sơ mi của cô—một, hai, ba... từng chút một, cố tình để mu bàn tay lướt nhẹ qua làn da đang dần lộ ra) Đẹp thật...
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(khi chiếc cúc cuối cùng bật ra, áo sơ mi trễ xuống hai bên, để lộ bầu ngực căng tròn trong chiếc áo ren màu đen tuyền. Cô quay mặt đi, hai má đỏ bừng, vô thức đưa tay lên che) Đừng nhìn...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng nhưng cương quyết gỡ ra, ghim lên trên đỉnh đầu. Anh ngắm nhìn thân thể cô dưới ánh đèn vàng—làn da trắng ngần như sứ, bộ ngực ẩn hiện sau lớp ren mỏng, eo thon và đường cong mềm mại của hông) Tại sao?
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(cúi xuống, môi lướt nhẹ lên xương quai xanh của cô—nơi mồ hôi đã bắt đầu rịn ra, lấp lánh) Em đẹp mà... (đầu lưỡi anh liếm một đường ướt át dọc theo xương quai xanh) Mỗi tấc da thịt này... đều rất đẹp.
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(hơi thở gấp gáp hơn khi cảm nhận hơi ẩm từ lưỡi anh để lại trên da thịt mình. Cô cắn môi để kìm tiếng rên, nhưng một âm thanh nhỏ vẫn bật ra) Ưm... a...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(tay kia của anh luồn ra sau lưng cô, thành thạo mở khóa áo ngực. Lớp ren đen trượt xuống, hai bầu ngực trắng ngần bung ra, đầu vú hồng nhạt căng cứng trong không khí lạnh. Anh dừng lại, ngắm nhìn—ánh mắt tối sẫm đầy ham muốn)
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(toàn thân run lên vì xấu hổ và kích thích. Cô cố giằng tay ra khỏi tay anh để che đi, nhưng anh giữ chặt) Buông... buông em ra...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(không đáp, anh cúi xuống, môi ngậm lấy đầu vú bên trái của cô—ấm áp và ẩm ướt. Lưỡi anh xoay tròn, liếm nhẹ, rồi mút mạnh) Ưm...
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(toàn thân cong lên như cánh cung, một tiếng rên lớn bật ra khỏi môi) A!... Đừng... ưm... a... a...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(đầu lưỡi anh tìm thấy hạt nhỏ căng cứng ẩn trong nếp gấp—nơi nhạy cảm nhất của cô. Anh dùng đầu lưỡi xoay tròn, chà sát, rồi mút nhẹ) Đây sao?... Chỗ này làm em thích à?
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(nước mắt sinh lý trào ra, cô lắc đầu nguầy nguậy, những tiếng rên rỉ vỡ vụn trong cổ họng) A... a... không... đừng... em... em không chịu được... a... a... dừng... dừng lại...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(không những không dừng lại, anh còn đưa một ngón tay lên, chậm rãi ấn vào cửa mình đang ướt đẫm của cô. Ngón tay trượt vào dễ dàng nhờ lớp dịch bôi trơn dồi dào—ấm áp, chật chội và run rẩy) Em ướt quá...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(anh thì thầm, giọng khàn đặc vì ham muốn) Có phải đã chờ đợi lâu lắm rồi không?
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(cảm nhận ngón tay anh tiến vào bên trong—cảm giác lạ lẫm và kích thích khiến cô không thốt nên lời. Cơ thịt bên trong co bóp mạnh mẽ, quấn chặt lấy ngón tay anh) A... ưm... vào... vào rồi... a... a...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(anh chậm rãi di chuyển ngón tay—ra vào, ra vào—đồng thời lưỡi vẫn không ngừng hành hạ hạt nhỏ căng cứng. Dịch của cô chảy ra ngày càng nhiều, làm ướt đẫm cả bàn tay anh và thấm xuống ga giường trắng muốt) Em co bóp mạnh quá...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(giọng anh thì thầm, đầy vẻ say đắm) Chật chội thế này... không biết có chứa nổi anh không đây...
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(cơ thể cô run lên bần bật, bụng dưới co thắt dữ dội. Cô biết mình sắp đạt đến đỉnh điểm—lần đầu tiên trong đời dưới bàn tay và chiếc lưỡi của một người đàn ông) A... a... sắp... sắp ra rồi... a... ưm... không... không được... a... a... a!!!
Cô bắn cong người lên, toàn thân co giật trong cơn khoái cảm dữ dội. Dịch từ bên trong cô phun ra, làm ướt đẫm cả bàn tay và cằm anh. Cô thở hổn hển, mắt nhắm nghiền, nước mắt lăn dài trên má.
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(còn chưa hoàn hồn sau cơn cực khoái, cô bị động đón nhận nụ hôn của anh—vị mằn mặn, hơi tanh, nhưng lại kích thích đến kỳ lạ. Cô mơ hồ mút nhẹ lấy lưỡi anh) Ưm...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(rời môi cô, anh cởi nốt quần của mình, để lộ dương vật đã cương cứng từ lâu—to, dài, màu sắc sậm hơn da, đầu khấc căng bóng và ứa ra một giọt dịch trong suốt. Anh cầm lấy tay cô, đặt lên đó) Chạm vào anh đi...
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(cảm nhận sức nóng và độ cứng dưới lòng bàn tay—lần đầu tiên trong đời cô chạm vào thứ này. Cô hơi rụt tay lại vì bất ngờ, nhưng rồi lại tò mò nắm lấy—nóng quá, cứng quá, và to hơn cô tưởng tượng) Nó... to quá...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(hơi thở gấp gáp hơn khi bàn tay nhỏ nhắn của cô nắm lấy mình. Anh nhắm mắt, tận hưởng cảm giác được cô vuốt ve—dù vụng về nhưng vô cùng kích thích) Chậm thôi... như thế... ưm... đúng rồi...
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(cô chậm rãi di chuyển tay lên xuống, cảm nhận từng đường gân nổi dưới lớp da mỏng. Đầu ngón tay cô chạm vào đầu khấc—nơi đang rỉ ra thứ d.ịch trong suốt, nhớp nháp—và cô thấy anh rùng mình) Nó... đang chảy nước này...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(giọng khàn đặc, đầy kiềm chế) Vì anh muốn em quá thôi... (anh gỡ tay cô ra, rồi đặt mình giữa hai chân cô. Đầu khấc cọ nhẹ vào khe ướt át—nơi vẫn còn đang run rẩy sau cơn cực khoái vừa rồi) Chắc chắn chứ?
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(cảm nhận thứ nóng bỏng và cứng rắn đang cọ vào nơi nhạy cảm nhất của mình, cô run lên—vừa hồi hộp, vừa mong chờ, vừa sợ hãi. Nhưng ánh mắt cô nhìn anh vẫn kiên định) Em không bao giờ làm gì mình không muốn.
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô—một nụ hôn trìu mến bất ngờ. Rồi anh từ từ đẩy vào—chậm rãi, cẩn trọng, từng chút một) Thả lỏng đi... đừng gồng...
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(cảm giác bị xâm nhập—to lớn và nóng bỏng—khiến cô cắn chặt môi, mắt mở to. Cô cảm nhận từng tấc thịt của anh tiến vào bên trong, căng tức đến khó thở. Và rồi—một cơn đau nhói lên khi anh chạm đến tấm màng mỏng manh) A!... đau... đau quá...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(cảm nhận rõ ràng sự cản trở quen thuộc, anh khựng lại—vẻ mặt biến đổi từ đam mê sang kinh ngạc. Anh nhìn xuống nơi hai cơ thể kết nối, rồi nhìn lên gương mặt đang nhăn nhó vì đau của cô) Em... là xử nữ? (giọng anh khàn đặc, không giấu nổi sự bất ngờ) Tại sao... sao em không nói?

Chapter 2: Sao lại chọn anh (H+)

Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(mắt rưng rưng nước—một nửa vì đau, một nửa vì xấu hổ. Nhưng giọng cô vẫn lạnh lùng như thường lệ) Quan trọng à?
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(anh im lặng vài giây, nhìn sâu vào mắt cô—nơi ẩn chứa điều gì đó mong manh và cố chấp. Rồi anh cúi xuống, hôn nhẹ lên khóe mắt ướt nước của cô) Đồ ngốc. (giọng nhỏ hơn, như tự nói với mình) Sao lại chọn anh...
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo xuống gần hơn. Cô thì thầm vào tai anh—giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm) Em nói rồi... đừng nói gì hết. (cô hít một hơi thật sâu, cố thả lỏng cơ thể đang căng cứng) Tiếp tục đi. Làm ơn...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(nhìn cô một lúc lâu—vẻ mặt cương quyết nhưng đôi mắt lại long lanh nước. Tim anh bất giác mềm đi. Anh cúi xuống, hôn lên môi cô thật dịu dàng—một nụ hôn khác hẳn những nụ hôn cuồng nhiệt trước đó) Anh sẽ cố gắng... không làm em đau nữa.
Anh bắt đầu di chuyển—chậm rãi, nhẹ nhàng, từng chút một. Cơn đau dần qua đi, nhường chỗ cho cảm giác căng tức và kỳ lạ. Cô thở gấp hơn, tay bấu chặt lấy bờ vai rắn chắc của anh.
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(cảm nhận từng cú thúc sâu của anh bên trong cơ thể mình—căng tức, nhưng cũng... thật kỳ lạ. Mỗi lần anh rút ra rồi lại đâm vào, một cơn tê dại lan tỏa từ bụng dưới) Ưm... a... a... ư...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(giọng khàn đặc, đầy kiềm chế—anh cố giữ nhịp độ chậm để cô thích nghi, dù bản thân đã muốn điên lên vì khoái cảm từ sự chật chội và ấm áp của cô) Em... ổn chứ? Còn đau không?
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(lắc đầu, mắt nhắm nghiền, lông mi run rẩy) Không... không đau nữa... ưm... a... nhanh... nhanh hơn một chút... a...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
Em nghe thấy không... (anh thì thầm bên tai cô) ...âm thanh này... em ướt đến mức này rồi này...
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(xấu hổ đến đỏ bừng cả người, nhưng khoái cảm đang dâng lên khiến cô không thể kiềm chế những tiếng rên rỉ. Cô vùi mặt vào cổ anh, cắn nhẹ lên bờ vai rắn chắc để át đi âm thanh của chính mình) Ưm... a... a... sâu... sâu quá... a... ưm...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(anh nắm lấy hông cô, nâng lên một chút để thay đổi góc độ. Cú thúc tiếp theo đâm thẳng vào một điểm nhạy cảm sâu bên trong—nơi khiến toàn thân cô run lên bần bật) Đây sao?
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(giọng anh đầy vẻ hài lòng khi thấy phản ứng dữ dội của cô) Chỗ này làm em thích à?
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(một tiếng rên lớn bật ra khỏi môi, cô không còn kiểm soát được bản thân nữa. Móng tay cô cào lên lưng anh, để lại những vệt đỏ dài. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn lại khoái cảm đang dâng lên như thủy triều) A!... Đúng... đúng chỗ đó... a... a... đừng dừng... a... a... nhanh... nhanh lên... ưm... a...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(được khích lệ, anh càng ra vào mạnh mẽ hơn—mỗi cú thúc đều nhắm thẳng vào điểm nhạy cảm ấy. Giường kêu cót két theo từng nhịp chuyển động. Cả hai cơ thể ướt đẫm mồ hôi, quyện vào nhau trong mùi hương nguyên thuỷ) Em... tuyệt thật đấy...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(giọng anh đứt quãng, nóng bỏng bên tai cô) Chật chội... ấm áp... ướt át... anh sắp không chịu được rồi...
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(cảm nhận vật bên trong mình càng lúc càng cứng và nóng bỏng hơn. Cô biết anh cũng sắp đạt đến đỉnh điểm. Cô siết chặt cơ thịt bên trong, cố tình co bóp mạnh hơn) A... ưm... em... em cũng sắp... a... a... cùng... cùng nhau... a...
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(rên lên một tiếng trầm thấp khi bị cô siết chặt. Anh cúi xuống, chiếm lấy môi cô trong một nụ hôn cuồng nhiệt, đồng thời những cú thúc cuối cùng trở nên điên cuồng và mất kiểm soát) Cùng... cùng nhau... ưm... ra đi... ra với anh...
Cao trào ập đến như một cơn sóng thần—cả hai cùng run lên bần bật. Cô cảm nhận từng đợt run rẩy lan tỏa khắp cơ thể, và dòng ấm nóng của anh phun trào sâu bên trong. Họ ôm chặt lấy nhau, cùng thở dốc, cùng run rẩy trong dư âm của khoái cảm.
Vài phút sau...
Cả hai nằm cạnh nhau, thở hổn hển trong im lặng. Ga giường nhăn nhúm và ướt đẫm mồ hôi lẫn những vết dịch mờ ám. Chăn bị đá văng xuống sàn từ lúc nào. Ánh đèn vàng vẫn mờ ảo chiếu lên hai cơ thể trần trụi, ướt át và mệt nhoài.
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(nhìn trần nhà, tay vẫn vô thức vuốt nhẹ lên cánh tay cô—nơi vẫn còn hơi run) Em... ổn chứ?
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(quay lưng về phía anh, ôm gối trước ngực, giọng đều đều như không có chuyện gì xảy ra) Ừ. Ổn.
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(hơi nhướn người, nhìn bờ vai trần của cô—nơi có một vết hôn đỏ mờ anh vừa để lại. Anh đưa tay định chạm vào, nhưng rồi lại rụt lại) Này... quay lại đây.
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(vẫn nằm im, không nhúc nhích) Ngủ đi. Muộn rồi.
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng—âm thanh trầm thấp vang lên trong bóng tối) Sao em lại làm thế?
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
Làm gì?
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
Chọn anh. Đêm nay. (ngập ngừng) Lần đầu tiên... sao không để dành cho người em yêu?
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(khẽ cười nhạt—âm thanh mỏng manh như dễ vỡ) Em không yêu ai cả. Cũng không có ý định yêu ai.
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(trầm mặc) Vậy sao lại là anh?
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt anh—ánh mắt long lanh trong bóng tối, vừa kiên định vừa mong manh) Vì em muốn anh. Chỉ đơn giản vậy thôi. Đừng tự hỏi những câu phức tạp.
Âu Dật Phong
Âu Dật Phong
(nhìn cô thật lâu, như muốn đọc ra điều gì đó ẩn giấu sau đôi mắt lạnh lùng ấy) Em là một cô gái kỳ lạ.
Chu Diễm Mị
Chu Diễm Mị
(nhếch môi—một nụ cười nửa miệng, không rõ là thật lòng hay mỉa mai) Cảm ơn. Chắc là lời khen.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play