[ATSH M1/M2] DANH MỤC HỒ SƠ: THỰC TẠI MÉO MÓ
Văn Án
Trí não chúng ta là một kiến trúc sư tài ba nhưng hèn nhát; nó xây dựng nên những bức tường nhận thức vững chãi chỉ để ngăn không cho sự thật kinh hoàng tràn vào
Bạn nhìn thấy một hành lang dài hun hút và tin rằng nó dẫn đến một lối thoát, nhưng thực tế, đó có thể chỉ là một vòng lặp vô tận được thiết kế để giam cầm những linh hồn lạc lối. Đôi mắt chỉ là thấu kính, còn bộ não mới là kẻ biên tập vĩ đại, nó cắt xén những mảng tối, làm mờ những thực thể dị dạng đang bò trườn ở rìa tầm nhìn để giữ cho bạn sự tỉnh táo giả tạo
Thế giới này là một tấm vải rách nát được khâu vá vội vã. Tại những nếp gấp mà bạn vừa bước qua, thời gian không chảy theo một chiều, và không gian bị bẻ cong thành những hình khối phi logic
Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao thỉnh thoảng mình lại ngửi thấy mùi hoa hồng héo úa giữa một căn phòng kín, hay cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng khi chẳng có ai đứng phía sau?
Ở nơi này, bóng tối không phải là sự thiếu hụt ánh sáng, mà là một thực thể sống có tri giác. Nó len lỏi vào từng nhịp thở, ăn mòn những ký ức đẹp đẽ nhất và thay thế chúng bằng một nỗi sợ nguyên thủy không tên
Đừng tin vào cảm xúc của mình, vì tình yêu hay sự hy vọng ở đây chỉ là những mồi nhử lấp lánh để dẫn dụ bạn vào sâu hơn trong mê cung của sự điên rồ. Sự thật là một vực thẳm không đáy, và một khi bạn đã chấp nhận buông tay để rơi xuống, cái chết sẽ không còn là kết thúc
Nó chỉ là một điểm nút bị bẻ cong, một sự khởi đầu mới trong một chu kỳ đau đớn mà không có ngôn từ nào có thể diễn tả. Bạn đã sẵn sàng để nhìn thấu lớp sương mù và đối diện với thứ đang mỉm cười trong bóng tối kia chưa?
Sự thật chỉ dành cho những kẻ dám đi đến tận cùng
Moaz moaz
Đây là tác phẩm có yếu tố thiên về chút kinh dị mà mình viết nên mong mấy bồ ủng hộ nhaaaa
Moaz moaz
Nếu mà mấy bồ lướt tik chắc thấy vd này của tui rồi he, tui đăng quảng bá trước:))
Hồ sơ 01: Ngọc - Vũ: Bản Giao Hưởng
Âm thanh không bao giờ biến mất, nó chỉ lẩn trốn vào kẽ hở của ký ức, chờ đợi kẻ đủ đói khát để nuốt chửng
Cánh cửa studio cách âm đóng sập lại, tách biệt hoàn toàn thế giới bên ngoài với căn phòng chỉ còn lại hai người. Tiếng lẫy khóa chạm vào nhau phát ra một âm thanh cạch khô khốc, vang vọng trong không gian vốn dĩ đã quá tĩnh lặng
Vũ hít một hơi thật sâu, nhưng thứ không khí mà cậu nhận vào phổi chỉ toàn là mùi hương trầm nhân tạo trộn lẫn với mùi kim loại lạnh lẽo của đống thiết bị thu âm đắt tiền
Căn hộ này của Ngọc nằm ở tầng cao nhất của tòa cao ốc, nơi mà tiếng còi xe hay sự ồn ào của phố thị không bao giờ với tới được. Mọi thứ ở đây đều được thiết kế để triệt tiêu âm thanh. Tường lót mút xám xịt, sàn trải thảm dày đến mức bước chân đi lên như lún sâu vào một đầm lầy câm lặng. Vũ luôn thấy ngột ngạt khi bước vào đây, nhưng vì dự án, và vì người đang ngồi trước mặt kia, cậu không có lựa chọn nào khác
Bùi Duy Ngọc
Đứng đó làm gì? Lại đây với anh
Giọng của Ngọc không lớn, nhưng trong môi trường tuyệt đối im lặng này, nó nghe sắc như một lưỡi dao vừa mới được mài qua đá lạnh
Anh ngồi trước dàn máy tính khổng lồ với ba màn hình đang nhấp nháy những biểu đồ sóng âm màu xanh tím. Ngọc không quay đầu lại, nhưng dường như anh có thể cảm nhận được từng nhịp thở run rẩy của đứa em đang đứng phía sau
Vũ chậm chạp bước tới, đôi vai cậu hơi rụt lại
Cậu nhỏ hơn Ngọc cả về tuổi đời lẫn kinh nghiệm trong nghề, nên mỗi lần đối diện với anh, Vũ luôn có cảm giác mình là một đứa trẻ vụng về bị đặt dưới kính hiển vi. Ngọc có một cái tính cách rất kiêu ngạo, thượng đẳng, và luôn nhìn người khác như những món đồ chơi
Bùi Duy Ngọc
Demo hôm qua anh gửi, em thấy thế nào?
Ngọc hỏi, ngón tay dài lướt nhẹ trên thanh trượt của bàn mix đồ
Vũ nuốt nước bọt, cổ họng cậu khô khốc như có ai đó vừa xát cát vào
Phạm Khôi Vũ
Nó... nó rất lạ. Em chưa từng nghe thấy cấu trúc âm thanh nào như thế. Nó không theo bất kỳ quy luật hòa âm nào cả, anh Ngọc ạ
Phạm Khôi Vũ
Nó giống như... tiếng gió rít qua một hang động trống rỗng, nhưng lại mang theo cảm xúc của con người
Ngọc bật cười. Một tràng cười ngắn, thấp và mang đầy tính chế giễu. Anh xoay chiếc ghế da lại, đối diện với Vũ. Dưới ánh sáng xanh xao từ màn hình, khuôn mặt Ngọc đẹp đến mức không thực, nhưng đôi mắt lại sâu hoắm, không một chút ấm áp dành cho đứa em của mình
Bùi Duy Ngọc
Hang động trống rỗng? Em vẫn còn non nớt quá, Vũ à
Ngọc nghiêng đầu, chống cằm nhìn cậu
Bùi Duy Ngọc
Đó không phải là tiếng gió. Đó là tiếng sợ hãi của một kẻ đang chết dần trong tâm trí mình. Anh đã mất rất nhiều công sức để bắt được cái tần số đó đấy
Vũ cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Cậu không dám nhìn vào mắt Ngọc, chỉ đảo mắt qua đống thiết bị thu âm trên bàn
Phạm Khôi Vũ
Anh Ngọc, chúng ta là nghệ sĩ. Nhưng em cảm thấy cái dự án này đang đi quá xa rồi. Những âm thanh anh đưa vào... chúng làm em thấy bất ổn. Đêm qua, khi nghe bản demo, em đã mơ thấy một người đàn ông không có miệng đang cố gào tên mình
Ngọc khẽ nhướn mày, vẻ mặt đầy thú vị thay vì lo lắng. Anh đứng dậy, thong thả tiến về phía Vũ. Đôi giày da của Ngọc chạm lên mặt thảm nhưng không phát ra một tiếng động nào, hoàn toàn im lặng như một cái bóng
Vũ theo bản năng lùi lại một bước, nhưng ngay lập tức bị bàn tay của Ngọc giữ chặt lấy bả vai. Ngón tay anh lạnh ngắt, cái lạnh xuyên qua lớp áo phông mỏng thấm vào da thịt Vũ
Bùi Duy Ngọc
Em mơ thấy người không miệng sao? Thú vị thật
Ngọc cúi xuống, ghé sát tai Vũ, hơi thở lạnh lẽo phả lên vành tai cậu
Bùi Duy Ngọc
Vậy em có biết tại sao người đó không có miệng không?
Vũ lắc đầu, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Cậu ghét cái cách Ngọc xâm nhập vào không gian cá nhân của mình như thế này
Bùi Duy Ngọc
Vì âm thanh cuối cùng phát ra từ cái miệng đó đã nằm ở đây
Ngọc vừa nói vừa cầm chiếc tai nghe chụp tai màu đen bóng loáng đeo vào đầu Vũ. Cậu định đẩy ra nhưng sức lực của người anh lớn hơn một cách bất thường, hoặc có lẽ là sự sợ hãi đã khiến chân tay Vũ tê liệt
Bùi Duy Ngọc
Nghe đi. Nghe cho kỹ vào. Đừng để lọt mất một nhịp nào, vì đây chính là linh hồn của bản giao hưởng này
Ngọc nhấn phím Space trên bàn phím.
Ban đầu là một khoảng lặng dài đến mức khiến tai Vũ bị đau. Rồi sau đó, một âm thanh bắt đầu trỗi dậy. Nó không phải là nhạc cụ. Nó là tiếng cào cấu. Tiếng móng tay cào lên gỗ sột soạt, điên cuồng và tuyệt vọng. Vũ nhắm mắt lại, cậu cảm thấy như mình đang bị kéo tuột vào một hố đen không đáy
Phạm Khôi Vũ
Dừng lại đi anh Ngọc... em không nghe nổi nữa!
Vũ gào lên, tay nắm chặt lấy chiếc tai nghe định giật ra
Nhưng Ngọc đã nhanh hơn, anh giữ chặt tay Vũ, ép cậu phải tiếp tục lắng nghe. Khuôn mặt Ngọc lúc này hiện lên một sự hưng phấn đến vặn vẹo, đôi môi anh khẽ mấp máy theo từng nhịp cào cấu trong bản nhạc
Bùi Duy Ngọc
Đừng chạy trốn, Vũ. Em là người duy nhất đủ tinh tế để hiểu được vẻ đẹp của nó. Nghe xem, đoạn này là khi hắn nhận ra mình bị nhốt trong phòng kín... còn đoạn này, là khi hắn nghe thấy tiếng anh đang thu âm sự tuyệt vọng của chính hắn
Vũ trợn tròn mắt, hơi thở dập dồn. Cậu nghe thấy trong bản nhạc đó, đan xen giữa tiếng cào cấu là một giọng nói. Một giọng nói thều thào, mỏng manh như tơ nhện nhưng lại đâm thẳng vào màng nhĩ cậu
Cứu... cứu em... anh Ngọc ơi...
Toàn bộ máu trong người Vũ như đông cứng lại. Đó là giọng của cậu. Chính xác là giọng nói của cậu, nhưng nó mang theo một nỗi kinh hoàng mà bản thân Vũ chưa bao giờ trải qua trong đời thực
Phạm Khôi Vũ
Anh... tại sao lại có tiếng của em trong này? Em... em chưa từng thu âm đoạn này!
Ngọc buông tay Vũ ra, thong thả quay lại bàn làm việc. Anh cầm lấy một chiếc điều khiển nhỏ, nhấn nút. Bức rèm nhung đen sau lưng Ngọc từ từ kéo ra, để lộ một căn phòng nhỏ khác ngăn cách bởi lớp kính cường lực dày của phòng thu âm. Phía trong phòng thu, một chiếc ghế đơn độc đứng giữa trung tâm. Trên sàn nhà, có những vệt dài màu nâu sẫm, trông giống như vết móng tay đã cào đến bật máu
Bùi Duy Ngọc
Em không nhớ sao? Đêm qua em đã ở đây mà
Ngọc nhìn Vũ bằng ánh mắt thương hại, nụ cười trên môi rộng hơn bao giờ hết
Bùi Duy Ngọc
Em đã khóc, đã van xin anh, và đã cào cấu vào bức tường đó cho đến khi đôi bàn tay nhỏ bé này rách nát. Anh đã thu âm lại tất cả. Rất hoàn hảo
Vũ lảo đảo lùi lại, va vào tủ đựng hồ sơ
Phạm Khôi Vũ
Không... không thể nào. Đêm qua em ở nhà... em đã ngủ...
Bùi Duy Ngọc
Đúng, em đã ngủ. Và trong lúc em ngủ, thực tại của em đã bị anh mượn đi một chút
Ngọc tiến lại gần Vũ, lần này anh đưa tay vuốt nhẹ lên gò má cậu, ngón tay cái dừng lại ở khóe môi đang run rẩy
Bùi Duy Ngọc
Đừng sợ. Bản giao hưởng này mới chỉ bắt đầu thôi. Chúng ta còn cả một thời gian dài để hoàn thiện nó mà
Ngọc cúi thấp người, bóng của anh in lên tường theo ánh đèn led, cái bóng ấy to lớn và méo mó, đang vươn ra bao trùm lấy toàn bộ cơ thể của Vũ
Bùi Duy Ngọc
Giờ thì, chúng ta thu âm tiếp nhé? Lần này, anh muốn nghe tiếng trái tim em tan vỡ
Vũ muốn hét lên, nhưng dường như âm thanh đã bị tước đoạt khỏi cổ họng cậu. Trong studio tuyệt đối cách âm này, không ai nghe thấy tiếng cậu, trừ Ngọc người anh trai đang thưởng thức nỗi sợ của đứa em mình như một bản nhạc tuyệt mỹ nhất thế gian
Hồ sơ 01: Ngọc - Vũ: Bản Giao Hưởng
Không gian trong studio như thể vừa bị rút cạn oxy. Vũ cảm thấy phổi mình thắt lại, từng nhịp thở trở nên nặng nề như phải hít vào lớp chì lỏng
Cậu nhìn trân trân vào căn phòng thu sau lớp kính cường lực nơi vốn dĩ là thánh đường của sự sáng tạo, giờ đây trong mắt cậu chẳng khác nào một lồng sắt tra tấn
Những vệt nâu sẫm trên sàn nhà như đang động đậy, chúng nhắc nhở Vũ về một ký ức mà cậu không hề sở hữu, một nỗi đau mà cậu không nhớ mình đã trải qua
Ngọc vẫn đứng đó, điềm nhiên như một vị thần đang thưởng lãm tác phẩm tâm huyết nhất của mình. Anh không vội vàng, đôi mắt sâu hoắm ấy vẫn dán chặt vào từng biểu hiện sợ hãi trên khuôn mặt đứa em nhỏ tuổi. Với Ngọc, sự kinh hoàng của Vũ không phải là điều cần được an ủi, mà là chất liệu âm thanh thượng hạng nhất
Phạm Khôi Vũ
Anh Ngọc... anh đang đùa em đúng không?
Vũ thều thào, đôi chân mềm nhũn khiến cậu phải tựa hẳn lưng vào tủ hồ sơ kim loại lạnh ngắt
Phạm Khôi Vũ
Đêm qua em rõ ràng đã khóa cửa phòng... em đã ngủ ở căn hộ của mình mà
Phạm Khôi Vũ
Làm sao... làm sao em có thể ở đây được?
Vũ thều thào, đôi chân mềm nhũn khiến cậu phải tựa hẳn lưng vào tủ hồ sơ kim loại lạnh ngắt
Ngọc thong thả bước lại gần bàn mix, anh với lấy một chai nước suối thủy tinh, rót ra một chiếc ly pha lê. Tiếng nước chảy róc rách trong căn phòng tĩnh lặng nghe như tiếng máu chảy từ một vết thương hở
Bùi Duy Ngọc
Em tin vào cánh cửa đã khóa, hay tin vào âm thanh đang vang lên trong tai mình, Vũ?
Ngọc nhấp một ngụm nước, đôi môi anh hơi ướt át dưới ánh đèn xanh xao
Bùi Duy Ngọc
Thực tại mà em biết chỉ là những gì bộ não nhỏ bé của em cố gắng thêu dệt để bảo vệ em khỏi sự thật thôi
Bùi Duy Ngọc
Sự thật là, đêm qua em đã tìm đến anh. Em gõ cửa, em khóc lóc nói rằng em không thể chịu nổi sự im lặng trong căn phòng của mình nữa
Vũ lắc đầu điên cuồng. Những lời của Ngọc như những mũi kim đâm vào đại não cậu, cố gắng xuyên tạc mọi logic mà cậu đang nắm giữ
Phạm Khôi Vũ
Không... em không có... anh nói dối!
Ngọc đặt ly nước xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt gỗ phát ra âm thanh cốp nặng nề. Anh tiến lại gần Vũ, lần này tốc độ nhanh hơn, áp sát cậu vào tủ hồ sơ. Vũ có thể ngửi thấy mùi hương trầm hương trên áo Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Em gọi đó là lời nói dối?
Ngọc đưa tay lên, những ngón tay gầy guộc lướt dọc theo sống cổ của Vũ, khiến cậu rùng mình nổi da gà
Bùi Duy Ngọc
Vậy hãy giải thích cho anh nghe, tại sao dưới móng tay em vẫn còn dính những mảnh vụn của lớp mút cách âm trong phòng thu kia?
Vũ giật mình, run rẩy đưa hai bàn tay lên trước mặt. Dưới ánh đèn led mờ ảo, cậu kinh hoàng nhận ra móng tay mình bị xước mẻ, rướm máu khô, và ở kẽ móng vẫn còn sót lại những sợi mút xám xịt đúng như loại tường trong phòng thu của Ngọc
Phạm Khôi Vũ
Đừng... đừng chạm vào em...
Vũ nức nở, cậu cố đẩy bàn tay của Ngọc ra nhưng đôi tay anh cứng như gọng kìm
Bùi Duy Ngọc
Suỵt... đừng làm hỏng bầu không khí này chứ
Ngọc ghé sát vào mặt Vũ, nụ cười của anh lúc này mang theo một sự chiếm hữu cực đoan
Bùi Duy Ngọc
Em biết không Vũ, em là nhạc cụ hoàn hảo nhất mà anh từng thấy
Bùi Duy Ngọc
Anh không cần những tiếng đàn piano vô tri, anh cần tiếng rung động từ những sợi dây thần kinh của em
Ngọc buông Vũ ra và quay lại màn hình máy tính. Anh nhấn một tổ hợp phím, và lập tức, hệ thống loa âm trần trong studio bắt đầu phát ra một tần số cực thấp. Nó không hẳn là âm thanh, nó là một sự rung động truyền thẳng vào xương tủy, khiến tim Vũ đập loạn nhịp một cách không kiểm soát
Phạm Khôi Vũ
Anh đang làm gì thế? Tắt nó đi!
Vũ ôm lấy đầu, cậu cảm thấy buồn nôn và chóng mặt kinh khủng
Bùi Duy Ngọc
Anh đang chỉnh lại tông cho em đấy
Ngọc nói mà không quay đầu lại, đôi mắt anh dán chặt vào sóng âm đang nhảy múa điên cuồng trên màn hình
Bùi Duy Ngọc
Nhịp tim của em đang ở mức 120, hơi nhanh một chút nhưng tần số sợ hãi này lại rất khớp với đoạn cao trào của bản giao hưởng
Bùi Duy Ngọc
Vũ này, em có bao giờ tự hỏi, nếu một người bị tước đi toàn bộ âm thanh xung quanh, họ sẽ nghe thấy gì bên trong mình không?
Ngọc đứng dậy, tiến về phía cánh cửa và bấm một nút trên bảng điều khiển. Một lớp cửa sắt bên ngoài sập xuống, bịt kín mọi khe hở. Giờ đây, ngay cả tiếng điều hòa rì rì cũng biến mất
Sự im lặng lúc này không còn là yên tĩnh, nó là một thực thể đặc quánh, bóp nghẹt mọi giác quan
Vũ cảm thấy như mình đang bị chôn sống. Cậu cố gắng hét lên, nhưng âm thanh phát ra từ cổ họng dường như bị không gian này nuốt chửng ngay lập tức. Cậu không nghe thấy tiếng mình hét, chỉ nghe thấy tiếng máu chảy rần rần trong tai và tiếng nhịp tim đập thình thịch như tiếng trống bên cạnh màng nhĩ
Bùi Duy Ngọc
Nghe thấy chưa?
Giọng nói của Ngọc vang lên, nhưng Vũ cảm giác như nó phát ra từ chính bên trong đầu mình chứ không phải từ phía Ngọc
Bùi Duy Ngọc
Đó chính là âm thanh của sự cô độc tuyệt đối. Khi không còn gì để nghe, em sẽ bắt đầu nghe thấy những ký ức mà em đã cố tình quên đi
Ngọc cầm lấy một thiết bị ghi âm cầm tay nhỏ gọn, đi vòng quanh Vũ như một con thú săn đang vờn mồi. Anh đưa micro sát vào ngực cậu, rồi lại đưa sát vào môi cậu
Bùi Duy Ngọc
Nói gì đi Vũ. Kể cho anh nghe về nỗi sợ của em khi còn nhỏ đi. Về cái đêm mà em bị nhốt trong tầng hầm tối đen đó... em đã gọi tên ai?
Vũ trừng mắt nhìn Ngọc. Làm sao anh biết? Bí mật về tầng hầm đó, cậu chưa từng kể với bất kỳ ai, kể cả với Ngọc. Ký ức về những ngày tháng bị bạo hành trong bóng tối, về tiếng cào cấu tuyệt vọng lên cánh cửa gỗ... nó giống hệt như âm thanh trong bản nhạc lúc nãy
Phạm Khôi Vũ
Anh... anh đã làm gì với ký ức của em?
Vũ khóc nghẹn, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má
Bùi Duy Ngọc
Anh không làm gì cả. Anh chỉ là người nhặt nhạnh những mẩu vụn mà em đánh rơi thôi
Ngọc dừng lại trước mặt Vũ, ánh mắt anh lộ rõ vẻ kiêu ngạo của một kẻ bề trên
Bùi Duy Ngọc
Em nghĩ tại sao em lại nhỏ tuổi hơn nhưng lại có tài năng thiên bẩm về âm thanh đến thế?
Bùi Duy Ngọc
Vì em vốn dĩ được sinh ra để dành cho anh. Để anh hoàn thiện bản giao hưởng của cuộc đời mình
Ngọc đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má Vũ, rồi đưa ngón tay đó lên môi mình nếm thử
Bùi Duy Ngọc
Vị của nỗi sợ... vẫn luôn tuyệt vời như thế
Bùi Duy Ngọc
Giờ thì, vào trong phòng thu đi em. Chúng ta cần thu tiếp. Anh muốn nghe tiếng em gọi tên anh trong sự tuyệt vọng cùng cực nhất
Phạm Khôi Vũ
Em không vào! Anh là đồ điên! Anh biến thái!
Vũ gào lên, cậu dùng hết sức bình sinh để lao về phía cửa thoát hiểm
Nhưng Ngọc chỉ đứng đó, không hề đuổi theo. Anh chỉ nhẹ nhàng buông một câu
Bùi Duy Ngọc
Em nghĩ mình có thể chạy thoát khỏi chính âm thanh của mình sao?
Vũ chạm tay vào tay cầm cửa, nhưng ngay khi cậu định vặn nó, một tiếng thét chói tai vang lên từ hệ thống loa. Nó không phải tiếng thét của cậu lúc nãy, mà là tiếng thét của một người phụ nữ. Tiếng thét ấy đau đớn đến mức khiến Vũ khụy xuống, hai tai cậu bắt đầu chảy máu
Cậu nhìn lên Ngọc. Anh đang cầm chiếc điều khiển, khuôn mặt không một chút biến sắc, đôi mắt lạnh lùng như nhìn một vật thí nghiệm đã hỏng
Bùi Duy Ngọc
Đó là tiếng mẹ em trước khi bà ấy bỏ đi, đúng không Vũ?
Bùi Duy Ngọc
Anh đã phải lùng sục rất lâu trong đống rác ký ức của em để tìm thấy nó đấy. Nếu em không vào trong kia, anh sẽ bật nó lên với âm lượng lớn nhất cho đến khi màng nhĩ em vỡ nát mới thôi
Vũ run rẩy nhìn người trước mặt. Cậu nhận ra rằng, Ngọc không phải là người cứu rỗi cậu. Ngọc chính là kẻ đã tạo ra địa ngục này, và anh sẽ không bao giờ để cậu thoát ra ngoài chừng nào bản giao hưởng ấy chưa được viết xong nốt nhạc cuối cùng bằng chính máu và linh hồn của cậu
Vũ chậm chạp, từng bước một, đi về phía căn phòng thu âm tối tăm kia. Cậu cảm thấy mình giống như một con cừu đang tự bước vào lò sát sinh, trong khi Ngọc đứng phía sau, đôi bàn tay lướt trên không trung như đang chỉ huy một dàn nhạc ma quái
Bùi Duy Ngọc
Ngoan lắm, bé yêu của anh
Ngọc mỉm cười, một nụ cười không chạm tới đáy mắt
Bùi Duy Ngọc
Bản giao hưởng này, sẽ khiến cả thế giới phải quỳ xuống trước chúng ta
Cánh cửa phòng thu âm dày cộp đóng lại. Vũ ngồi xuống chiếc ghế đơn độc giữa phòng, bóng tối bao trùm lấy cậu. Phía sau lớp kính, Ngọc bắt đầu nhấn nút Record
Download MangaToon APP on App Store and Google Play