Ranh Giới Cuối Cùng_WenHan/Văn Hàm_
1.
Ánh đèn neon của Thượng Hải về đêm rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Trong căn phòng VIP tại hộp đêm cao cấp nhất thành phố, Tả Kỳ Hàm siết chặt ly rượu trong tay, đôi mắt xinh đẹp hiện rõ sự bất đắc dĩ. Đối diện cậu là Dương Bác Văn – người đàn ông mà bất cứ ai trong giới kinh doanh cũng phải kiêng dè.
Dương Bác Văn
Kỳ Hàm, tôi không có nhiều kiên nhẫn. Bản hợp đồng này, em ký hay là để gia đình em phá sản?
Giọng nói của Dương Bác Văn trầm thấp, mang theo áp lực nghẹt thở. Hắn nhấp một ngụm vang đỏ, ánh mắt sắc lẹm dừng lại trên bờ môi hơi run rẩy của chàng trai đối diện. Tả Kỳ Hàm nghiến răng, cậu ghét cái cách hắn nhìn cậu như một món hàng đã được định giá.
Tả Kỳ Hàm
Anh quá đáng vừa thôi, Dương Bác Văn! Chúng ta từng là...
Hắn cắt ngang, tiến lại gần, hơi thở nóng hổi phả sát bên tai cậu.
Dương Bác Văn
Từng là thanh mai trúc mã? Hay từng là người em bỏ rơi để ra nước ngoài không một lời từ biệt?
Cùng lúc đó, ở một góc khác của bữa tiệc, Trương Hàm Thụy đang cố gắng thoát khỏi sự đeo bám của Trương Quế Nguyên. Hàm Thụy là bạn thân nhất của Kỳ Hàm, hôm nay đi cùng để hỗ trợ bạn, nào ngờ lại lọt vào tầm ngắm của gã thiếu gia đào hoa họ Trương kia.
Trương Quế Nguyên
Hàm Thụy đại mỹ nam, đừng chạy nhanh thế chứ? Tôi chỉ muốn mời em một ly thôi mà.
Trương Quế Nguyên cười cợt, bàn tay không yên phận định chạm vào vai cậu.
Trương Hàm Thụy liếc xéo một cái, giọng đanh lại:
Trương Hàm Thụy
Tránh ra! Tôi không có hứng thú với mấy tên công tử bột như anh. Lo mà trông chừng anh họ Dương của anh đi, kẻo bạn tôi đấm cho đấy!
Quế Nguyên bật cười, ánh mắt đầy thú vị. Cậu thích những con mèo nhỏ có móng vuốt thế này.
Quay lại căn phòng VIP, không khí đã trở nên ám muội hơn. Dương Bác Văn thô bạo kéo Tả Kỳ Hàm vào lòng, một tay khóa chặt eo cậu. Tả Kỳ Hàm vùng vẫy, nhưng sức lực của một "chàng thơ" giới nghệ thuật làm sao thắng được kẻ quanh năm tập luyện như hắn.
Tả Kỳ Hàm
Buông ra... Bác Văn, anh điên rồi!
Dương Bác Văn
Phải, tôi điên vì em.
Dương Bác Văn cúi đầu, nụ hôn nồng nặc mùi rượu giáng xuống, mạnh mẽ và chiếm hữu. Hắn không chỉ muốn ký ức của cậu, hắn muốn cả cơ thể và linh hồn này phải thuộc về hắn mãi mãi. Trận chiến này, Tả Kỳ Hàm biết mình đã thua ngay từ giây phút bắt đầu.
2.
Nụ hôn ấy không hề mang theo chút dịu dàng nào, nó là sự trừng phạt, là lời tuyên bố chủ quyền đầy tàn nhẫn của Dương Bác Văn. Khi dưỡng khí trong lồng ngực dần cạn kiệt, Tả Kỳ Hàm dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh lồng ngực rắn chắc của đối phương ra. Cậu thở dốc, đôi mắt hoe đỏ vì uất ức.
Tả Kỳ Hàm
Dương Bác Văn... anh rốt cuộc muốn hành hạ tôi đến bao giờ nữa?
Dương Bác Văn không trả lời ngay. Hắn chậm rãi dùng ngón cái lau đi vệt rượu còn vương trên khóe môi mình, ánh mắt sâu thẳm như hố đen muốn nuốt chửng người đối diện.
Dương Bác Văn
Đến khi nào em nhận ra rằng, dù em có chạy đến chân trời góc bể, vị trí của em vẫn chỉ có thể là ở bên cạnh tôi.
Hắn ném bản hợp đồng lên bàn trà, thanh âm lạnh thấu xương:
Dương Bác Văn
Ký đi. Gia đình em không đợi được lâu đâu.
Bàn tay Tả Kỳ Hàm run rẩy cầm lấy cây bút. Từng nét chữ ký xuống như từng nhát dao đâm vào lòng tự trọng của một nghệ sĩ tài hoa. Cậu biết, từ giây phút này, cậu không còn là chính mình nữa. Cậu là vật sở hữu của hắn.
Trong khi đó, tại sảnh chính, Trương Hàm Thụy đang cảm thấy vô cùng hối hận vì đã nhận lời đi cùng Kỳ Hàm đến đây. Trương Quế Nguyên vẫn lừng lững bám theo sau, nụ cười nửa miệng đầy vẻ phong lưu không dứt.
Trương Quế Nguyên
Hàm Thụy, đừng lạnh lùng thế chứ? Tôi nghe nói em vừa hoàn thành bản giao hưởng mới, có muốn tôi làm nhà tài trợ độc quyền không?
Quế Nguyên ghé sát tai cậu, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc.
Trương Hàm Thụy đứng khựng lại, quay ngoắt người, ánh mắt sắc lẹm:
Trương Hàm Thụy
Nhà họ Trương các anh đều thích dùng tiền để ép người khác sao? Nghe cho kỹ đây, âm nhạc của tôi không bán cho hạng người như anh!
Nói rồi, cậu dứt khoát quay lưng bỏ đi, để lại Trương Quế Nguyên đứng đó. Hắn không hề tức giận, trái lại, ánh mắt càng thêm phần hứng thú:
Trương Quế Nguyên
Mèo nhỏ, để xem em trốn được bao lâu.
Trở lại phòng VIP, sau khi bản hợp đồng đã được xác nhận, Dương Bác Văn tiến lại gần, bế thốc Tả Kỳ Hàm lên mặc kệ sự kháng cự yếu ớt của cậu.
Tả Kỳ Hàm
Buông tôi ra! Hợp đồng chỉ nói tôi phải làm việc cho tập đoàn của anh, không có điều khoản này!
Dương Bác Văn dừng bước, cúi đầu nhìn sinh linh nhỏ bé trong lòng, thanh âm có chút khàn đục:
Dương Bác Văn
Em quên rồi sao? Trong bản hợp đồng đó, em đã bán toàn bộ 'thời gian' của mình cho tôi. Mà thời gian của em... bao gồm cả những buổi đêm như thế này.
Hắn bước ra khỏi câu lạc bộ, hướng về phía chiếc xe Rolls-Royce đen bóng đang chờ sẵn. Ánh đèn neon của Thượng Hải lướt qua cửa kính xe, soi rõ khuôn mặt đầy tuyệt vọng của Tả Kỳ Hàm và ánh mắt đầy chiếm hữu của Dương Bác Văn.
Trò chơi này, chỉ mới chính thức bắt đầu.
3.
Chiếc Rolls-Royce lăn bánh êm ru trên đại lộ ven sông Hoàng Phố, nhưng không gian bên trong xe lại ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở. Tả Kỳ Hàm ngồi sát cửa xe, đôi mắt vô hồn nhìn những ánh đèn lùi xa. Cổ tay cậu vẫn còn hằn đỏ dấu vết bị Dương Bác Văn siết chặt lúc nãy.
Dương Bác Văn
Đang nghĩ cách bỏ trốn sao?
Giọng nói của Dương Bác Văn vang lên, phá vỡ sự im lặng chết chóc.
Tả Kỳ Hàm không quay đầu lại, cay đắng đáp:
Tả Kỳ Hàm
Tôi còn nơi nào để đi sao? Nhà họ Tả sắp phá sản, danh tiếng của tôi nằm trong tay anh. Anh đã tính toán kỹ như vậy, tôi làm gì còn đường lui.
Dương Bác Văn khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn nghiêng người, ép cậu vào góc ghế, bàn tay to lớn mơn trớn đôi gò má tái nhợt:
Dương Bác Văn
Năm đó em bỏ đi, có từng nghĩ đến ngày mình sẽ thảm hại thế này không? Kỳ Hàm, em nói chúng ta 'từng là'... nhưng với tôi, chúng ta chưa bao giờ kết thúc.
Cùng lúc đó, tại một góc tối phía sau hộp đêm, Trương Hàm Thụy đang loay hoay tìm chìa khóa xe để rời khỏi sự truy đuổi của Trương Quế Nguyên. Nhưng chưa kịp tra chìa vào ổ, một cánh tay mạnh mẽ đã chặn đứng cánh cửa xe lại.
Trương Quế Nguyên
Em định bỏ mặc bạn thân của mình trong tay anh họ tôi mà chạy trốn sao?
Trương Quế Nguyên tựa người vào thân xe, dáng vẻ thong dong nhưng đầy áp chế.
Trương Hàm Thụy
Anh nói vậy là có ý gì? Bác Văn sẽ không làm hại Kỳ Hàm!
Trương Quế Nguyên
Hại thì chắc là không, nhưng 'ăn sạch' thì chắc chắn.
Quế Nguyên bật cười, rút ra một tấm danh thiếp cài vào túi áo của Hàm Thụy.
Trương Quế Nguyên
Nếu muốn cứu bạn em, hoặc muốn bảo vệ bản nhạc của mình khỏi đống nợ nần của gia đình cậu ta, thì gọi cho tôi. Tôi không kiên nhẫn như anh họ mình đâu.
Hàm Thụy run lên vì giận, cậu hất tay hắn ra rồi nhấn ga phóng đi, nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên một nỗi bất an tột độ về phía Kỳ Hàm.
Xe dừng lại trước một căn biệt thự biệt lập. Dương Bác Văn không đợi quản gia mở cửa, hắn trực tiếp lôi Tả Kỳ Hàm vào bên trong. Căn phòng ngủ rộng lớn được trang trí bằng hai màu đen trắng lạnh lẽo, y hệt như chủ nhân của nó.
Hắn ném cậu lên chiếc giường rộng lớn, rồi thong thả tháo chiếc cà vạt, ánh mắt khóa chặt lấy con mồi đang run rẩy.
Kỳ Hàm lùi lại, giọng nói lạc đi.
Tả Kỳ Hàm
Bác Văn... anh đừng đi quá giới hạn.
Dương Bác Văn cúi xuống, hơi thở nồng mùi rượu vang vây lấy cậu.
Dương Bác Văn
Giới hạn duy nhất giữa chúng ta là khi nào tôi cho phép em rời đi. Đêm nay, em hãy dùng cả cơ thể này để chuộc lỗi cho sự biến mất của 5 năm trước.
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, nước mắt của Tả Kỳ Hàm lặng lẽ rơi xuống gối. Cậu biết, đêm nay sẽ là một đêm dài nhất trong cuộc đời mình, nơi mà tình yêu và hận thù của quá khứ bắt đầu bùng cháy thành một ngọn lửa thiêu rụi cả hai.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play