Khoảng Cách Là Bao Xa? [Bmason]
Chap 1: Gặp Lại
T/G bị lé biên
tặng các em
Sân trường buổi sáng lúc nào cũng ồn ào. Tiếng nói cười, tiếng giày chạy trên nền gạch, và cả những ánh nhìn lướt qua nhau đầy vô tình.
Nguyễn Thành Công đứng tựa vào lan can tầng hai, tay đút túi quần, mắt lơ đãng nhìn xuống sân. Cậu vốn nổi tiếng trong trường—không phải kiểu quá ồn ào, mà là kiểu người chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến người khác chú ý.
Lê Hồng Sơn - top -
"Ê Công, hôm nay có học sinh mới đó"
Lê Hồng Sơn từ phía sau vỗ vai cậu.
Nguyễn Thành Công - top -
“Ừ, kệ đi.”
Công đáp ngắn gọn, ánh mắt vẫn không rời khoảng sân phía dưới.
Lê Hồng Sơn - top -
“Nghe nói học giỏi lắm, lại còn—”
Chưa kịp nói hết, Sơn đã bị Ngô Nguyên Bình kéo đi.
Ngô Nguyên Bình - bot -
“Thôi đi, ông nói chuyện với nó như nói với tường vậy.”
Công khẽ nhếch môi, nhưng không phản bác.
Ở dưới sân, một cậu con trai đang đứng lúng túng trước bảng thông báo lớp. Nguyễn Xuân Bách—tân học sinh chuyển trường
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Lớp 11A3… ở đâu vậy ta…”
Bách lẩm bẩm, tay siết nhẹ quai cặp.
Giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên cạnh khiến Bách giật mình. Cậu quay sang, bắt gặp một người con trai với nụ cười ấm áp.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Tớ… ừ, lớp 11A3.”
“Trùng lớp với tụi tớ đó"
Vũ Trường Giang - bot -
“tớ là Vũ Trường Giang.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Tớ là Nguyễn Xuân Bách.”
Vũ Trường Giang - bot -
“Đi thôi, tớ dẫn cậu lên.”
Trong lớp học, Bùi Trường Linh đang ngồi xoay bút, ánh mắt chán nản nhìn ra cửa sổ. Bên cạnh, Bùi Duy Ngọc thì đang nói chuyện không ngừng.
Bùi Duy Ngọc - top -
“Ê Linh, nghe nói có người mới đó—”
Bùi Trường Linh - top -
“Biết rồi.”
Linh cắt ngang, giọng lạnh.
Bùi Duy Ngọc - top -
“Trời, mày lúc nào cũng vậy.”
Ngay lúc đó, cửa lớp mở ra.
Giang bước vào trước, theo sau là Bách.
Vũ Trường Giang - bot -
“Thầy chưa tới hả?”
Bùi Duy Ngọc - top -
“Chưa, mà đây là học sinh mới hả?”
Vũ Trường Giang - bot -
“Ừ.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Chào mọi người…”
Chưa kịp nói thêm, một giọng nói từ phía cuối lớp vang lên.
Nguyễn Thành Công - top -
“Ngồi chỗ kia đi.”
Cậu chỉ tay vào chiếc bàn trống cạnh mình
Bách hơi khựng lại, nhưng rồi vẫn bước xuống
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Cảm ơn…”
Công không đáp, chỉ liếc cậu một cái rồi quay đi.
Tiết học trôi qua khá nhanh, nhưng với Bách thì không hẳn.Cậu cảm nhận rõ ánh mắt của Công thi thoảng lại nhìn mình. Không rõ là tò mò hay… khó chịu.
Nguyễn Thành Công - top -
“Cậu học ổn không?”
Công bất ngờ hỏi khi giờ ra chơi vừa bắt đầu.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“À… cũng được.”
Nguyễn Thành Công - top -
“Ừ.”
Chỉ một chữ, rồi lại im lặng.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Cậu… là lớp trưởng à?”
Nguyễn Thành Công - top -
“Không.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Vậy sao ai cũng nghe lời cậu vậy?”
Công khẽ cười, lần đầu tiên nhìn thẳng vào Bách.
Nguyễn Thành Công - top -
“Chắc tại họ thích vậy.”
Bách không biết trả lời sao, chỉ im lặng.
Ở phía trên, Linh đang nhìn xuống hai người.
Bùi Trường Linh - top -
“Người mới… thú vị đấy.”
Bùi Duy Ngọc - top -
“Thú vị chỗ nào?”
Bùi Trường Linh - top -
“Không biết. Nhưng Công tự nhiên chủ động như vậy… hiếm lắm.”
Sơn khoác vai Bình, cười cười.
Lê Hồng Sơn - top -
“Có chuyện hay để xem rồi.”
Ngô Nguyên Bình - bot -
“Ông đừng có mà nhiều chuyện.”
Lê Hồng Sơn - top -
“Nhưng mà nhìn kìa—”
Cả hai cùng nhìn về phía góc lớp.
Nơi Nguyễn Thành Công đang ngồi cạnh Nguyễn Xuân Bách.
Khoảng cách giữa họ… dường như không còn xa như lúc đầu nữa.
T/G bị lé biên
603 chữ=)))))))
T/G bị lé biên
baiii baiiiiiii
Chap 2: Gần Hơn Một Chút
T/G bị lé biên
á cute quá🥵
Giờ ra chơi vẫn chưa kết thúc, nhưng không khí trong lớp đã bắt đầu chia thành từng nhóm nhỏ.
Nguyễn Xuân Bách ngồi yên tại chỗ, tay xoay xoay cây bút, rõ ràng vẫn chưa quen với môi trường mới.
Nguyễn Thành Công - top -
“Cậu ít nói vậy à?”
Giọng Nguyễn Thành Công vang lên bên cạnh.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Không… chỉ là tớ chưa quen thôi.”
Nguyễn Thành Công - top -
“Ở đây không cần phải căng thẳng vậy đâu.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Tớ không có căng thẳng.”
Bách nói, nhưng ánh mắt lại vô thức né đi.
Công nhìn cậu một lúc, rồi bất ngờ đưa tay kéo nhẹ cổ tay Bách.
Nguyễn Thành Công - top -
“Đi.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Hả— đi đâu?”
Nguyễn Thành Công - top -
“Căng tin.”
Ở một góc khác, Bùi Trường Linh chống cằm nhìn xuống sân.
Bùi Trường Linh - top -
“Thấy chưa."
Bùi Trường Linh - top -
“tôi nói rồi mà."
Bùi Duy Ngọc - top -
“Ừ, hiếm thật. Công tự kéo người ta đi luôn.”
Bùi Trường Linh - top -
“Chắc thích rồi.”
Bùi Duy Ngọc - top -
“Vãi, nhanh vậy?”
Linh chỉ cười nhẹ, không nói thêm.
Căng tin lúc này khá đông. Công vẫn giữ tay Bách cho đến khi cả hai đứng trước quầy nước.
Nguyễn Thành Công - top -
“Uống gì?”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Gì cũng được…”
Nguyễn Thành Công - top -
“Vậy đừng nói.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Cho tớ trà sữa.”
Công quay sang gọi hai ly, rồi đưa một ly cho Bách.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Cảm ơn…”
Nguyễn Thành Công - top -
“Ừ.”
Hai người đứng im một lúc, không ai nói gì.
Cuối cùng, Bách lên tiếng trước.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Cậu… sao lại giúp tớ?”
Công nhấp một ngụm nước, giọng bình thản.
Nguyễn Thành Công - top -
“Không biết.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Hả?”
Nguyễn Thành Công - top -
“Thấy cậu đứng một mình, nhìn hơi… ngốc.”
T/G bị lé biên
"thích thì nói mẹ đi🙄"
Nguyễn Thành Công - top -
"Cút"
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Tớ không có ngốc!”
Công bật cười, lần này rõ ràng hơn.
Nguyễn Thành Công - top -
“Ừ, không ngốc.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Cậu đang trêu tớ đó hả?”
Nguyễn Thành Công - top -
“Chắc vậy.”
Ở bàn phía xa, Lê Hồng Sơn đang chống cằm nhìn hai người, còn Ngô Nguyên Bình thì đang cố kéo cậu lại.
Ngô Nguyên Bình - bot -
“Ông nhìn đủ chưa?”
Lê Hồng Sơn - top -
“Chưa. Tui thấy vui mà.”
Ngô Nguyên Bình - bot -
“Vui cái gì?”
Lê Hồng Sơn - top -
“Công cười kìa. Ông thấy nó cười kiểu đó bao giờ chưa
Bình im lặng một giây, rồi quay đi.
Ngô Nguyên Bình - bot -
“…Chưa.”
Cùng lúc đó, ở hành lang trên lầu, Vũ Trường Giang đang đứng cạnh Bùi Trường Linh.
Vũ Trường Giang - bot -
“Cậu nhìn gì vậy?”
Bùi Trường Linh - top -
“Nhìn một người đang thay đổi.”
Giang nhìn xuống, thấy Công và Bách đang đứng cạnh nhau.
Vũ Trường Giang - bot -
“…À.”
Linh quay sang nhìn Giang, ánh mắt dịu lại
Bùi Trường Linh - top -
“Còn cậu?”
Vũ Trường Giang - bot -
“Gì cơ?”
Bùi Trường Linh - top -
“Có định thay đổi gì không?”
Vũ Trường Giang - bot -
“Tớ… không biết.”
Bách đã bắt đầu thoải mái hơn một chút.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Cậu… trước giờ vẫn vậy à?”
Nguyễn Thành Công - top -
“Vậy là sao?”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Ít nói… mà lại khiến người khác nghe lời.”
Nguyễn Thành Công - top -
“Không để ý.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Cậu có bạn thân không?”
Nguyễn Thành Công - top -
“Không.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Không luôn á?”
Nguyễn Thành Công - top -
“Ừ.”
Bách nhìn cậu một lúc, rồi bất giác nói nhỏ
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Vậy… có thể thử làm bạn với tớ không?”
Không khí im lặng vài giây.
Công nhìn thẳng vào Bách.
Nguyễn Thành Công - top -
“…Tớ không chơi kiểu ‘thử’.”
Nguyễn Thành Công - top -
“Làm bạn thì làm thật.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Vậy thì— làm bạn nhé?”
Nhưng sau vài giây, cậu đưa tay ra.
Nguyễn Thành Công - top -
“Nguyễn Thành Công.”
Bách chớp mắt, rồi mỉm cười nhẹ, đưa tay nắm lấy:
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Nguyễn Xuân Bách.”
Từ một lời đề nghị đơn giản…
Khoảng cách giữa hai người lại rút ngắn thêm một chút.
Nhưng không ai biết rằng—
Khi bắt đầu bước lại gần nhau, cũng là lúc những cảm xúc khó gọi tên dần xuất
Chap 3: Ánh Mắt Khác Lạ
T/G bị lé biên
vô truyện luôn
Buổi học chiều trôi qua chậm rãi.
Nguyễn Xuân Bách bắt đầu quen với lớp hơn một chút—ít nhất là cậu không còn cảm thấy lạc lõng như buổi sáng nữa.
Nhưng… có một điều khiến cậu không thể quen nổi
Ánh mắt của Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công - top -
“Cậu làm sai rồi.”
Giọng Công vang lên ngay bên tai khiến Bách giật mình
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Hả? Sai chỗ nào—”
Công không nói, chỉ nghiêng người lại gần, tay cầm bút sửa trực tiếp vào bài của Bách.
Khoảng cách… gần đến mức Bách có thể cảm nhận được hơi thở của cậu.
Nguyễn Thành Công - top -
“Chỗ này. Đổi lại là đúng.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…À.”
Bách gật đầu, nhưng đầu óc thì gần như trống rỗng.
Cậu khẽ nuốt nước bọt, cố gắng tập trung.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Cậu… không cần ngồi gần vậy đâu.”
Nguyễn Thành Công - top -
“Gần quá à?”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Ừ.”
Nguyễn Thành Công - top -
“Nhưng tớ thấy bình thường.”
Nói xong, Công vẫn không lùi lại.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…”
Ở phía trên, Bùi Duy Ngọc nhìn xuống, suýt thì bật cười.
Bùi Duy Ngọc - top -
“Ê Linh, nhìn kìa. Công đang ‘kèm học’ kìa.”
Bùi Trường Linh chống cằm, mắt hơi nheo lại.
Bùi Trường Linh - top -
“…Không đơn giản là kèm học đâu.”
Bùi Duy Ngọc - top -
“Ý mày là gì?”
Bùi Trường Linh - top -
“Chờ đi, rồi biết.”
Bách đang loay hoay xếp sách thì một giọng nói lạ vang lên.
“Cậu là học sinh mới đúng không?”
Một bạn nam đứng trước mặt, nụ cười khá thân thiện.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Ừ… có gì không?”
“Tớ là học lớp bên. Thấy cậu học giỏi nên muốn làm quen.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…À, được thôi
“Hay tụi mình đi chung xuống cổng đi?”
Bách chưa kịp trả lời thì—
Nguyễn Thành Công - top -
“Không.”
Công đứng đó, ánh mắt lạnh hơn bình thường.
Nguyễn Thành Công - top -
“Cậu ấy bận.”
“Tớ chỉ rủ đi chung thôi mà—”
Nguyễn Thành Công - top -
“Không nghe à?”
Không khí chợt căng xuống.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Không sao đâu, tớ—”
Nguyễn Thành Công - top -
“Cậu đi với tớ.”
Công nói, giọng thấp nhưng chắc.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Hả?”
Không chờ Bách phản ứng, Công đã kéo nhẹ tay cậu rời đi.
Ra khỏi lớp một đoạn, Bách mới lên tiếng
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Cậu làm gì vậy?”
Nguyễn Thành Công - top -
“Gì là gì?”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Sao lại nói vậy với người ta? Tớ có thể tự—”
Nguyễn Thành Công - top -
“Cậu không biết người đó.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Thì giờ biết.”
Công dừng lại, quay sang nhìn Bách.
Ánh mắt lần này… không còn bình thản nữa
Nguyễn Thành Công - top -
“Không cần biết.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Cậu lạ thật đấy.”
Nguyễn Thành Công - top -
“Ừ, tớ lạ.”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Cậu không thể kiểm soát tớ như vậy được.”
Công khẽ cười, nhưng nụ cười không còn thoải mái như trước
Nguyễn Thành Công - top -
“Vậy à?”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Ừ.”
Nguyễn Thành Công - top -
“Vậy nếu tớ không thích cậu đi với người khác thì sao?”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Cậu— nói gì vậy?”
Công bước lại gần hơn một chút.
Nguyễn Thành Công - top -
“Không nghe rõ à?”
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“…Không phải… ý đó.”
Nguyễn Thành Công - top -
“Ý nào?”
Bách lùi lại một bước, tim đập nhanh bất thường.
Nguyễn Xuân Bách - bot -
“Tớ… tớ không hiểu cậu.”
Công nhìn cậu một lúc lâu.
Nguyễn Thành Công - top -
“…Không hiểu thì thôi.”
Ở phía xa, Lê Hồng Sơn và Ngô Nguyên Bình vừa đi tới thì thấy cảnh đó.
Lê Hồng Sơn - top -
“Ơ… căng vậy?”
Bình nhìn theo hai người, giọng nhỏ lại
Ngô Nguyên Bình - bot -
“Chắc có người bắt đầu không bình thường rồi.”
Trên hành lang tầng hai, Bùi Trường Linh khẽ nhếch môi.
Bùi Trường Linh - top -
“Bắt đầu rồi.”
Vũ Trường Giang đứng bên cạnh, hơi nghiêng đầu
Vũ Trường Giang - bot -
“Bắt đầu cái gì?”
Bùi Trường Linh - top -
“Ghen.”
Vũ Trường Giang - bot -
“…Nhanh vậy luôn?”
Bùi Trường Linh - top -
“Ừ.”
Bùi Trường Linh - top -
“Với Công, vậy là chậm rồi."
Buổi chiều hôm đó, cả hai không nói thêm với nhau câu nào.
Nhưng trong lòng mỗi người—
Đều đã có một thứ gì đó… thay đổi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play