[ Hắc Miêu ]: Những Chòm Sao Lạc Nhịp
CHƯƠNG 1: KHI HAI THẾ GIỚI CHẠM NHAU
Ánh đèn sân khấu của nhà hát trung tâm thành phố rực sáng, nhưng không khí phía sau hậu trường lại căng thẳng như một dây đàn sắp đứt
Thẩm Mộng Dao
/ đứng trước gương /
Thẩm Mộng Dao
/ đôi tay thanh mảnh khẽ chỉnh lại dải lụa trên cổ áo /
Thẩm Mộng Dao
[ "Nàng thơ của giới múa đương đại" — thanh khiết, hoàn mỹ và luôn giữ một khoảng cách vô hình với thế giới xung quanh ]
Thẩm Mộng Dao
[ mỗi bước nhảy là một sự giải thoát khỏi những kỳ vọng nặng nề từ gia đình ]
Vương Dịch
Dao Dao, em lại đến sớm hơn tận một tiếng à
Vương Dịch
[ một biên đạo múa trẻ và cũng là bạn thân nhất của Mộng Dao ]
Châu Thi Vũ
/ đi cùng 11 /
Châu Thi Vũ
[ nữ nghệ sĩ violin chính của dàn nhạc ]
Cặp đôi "thanh mai trúc mã" của tòa soạn, luôn bên cạnh hỗ trợ Mộng Dao nhưng cũng có những nỗi niềm riêng khi phải cân bằng giữa tình yêu và tham vọng nghệ thuật
Thẩm Mộng Dao
Đến sớm để tĩnh tâm / đáp nhẹ tênh, mắt vẫn không rời khỏi bản thảo kịch bản chương trình mới /
Ở một góc khác của thành phố, tại một xưởng phim tư nhân cũ kỹ
Viên Nhất Kỳ
/ đang bận rộn với mớ dây cáp và máy quay /
Viên Nhất Kỳ
[ một đạo diễn hình ảnh tự do, nổi tiếng với phong cách quay phim gai góc, thực tế và có phần nổi loạn ]
Khác với vẻ nhẹ nhàng của Mộng Dao
Viên Nhất Kỳ
/ toát lên khí chất lạnh lùng với mái tóc cắt tỉa cá tính và chiếc áo khoác denim bạc màu /
Viên Nhất Kỳ
/ vừa nhận được một lời mời khó từ chối: Quay bộ phim tài liệu về chuyến lưu diễn của đoàn múa mà Thẩm Mộng Dao làm chủ chốt /
Hứa Dương Ngọc Trác
Kỳ à, cậu chắc chứ
Hứa Dương Ngọc Trác
[ quản lý của Nhất Kỳ đồng thời là một nhiếp ảnh gia sắc sảo ]
Hứa Dương Ngọc Trác
Đám nghệ sĩ múa đó kỹ tính lắm, không giống mấy gã rocker cậu hay quay đâu
Trương Hân
/ đứng bên cạnh Hứa Dương /
Trương Hân
[ một chuyên gia ánh sáng đầy lém lỉnh ]
Cặp đôi — họ giống như "chó với mèo", hễ gặp là cãi nhau nhưng lại là cặp bài trùng không thể tách rời trong công việc
Viên Nhất Kỳ
/ nhếch môi, ánh mắt hiện lên vẻ thách thức /
Viên Nhất Kỳ
Càng kỹ tính thì góc quay mới càng sắc nét
Chiều hôm đó, tại buổi tập luyện chung đầu tiên
Viên Nhất Kỳ
/ vác máy quay bước vào khán phòng /
Thẩm Mộng Dao
/ đang thực hiện cú xoay người trên không trung /
Ánh nắng từ cửa sổ lớn hắt vào, biến những hạt bụi li ti xung quanh cô thành những đốm sáng lấp lánh
Viên Nhất Kỳ
/ Ống kính ngay lập tức bắt trọn khoảnh khắc ấy /
Viên Nhất Kỳ
/ Nhưng thay vì khen ngợi, lại lớn tiếng phá hỏng không gian yên lặng /
Viên Nhất Kỳ
Đèn chiếu sai góc rồi
Viên Nhất Kỳ
Và cô kia, cú xoay đó quá đẹp... đẹp đến mức giả tạo
Viên Nhất Kỳ
Cô có thể nhảy như một con người thực sự, có cảm xúc đau đớn một chút được không
Thẩm Mộng Dao
/ dừng khựng lại /
Thẩm Mộng Dao
/ nhìn xuống sân khấu, nơi một người lạ mặt đang chĩa ống kính về phía mình với vẻ mặt không chút kiêng nể /
Viên Nhất Kỳ
Tôi nhảy theo kỹ thuật hoàn hảo / lạnh nhạt đáp /
Viên Nhất Kỳ
Kỹ thuật là để cho máy móc / hạ máy quay xuống, đối diện với ánh mắt băng giá của nàng /
Viên Nhất Kỳ
Tôi cần linh hồn
Trong khi đó, ở góc sân khấu
Vương Dịch
/ nhìn Châu lo lắng /
Châu Thi Vũ
/ nhìn 11 lo lắng /
Trương Hân
/ thì thầm vào tai Hứa Dương /
Trương Hân
‘ Kèo này căng rồi, đạo diễn của chúng ta gặp đúng đối thủ 'cứng' rồi đây ‘
CHƯƠNG 2: NHỮNG KẼ HỞ TRÊN BỨC TƯỜNG PHA LÊ
Suốt một tuần sau đó, nhà hát không còn là thánh đường yên tĩnh của Thẩm Mộng Dao nữa
Tiếng giày boot nện trên sàn gỗ của Viên Nhất Kỳ và tiếng cãi vã về "góc sáng", "cảm xúc thực" đã trở thành đặc sản mỗi ngày
Thẩm Mộng Dao
/ đứng trên bục cao /
Thẩm Mộng Dao
/ mồ hôi thấm đẫm vạt áo tập mỏng manh /
Thẩm Mộng Dao
/ vừa hoàn thành một tổ hợp động tác khó đến mức các vũ công khác phải nín thở /
Viên Nhất Kỳ
Vẫn chưa được
Viên Nhất Kỳ
Thẩm Mộng Dao, cô đang diễn vai một người hạnh phúc, nhưng mắt cô lại giống như một mặt hồ đóng băng
Viên Nhất Kỳ
Nếu cô không cảm nhận được nó, khán giả cũng vậy
Thẩm Mộng Dao
/ siết chặt nắm tay, bước xuống khỏi bục /
Thẩm Mộng Dao
/ tiến thẳng về phía Nhất Kỳ /
Khoảng cách giữa họ gần đến mức nàng có thể thấy hình bóng mình phản chiếu trong ống kính máy quay của cô
Thẩm Mộng Dao
Dạo diễn Viên, tôi đã dành 15 năm để rèn luyện sự hoàn hảo này
Thẩm Mộng Dao
Tôi không cần một kẻ ngoại đạo dạy tôi cách biểu diễn
Viên Nhất Kỳ
/ không lùi bước /
Viên Nhất Kỳ
/ đưa cho nàng xem đoạn video vừa quay /
Trong khung hình, Mộng Dao đẹp lộng lẫy nhưng cô độc, như một con búp bê sứ đặt trong lồng kính
Viên Nhất Kỳ
Nhìn đi, đây là sự hoàn hảo chết chóc
Viên Nhất Kỳ
Cô sợ điều gì
Viên Nhất Kỳ
Sợ nếu cô để lộ một chút yếu đuối, bức tường kiên cố cô xây lên sẽ sụp đổ sao
Thẩm Mộng Dao
/ Ánh mắt dao động trong một khoảnh khắc ngắn ngủi /
Thẩm Mộng Dao
/ Câu nói đâm trúng vào nỗi sợ bấy lâu nay của cô — nỗi sợ làm thất vọng kỳ vọng của gia tộc họ Thẩm /
Trong khi đó, ở phòng tập nhạc phía sau
Châu Thi Vũ
/ tiếng violin bỗng lệch đi một nhịp /
Châu Thi Vũ
/ buông vĩ, thở dài nhìn 11 /
Vương Dịch
/ đang ngồi trầm tư bên bản thảo biên đạo /
Châu Thi Vũ
Vương Dịch, em nhận được thư mời của Học viện Hoàng gia / khẽ nói, giọng run rẩy /
Vương Dịch
/ sững người /
Vương Dịch
/ biết đó là giấc mơ cả đời của Châu, nhưng đi đồng nghĩa với việc họ sẽ cách nhau nửa vòng trái đất trong ít nhất 4 năm /
Vương Dịch
Chúc mừng em, đó là... cơ hội tuyệt vời
Châu Thi Vũ
Chỉ có vậy thôi sao / nhìn 11, hy vọng một lời níu kéo, hoặc ít nhất là một biểu hiện ích kỷ hơn /
Vương Dịch
/ Sự điềm tĩnh /
Châu Thi Vũ
/ cảm thấy như mình không đủ quan trọng để 11 phải giữ lại /
Vương Dịch
/ luôn vì sự nghiệp của cả hai mà nén nhịn cảm xúc, nhưng sự nén nhịn ấy đôi khi lại tạo ra một vực thẳm /
Trái ngược với sự trầm mặc của tầng trên, dưới hầm kỹ thuật
Hứa Dương Ngọc Trác
/ đang đau đầu với bảng danh sách thiết bị /
Hứa Dương Ngọc Trác
Trương Hân / chống nạnh, đôi mắt sắc sảo lườm gã cộng sự /
Trương Hân
/ đang nhai kẹo cao su nhóp nhép /
Hứa Dương Ngọc Trác
Tôi đã bảo chị kiểm tra bộ lọc màu xanh, tại sao giờ nó lại thành màu tím thế này
Trương Hân
Màu tím mới lãng mạn chứ quản lý Hứa / nhe răng cười, tay vẫn thoăn thoắt điều chỉnh đèn /
Trương Hân
Cô không thấy không khí giữa Đạo diễn Viên và Nàng thơ họ Thẩm đang cần chút màu tím huyền bí sao
Trương Hân
Căng thẳng thế kia, không khéo cháy cả nhà hát
Hứa Dương Ngọc Trác
/ thở hắt ra /
Hứa Dương Ngọc Trác
/ tiến lại gần định giật lấy tay điều khiển nhưng lại trượt chân vào đống dây cáp /
Trương Hân
/ Theo bản năng, vòng tay ôm lấy eo Dương kéo lại /
Không khí bỗng chốc im bặt trong ba giây
Hứa Dương Ngọc Trác
Này... lo mà làm việc đi, đừng có mà giở trò anh hùng cứu mỹ nhân / đẩy Axin ra, mặt hơi ửng hồng, quay đi chỗ khác để giấu sự bối rối /
Trương Hân
/ nhìn theo, nụ cười tinh quái thường ngày bỗng trở nên dịu dàng lạ thường /
Buổi tập kết thúc muộn. Khi mọi người đã về hết
Viên Nhất Kỳ
/ quay lại phòng tập vì để quên thẻ nhớ /
Viên Nhất Kỳ
/ khựng lại khi thấy Mộng Dao vẫn ở đó /
Thẩm Mộng Dao
/ không múa, đang ngồi co chân trong một góc tối, điện thoại trên tay vẫn đang phát một tin nhắn thoại từ mẹ /
NVC
Bà Thẩm: 💬 Dao Dao, buổi diễn tới nhất định phải đứng vị trí trung tâm
NVC
Bà Thẩm: 💬 Đừng làm xấu mặt dòng họ
NVC
Bà Thẩm: 💬 Nếu con không làm được, việc chuyển sang quản lý kinh doanh đã được bố chuẩn bị sẵn
Thẩm Mộng Dao
/ Tiếng nấc cụt khẽ khang vang lên trong không gian rộng lớn /
Viên Nhất Kỳ
/ đứng lặng sau cánh cửa /
Viên Nhất Kỳ
/ lần đầu tiên thấy "bức tường pha lê" ấy xuất hiện những vết nứt vỡ đau đớn /
Viên Nhất Kỳ
/ không vào, chỉ lặng lẽ đặt một hộp sữa ấm lên kệ giày của nàng rồi rời đi /
CHƯƠNG 3: ĐIỂM TỰA GIỮA ĐÊM ĐÔNG
Sáng hôm sau, không khí tại nhà hát có một sự thay đổi kỳ lạ
Viên Nhất Kỳ
/ không còn cầm loa quát tháo, lẳng lặng đặt máy quay ở một góc xa, ánh mắt quan sát Mộng Dao từ tốn hơn /
Thẩm Mộng Dao
/ nhìn hộp sữa rỗng trên kệ giày /
Thẩm Mộng Dao
/ rồi liếc nhìn Nhất Kỳ /
Viên Nhất Kỳ
/ đang bận rộn chỉnh tiêu cự /
Thẩm Mộng Dao
/ biết cô đã thấy khoảnh khắc yếu lòng đêm qua /
Viên Nhất Kỳ
/ Thay vì mỉa mai, hôm nay lại đưa cho nàng một chiếc tai nghe /
Viên Nhất Kỳ
Đừng nhảy theo nhịp đếm của Vương Dịch nữa / giọng trầm thấp /
Viên Nhất Kỳ
Hãy nghe thử bản phối này
Viên Nhất Kỳ
Nó không có nhịp phách cố định, nó chỉ có hơi thở thôi
Thẩm Mộng Dao
/ đeo tai nghe vào /
Tiếng nhạc không du dương như violin của Thi Vũ, nó là âm thanh của tiếng sóng vỗ, tiếng gió rít qua khe cửa – những âm thanh thô mộc và đầy bản năng
Thẩm Mộng Dao
/ bắt đầu chuyển động /
Thẩm Mộng Dao
/ Không còn là những cú xoay hoàn hảo 360 độ, cô đổ người, ngã xuống sàn, rồi từ từ đứng dậy như một mầm cây đang cố nứt vỏ /
Viên Nhất Kỳ
/ mỉm cười phía sau ống kính /
Viên Nhất Kỳ
/ Lần đầu tiên, thấy "Nàng thơ" thực sự sống /
Vương Dịch
/ đang phải đối mặt với một "vị khách" không mời: mẹ của 11 /
NVC
Bà Vương: / nhìn Châu Thi Vũ đang đứng phía xa bằng ánh mắt lạnh lùng trước khi quay sang con mình /
NVC
Bà Vương: Dịch, mẹ đã nghe về việc Thi Vũ nhận được thư mời từ London
NVC
Bà Vương: Đây là lúc tốt nhất để con chấm dứt chuyện tình cảm này
NVC
Bà Vương: Con cần một người vợ có thể hỗ trợ sự nghiệp biên đạo của mình tại đây, chứ không phải một người chạy theo giấc mơ riêng của cô ta ở bên kia đại dương
Vương Dịch
/ siết chặt tập hồ sơ, gương mặt vốn dĩ ôn hòa bỗng trở nên cứng cỏi /
Vương Dịch
Mẹ, âm nhạc của Thi Vũ chính là linh hồn trong các bài múa của con
Vương Dịch
Cô ấy không chạy đi đâu cả, cô ấy đang tỏa sáng
Châu Thi Vũ
/ đã đứng sau bức tường và nghe thấy hết /
Châu Thi Vũ
/ không thấy ấm lòng bởi sự bảo vệ của 11, chỉ thấy đau xót vì mình đang trở thành "gánh nặng" và nguyên nhân khiến 11 xung đột với gia đình /
Đúng lúc không khí đang căng thẳng, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía tủ điện tổng. Toàn bộ nhà hát chìm vào bóng tối. Một sự cố chập điện do hệ thống quá tải đã xảy ra ngay trước ngày tổng duyệt
Hứa Dương Ngọc Trác
Trương Hân mang đèn dự phòng ra đây / Tiếng vang lên trong bóng tối /
Cả hai phải chui xuống hầm kỹ thuật hẹp và nóng bức. Trong không gian chật chội, mùi mồ hôi và mùi nhựa cháy nồng nặc
Trương Hân
/ vừa sửa dây điện vừa cố gắng tấu hài để làm dịu sự lo lắng của Hứa Dương /
Trương Hân
Này quản lý Hứa, nếu chúng ta bị kẹt ở đây luôn, cô có hối hận vì chưa kịp đồng ý lời mời đi ăn tối của tôi không
Hứa Dương Ngọc Trác
/ đang soi đèn, nghe vậy liền gõ nhẹ vào đầu Axin /
Hứa Dương Ngọc Trác
Lo mà nối dây đi sửa xong tôi sẽ cân nhắc
Trương Hân
/ Dưới ánh đèn pin lờ mờ, bỗng nghiêm túc lạ thường /
Trương Hân
/ cầm lấy bàn tay đang run của Hứa Dương vì lạnh /
Trương Hân
Đừng sợ, có tôi ở đây, sáng mai sân khấu sẽ lại rực rỡ thôi
Sự tin cậy nảy mầm giữa những tia điện xẹt, giản đơn mà chân thành
Khi điện được khôi phục cũng là lúc đồng hồ điểm 2 giờ sáng
Thẩm Mộng Dao
/ vẫn ngồi lại sân khấu để tập nốt đoạn kết /
Viên Nhất Kỳ
/ bước đến, đưa cho nàng chiếc áo khoác của mình /
Viên Nhất Kỳ
Về thôi, 'kỹ thuật' của cô đủ rồi, giờ cô cần ngủ để nuôi dưỡng 'linh hồn'
Viên Nhất Kỳ
/ lần đầu tiên cô chủ động hỏi một câu cá nhân /
Thẩm Mộng Dao
Tại sao cô lại chọn quay phim tài liệu
Thẩm Mộng Dao
Với tài năng của cô, cô có thể làm phim điện ảnh cơ mà
Viên Nhất Kỳ
/ nhìn lên trần nhà cao vút của nhà hát /
Viên Nhất Kỳ
/ đôi mắt phản chiếu ánh đèn neon /
Viên Nhất Kỳ
Vì phim điện ảnh là sự sắp đặt, còn phim tài liệu là sự thật
Viên Nhất Kỳ
Và tôi... tôi muốn tìm kiếm sự thật đằng sau những thứ lấp lánh này
Viên Nhất Kỳ
Giống như cô vậy, Dao Dao
Thẩm Mộng Dao
/ Cái tên "Dao Dao" phát ra từ miệng cô khiến tim mình lỗi nhịp /
Viên Nhất Kỳ
/ Đó không phải là sự kính trọng dành cho một ngôi sao, mà là sự thấu hiểu dành cho một cô gái nhỏ đang kiệt sức /
Download MangaToon APP on App Store and Google Play