Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Mục Ruỗng

Chap 1: Khắc Ấn

Thế giới này vốn bình yên nhưng vậy
Bình yên đến mức khiến con người ta nhàm chán
Nhưng rồi, những ngày tháng nhạt nhẽo đó đã hoàn toàn chấm dứt vào cái ngày trời mưa như trút nước, cái ngày mà toàn nhân loại phải gánh chịu một "cuộc thảm sát âm thầm"
Mưa tạnh Mặt Trời sẽ lên, nhưng ánh sáng ấm áp của bầu trời lúc ấy không còn chỉ còn lại sự nóng rát tột độ
Những đám mây đen xoắn lại tụ vào một nơi giống như một tấm vải méo mó
Con người còn chưa kịp thích nghi với cái nóng rát truyền khắp cơ thể, thì một luồng xung kích rung động mặt đất
Từng nơi sóng xung kích đi qua nơi đó đều đổ máu
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức nhân loại thậm chí chưa kịp chớp mắt để hiểu rằng kỷ nguyên của mình đã tàn lụi
Điệp Liên
Điệp Liên
Khụ!
Cậu đã ngã gục xuống lòng đường nhựa cứng nhắc, khi con mắt dần mờ mờ nhìn thấy thực tại
Máu
Máu từ trên đầu rơi xuống rất nhiều, rất nhiều
Cơn đau ập đến ngay lập tức, trái tim cậu đập loạn, nhịp thở ngày càng dồn dập, không khí bắt đầu sôi sục và áp suất vô hình nghiền nát lồng ngực
Điệp Liên chẳng rõ mình đã bất tỉnh trong bao lâu nhưng hiện giờ xung quanh cậu đã có rất nhiều người giống như cậu đã tỉnh dậy
Mọi thứ bỗng chốc tan rã, hỗn loạn những tiếng gào thét đứt quãng, và những tiếng khóc không ngớt
Da thịt đột nhiên nứt toác, máu thịt cuộn trào không phải do mảnh đạn vỡ, mà như thể có những sinh vật ánh sáng nào đó đang điên cuồng cắn xé để máu thịt để thoát ra từ tận sâu bên trong cốt tủy.
Điệp Liên
Điệp Liên
Ức!
Điện Liên nằm bất động ở đó, chịu đựng nỗi đau da thịt giày xé
Cậu không khóc cũng chẳng la hét
Lạ lùng thật, trong khoảnh khắc da thịt bị thiêu đốt ấy, cậu lại nở một nụ cười mãn nguyện
Điệp Liên
Điệp Liên
Haha, đẹp thật!
Quang cảnh này trước mắt xám xịt nhưng thật lộng lẫy đến gai người.

Chap 2: Vũ điệu điên loạn

Điệp Liên
Điệp Liên
Haha.
Điệp Liên ngồi dậy
Một cảm giác thỏa mãn trào dâng, bóp nghẹt mọi nỗi sợ hãi
Cậu đưa tay chạm lên khuôn mặt méo mó của mình
Máu thịt lẫn lộn mà cậu chẳng muốn quan tâm đến nó nữa
Trên khuôn mặt ấy bấy giờ nặn ra một nụ cười, dù cơ thịt co rúm đau đớn đến tận xương tủy
Đâu đó trong không gian đổ nát, tiếng gào thét của những kẻ hấp hối rốt cuộc cũng lắng xuống, thay vào đó là một thứ âm thanh âm ỉ, thê lương đến tận cùng—tiếng gió rít qua những khe nứt của đô thị, tiếng xé rách của vật chất, tiếng than khóc nức nở của những đứa trẻ
Thứ âm thanh tang thương ấy lại vang lên như một bản giao hưởng vĩ đại, vui tai và êm ái đến lạ thường
Điệp Liên
Điệp Liên
/Đứng dậy/
Điệp Liên vươn người, co giãn lồng ngực hít trọn bầu không khí trong lành
Cậu dang rộng hai tay và bắt đầu nhảy múa, một điệu múa loạn nhịp, điên cuồng và hoang dại theo khúc nhạc thê lương của thế giới
Vụ nổ này, cơn sóng xung kích tàn bạo này... rốt cuộc chỉ là một cuộc thanh trừ vĩ đại hay là một diễm phúc chưa từng có
Điệp Liên
Điệp Liên
/Xoay người/
Cậu đang nhảy múa, nhảy múa trong đống tro tàn, chỉ riêng cậu đang chào đón diễm phúc chứ từng có đó
Điệp Liên
Điệp Liên
/Ngã gục xuống/
Cơ thể đã đến giới hạn cuối cùng
Cậu ngã nhào vào một chiếc xác đẫm máu, nó giống như một con gấu bông mềm mại ướt át
Bóng tối dần bao trùm, một lần nữa cậu chìm vào giấc ngủ mê mệt
Tích tắc
Tích tắc
Cạch
5 năm cứ vậy trôi qua
Điệp Liên
Điệp Liên
Hộc! /Bừng tỉnh/

Chap 3: Trốn chui trốn lủi

Lạch cạch
Làn sóng xung kích không hề giết chết con người nó đi qua và để lại những vết sẹo gớm ghiếc trên cơ thể
Khuôn mặt cậu đã bị tàn phá một nửa nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đó nó hoàn toàn lành lại và để lại một vết sẹo dài từ chân mày xuống đến cổ
Cậu cảm thấy nó không hề xấu xí mà ngược lại
Điệp Liên
Điệp Liên
/Chạm vào vết sẹo/
Ngọc Bích
Ngọc Bích
Mau bôi thuốc vào đi không nó sẽ thành vết sẹo lồi xấu lắm. /Dúi vào tay cậu ít thuốc/
Điệp Liên
Điệp Liên
/Hất ra/ Tôi không cần.
Sau vụ nổ đó mọi thứ trở lên hỗn loạn khắp nơi đều xuất hiện những khắc ấn kì lạ
Có rất nhiều giả thuyết được đưa ra
Nào là sự trưng phạt của chúa
Nào là ân huệ của ngài
Ngọc Bích
Ngọc Bích
Xì, thuốc bây giờ quý hiếm lắm đấy
Điệp Liên
Điệp Liên
Không cần.
Nơi đây giống như một khu tị nạn, loại người nào cũng có
Từ già trẻ lớn bé đều có toan tính riêng của mình để được "sống"
Đúng vậy là sống
Cái thời khắc mà rung chuyển đất trời cũng là lúc cánh cổng giam cầm những con quái vật cổ xưa hé mở
Chúng trỗi dậy, vùng ra khỏi xiềng xích đã trói buộc chúng trong hàng vạn năm
Chúng tấn công con người một cách điên cuồng
Chúng tàn sát bất cứ đâu chúng đi đến
Con người chỉ có thể trốn chui trốn lủi trong những hốc đá sâu hoắm
Đó chỉ là những gì cậu được nghe bởi những người sống sót
Những con quái vật cậu chưa từng thấy, cũng chưa từng biết sự tàn ác của chúng như thế nào
Nhưng rồi, cuộc đời đã cho cậu chứng kiến điều đó
Ngọc Bích
Ngọc Bích
Mau chạy.
Xung quanh ồn ào hỗn loạn
Con người hoang mang đến cực điểm xen lẫn tuyệt vọng, trong lúc đường cùng nhất họ đã bộc lộ khả năng siêu việt của vết sẹo
Có người chạy rất nhanh, có người rất khỏe, và có người dùng được một phép thuật diệu kỳ
Riêng cậu chẳng có một sức mạnh được bộc phát

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play