Khi Bóng Đêm Gặp Ánh Dương
Giới thiệu
Cố gia là một trong những "tứ đại gia tộc" kinh doanh bất động sản và công nghệ hàng đầu tại Trung Quốc. Tập đoàn Cố Thị nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả thành phố.
Cố Dục Thần lớn lên trong một "lồng kính" dát vàng. Cha cậu là một người đàn ông sắt đá, luôn coi con cái là quân cờ để củng cố đế chế. Mẹ cậu là người phụ nữ xã giao, coi trọng thể diện gia đình hơn cảm xúc thật.
Cậu chưa từng biết đến sự ấm áp của gia đình. Mọi thứ cậu có đều phải đổi bằng sự hoàn hảo. Chính sự ngột ngạt này đã tôi luyện nên một Cố Dục Thần lạnh lùng, luôn cần phải kiểm soát mọi thứ xung quanh để cảm thấy an toàn. Quyền lực tại trường học là cách cậu "tập dượt" để trở thành người lãnh đạo đế chế gia đình trong tương lai.
Không khí trong phòng làm việc của ông Cố đặc quánh sự căng thẳng. Dưới ánh đèn chùm lạnh lẽo, Cố Dục Thần đứng bất động, gương mặt không chút cảm xúc dù vệt đỏ dài trên má đang dần sưng lên sau cái tát như trời giáng của cha cậu.
Cố Mặc Tranh ( ba na9 )
(Giọng trầm đục, run lên vì giận dữ) Con nhìn vào báo cáo này đi. Một sai lầm trị giá hàng chục triệu đô.
Cố Mặc Tranh ( ba na9 )
Con gọi đây là kinh doanh sao? Đây là trò đùa của một đứa trẻ không biết lượng sức mình! ( quát )
Cố Dục Thần
(Cúi đầu, giọng lạnh nhạt) Là con thiếu sót trong khâu kiểm soát rủi ro. Con sẽ tự mình xử lý hậu quả.
Cố Mặc Tranh ( ba na9 )
Con định xử lý thế nào khi danh tiếng của Cố gia khi bị người khác chê cười?
Cố Mặc Tranh ( ba na9 )
Ba không cần một kẻ chỉ biết dọn dẹp hậu quả! Ba cần một người thừa kế không bao giờ được phép mắc sai lầm!
Ông Cố buông tay, rồi bất ngờ vung một cú đấm thẳng vào bụng Dục Thần. Anh khuỵu xuống, hơi thở dồn dập, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định không chút sợ hãi
Cố Mặc Tranh ( ba na9 )
Đứng nhìn xuống anh với ánh mắt sắc lạnh) Đứng dậy! Sự đau đớn này chẳng là gì so với những con cá mập đang chờ đợi bên ngoài kia để xé xác tập đoàn này.
Cố Mặc Tranh ( ba na9 )
Con tưởng con cứng cỏi lắm sao? Nếu con không biết đau, con sẽ không bao giờ biết sợ. Và nếu không biết sợ, con sẽ không bao giờ biết cẩn trọng.
Cố Dục Thần
( Lấy tay quệt vết máu ở khóe miệng) Con biết rồi. Lần sau, con sẽ không để bất kỳ sơ hở nào tồn tại.
Cố Mặc Tranh ( ba na9 )
Ra ngoài và thực hiện đúng những gì con đã nói. Đừng để ta thấy con quỳ xuống một lần nữa vì sự kém cỏi của chính mình.
Khác với anh,Tiêu Tuệ Kỳ lại là một bông hồng gai rực rỡ, kiêu hãnh và tràn đầy sức sống. Được nuôi dưỡng trong vòng tay yêu chiều của gia đình, cô lớn lên với sự tự tin của một người chưa bao giờ phải nếm trải cảm giác bị bỏ rơi hay bị áp đặt.
Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài nổi loạn và bản tính "không biết sợ" ấy, Tuệ Kỳ lại giấu kín một điểm yếu chết người là chứng sợ những cơn mưa lớn
Với người khác, mưa là sự lãng mạn, nhưng với Tuệ Kỳ, đó là tiếng gào thét của định mệnh. Ký ức về đêm mưa tầm tã năm ấy vẫn luôn ám ảnh cô như một thước phim kinh dị không bao giờ kết thúc: bóng tối bao trùm, tiếng phanh xe rít lên chói tai và hình ảnh người mẹ ruột của cô ra đi ngay trước mắt trong cơn mưa lạnh lẽo. Mỗi khi bầu trời chuyển xám và những hạt mưa bắt đầu trút xuống, "bông hồng gai" vốn luôn hiên ngang ấy bỗng chốc trở nên run rẩy, lạc lõng. Cô không còn là cô gái đầy bản lĩnh thường ngày, mà chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp đang cố gắng trốn chạy khỏi nỗi sợ hãi từ quá khứ, co ro giữa thế giới mà cô từng nghĩ mình có thể làm chủ.
Cá cược
Phòng khách nhà họ Tiêu. Trên bàn là tờ đơn chuyển trường đã được điền sẵn. Tuệ Kỳ vừa bước vào, nhìn thấy tờ giấy liền gạt phắt nó xuống sàn, đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ.
Tiêu Tuệ Kỳ
(Giọng run lên vì tức) Con đã nói là con không mà
Tiêu Tuệ Kỳ
Tại sao ba mẹ lúc nào cũng tự ý quyết định mọi thứ vậy?
Tiêu Khải Minh ( ba nữ9 )
(Điềm tĩnh, nhặt tờ đơn lên) Con đánh nhau đến mức phải mời phụ huynh hai lần trong một tuần, quậy như vậy đủ chưa?
Tiêu Tuệ Kỳ
(Khoanh tay, quay mặt đi) Đó là vì họ bắt nạt bạn con trước! Con không thể khoanh tay đứng nhìn.
Lâm An Nhiên ( mẹ nữ9 )
Mẹ biết nhưng mẹ nghĩ con nơi đến 1 môi trường mới, ba mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi
Lâm An Nhiên ( mẹ nữ9 )
Kỳ à nghĩ kĩ lại đi con
Tiêu Tuệ Kỳ
( Giọng nghẹn ngào) Nhưng con ghét cái cách ba mẹ nhìn con như một kẻ gây rối.
Tiêu Tuệ Kỳ
Con chỉ là... con chỉ muốn được đối xử công bằng! Tại sao họ làm sai thì không ai nói, còn con làm sai thì phải chuyển trường?
Tiêu Khải Minh ( ba nữ9 )
(Bước tới, đặt tay lên vai cô) Vì con là người chúng ta yêu thương nhất. Ba không quan tâm kẻ khác làm gì, ba chỉ quan tâm con đang bị vấy bẩn bởi môi trường đó thôi
Tiêu Tuệ Kỳ
( Lùi lại một bước, ánh mắt vẫn đầy kiên định) Dù ba mẹ nói gì đi nữa, con vẫn sẽ không ký vào tờ đơn đó đâu, con không muốn rời xa bạn của con
Tiêu Tuệ Kỳ
Nếu ba mẹ ép buộc, con cũng sẽ không bao giờ về căn nhà này nữa!
Không gian lặng đi một hồi lâu sau câu nói đầy thách thức của Tuệ Kỳ. Ông Tiêu không hề nổi nóng như cô dự đoán. Ông lặng lẽ đặt tờ đơn xuống bàn, thở dài rồi nhìn sâu vào mắt con gái
Tiêu Khải Minh ( ba nữ9 )
(Giọng bình thản) Được, nếu con cho rằng mình ở lại để bảo vệ công lý, vậy ba sẽ cho con cơ hội. Nhưng với một điều kiện.
Tiêu Tuệ Kỳ
(Cảnh giác, nhướng mày) Điều kiện gì? Con sẽ không bao giờ ký vào đơn chuyển trường đâu.
Tiêu Khải Minh ( ba nữ9 )
Không chuyển trường nữa. Nhưng trong 1 tháng tới, con phải tuyệt đối không đụng tay đụng chân. Bất cứ chuyện gì xảy ra ở trường, con phải báo cáo cho ba và nhà trường.
Tiêu Khải Minh ( ba nữ9 )
Nếu con vi phạm dù chỉ một lần, con sẽ phải tự nguyện chuyển trường mà không được phản đối. Con có dám cá không?
Lâm An Nhiên ( mẹ nữ9 )
( Tiếp lời, ánh mắt đầy bao dung) Dì và ba con muốn thấy con giải quyết mâu thuẫn bằng ngoại giao và trí tuệ, thay vì dùng nắm đấm.
Tiêu Tuệ Kỳ
(Lặng người đi một chút, suy nghĩ kỹ) Con... con chỉ cần không đánh nhau, đúng không?
Tiêu Khải Minh ( ba nữ9 )
Đúng. Nhưng con phải giữ được cái đầu lạnh. Con có dám chứng minh cho ba thấy con đủ trưởng thành để bảo vệ bạn bè mà không cần trở thành một kẻ bạo lực không?
Tiêu Tuệ Kỳ
(Siết chặt tay, nhìn thẳng vào ba) Được. Con đồng ý…một tháng. Con sẽ chứng minh cho ba thấy con làm được.
Tiêu Khải Minh ( ba nữ9 )
(Mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý) Được. Vậy hãy bắt đầu từ ngày mai nhé?
Sáng hôm sau tại lớp giờ ra chơi
Tô Mộng Điệp
Trời ơi đói sắp xĩu chết tui rồi ( nằm dài lên bàn )
Tiêu Tuệ Kỳ
Than vãn cái gì không biết, đi ăn đi
Tô Mộng Điệp
( Chớp 2 mắt ) đi liền đi liền
Tiêu Tuệ Kỳ
Mày chỉ có vậy là nhanh
Tại căng tin trường, không khí vẫn ồn ào như mọi khi. An – kẻ cầm đầu nhóm hay gây sự – cố tình đi ngang qua và "vô tình" va mạnh vào vai Tuệ Kỳ khiến cô suýt làm rơi khay cơm. Hắn quay lại, nhếch mép cười khinh bỉ, chờ đợi một cú đấm quen thuộc từ cô.
Tạ Hoài An
Ôi, xin lỗi nhé, cô nàng hung dữ hôm nay hiền thế?
Tạ Hoài An
Hay là bị ba mẹ cắt viện trợ nên sợ rồi?"
…
: Lần này chắc bị Tuệ Kỳ đánh cho nữa rồi
Khác với những lời bàn tán, Tuệ Kỳ không hề tức giận. Cô đặt khay cơm xuống bàn, một cách chậm rãi và bình thản đến mức lạnh người. Cô xoay người lại, tiến sát vào khoảng cách cá nhân của Duy. Thay vì siết chặt tay, cô thản nhiên phủi nhẹ lên vai áo hắn chỗ vừa va chạm, ánh mắt cô không hề có nhiệt độ, chỉ là một hố sâu thăm thẳm.
Tiêu Tuệ Kỳ
(Giọng trầm, thấp, đều đều nhưng sắc lẹm) An à, tao đang chơi trò ‘người tốt’ theo yêu cầu của ba tao thôi.
Tiêu Tuệ Kỳ
Đừng vì sự im lặng của tao mà lầm tưởng rằng mày đã có quyền đứng ngang hàng với tao."
Tạ Hoài An
(Khựng lại, nụ cười trên môi méo xệch) Con chó, mày đừng có mà ngông cuồng ở đây
Tiêu Tuệ Kỳ
( Ngiêng đầu, nở một nụ cười nửa miệng, đôi mắt không hề cười) Mày cứ việc sủa tiếp đi. Nhưng hãy nhớ kỹ, thế giới này rộng lắm, và những kẻ thích gây sự với tao... thường có cái kết không mấy đẹp đẽ đâu
Tiêu Tuệ Kỳ
Tao đang nhịn mày, nên làm ơn, cút đi trước khi sự kiên nhẫn của tao cạn kiệt.
Tiêu Tuệ Kỳ
Lúc đó, không phải là một cú đấm đâu, mà là thứ khiến mày phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này đấy
Cô đẩy nhẹ vai hắn, không mạnh nhưng khiến hắn lảo đảo lùi lại. Tuệ Kỳ quay người bước đi, để lại An đứng chôn chân
Bị vu oan
Không khí trong phòng khách ngột ngạt. Trên bàn là thông báo đình chỉ tạm thời của nhà trường. Tuệ Kỳ đứng đó, đôi mắt đỏ hoe, nắm đấm siết chặt đến run rẩy.
Tiêu Tuệ Kỳ
(Giọng run rẩy nhưng đầy uất ức) Con đã thề là con không hề đụng vào nó. Là nó tự lấy dao gạch tay mình
Tiêu Tuệ Kỳ
Tại sao ba mẹ không tin con mà lại tin cái tờ giấy cáo buộc từ thầy hiệu trưởng?
Tiêu Khải Minh ( ba nữ9 )
(Giọng trầm xuống, đầy mệt mỏi nhưng kiên định) Kỳ à, ba tin con. Nhưng vấn đề không còn là ai đúng, ai sai nữa
Tiêu Khải Minh ( ba nữ9 )
Trường không cần sự thật, họ cần một "vật tế" để xoa dịu dư luận và phụ huynh của đám học sinh kia. Con là mục tiêu dễ nhất vì... "tiền án" của con.
Tiêu Tuệ Kỳ
(Gào lên) Vậy là con phải chịu tội thay cho kẻ khác sao? Con đã cố gắng giữ cái đầu lạnh suốt cả tháng qua, con đã nhịn nhục, đã mặc kệ họ mỉa mai... tất cả chỉ để nhận lại kết cục này ư?
Lâm An Nhiên ( mẹ nữ9 )
( Bước lại gần, muốn chạm vào vai cô nhưng Tuệ Kỳ né tránh) Dì biết con đã rất nỗ lực. Nhưng nếu con ở lại, họ sẽ còn bày ra nhiều chiêu trò bẩn thỉu hơn nữa.
Tiêu Tuệ Kỳ
Ê này tao đi vệ sinh, mày đi cùng không?
Tô Mộng Điệp
Thôi đi đi tao đang tới tháng, vẫn còn hơi mệt không đi đâu
Tiêu Tuệ Kỳ
Vậy nằm cho khoẻ đi, tao đi 1 mình cũng được ( rời đi )
Trong nhà vệ sinh nữ vắng người ở cuối dãy hành lang. 1 đám ngừơi ép Tuệ Kỳ vào tường, không gian chật hẹp và sặc mùi thuốc tẩy.
Lương Hoàng Y Vy
(Cười khẩy, đưa tay vỗ mạnh vào má Tuệ Kỳ) Sao rồi? Sáng nay vênh váo lắm mà? Giờ thì cái uy nghĩa hiệp của mày đâu rồi?
Lương Hoàng Y Vy
Đánh tao đi, sao không đánh đi?
Tuệ Kỳ đứng bất động, hai tay đút túi áo, ánh mắt cô không hề run sợ mà lạnh lùng quét qua từng gương mặt. Cô đang siết chặt tay trong túi áo, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay để kiềm chế bản năng chiến đấu. Lời hứa với ba cứ vang vọng trong đầu cô: "Một tháng không bạo lực".
Tiêu Tuệ Kỳ
(Giọng trầm, bình thản như đang xem một vở kịch rẻ tiền) Mày muốn tao đánh? Để rồi thầy cô đến, mày lại khóc lóc tố cáo tao bắt nạt?
Tiêu Tuệ Kỳ
Vy, cái kịch bản này lỗi thời từ thế kỷ trước rồi.
Lương Hoàng Y Vy
(Mắt đỏ ngầu vì tức ) Mày...! Mày vẫn còn cái thái độ đó được à?
Tiêu Tuệ Kỳ
( Thản nhiên ) Sao lại không?
Vọng Liễu Chu
Ôi chu cha xem ra sắp bị đánh mà không hoảng tý nào nhỉ?
Lương Hoàng Y Vy
Để tao xem mày ngông cuồng tới đâu ( định tiến lên đánh )
Lương Hoàng Y Vy
Ô nhưng mà tao quên mất, có trò vui hơn là đánh mày nữa cơ
Tiêu Tuệ Kỳ
( Nhíu mày ) Ý mày là sao?
Bất ngờ, Vy rút từ trong túi áo ra một con dao rọc giấy. Cô ta không chĩa vào Tuệ Kỳ, mà điên cuồng lao thẳng vào tay mình, rạch một đường dài khiến máu bắn tung tóe lên bộ đồng phục của Tuệ Kỳ và văng cả lên tường.
Tiêu Tuệ Kỳ
Mày…( hoảng hốt )
Lương Hoàng Y Vy
(Ngã xuống sàn, hét lớn đến xé lòng) Á! Tuệ Kỳ! Mày... mày dám dùng dao đâm tao! Mọi người ơi! Cứu với!
Vọng Liễu Chu
( Chạy ra khỏi nhà vệ sinh la toáng lên ) Mọi người ơi Tuệ Kỳ đâm bạn học
Tuệ Kỳ đứng chết lặng. Máu đỏ thấm đẫm trên sàn gạch trắng xóa. Cô hiểu ngay lập tức: Đây không phải là một cuộc ẩu đả, đây là một màn "tử hình" danh dự.
Nghe thấy tiếng la, mọi người ùa ra nhà vệ sinh để hóng hớt
Tiêu Tuệ Kỳ
(Nhìn xuống con dao dính máu dưới chân mình, rồi nhìn Vy đang quằn quại, ánh mắt cô không còn sự giận dữ, thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ) Mày thực sự muốn chơi đến mức này sao?
Lương Hoàng Y Vy
( Cười khinh ) Thứ tao muốn là đè mày xuống Kỳ à
Tiếng bước chân gấp gáp của giáo viên và bảo vệ ập đến. Tuệ Kỳ đứng đó, đôi tay đầy máu, lạnh lùng chờ đợi "bản án" mà cô biết chắc chắn sẽ ập xuống đầu mình.
Lâm An Nhiên ( mẹ nữ9 )
Dì và ba chỉ muốn bảo vệ con thôi
Tiêu Tuệ Kỳ
(Cười chua chát) Bảo vệ? Con cảm thấy mình như một kẻ hèn nhát đang trốn chạy. Nếu con đi, mọi người sẽ nghĩ con thừa nhận mình có lỗi.
Tiêu Tuệ Kỳ
Con không muốn đi! Con muốn ở lại để làm rõ trắng đen!
Tiêu Khải Minh ( ba nữ9 )
( Đi đến, quát ) Con thôi đi, con quậy như vậy chưa đủ sao? Con định đến khi nào nữa
Tiêu Khải Minh ( ba nữ9 )
Ba biết con bị oan nhưng con muốn làm rõ trắng đen như nào. Đâu phải gia đình mình không có quyền lực mà để con bị như vậy, chỉ là toàn bộ mọi người đều biết
Tiêu Khải Minh ( ba nữ9 )
Nếu dùng tiền ém nhẹm chuyện này đi thì mọi người bàn tán như nào? Sau này con sống trong trường đó ra sao con có từng nghĩ đến chưa?
Tiêu Tuệ Kỳ
(Gạt nước mắt, nhìn ba mẹ đầy thất vọng) Ba mẹ nói "tôn trọng con", nhưng cuối cùng vẫn tước đoạt quyền lựa chọn của con.
Tiêu Tuệ Kỳ
Đựợc, con sẽ đi... nhưng con sẽ không bao giờ tha thứ cho những kẻ đã dựng nên vở kịch này!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play