Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[CapRhy] Dưới Mặt Nạ Là Em.

#.1.

Cơn mưa cuối thu quét qua thành phố như một chiếc chổi khổng lồ, quét sạch bụi bặm nhưng chẳng quét nổi những bí mật đang len lỏi trong từng con hẻm.
Phòng họp đội trọng án sáng đèn đến tận khuya.
Hoàng Đức Duy đứng trước bảng trắng, tay cầm bút, ánh mắt lạnh như mặt hồ mùa đông. Trên bảng là ảnh của ba nạn nhân cùng những đường nối chằng chịt.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Kẻ này rất cẩn thận. Không để lại dấu vân tay, không camera, không nhân chứng.
Lê Quang Hùng.
Lê Quang Hùng.
⟨Ngáp dài, dựa lưng vào ghế.⟩
Lê Quang Hùng.
Lê Quang Hùng.
Nói chung là nó lịch sự, giết người xong còn biết dọn dẹp.
Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương.
⟨Bật cười.⟩
Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương.
Ước gì cậu cũng lịch sự như thế với đống hồ sơ trên bàn.
Đặng Thành An.
Đặng Thành An.
⟨Vừa gõ máy tính vừa chen vào.⟩
Đặng Thành An.
Đặng Thành An.
Anh Hùng mà biết dọn thì em đã lập đàn cúng tổ tiên rồi.
Cả phòng cười rộ lên. Chỉ riêng Đức Duy vẫn nhìn chằm chằm vào tấm ảnh hiện trường.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
"Ba vụ. Ba nạn nhân. Không ngẫu nhiên."
Nguyễn Thanh Pháp bước vào, đưa tập tài liệu mới.
Nguyễn Thanh Pháp.
Nguyễn Thanh Pháp.
Có thêm thông tin về nạn nhân thứ tư suýt bị tấn công. Cậu ta là sinh viên mỹ thuật, tên Nguyễn Quang Anh.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
⟨Ngẩng đầu lên.⟩
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Cậu ấy đang ở đâu?
Nguyễn Thanh Pháp.
Nguyễn Thanh Pháp.
Bệnh viện. Bị thương nhẹ.
...
Bệnh viện thành phố lúc nào cũng đông như tổ kiến bị chọc.
Đức Duy bước vào phòng bệnh, theo sau là Hùng và Dương. Trên giường, một cậu trai đang loay hoay bóc hộp sữa, gương mặt trắng trẻo, tóc hơi rối, trông giống một chú mèo vừa bị mưa tạt.
Cậu dùng lực quá mạnh.
*Bụp
Ống hút gãy đôi.
Quang Hùng quay mặt đi, vai run lên vì nhịn cười.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Haizz.
Đức Duy nhìn cảnh tượng đó thở dài một tiếng, rồi lặng lẽ lấy một ống hút khác trên bàn, cắm vào hộp sữa.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
⟨Đặt xuống trước mặt cậu.⟩
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
⟨Chớp mắt, cười ngượng.⟩
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Cảm ơn anh.
_
.

#.2.

_
Đức Duy ngồi xuống ghế đối diện.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Tôi là Hoàng Đức Duy, đội trọng án.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
⟨Lập tức ngồi thẳng lưng.⟩
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Em... em không phạm tội đâu.
Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương.
⟨Phì cười.⟩
Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương.
Chưa ai nói em phạm tội cả.
Quang Anh đỏ bừng mặt, vội cúi đầu hút sữa.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
"Xấu hổ chết mất..."
Đức Duy quan sát từng cử chỉ nhỏ. Tay cậu hơi run.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Tối qua, em thấy gì?.
Quang Anh mím môi, cố nhớ lại.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Em tan học muộn, đi ngang công viên. Có người đuổi theo em. Em chạy... rồi ngã. Sau đó em nghe tiếng bước chân, nhưng chưa kịp nhìn rõ thì có người khác xuất hiện. Kẻ đó bỏ chạy.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Ai cứu em?.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Một chú bảo vệ.
Đức Duy gật đầu.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Có nhớ đặc điểm hung thủ không?.
Quang Anh ngập ngừng.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Chỉ nhớ... người đó rất cao. Đeo găng tay. Mùi nước hoa hơi nồng.
Hùng lẩm bẩm.
Lê Quang Hùng.
Lê Quang Hùng.
Còn biết xịt nước hoa, đúng là có gu.
An đập nhẹ vào tay anh.
Đặng Thành An.
Đặng Thành An.
Anh im đi.
Quang Anh bật cười thành tiếng. Tiếng cười rất nhỏ, nhưng đủ làm căn phòng bớt căng thẳng.
Đức Duy đứng dậy.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Nếu nhớ thêm điều gì, gọi cho tôi.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
⟨Đặt danh thiếp lên bàn.⟩
Quang Anh cầm lấy, đầu ngón tay vô tình chạm vào tay anh.
Lạnh. Người đàn ông này, từ đầu đến chân đều lạnh.
Nhưng kỳ lạ thay, lại khiến cậu thấy an toàn.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Sau này... em có thể gọi nếu bị mất ngủ không?
Lê Quang Hùng.
Lê Quang Hùng.
⟨Sặc nước.⟩Duy kiêm luôn tổng đài tư vấn tâm lý từ khi nào thế?
Đức Duy liếc anh một cái, đủ khiến Hùng im bặt.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
⟨Cười khúc khích.⟩
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Em đùa thôi.
Đức Duy quay người rời đi.
Ngay lúc cửa phòng khép lại, nụ cười trên môi Quang Anh chậm rãi biến mất.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
"Hoàng Đức Duy."
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
"Mình tìm được anh rồi."
Ngoài hành lang, Đức Duy bước chậm lại.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Các cậu nghĩ sao?.
_
.

#.3.

_
Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương.
⟨Nhún vai.⟩
Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương.
Dễ thương.
Lê Quang Hùng.
Lê Quang Hùng.
⟨Gật gù.⟩
Lê Quang Hùng.
Lê Quang Hùng.
Rất hợp để nuôi trong nhà.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
⟨Lạnh nhạt.⟩
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Tôi hỏi về vụ án.
Đặng Thành An.
Đặng Thành An.
⟨Đẩy kính.⟩
Đặng Thành An.
Đặng Thành An.
Cậu ấy có điều gì đó đang giấu.
Đức Duy nhìn qua ô cửa kính, nơi Quang Anh đang ngồi một mình trên giường bệnh.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Anh cũng nghĩ vậy.
Trong phòng, Quang Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt phản chiếu trên mặt kính.
Bình yên đến đáng sợ.
...
Buổi sáng ba ngày sau, bầu trời trong vắt như vừa được ai đó lau bằng khăn mềm.
Trường Đại học Mỹ thuật đông nghịt sinh viên. Mùi sơn dầu, giấy vẽ và cà phê hòa vào nhau, tạo thành thứ hương rất riêng.
Đức Duy đứng trước cổng trường, áo sơ mi đen, tay cầm hồ sơ. Vẻ ngoài nghiêm túc của anh khiến không ít sinh viên đi ngang phải ngoái nhìn
Lê Quang Hùng.
Lê Quang Hùng.
⟨Huýt sáo.⟩
Lê Quang Hùng.
Lê Quang Hùng.
Anh Duy đứng đây trông như chủ nợ tới xiết tranh.
Dương bổ sung.
Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương.
Không, giống giáo viên chủ nhiệm đi bắt học sinh trốn tiết hơn.
Đức Duy không đáp. Anh đang nhìn một bóng người đang lạch bạch chạy từ xa tới.
Nguyễn Quang Anh.
Cậu ôm giá vẽ, vai đeo túi, miệng ngậm bánh mì. Chạy được mấy bước thì...
*Rầm
Cả người đâm thẳng vào cột điện.
Hùng quay mặt đi, cười đến run vai.
Lê Quang Hùng.
Lê Quang Hùng.
Trời đất, cậu ấy có thù với vật lý à?.
Quang Anh loạng choạng lùi lại, mặt đỏ như cà chua chín. Vừa ngẩng đầu đã thấy Đức Duy.
Cậu lập tức đứng nghiêm.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Chào anh!.
Miếng bánh mì vẫn còn cắm một góc trong miệng.
Dương suýt cười sặc.
Đức Duy khẽ day thái dương.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Ăn xong rồi nói.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
⟨Vội nuốt.⟩
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Sao anh lại ở đây?
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Tái điều tra.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Anh điều tra em hả?.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Nhân chứng.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
À.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
"May quá, tưởng bị bắt."
Đức Duy hơi nhướng mày.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Em vừa nghĩ gì?.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Không có gì.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Nói dối.
Quang Anh cười ngượng.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Anh đọc được suy nghĩ à.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
#.𝙷𝙳𝙳_𝐇𝐨𝐚𝐧𝐠𝐃𝐮𝐜𝐃𝐮𝐲.
Em thể hiện hết lên mặt.
Hùng chen vào.
Lê Quang Hùng.
Lê Quang Hùng.
Cậu ấy mà đi thi nói dối chắc bị loại từ vòng gửi xe.
Quang Anh phụng phịu.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
#.𝙽𝚀𝙰_𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞𝐧𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠𝐀𝐧𝐡.
Em diễn giỏi lắm.
Dương nhìn cái biểu cảm tội lỗi kia, nghiêm túc gật đầu.
Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương.
Ừ, rất... độc đáo.
_
.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play