A Nostalgic Hangout (Postman X Player) Mối Quan Hệ Chúng Ta Là Một Tình Yêu Thật?
°chap 1°
ABC: hét lớn
*Abc*: suy nghĩ
//Abc //: hành động+cảm xúc
"ABC": lời nói
📲: nói chuyện điện thoại
trong một bầu trời sáng bình minh, có một ngôi nhà nhỏ có người sống ở đó, thì nghe tiếng "bíp bíp" là một tiếng xe như đang giao đến nhà
Postman
"này! Chào mừng trở về nhà"
Postman
"tôi là người bưu chính của bạn, rất vui được gặp bạn!"
Postman
//cười khúc khích//
Player
*sao nhìn dễ thương quá nhỉ?*
Postman
"này? Cậu có...nghe không vậy?"
Postman
*nhìn kì lạ thế nhỉ*
Postman
"tối hẹn gặp lại nhé"
Player
"bức thư này viết gì thế nhỉ?"
Player
//Đứng bật dậy, gọi với theo.//
Player
“Cậu… ngày mai cũng tới nữa à?”
Chỉ một chữ thôi, nhưng đủ khiến Player cảm thấy kỳ lạ… và cũng có chút mong chờ, Tối hôm đó, Player không mở bức thư, Không phải vì cậu không tò mò—ngược lại, chính vì quá tò mò nên cậu lại muốn giữ nó thêm một chút. Như thể nếu mở ra, mọi thứ sẽ mất đi cái cảm giác bí ẩn ban đầu, Cậu bước ra ngoài khi trời đã tối, Bầu trời hôm nay trong hơn bình thường. Những vì sao rải rác như những đốm sáng nhỏ, yên lặng mà xa xôi.
Postman
//đứng cách đó không xa, tựa vào hàng rào, ánh mắt hướng lên trời.//
Player
“Cậu… sao lại ở đây?”
Player nhìn anh một lúc, rồi không hiểu sao lại bước lại gần, Cả hai đứng cạnh nhau, không ai nói gì thêm, Chỉ có bầu trời, Và những vì sao, Một lúc sau, Player khẽ lên tiếng:
Player
“Cậu làm nghề này lâu chưa?”
Postman
“Đủ lâu để quen đường.”
Player
“Vậy… Cậu có bao giờ nhận được thư không?”
Im lặng.
Một cơn gió thoảng qua.
Player không hỏi thêm.
Cậu ngồi xuống bậc thềm, ngẩng đầu nhìn lên. Postman cũng không rời đi. Anh đứng đó, rồi cuối cùng cũng ngồi xuống cạnh cậu—một khoảng cách vừa đủ, không quá gần, nhưng cũng không còn xa lạ.
Player
“Cậu lại mang thư tới chứ?”
Player
“Vậy… tối mai anh có rảnh không?”
Postman quay sang nhìn cậu lần đầu tiên kể từ khi ngồi xuống, Player cười nhẹ, ánh mắt phản chiếu ánh sao.
Đêm đầu tiên trôi qua như vậy, Không có gì đặc biệt xảy ra, Chỉ là—từ hôm đó, Player bắt đầu chờ thư mỗi ngày, Và có lẽ, không chỉ là thư.
°chap 2°
ABC: hét lớn
*Abc*: suy nghĩ
//Abc //: hành động+cảm xúc
"ABC": lời nói
📲: nói chuyện điện thoại
Ngày hôm sau đến sớm hơn Player nghĩ, Không phải vì thời gian trôi nhanh mà vì cậu đã chờ, Từ sáng sớm, Player đã nhiều lần nhìn ra cổng. Không rõ là đang chờ bức thư… hay chờ người mang nó đến, Và rồi—
Vẫn là giọng nói đó, Player gần như bật dậy ngay lập tức, Postman đứng ngoài cổng, vẫn bộ đồng phục cũ, vẫn chiếc túi đeo chéo quen thuộc. Nhưng hôm nay, không hiểu sao, Player cảm thấy có gì đó… khác.
Player
“Cậu tới sớm hơn hôm qua.”
Cậu không có bằng chứng để phản bác. Chỉ là cảm giác thôi, Cậu nhận lấy bức thư. Vẫn là phong bì vàng nhạt, vẫn không có người gửi, Nhưng lần này, trước khi Postman quay đi, Player hỏi:
Player
“Cậu có biết trong này viết gì không?”
Ánh mắt anh không né tránh, cũng không bất ngờ.
Player
“Vậy… Cậu đọc thư của tôi à?”
Postman
“Tôi không mở nó.”
Player
“Vậy sao cậu biết?”
Một khoảng im lặng kéo dài.
Gió thổi qua, làm góc phong bì khẽ rung.
Postman
“…Vì tôi là người mang nó đến.”
Câu trả lời đó—không sai, Nhưng cũng không thật sự giải thích điều gì, Chiều hôm đó, Player cuối cùng cũng mở bức thư đầu tiên.
Bên trong chỉ có một tờ giấy.
Một dòng chữ, “Bạn sẽ không còn ở một mình nữa.” Player đọc đi đọc lại, Không ký tên. Không ngày tháng., Chỉ là một câu nói đơn giản—nhưng khiến tim cậu khẽ lệch đi một nhịp.
Tối đến, Player lại ra ngoài, Và lần này, cậu không bất ngờ khi thấy Postman đã ở đó.
Player
“Cậu biết tớ sẽ ra đây à?”
Player
“Cậu… biết nhiều quá rồi đấy.”
Postman không phản bác, Anh chỉ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Postman
“Còn cậu thì không.”
Câu nói ấy khiến Player im lặng.
Player
“Không biết gì… về mấy bức thư?”
Player
//quay sang nhìn anh.//
Player
“Vậy anh biết gì về tôi?”
Postman không trả lời ngay, Một lúc lâu sau, anh mới nói—giọng thấp hơn bình thường
Postman
“…Tôi biết cậu đã từng chờ ai đó.”
Postman
“…Nhưng họ không đến.”
Không khí xung quanh như chậm lại, Player không nhớ mình đã kể điều đó cho ai, Thậm chí… cậu cũng hiếm khi nghĩ lại.
Postman quay sang, Ánh mắt anh lúc này không còn chỉ là bình thản nữa—mà có gì đó sâu hơn, như thể anh đang nhìn xuyên qua hiện tại.
Postman quay sang, Ánh mắt anh lúc này không còn chỉ là bình thản nữa—mà có gì đó sâu hơn, như thể anh đang nhìn xuyên qua hiện tại.
Gió đêm thổi qua, Player siết nhẹ bức thư trong tay.
Bầu trời đêm hôm đó vẫn đầy sao, Nhưng Player bắt đầu nhận ra—
Có lẽ, thứ thay đổi không phải là bầu trời, Mà là người đứng bên cạnh cậu.
°chap 3°
ABC: hét lớn
*Abc*: suy nghĩ
//Abc //: hành động+cảm xúc
"ABC": lời nói
📲: nói chuyện điện thoại
con t/g ghét Badmeow
Hello các độc giả
con t/g ghét Badmeow
Lại là tác giả đây
con t/g ghét Badmeow
Và giới thiệu luôn con bạn tác giả nè!
con bạn tác giả
Mới gia nhập nên không quen
con t/g ghét Badmeow
Không quen cái gì
con t/g ghét Badmeow
Cứ từ từ đi rồi quen
con bạn tác giả
Vào truyện đi
Buổi chiều hôm đó… yên bình đến lạ, Player đứng trước cửa nhà, tay cầm bức thư mới nhận, nhưng ánh mắt lại không đặt vào nó, Mà là—người trước mặt.
Player
“…Hôm nay cậu có bận không?”
Postman chớp mắt nhẹ, như thể câu hỏi đó không nằm trong “dự đoán” của cậu.
Player
“Vậy vào nhà tớ đi.”
Postman đứng trước cửa vài giây, Như đang suy nghĩ điều gì đó.
Cánh cửa khép lại sau lưng hai người,Không gian bên trong nhỏ, nhưng ấm. Mọi thứ được sắp xếp gọn gàng, mang cảm giác có người đã quen sống một mình… khá lâu, Postman đứng yên một chỗ.
Player nói, vừa bật TV lên, Màn hình sáng lên, phát đại một chương trình nào đó mà chính cậu cũng không quan tâm lắm, Postman ngồi xuống sofa, Khoảng cách giữa hai người, không xa, nhưng cũng chưa đủ gần, Cho đến khi—
Player dịch lại gần.
Một chút thôi.
Player
“…Cậu ngồi xa thế làm gì?”
Player
“Tớ có ăn thịt cậu đâu.”
Player cười nhẹ, Rồi—cậu kéo nhẹ tay áo Postman.
Chỉ một động tác nhỏ, Nhưng đủ để khoảng cách biến mất, Postman cứng người.
Postman không trả lời, Không phải vì không muốn—
Mà là vì không biết phải trả lời thế nào, Tai cậu bắt đầu đỏ lên, Rõ ràng, Player liếc nhìn, khóe môi khẽ cong lên.
Player
“Được rồi, không thì không.”
Nhưng cậu lại càng dựa gần hơn một chút, Vai chạm vai, Ấm, Postman nín lặng, Ánh mắt vẫn hướng về màn hình TV, nhưng rõ ràng… chẳng xem gì cả.
Player
“Cậu có hay làm vậy với người khác không?”
Player
“Vậy với tớ là lần đầu à?”
Một khoảng lặng.
Không khó chịu, Chỉ là—nhẹ nhàng, Player tựa đầu lên vai Postman, Rất tự nhiên, Như thể chuyện đó… vốn dĩ nên như vậy, Postman đông cứng.
Hoàn toàn.
Postman
“…Cậu đang làm gì vậy?”
Player
//im lặng vài giây, Rồi khẽ nói//
Chỉ ba chữ thô, Nhưng lần này, Postman không nói được gì nữa, Tai cậu đỏ đến mức không thể giấu, Tay siết nhẹ lại trên sofa, Nhưng không đẩy Player ra, Không né tránh, Chỉ là… không biết phải làm gì.
Player
“Cậu dễ thương thật đấy.”
Player
“Nhưng tớ thấy vậy mà.”
Player
“Mai cậu vẫn đến chứ?”
Player
“Mai ở lại lâu hơn một chút nhé.”
Postman không trả lời ngay, Nhưng lần này, Cậu khẽ gật đầu.
TV vẫn phát, Nhưng chẳng ai thực sự xem, Bởi vì, Có những khoảnh khắc, không cần gì đặc biệt, Chỉ cần… ở cạnh nhau là đủ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play