Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Harry Potter] Tư Tình 𝄞

chương 1: mở đầu

Scarlett Evans Potter
không biết em có phải người mà cả thế giới bỏ rơi hay không
nhưng chẳng sau cả
vì Scar đã có ánh sáng trong lòng mình rồi
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
(đóng quyển sách lại)
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
okay...
Em hừ hừ mũi, rồi ngước lên thấy ngay một người như con dơi lướt qua
mắt em sáng như sao
ngay lập tức như kẻ trộm mà rình mò theo sau
bỗng người đàn ông đó chợt đứng lại
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
!
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
chết rồi... (hạ giọng)
______________
Scarlett Evans Potter
30 tháng 4
1978
Giới tính: Chưa rõ (Một linh hồn nam giới kẹt trong hình hài nữ nhi).
Mái tóc đỏ rực rỡ và đôi mắt dị sắc (một xanh lục, một nâu)
Dòng máu: Phù thủy lai (Con gái của James và Lily Potter).
Thân phận đặc biệt: Là chị gái của Harry Potter
_________________
Godric's Hollow
Đêm 31 tháng 10 năm 1981.
Mọi người nói rằng Harry là người duy nhất sống sót
không
chẳng phải Harry còn một chị gái sao?
James Potter
James Potter
(Gương mặt hoảng loạn, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy vai Scarlett)
James Potter
James Potter
Nghe ba nói này Scar, con phải vào trong tủ
James Potter
James Potter
Tuyệt đối không được ra ngoài
James Potter
James Potter
Không được phát ra tiếng động
James Potter
James Potter
Con làm được mà đúng không?
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
(Nhìn ông trân trân, mờ mịt)
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
vâng ạ...
James Potter
James Potter
(Vội vã trùm tấm Áo choàng Tàng hình lên người con gái, ép em vào góc sâu nhất của chiếc tủ gỗ)
James Potter
James Potter
Ngoan... Ba yêu con, Scar
James Potter
James Potter
Đừng sợ...
Vải áo choàng mát lạnh, mềm rũ như nước đổ lên đầu em
Thế giới biến mất sau một màn sương bạc
qua khe tủ, Scarlett nhìn bóng lưng James xa dần
bước đến cầu thang
mắt thì dán chặt vào cánh cửa như thể đó là một điều khủng khiếp
lưng ông thẳng tắp
đầy căng thẳng
bỗng, cánh cửa bật tung
một bóng dáng cao lớn, mang theo luồng áp lực không chịu nổi bước vào
hắn là một gã đàn ông có vẻ ngoài ma mị và vô cùng méo mó
làm da trắng bệt cùng đôi mắt đỏ
khiến Scarlett cũng phải giật thót
Em không quá sợ hãi, những nỗi lo lắng của em ngày càng lớn
cảm giác vô cùng bất an
(Giọng nói như tiếng rắn rít, lạnh lẽo thấu xương) "Tránh ra, đồ phù thủy ngu xuẩn."
James Potter
James Potter
(Gào lên) "Lily, chạy đi! Là hắn! Chạy đi! Anh sẽ cầm chân..."
nhưng lời ông bị cắt ngang
một ánh sáng xanh phóng vào người James
tiếng vật nặng nề nào đấy ngã xuống mặt sàn gỗ
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
!
Ánh sáng đó... nó đẹp một cách tàn nhẫn
Em thấy cha mình nằm đó, đôi mắt kính gãy gập, đôi mắt nâu vẫn mở trừng trừng hướng về phía chiếc tủ
Nhưng ông không thấy em, đúng hơn là không bao giờ gặp lại
Không ai thấy em dưới tấm áo choàng này cả
hoặc có...
đôi mắt của con rắn rít đó lướt qua chiếc tủ, rồi chỉ nhếch mép cười giễu cợt
rồi bỏ đi
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
(Bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy gấu áo choàng, đôi môi mím chặt đến rỉ máu nhưng không một tiếng nấc)
Những bước chân chậm rãi lướt qua xác James, hướng về phía cầu thang
Tiếng Lily nức nở và tiếng khóc của Harry vang vọng từ tầng trên
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
(Hạ giọng, chỉ đủ mình em nghe thấy) Mẹ...
Lily Evans/Potter
Lily Evans/Potter
không! không!
Lily đã đặt Harry vào trong cũi và đứng chắn trước mặt cậu bé
Lily Evans/Potter
Lily Evans/Potter
Không phải Harry, làm ơn đừng là Harry!
Lily Evans/Potter
Lily Evans/Potter
Hãy giết tôi đi, thay vì nó-
Lily Evans/Potter
Lily Evans/Potter
Làm ơn... làm ơn... có lòng thương hại đi...
Lily Evans/Potter
Lily Evans/Potter
Không phải Harry! Không phải Harry! Làm ơn- tôi sẽ làm bất cứ điều gì...
cô đanh van xin ư? với một thứ còn hơn cả quỷ dữ trước mặt đây
quả thật
Hắn đã tung một đòn Avada Kedavra
lại một người nằm xuống
sao Lily không chạy đi?
vì cô còn con mình
hai đứa trẻ còn quá nhỏ để biết nhiều hơn
chưa đủ lớn để thấy thế giới
chưa đủ lớn để... chết
.
Scarlett ôm hai chân, đôi mắt co rút lại khi nghe tiếng mẹ mình tắt ngấm
em đang sợ hãi
thật sự
em sợ đứa em trai nhỏ của mình cũng sẽ chết, rồi chỉ còn mỗi cô bé mà thôi
Scarlett bỗng nghe thấy tiếng thét của gã đó
em khựng lại
Mùi khét của bùa chú trộn lẫn với bụi bặm
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên từ phía cửa chính
Em vẫn ngồi đó
Hơi thở run rẩy bị nén chặt trong lồng ngực nhỏ bé.
Qua khe cửa tủ, em thấy một tà áo choàng đen dài quét trên sàn nhà, lướt qua xác của cha... hướng thẳng lên lầu
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
(Đôi mắt dị sắc co rút lại, bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy tấm Áo choàng Tàng hình như phao cứu sinh cuối cùng)
Một lúc sau, từ trên lầu phát ra một tiếng gào xé lòng
Không phải tiếng khóc của trẻ con, mà là tiếng gào khóc xé lòng như thể mất tất cả, đến em vừa mất gia đình còn chưa khóc thảm thế
Tò mò và bản năng đã chiến thắng nỗi sợ
em hé cửa tủ, vẫn chùm kín tấm áo choàng bạc, lén lút bò lên cầu thang như một bóng ma nhỏ
Căn phòng ngủ tan hoang
Người đàn ông tóc đen đang quỳ rạp dưới sàn, ôm chặt lấy xác của Lily, khóc nấc lên từng hồi
Scarlett đứng ở ngưỡng cửa, nhìn trân trân vào bóng lưng gầy gò đang run rẩy của Snape
Đây là lần đầu tiên em thấy một người đàn ông trưởng thành gục ngã như thế
cảm giác rất tệ khi thấy ai đó ôm mẹ mình khóc
không, mẹ em khóc (wtf)
tại sao vậy nhỉ?
chú ấy tại sao lại khóc như con nít thế kia
Scarlett chậm rãi tiến lại gần
vén tấm khăn choàng lên, đôi tay nhỏ vỗ vỗ nhẹ gọi người đàn ông đó
chú ta ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe co lại
khựng mất mấy giây mới định hình lại được
Snape nhớ ra Lily và thằng J họ Potter đó có hai người con
cô bé có lẽ là con cả
Snape nhìn em trân trân
buông Lily nhẹ nhàng xuống, ôm lấy em
cô bé có khuôn mặt y đúc mẹ mình
nhưng chuyện quái gì thế này
một đứa trẻ
với cha mẹ đều đã mất
(Snape có mặt ở đây là một chi tiết đc thêm vào trong phim để tăng tính biểu cảm, tôi không biết phải nói gì nữa)
.
một hồi sau khi Snape rời đi
Sirius xuất hiện
ông muốn đem cả hai đứa trẻ đi nhưng bị Hagrid ngăn lại
sau một hồi thương lượng
bác Hagrid đã thuyết phục được Sirius
thậm chí ông còn đưa chiếc mô tô bay của mình cho bác mượn để chở hai đứa đi
.
Scarlett bối rối, khuôn mặt nhỏ đờ đẫn như bị sốc tâm lý rồi
bác Hagrid có chút lo
Rubeus Hagrid
Rubeus Hagrid
con ổn chứ, Scarlett?
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
con ổn ạ...
.
Một tiếng động trầm trầm phá tan bầu không khí tĩnh lặng xung quanh
Âm thanh đó cứ lớn dần lên thành một tiếng gầm rú khi họ nhìn ngược lên con đường
Nó biến thành một tiếng nổ chát chúa khi một chiếc mô tô khổng lồ từ trên trời rơi xuống và đáp ngay trước mặt họ
Gã cao gấp đôi một người bình thường và rộng ít nhất là gấp năm lần
người lái chiếc mô tô thật sự phi thường
Trong cánh tay vạm vỡ, đầy lông lá, gã đang ôm một bọc chăn len
ngồi cạnh còn có một cô bé trông xinh xắn, khác hẳn, ngược lại nhau hoàn toàn
rụt rè nhìn mọi người
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Hagrid!
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Cuối cùng cậu cũng đến
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
cậu đã lấy chiếc xe đó ở đâu ra vậy?
Rubeus Hagrid
Rubeus Hagrid
Mượn đấy ạ, thưa cụ Dumbledore
Rubeus Hagrid
Rubeus Hagrid
Của cậu Sirius Black trẻ tuổi. Cậu ấy đã cho con mượn nó
sau một lúc trò chuyện
giáo sư McGonagall, cụ Dumbledore, Hagrid và cô bé Scarlett tiến đến một nơi
​Cụ Dumbledore bước qua bờ tường thấp và đi đến trước cửa nhà số bốn
Cụ nhẹ nhàng đặt Harry lên bậc cửa, rút từ trong túi áo choàng ra một bức thư
Nhét vào giữa tã lót của đứa bé, rồi quay trở lại với hai người kia
Trong suốt một phút đồng hồ, cả bốn đứng đó nhìn cái bọc nhỏ
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Thôi
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Thế là xong
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Chúng ta chẳng còn việc gì để làm ở đây nữa
Minerva McGonagall
Minerva McGonagall
còn Scarlett thì sao?
Minerva McGonagall
Minerva McGonagall
com bé sẽ sống với ai?
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
hmm... một điều đáng lo
Rubeus Hagrid
Rubeus Hagrid
cậu Sirius thì sao? cậu ta đủ khả năng nuôi cô bé
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
không ổn
Minerva McGonagall
Minerva McGonagall
đúng vậy, cậu ta có thể bị hãm hại
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
còn một người...
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
dù rất khó khăn
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
Albus Percival Wulfric Brian Dumbledore
nhưng chắc sẽ vẫn sẵn lòng đón nhận con bé
Cô McGonagall có vẻ lo lắng
việc để Scarlett ở với người sói là không ổn tí nào
.
Scarlett bật dậy, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh thấm đẫm vầng trán
Căn phòng nhỏ ở tầng áp mái im lìm, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khe cửa sổ
năm 1983
Phía dưới nhà, cô bé nghe thấy tiếng ho khẽ của chú Remus và tiếng lật trang sách đều đặn
Mùi gỗ mục và mùi thảo dược quen thuộc kéo cô về với thực tại, rời xa khỏi ánh chớp xanh chết chóc trong giấc mơ
Cô bé với tay chạm vào tấm vải mềm mượt như nước ở đầu giường
chiếc áo choàng của cha
Và hít một hơi thật sâu
.

Chương 2: lời dịu dàng

Remus đang cẩn thận rót thuốc vào lọ thì cảm thấy một ánh nhìn đóng đinh sau lưng
Ông không cần quay lại cũng biết đó là ai
Scarlett đã đứng đó, im lặng như một bức tượng gỗ suốt mười phút đồng hồ
không nhờ hình ảnh phản chiếu trên cốc nước kế bên thì cũng chẳng phát hiện ra
Loạn sắc không chớp lấy một cái, quan sát từng cử động của bàn tay ông
Remus Lupin
Remus Lupin
Scarlett, con không ngủ được sao?
Remus dịu dàng hỏi khi vẫn đang làm việc
Không có tiếng trả lời
Scarlett khẽ chớp mắt khi nhìn ông
Chỉ đến khi ông đặt chiếc lọ xuống và xoay người lại, Scarlett mới như sực tỉnh
Em bước nhanh tới, đôi chân nhỏ trần trụi trên sàn gỗ, và trước khi Remus kịp phản ứng, em đã rúc đầu vào bụng ông, hai tay vòng qua eo ông thật chặt
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Con lại thấy nó...
Em thì thầm vào lớp áo len sờn cũ của chú, mái tóc đỏ phủ kín cả đôi tay đang run của Remus
Scarlett được ông bế lên
Remus Lupin
Remus Lupin
Scarlett?...
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
vâng...
Remus Lupin
Remus Lupin
lại là giấc mơ đó nữa ư, con yêu...
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
đúng ạ...
khoảng lặng đặc quánh khiến ông nghẹt thở
Remus khẽ vén mái tóc đỏ ấy lên, vuốt nhẹ
như đang an ủi
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
...
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Ánh sáng xanh đó... làm đau người
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
con chẳng thích chút nào...
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
sao nó cứ xuất hiện thế, cha?
Remus Lupin
Remus Lupin
...
Remus Lupin
Remus Lupin
sẽ ổn thôi, Scar...
Remus Lupin
Remus Lupin
nào cô bé mộng mơ
Ông mỉm cười
Remus Lupin
Remus Lupin
không ngủ được thì ta cùng học bài nhé
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
ughh...
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
vâng ạ
Đặt em ngồi vững chãi trên mặt bàn gỗ đầy những lọ thủy tinh
Ông với tay lấy một cuốn sổ tay bìa da đã sờn cũ
cuốn sổ ghi chép của mẹ Lily mà ông vẫn hằng giữ kí
Remus Lupin
Remus Lupin
Nếu con không ngủ được, chúng ta sẽ thử pha chế một ít Siro Hoa Oải Hương nhé?
Remus Lupin
Remus Lupin
Nó sẽ giúp căn phòng của chúng ta có mùi thơm như cánh đồng ở thung lũng
Scarlett khẽ gật đầu, đôi mắt loạn sắc nhìn chằm chằm vào cái vạc đồng nhỏ
Em không nói gì, nhưng bàn tay nhỏ xíu của em lại âm thầm luồn vào túi áo khoác của Remus
Nắm lấy ngón tay út của ông như sợ rằng nếu buông ra
Ông sẽ tan biến vào bóng đêm ngoài kia
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Con... con muốn tự nghiền hạt đậu
Scarlett lí nhí, gương mặt thơ mộng dưới ánh lửa vạc thuốc trông vừa nghiêm túc vừa đáng yêu
Remus mỉm cười, đẩy cái cối đá về phía em
Ông nhận ra rằng, mỗi khi Scarlett chạm vào những thảo dược này
Sự rụt rè d dường như biến mất, thay vào đó là một sự tự tin thầm lặng đến kỳ lạ
khi đang khuấy
động tác em dần chậm lại
Scarlett nhìn vào đôi bàn tay đang nghiền nát hạt đậu, rồi nhìn sang đôi vai gầy nhưng vững chãi của chú Remus
Cô bé khẽ chạm lưỡi vào chiếc răng khểnh, lí nhí hỏ
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Cha ơi... nếu sau này con muốn trở thành một người đàn ông giống cha
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Một người mạnh mẽ hơn, có thể bảo vệ mọi người nhiều hơn...
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Thì cha vẫn sẽ yêu con chứ?
Remus khựng lại, ông hạ vạc thuốc xuống
Nhìn thẳng vào đôi mắt loạn sắc đang tràn đầy vẻ mong manh nhưng kiên định của đứa trẻ 6 tuổi
Ông mỉm cười, một nụ cười ấm áp hơn cả ánh lửa vạc
Remus Lupin
Remus Lupin
Ta không yêu con vì con là ai, Scar
Remus Lupin
Remus Lupin
Ta yêu con vì con là con
Sau câu nói của Remus, không gian trong căn phòng nhỏ dường như ấm áp hẳn lên
Lấn át cả cái lạnh lẽo từ ký ức về ánh chớp xanh năm nào
Scarlett dụi mặt vào lớp áo len của ông, hít hà mùi gỗ mục và trà gừng quen thuộc
Rồi em khẽ buông tay ra
Đôi mắt loạn sắc nhìn chằm chằm vào một thanh gỗ nâu sáng đặt trên bàn
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Cái này là gì vậy cha?
Scarlett lí nhí, ngón tay nhỏ xíu chạm nhẹ vào lớp vỏ nhám của thanh gỗ
Remus mỉm cười, cầm thanh gỗ lên đưa cho em
Remus Lupin
Remus Lupin
Đó là gỗ cây Phỉ - Hazel
Remus Lupin
Remus Lupin
Ta đang nghiên cứu đặc tính của nó cho một loại độc dược mới
Remus Lupin
Remus Lupin
Người ta bảo gỗ Hazel rất nhạy cảm
ông nghiêng đầu nhìn em đang lắng tai nghe
Remus Lupin
Remus Lupin
Nó chỉ phản ứng với những ai có trái tim chân thành và tĩnh lặng nhất
Remus Lupin
Remus Lupin
Nó giống con vậy, Scar
Scarlett cầm lấy mẩu gỗ
Một luồng điện ấm áp lạ kỳ chạy từ đầu ngón tay thẳng vào tim em
mắt em sáng lấp lánh
ngước mắt nhìn ông rồi lại nhìn xuống miếng gỗ
Em lặp lại cái tên đó trong đầu, chậm rãi và nâng niu
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Hazel...
Em thì thầm, đôi răng khểnh khẽ cắn môi
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Con thích cái tên này
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
... nghe nó rất oai và dũng cảm
Remus nhìn đứa con nuôi của mình, ánh mắt ông thoáng chút ngạc nhiên rồi chuyển sang dịu dàng khôn tả
Ông xoa đầu em, giọng thấp xuống như một lời hứa
Remus Lupin
Remus Lupin
Vậy thì, khi nào con sẵn sàng, cái tên đó sẽ thuộc về con
Remus Lupin
Remus Lupin
Còn giờ, 'Hazel nhỏ' của ta có muốn giúp ta bỏ một ít lá bạc hà vào vạc không?
Scarlett gật đầu mạnh một cái, sự rụt rè dường như tạm thời tan biến khi em bắt đầu tập trung vào công việc yêu thích nhất của mình
Đêm đó, dưới ánh lửa bập bùng của chiếc vạc đồng
Một cái tên mới đã thầm lặng nảy mầm, chờ đợi mười năm sau để thực sự nở rộ
.
Scarlett đang khuấy nồi vạc, đôi mắt lim dim lại
có lẽ không đủ tỉnh táo để làm việc nữa rồi
Em cứ khuấy cứ khuấy, rồi dần chậm lại
Remus để ý thấy, ông bật cười bất lực
nhưng Scarlett vẫn cứng đầu
dù trong tầm nhìn đã hiện bóng nhân đôi
hồi sau, cuối cùng cũng hoàn thành
Remus bế em lên
bước chân lên cầu thang chậm rãi, rồi đặt em lên giường
còn mình thì quay về phòng
.
hết

chương 3: Phía bên kia hàng rào cây xanh

Scarlett thức dậy khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp len qua khe cửa sổ của căn phòng áp mái
Không có tiếng ác mộng, không có ánh chớp xanh
Cô bé ngồi dậy, mái tóc đỏ dài rối bù xõa xuống vai, đôi mắt vẫn còn mơ màng hơi nước
Theo thói quen, Scarlett sẽ xuống lầu, đứng im bất động sau lưng chú Remus cho đến khi ông quay lại mỉm cười và bế em lên
Nhưng hôm nay thì khác
Một nỗi thôi thúc thầm lặng
Nhỏ bé nhưng kiên định như mầm cây vừa trỗi dậy sau cơn mưa, đang thôi thúc trong lồng ngực em
Harry
Cái tên đó vừa lạ lẫm, vừa thân thuộc
Scarlett biết mình có một đứa em trai, một đứa trẻ cũng giống em
Đã mất đi tất cả trong đêm định mệnh đó
Nhưng trong khi em có chú Remus, có vạc thuốc ấm và những lời dịu dàng, thì Harry lại ở một nơi gọi là "nhà Dursley"
Cô bé rón rén bước đến bên chiếc rương cũ, đôi bàn tay nhỏ xíu run run kéo ra tấm vải mềm mượt như dòng nước
Chiếc Áo choàng Tàng hình
Em rụt rè đến mức ngay cả việc bước ra sân cũng phải nắm lấy tay áo chú Remus
Nhưng ý nghĩ về việc Harry đang ở đâu đó ngoài kia, cô độc và xa lạ, đã cho em một chút dũng khí ít ỏi
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Con chỉ nhìn một chút thôi... rồi con sẽ về ngay
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
một chút thôi...
Em thì thầm vào lớp vải áo choàng, như thể đang tự trấn an chính mình
Sử dụng bột Floo là quá mạo hiểm vì tiếng động sẽ đánh thức chú Remus
Em nhớ về địa chỉ mà em vô tình nghe được từ cuộc trò chuyện giữa cụ Dumbledore và chú Remus vào một đêm muộ
Một sự tập trung cao độ bao trùm lấy cô bé 6 tuổi, và trong một khoảnh khắc của pháp thuật bộc phát
Không gian quanh em vặn xoắn lại.
Khi Scarlett mở mắt ra, em đã đứng trước số nhà 4 đường Privet Drive
Mọi thứ ở đây quá ngăn nắp, quá khô khốc so với căn nhà đầy mùi sách và thảo dược của chú Remus
Scarlett nhanh chóng trùm chiếc áo choàng lên đầu, thân hình nhỏ bé của em hoàn toàn tan biến vào không gian
Em rụt rè tiến về phía cửa sổ, đôi chân trần bước nhẹ trên thảm cỏ xanh mướt
Và rồi, em thấy cậu bé đó.
Một đứa trẻ gầy gò, đang lúi húi lau chùi đống bát đĩa trong bếp
Harry có mái tóc đen rối bời giống hệt cha James trong những bức ảnh cũ
Và đôi mắt xanh lá... đôi mắt giống hệt một bên mắt của Scarlett
và mẹ...
Nhưng đôi mắt ấy không mơ mộng, nó chứa đựng sự mệt mỏi và cam chịu mà một đứa trẻ 4 tuổi không nên có
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Harry... (em thì thầm)
Scarlett đứng sững người sau tấm kính, tay em áp nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo
Em đứng đó, im lặng như một bức tượng, quan sát Harry suốt một giờ đồng hồ
Trong thâm tâm Scarlett, một cảm giác tội lỗi nhen nhóm
Tại sao em được ở bên chú Remus, còn Harry lại phải ở đây?
Sự chín chắn của một đứa trẻ lớn hơn khiến em đau lòng, nhưng sự non nớt lại khiến em sợ hãi không dám đối mặt
​"Em có ổn không, Harry?" – Câu hỏi đó mãi mãi chỉ là một lời thì thầm trong tâm tưởng
Khi bóng dáng một người đàn ông to lớn (ông Dursley) bước vào bếp và lớn tiếng quát tháo, Scarlett giật mình lùi lại
Em không thể chịu nổi sự ồn ào đó
Cô bé quay người chạy biến vào bóng đêm của hàng rào cây xanh
Nước mắt vô thức lăn dài trên gò má có những đốm tàn nhang
em phải về nhà
Về với chú Remus
Về với vạc thuốc đang chờ
Nhưng cái tên "Harry" từ nay đã khắc sâu vào trái tim em
Như một lời hứa thầm lặng rằng một ngày nào đó, em sẽ không chỉ đứng nhìn từ sau tấm kính nữa
.
Sau khi bóng dáng gầy gò của Harry khuất sau cánh cửa bếp, Scarlett cảm thấy lồng ngực mình thắt lại
Em không chịu nổi sự ngột nạt của dãy phố Privet Drive thêm một giây nào nữa
Nhắm chặt mắt, em siết mẩu gỗ trong túi áo
Tập trung vào mùi trà gừng và hương thảo dược cũ kỹ tại căn nhà nhỏ của mình
Bụp
Scarlett xuất hiện ngay giữa phòng khách, đôi chân trần vẫn còn dính vài mẩu cỏ từ thế giới Muggle
Em vội vàng cởi chiếc Áo choàng Tàng hình, định bụng sẽ lẻn thật nhanh lên lầu
Nhưng vừa quay người lại, em đã đâm sầm vào một đôi chân gầy guộc
Remus Lupin
Remus Lupin
Đi dạo sớm vậy sao, Scarlett?
Giọng nói trầm thấp, hiền từ vang lên trên đỉnh đầu khiến cô bé giật bắn mình
Scarlett đứng sững lại, đôi vai nhỏ rụt xuống, hai bàn tay đan chặt vào nhau đầy vẻ tội lỗi
Em ngước nhìn chú Remus
Người lúc này đang đứng khoanh tay, chiếc áo len sờn cũ khoác hờ trên vai, đôi mắt hổ phách nhìn em với vẻ vừa buồn cười vừa dò xét
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Con... con..
Scarlett ấp úng, gương mặt thơ mộng đỏ bừng lên
Em cúi gằm mặt, đôi răng khểnh khẽ cắn môi như thói quen mỗi khi sợ hãi
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Con chỉ là... con muốn xem nắng sớm thôi ạ
Remus bật cười khẽ, âm thanh ấm áp tan vào không gian tĩnh lặng của buổi sáng
Ông quỳ một chân xuống để tầm mắt ngang bằng với đứa trẻ đang run rẩy trước mặt
Ông không hề giận dữ, bàn tay thô ráp khẽ gạt một mẩu lá khô còn vương trên tóc em
Remus Lupin
Remus Lupin
Nắng sớm ở đường Privet Drive có khác gì nắng ở đây không, cô bé mộng mơ?
Scarlett kinh ngạc ngước nhìn ông
Hóa ra chú Remus đã biết từ đầu
Sự bảo bọc thầm lặng của ông luôn ở quanh em, ngay cả khi em nghĩ mình đã lén lút thành công
Cảm giác sợ bị mắng biến mất, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ
Em tiến tới, dụi đầu vào vai ông, giọng lí nhí
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Harry... em ấy không có trà gừng
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Nhà ở đó cũng không có mùi thơm như ở đây
Scarlett Evans Potter
Scarlett Evans Potter
Con thấy em ấy phải làm việc rất nhiều
Remus thở dài một tiếng, vòng tay ôm lấy thân hình nhỏ bé của Scarlett
Ông biết sự tò mò và lòng trắc ẩn của đứa trẻ này sớm muộn cũng dẫn em đến đó
Remus Lupin
Remus Lupin
Đúng vậy, Scar
Remus Lupin
Remus Lupin
Thế giới Muggle đôi khi rất khác với thế giới của chúng ta
Remus Lupin
Remus Lupin
Nhưng con thấy đấy, em ấy vẫn đang sống, và con cũng vậy. Đó là điều quan trọng nhất
Ông nhẹ nhàng bế bổng em lên, bước về phía nhà bếp
Sự ấp úng ban nãy của Scarlett tan biến, em bắt đầu kể lại chuyến "phiêu lưu" ngắn ngủi của mình bằng giọng kể rụt rè nhưng hào hứng
Về những chiếc xe hơi kì lạ và cả cách em đã cố gắng để không bị phát hiện
Remus vừa lắng nghe vừa khẽ trêu chọc về kỹ năng "đột nhập" còn non nớt của em
Khiến không khí buổi sáng lại trở nên rộn ràng tiếng cười
Remus đặt em xuống cạnh mình
ông bắt đầu nấu ăn
còn Scarlett thì ríu rít nói bên cạnh, tay níu lấy ống quần ông
.
hết

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play