Bạn Nhỏ Của Tôi, Là Chồng Tôi
Chap 1: Đám Cưới Không Có Tình Yêu
Hôn lễ diễn ra trong một buổi chiều nắng nhẹ. Khách mời đông đủ, tiếng cười nói rộn ràng, ai cũng nghĩ đây là một đám cưới hoàn hảo. Hai gia đình đứng cạnh nhau, gật đầu hài lòng–một mối quan hệ đã được định sẵn từ rất lâu
Đức Duy đứng trong bộ vest trắng, tay siết nhẹ bó hoa. Ánh mắt cậu không nhìn về phía trước, mà vô thức lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Ba mẹ cậu đang cười.Ba Quang Anh thì nghiêm nghị như mọi khi. Mẹ anh lại nhẹ nhàng nhìn về phía cậu, như muốn trấn an
Ở hàng ghế dưới, An huých vai Hùng
Đặng Thành An (Negav)
Tao vẫn thấy nó không giống cưới lắm
Lê Quang Hùng
Nhưng vẫn là cưới
Dương chỉ im lặng, ánh mắt nhìn lên sân khấu
Phía bên kia, Linh và Kiều thì thầm
Gia Linh
"Duy nhìn căng quá"//Linh nói//
Pháp kiều
"Không phải căng…" //Kiều lắc đầu//
Pháp kiều
"Là không biết phải cảm gì"
Tiếng nhạc vang lên. Quang Anh bước đến đứng cạnh Duy. Khoảng cách rất gần. Nhưng xa lạ
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
"...đứng yên đi" //Quang Anh nói nhỏ//
Hoàng Đức Duy (Captain)
“Anh đang run à?”
Duy đáp lại, không nhìn sang
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
“Không.”
Hoàng Đức Duy (Captain)
“Vậy thì đừng nắm chặt tay tôi như vậy”
Quang Anh khựng lại, rồi buông nhẹ. Một giây im lặng. Lễ cưới bắt đầu. Những lời chúc, những nghi thức, tất cả diễn ra đúng như kế hoạch. Không có gì sai. Chỉ là… không có cảm xúc
chủ hôn
…Con có đồng ý không?
Người chủ hôn hỏi. Duy nhìn xuống. Trong đầu cậu thoáng qua một hình ảnh Hai đứa trẻ chạy dưới mưa, cười đến không thở nổi"Sau này tụi mình cưới nhau không?" "Ừ" “Thật không?” Thật”
Hoàng Đức Duy (Captain)
Có
Duy trả lời. Không lớn. Nhưng đủ rõ Quang Anh bên cạnh cũng nói
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Có
Hai chữ giống nhau. Nhưng không ai biết Chúng không bắt đầu từ cùng một cảm xúc
Buổi lễ kết thúc. Khách mời dần ra về
An đi lên trước, vỗ vai Duy
Đặng Thành An (Negav)
Chúc mừng… kiểu gì đó
Linh và Kiều cũng tiến tới
Gia Linh
“Ổn không?” //Linh hỏi nhỏ//
Hoàng Đức Duy (Captain)
“…Ổn”
Nhưng ánh mắt lại không chắc. Bên kia, Hùng nhìn Quang Anh
Lê Quang Hùng
Mày chắc chứ?
Quang Anh không trả lời ngay. Chỉ nhìn về phía Duy
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...Ừ
Trần Đăng Dương
Đừng để hối hận
căn nhà mới không còn tiếng ồn ào chỉ còn lại hai người Duy đứng trong, tháo cà vạt Quang Anh đứng ở cửa. Không ai nói gì. Một khoảng lặng kéo dài
Hoàng Đức Duy (Captain)
…Phòng chia thế nào?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Em chọn đi
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vậy tôi lấy phòng này
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Ừ
Đơn giản như hai người xa lạ Duy đặt bó hoa xuống bàn. Nhìn nó một lúc. Rồi quay đi
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Chúng ta…
Quang Anh lên tiếng. Duy dừng lại
Hoàng Đức Duy (Captain)
…Vẫn như trước là được
Một câu nói nhẹ. Nhưng đủ để xác định tất cả. Không yêu. Không thân hơn. Chỉ là ở cạnh nhau Quang Anh không phản đối.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Ừ
Đèn tắt. Cánh cửa khép lại. Một cuộc hôn nhân bắt đầu. Không phải từ tình yêu. Mà từ… thói quen mang tên đối phương
chap 2: Sống chung
Buổi sáng đầu tiên sau khi kết hôn. Căn nhà vẫn còn quá mới. Quá yên tĩnh. Duy mở mắt, nhìn trần nhà vài giây như để nhớ lại mình đang ở đâu rồi cậu thở nhẹ
Hoàng Đức Duy (Captain)
Haz
Nhà mới cuộc hôn nhân mới và...người bên cạnh. Duy bước ra khỏi phòng, phòng khách trống nhưng bếp đã đã có người. Quang Anh đứng quay lưng lại, tay áo xăn lên, đang nấu gì đó mùi đồ ăn thoang thoảng. Duy khựng lại một giây cảnh này...quen nhưng cũng lạ
Hoàng Đức Duy (Captain)
...Anh biết nấu ăn à?
Duy lên tiếng Quang Anh không quay lại
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Biết
Hoàng Đức Duy (Captain)
Trước giờ chưa thấy
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Vì em không ở đây
Một câu trả lời đơn giản nhưng khiến Duy im lặng. Cậu kéo ghế ngồi xuống không nói thêm một lúc sau, Quang Anh đặt bát xuống trước mặt cậu
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Ăn đi
Duy nhìn toàn món cậu thích
Hoàng Đức Duy (Captain)
...anh nhớ à?
Quang Anh khựng lại một chút
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Thói quen thôi
Hoàng Đức Duy (Captain)
Ừ, thói quen
Không ai nói thêm chỉ còn tiếng muỗng chạm nhẹ vào bát
Điện thoại Duy rung lên "An gọi"
Đặng Thành An (Negav)
📲 Ê! còn sống sót không
Hoàng Đức Duy (Captain)
📲 ...chưa chết
Đặng Thành An (Negav)
📲 Không khí thì sao? Ngột ngạt không?
Hoàng Đức Duy (Captain)
📲 ...bình thường
Đặng Thành An (Negav)
📲 Xạo //An cười//
Đặng Thành An (Negav)
📲 Mày mà bình thường tao đi đầu xuống đất
Hoàng Đức Duy (Captain)
📲 Rảnh quá
Đặng Thành An (Negav)
📲 Trưa đi ăn không? tao, Linh, Kiều
Hoàng Đức Duy (Captain)
📲 …Ừ
Đặng Thành An (Negav)
📲 Tốt. Đón mày luôn
Cuộc gọi kết thúc Quang Anh đứng đó, nghe hết
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Đi với An? //anh hỏi//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Anh đưa đi
Hoàng Đức Duy (Captain)
Không cần
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
Thuận đường
Hoàng Đức Duy (Captain)
...tùy
Một câu trả lời quen thuộc không từ chối nhưng cũng không cũng không đồng ý rõ ràng
Đặng Thành An (Negav)
Ô kìa, vợ chồng mới cưới tới rồi! //An cười//
Hoàng Đức Duy (Captain)
//Duy liếc// im đi
Linh và Kiều cũng nhìn sang không khí có chút...tò mò. Quang Anh kéo ghế ngồi tự nhiên như thể đã quen
Gia Linh
"ổn không" //Linh hỏi nhỏ//
Hoàng Đức Duy (Captain)
"...ổn" //Duy đáp//
Pháp kiều
//Kiều chống cằm// hai người...có nói chuyện không?
Hoàng Đức Duy (Captain)
có
Hoàng Đức Duy (Captain)
...ăn chưa
Đặng Thành An (Negav)
//An bật cười// đinh cao giao tiếp
Không khí nhẹ đi một chút nhưng vẫn có gì đó… chưa đúng
trên đường về hai người ngồi trong xe im lặng
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...sáng nay //Quang Anh lên tiếng//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
anh không cố ý
Hoàng Đức Duy (Captain)
cái gì?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
nấu mấy món đó
Hoàng Đức Duy (Captain)
//Duy nhín ra cửa kính// tôi không nghĩ anh cố ý
Hoàng Đức Duy (Captain)
...chỉ là anh vẫn nhớ
câu nói rất nhỏ nhưng rõ, Quang Anh siết tay lái
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
anh chưa từng quên
Duy không trả lời chỉ nhìn ra ngoài nhưng ánh mắt đã không còn như sáng nay
hai căn phòng hai cánh cửa đóng lại nhưng lần này Không hoàn toàn giống đêm qua vì giữa họ đã bắt đầu có thứ gì đó thay đổi rất nhỏ nhưng đủ để nhận ra cuộc hôn nhân này…Có lẽ không chỉ là thói quen
chap 3: Một chút khác
buổi tối hôm đó, trời đổ mưa tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài cửa sổ, kéo dài không dứt. Duy ngồi trong phòng, mở điện thoại nhưng thật sự lại không muốn xem ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt cậu trống rỗng
tiếng rõ cửa rất nhẹ, Duy khựng lại
Hoàng Đức Duy (Captain)
...gì vậy //Duy hỏi//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
là anh //Quang Anh đáp//
Hoàng Đức Duy (Captain)
...vào đi
cửa mở Quang đứng đó, tay cầm một ly nước ấm
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
uống đi //anh nói//
Hoàng Đức Duy (Captain)
...tôi không bệnh
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
anh biết
Hoàng Đức Duy (Captain)
vậy đưa làm gì?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
trời lạnh
một câu đơn giản nhưng khiến Duy không nói thêm cậu nhận lấy
Hoàng Đức Duy (Captain)
cảm ơn
Quang Anh không đi ngay chỉ đứng đó như đang chờ gì đó
Hoàng Đức Duy (Captain)
còn gì nữa không? //Duy hỏi//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
...hồi nhỏ, mỗi lần trời mưa em hay bị lạnh
Hoàng Đức Duy (Captain)
...anh còn nhớ
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
ừ
không khí chùng xuống một ký ức rất nhỏ nhưng lại khiến khoảng cách giữa họ…mỏng đi một chút
Hoàng Đức Duy (Captain)
anh không cần phải làm vậy //Duy hỏi//
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
anh không có
Hoàng Đức Duy (Captain)
vậy thì đừng
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
…anh quen rồi
câu trả lời khiến Duy không biết nói gì vì cậu cũng vậy
Đặng Thành An (Negav)
ê, mặt mày khác khác nha //An nhìn Duy//
Hoàng Đức Duy (Captain)
khác gì?
Đặng Thành An (Negav)
không còn kiểu ‘tôi bị ép cưới’ nữa.”
Hoàng Đức Duy (Captain)
//Duy nhíu mày// mày nói nhiều quá
Gia Linh
//Linh chen vào// thật mà. Hôm qua sao rồi?
Hoàng Đức Duy (Captain)
không gì
Pháp kiều
//Kiều cười nhẹ// không gì mà nhớ à?
Duy không đáp nhưng lần này cậu không phủ nhận
giờ tan học Duy bước ra cổng Quang Anh đứng đó như hôm qua như một thói quen mới
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
về chưa? //anh hỏi//
Hoàng Đức Duy (Captain)
chưa thì sao?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
chờ
Hoàng Đức Duy (Captain)
…không cần ngày nào cũng vậy
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
anh biết
Hoàng Đức Duy (Captain)
vậy sao vẫn làm?
Quang Anh không trả lời ngay
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
…vì anh muốn
một câu nói thẳng không vòng vo Duy quay đi
Hoàng Đức Duy (Captain)
tùy anh
nhưng lần này cậu không từ chối
hai người ăn cơm cùng nhau không còn quá gượng gạo không còn hoàn toàn im lặng.
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
mai em có đi đâu không? //Quang Anh hỏi//
Hoàng Đức Duy (Captain)
không
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
anh rảnh
Hoàng Đức Duy (Captain)
rồi sao?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
…Đi đâu đó không?
Hoàng Đức Duy (Captain)
…hẹn hò à?
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
…Không
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
…Chỉ là đi cùng
Hoàng Đức Duy (Captain)
nghe giống hẹn hò
Nguyễn Quang Anh (Rhyder)
không phải
đêm Duy nằm trên giường nhìn trần nhà những chuyện trong ngày cứ lặp lại trong đầu ly nước ấm bữa sáng chờ trước cổng Một câu “vì anh muốn” những thứ nhỏ nhưng không thể không để ý Duy nhắm mắt lại khẽ thở ra
Hoàng Đức Duy (Captain)
…phiền thật
nhưng khóe môi lại cong lên rất nhẹ ở phòng bên cạnh Quang Anh vẫn chưa ngủ anh ngồi im nhìn vào khoảng không lần đầu tiên cuộc hôn nhân này không còn chỉ là trách nhiệm mà bắt đầu…có thêm một chút mong muốn từ cả hai phía
Download MangaToon APP on App Store and Google Play