Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Anh Đây Rồi~

Chương 1:

/.../: Hành động *...*: Suy nghĩ (...): Note gì thì ghi "...": Nhấn mạnh câu/từ a-..: bị cắt ngang 📲: gọi/call 💬: nhắn tin ___: tua
_____
Regalia City về đêm luôn mang một vẻ đẹp lạnh lẽo và xa hoa đến mức khó gần
Ánh đèn từ những tòa cao ốc hắt xuống mặt đường ướt mưa, phản chiếu những vệt sáng kéo dài như những vết nứt trong một thế giới tưởng chừng hoàn hảo
Nguyễn Quang Anh bước xuống xe, đóng cửa lại bằng một động tác dứt khoát
Áo khoác đen ôm lấy thân hình cao lớn, khí chất Alpha cấp S của anh khiến những người xung quanh vô thức tránh đường
Anh không thích bệnh viện Mùi thuốc sát trùng, không khí ngột ngạt, những ánh mắt mệt mỏi… tất cả đều khiến anh thấy khó chịu
Nhưng hôm nay anh vẫn phải đến. Người cha đang nằm trong phòng VIP tầng trên – người đàn ông từng là biểu tượng hoàn hảo trong mắt anh, giờ đây lại là một vết rách không thể vá trong ký ức
NVP
NVP
Y tá: Chào anh, Nguyễn Tổng /cúi đầu, giọng cung kính/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/gật nhẹ, bước nhanh qua hành lang dài/
Tiếng giày da chạm sàn vang lên đều đặn, lạnh lùng như chính con người anh. Không dừng lại, không do dự
Cho đến khi.. Phịch..
Một thân hình tuy gầy hơn nhưng cao hơn anh một chút va mạnh vào anh từ phía góc rẽ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi-..!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Giọng nói vang lên gấp gáp, có chút run rẩy/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/khẽ nhíu mày/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/Theo phản xạ, đưa tay giữ lấy người kia trước khi đối phương ngã xuống/
Khoảnh khắc da chạm da Anh liền khựng lại
Một mùi hương thoảng qua, nhẹ đến mức gần như không tồn tại… nhưng lại đủ để khiến toàn bộ thần kinh anh căng lên Hoa Lan Quân Tử
Không phải loại hương ngọt gắt thường thấy ở Omega trong kỳ động dục, mà là một mùi thanh, lạnh, có chút ẩm ướt như sương đêm
Nó lướt qua rất nhanh, nhưng lại như móc câu, kéo lấy ý thức của anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/siết nhẹ tay hơn một chút mà chính mình cũng không nhận ra/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh… anh có sao không? /ngẩng đầu lên/
Ánh mắt họ chạm nhau Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Nguyễn Quang Anh cảm thấy như có thứ gì đó đập thẳng vào lồng ngực mình
Đẹp!
Đó là từ đầu tiên hiện lên trong đầu anh. Không phải kiểu xinh xắn dễ thương, mà là kiểu đẹp khiến người khác phải dừng lại, thậm chí có chút nghẹt thở
Đôi mắt ươn ướt như vừa bị sương phủ, hàng mi run nhẹ, môi đỏ đến mức gần như không thật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/nhanh chóng lùi lại một bước, như sợ làm phiền anh/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi… em không để ý đường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Giọng nói mềm, hơi thấp, mang theo chút yếu ớt/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/không trả lời ngay, nhìn cậu lâu hơn bình thường, ánh mắt hơi trầm xuống/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em.. /dừng lại một chút, như đang cân nhắc điều gì đó/ Tôi không sao
Câu trả lời ngắn gọn, lạnh nhạt như thường lệ. Nhưng ánh mắt anh vẫn chưa rời khỏi đối phương
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/thiếu niên cúi đầu, tay siết nhẹ góc áo, như có chút lúng túng/ Cảm ơn anh…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Nói xong, định rời đi/
Nhưng ngay khi cậu lướt qua người anh lần nữa.. Mùi hoa lan ấy lại xuất hiện Rõ hơn một chút
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/vô thức quay đầu lại/ Đợi đã
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/dừng lại, quay người. Ánh mắt có chút bất ngờ, lại có chút… mong chờ mà chính mình cũng không kịp che giấu/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh… gọi em?
Quang Anh tiến lên một bước, khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại. Anh nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em dùng nước hoa gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/khựng lại, như không ngờ anh sẽ hỏi vậy/ Không… em không dùng nước hoa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không dùng?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng…/hơi cúi đầu, giọng nhỏ đi/ Em không có tiền mua mấy thứ đó
Một câu trả lời rất hợp lý. Quần áo đơn giản, dáng vẻ gầy gò, nhìn thế nào cũng giống một Omega cấp thấp đang chật vật sống sót trong thành phố này
Nhưng! Quang Anh không tin!
Ánh mắt anh dừng lại ở cổ cậu, nơi được che bởi một miếng dán ức chế pheromone. Mép dán hơi lệch, như được dán vội
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/Anh nheo mắt/ Em làm ở đây?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ… thực tập sinh /đáp nhanh, như sợ anh nghi ngờ/ Em… mới đến không lâu
Anh im lặng vài giây Không khí giữa hai người bỗng trở nên kỳ lạ
Cuối cùng, anh lùi lại một bước
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cẩn thận hơn khi đi đứng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/Giọng trở lại bình thường, lạnh và xa cách/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng… em sẽ chú ý /cúi đầu lần nữa, rồi nhanh chóng rời đi/
Bóng dáng mảnh khảnh dần khuất sau hành lang dài
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/đứng yên tại chỗ/
Một lúc lâu sau, anh mới tiếp tục bước đi. Nhưng lần này, bước chân không còn đều như trước
Mùi hoa lan ấy… vẫn còn vương lại Rõ ràng chỉ là một lần va chạm Vô nghĩa
Nhưng không hiểu sao.. Anh lại nhớ Rất rõ!
_________________________

Chương 2:

Buổi tối hôm sau, anh lại xuất hiện ở bệnh viện sớm hơn bình thường. Anh tự nói với mình là vì công việc kết thúc nhanh, tiện ghé qua thăm cha
Nhưng khi bước vào hành lang quen thuộc, ánh mắt anh lại vô thức lướt qua từng góc rẽ, như đang tìm kiếm điều gì đó
Chính anh cũng không thích cảm giác này
NVP
NVP
Y tá quen mặt: Nguyễn Tổng, hôm nay anh đến sớm vậy ạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ /đáp ngắn gọn, nhưng không dừng lại/
Khi đi ngang qua khu hành lang phụ phía sau, một âm thanh chói tai đột ngột lọt vào tai anh
NVP
NVP
?: Đã nói rồi, đồ của tao mà mày cũng dám đụng vào à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không… tôi không có-..
Giọng nói quen thuộc bỗng vang lên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/khựng bước, quay đầu, bước thẳng về phía âm thanh phát ra/
Ở góc khuất gần phòng nghỉ nhân viên, ba người đang vây quanh một thân hình gầy gò dựa sát tường
Là cậu ta
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt áo, vai hơi run/
NVP
NVP
Một người trong số kia: /đẩy mạnh vào vai cậu/
NVP
NVP
#: Giả vờ cái gì? Loại như mày, nhìn là biết chuyên đi dụ dỗ Alpha
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải… tôi thật sự không-..
NVP
NVP
@: Còn chối?
NVP
NVP
- /giơ tay lên, chuẩn bị tát xuống/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đủ rồi
Giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau khiến cả bốn người giật mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/bước tới, ánh mắt sắc bén quét qua từng người một/
Không cần làm gì nhiều, chỉ riêng khí chất Alpha cấp S của anh cũng đủ khiến không khí đông cứng lại
NVP
NVP
@: Nguyễn.. Nguyễn Tổng..!? /nhận ra anh, sắc mặt lập tức tái đi/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đây là bệnh viện, không phải chỗ để các người làm loạn /nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hay là các người muốn tôi gọi bảo vệ?
NVP
NVP
#: Không… không cần đâu! Bọn tôi chỉ… hiểu lầm một chút thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hiểu lầm? /nhếch môi, nụ cười không chạm tới đáy mắt/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy giải quyết xong rồi chứ?
NVP
NVP
?: Vâng… xong rồi, xong rồi!
Ba người kia vội vàng rời đi, gần như là chạy Không gian lập tức yên tĩnh lại..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/vẫn đứng đó, lưng áp vào tường, đầu cúi thấp/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Một lúc sau mới nhỏ giọng/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn anh…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nhìn cậu/
Khoảng cách giữa họ không xa, đủ để anh lại cảm nhận được mùi hương quen thuộc ấy
Hoa lan Nhẹ, nhưng dai dẳng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em thường xuyên bị như vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/khẽ lắc đầu, nhưng động tác rất nhỏ/ Không… chỉ là… họ hiểu lầm em thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hiểu lầm gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/im lặng vài giây, rồi cười gượng/ Chắc là… vì em là Omega
Câu trả lời nghe có vẻ bình thường. Nhưng cách cậu nói, cách cậu né tránh ánh mắt anh—lại khiến NQA cảm thấy không đơn giản như vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/tiến lại gần hơn một bước/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/theo phản xạ lùi lại, vai chạm vào tường/ Anh…?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nhìn thẳng vào mắt cậu/ Em yếu đến mức để người ta bắt nạt như vậy?
Câu hỏi không có chút dịu dàng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cắn môi, giọng nhỏ đi/ Em… không muốn gây chuyện
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hay là không có năng lực?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/không trả lời/
Sự im lặng kéo dài vài giây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/thở ra một hơi, quay người định rời đi/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đợi đã!
Giọng cậu vang lên phía sau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/dừng lại/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/bước lên vài bước, nhưng vẫn giữ khoảng cách, như sợ chạm vào anh/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chuyện lúc nãy… thật sự cảm ơn anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần cảm ơn đâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà… /do dự, rồi nói tiếp/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không cần phải xen vào những chuyện như vậy đâu. Sẽ phiền đến anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/quay đầu lại, ánh mắt hơi nheo lại/ Em đang từ chối tôi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/khựng lại, rõ ràng không ngờ anh sẽ hỏi như vậy/ Em không có ý đó… chỉ là…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chúng ta… không quen nhau
Câu nói rất nhẹ, nhưng lại như một đường ranh rõ ràng được vạch ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nhìn cậu lâu hơn một chút/
Trong ánh mắt ấy, có gì đó thay đổi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không quen thì không thể giúp?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải… /lắc đầu, giọng hơi rối/ Em không muốn làm phiền anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phiền? /lặp lại, như đang nghiền ngẫm từ đó/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/tiến thêm một bước/
Khoảng cách giữa hai người lại gần hơn. Cậu rõ ràng căng thẳng, nhưng vẫn đứng yên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nghĩ tôi là kiểu người sợ phiền sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì đừng tự quyết định thay tôi
Giọng anh trầm xuống. Không nặng, nhưng đủ để khiến người khác không dám phản bác
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/im lặng/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Một lúc sau, mới nhỏ giọng/…Em biết rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/trước khi rời đi, liền nhìn cậu/ Nguyễn Quang Anh. Cứ gọi tôi là Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nhìn cậu thêm vài giây, rồi quay người rời đi/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/nói với theo/ Em.. Em là Hoàng Đức Duy!
Lần này, anh không dừng lại nữa. Nhưng trong đầu anh, lại vang lên câu nói vừa rồi.
“Chúng ta không quen nhau”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/khẽ cười, rất nhẹ/
Một cảm giác quen thuộc—cái cảm giác muốn kiểm soát, muốn kéo một thứ gì đó về phía mình—đang dần trỗi dậy
Mà điều khiến anh khó chịu nhất là.. Anh không ghét nó
Ở phía sau, cậu đứng yên nhìn theo bóng lưng anh cho đến khi khuất hẳn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Nụ cười trên môi chậm rãi hiện lên/
Rất nhạt Rất sâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không quen sao…? /thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rồi sẽ quen thôi
_________________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play