Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

AllCaptain-𖦹˙– . Two Worlds.

cuộc gặp gỡ năm 18

...
Năm 18 tuổi, Hoàng Đức Duy một mình trong phòng bệnh không một bóng người thân đối diện với căn bệnh ung thư.
Em bị bỏ rơi, cha mẹ ly hôn, em sống cùng mẹ nhưng rồi bà cũng theo người khác.
Đứa trẻ ấy một mình gồng gánh trong căn nhà đơn độc với tiền chu cấp hàng tháng từ cha suốt mấy năm ròng.
Bóng lưng xinh đẹp theo thời gian cứ nhỏ dần rồi thu hẹp vào khoảng không gian riêng biệt, ít tiếp xúc, ít giao lưu.
Em tạo cho mình lớp vỏ bên ngoài cứng rắn nhưng ẩn sâu bên trong vẫn là một tâm hồn yếu ớt đến đáng thương.
Tiếng gõ cửa van lên, Đức Duy gấp lại quyển sách, đôi mắt đen lánh ngây thơ phảng phất nét buồn khiến người khác thật muốn bảo vệ.
Một nụ cười như thường lệ chào chị y tá xinh đẹp:
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Chị Hàn.
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
Duy, hôm nay có đau đầu không?
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Không có, em không sao.
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
Vậy được, chị không làm phiền em nữa. Bệnh của em mới giai đoạn đầu, sẽ nhanh khỏi thôi.
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
Cố lên nhé, nhóc con!
Đức Duy cười nhạt nhìn bóng lưng người chị tốt bụng rời đi. Hai mắt thẫn thờ nhìn ra khung cửa sổ bên ngoài.
Giá như em có thể hòa tan mình vào màu nắng vàng kia, giá như em có thể có phép màu dang rộng đôi cánh bay cao lên trời xanh tự do.
Có lẽ đó là điều thật xa xỉ...
Mái tóc đen mềm mại rụng dần trở nên thưa thớt do những đợt xạ trị đau đớn. Đức Duy tự nhủ rồi sẽ qua nhanh thôi, rồi mọi thứ sẽ quay trở lại ban đầu.
Em không có nhiều mối quan hệ, chính xác là em không muốn. Nỗi sợ vô hình nào đó trong tâm trí khiến em nhớ về những kí ức khó quên.
Nhưng tưởng cha mẹ sẽ vì em mà đến thăm, bọn họ lại chỉ đáp lại cuộc gọi từ bệnh viện với lời nói lạnh nhạt:
"Chúng tôi sẽ chi trả tiền viện phí, nhờ các người chăm sóc cho nó."
Thì ra là vậy... sự vô tâm của những người được gọi là cha mẹ lại vô tình từng chút từng chút giết chết một trái tim khao khát yêu thương mãnh liệt còn non nớt, bóp nghẹn luôn cả những ước mơ về một hạnh phúc giản đơn yên bình.
Ngày thứ 21, Đức Duy đã quen với mùi thuốc của bệnh viện, quen luôn cả cái đầu trọc lóc không còn một cọng tóc.
Nhưng căn phòng hôm nay bất ngờ có thêm sự xuất hiện của người khác. Đức Duy nằm trên giường nhìn sáu người con trai đang dọn đồ đi vào, hai mắt liếc qua một lượt rồi lại cắm cúi vẽ tranh.
Nam nhân tóc bạch kim tùy hứng ngồi lên giường em mở lời:
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
Xin chào, tôi là Quang Anh, còn cậu tên gì?
Đức Duy tròn mắt ngơ ngác, sau khi tốt nghiệp, em đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với người khác.
Cho đến bây giờ, khi chuyển vào bệnh viện, đây là người đầu tiên bắt chuyện với em ngoài chị Hàn và bác sĩ phụ trách bệnh của em.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Quang Anh, mày lại trêu con nhà người ta.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
Đặng Thành An, câm miệng đi.
Đầu em hiện lên vạch ba chấm, hình như đã lâu lắm rồi căn phòng này mới rộn âm thanh đến vậy.
Chiếc mũ len trên đầu bị ai đó nắm lấy, Đức Duy vội đưa tay lên che, hai mắt hằm hằm khó chịu nhìn người con trai tóc đen đối diện.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Trả lại cho tôi.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Được rồi, An, không được ngang bướng, mày có muốn bị bắt về nhà không?
Chiếc mũ được trả về với chủ, Đức Duy lạnh nhạt đeo lại rồi chăm chú vẽ nốt bức tranh.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Này nhóc, nhóc không định làm quen với chúng tôi sao?
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Bộ chúng tôi không đẹp trai à?
Đức Duy có ngẩng mặt lên, nhưng em không biểu lộ cảm xúc gì.
Thấy em tiếp tục cúi xuống coi bọn họ như vô hình, sáu người nọ tức giận hét lớn.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
Hah-.. không để ý bổn thiếu gia thật à?
Đức Duy từ tốn gấp gọn giấy bút sang bàn nhỏ bên cạnh rồi bình thản trả lời:
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Chúng ta không có quen nhau.
Hai mắt xinh đẹp chớp động, gò má ửng hồng trong nắng vàng khiến bọn họ ngẩn người.
Còn Đức Duy thì đang thì thầm chửi trong lòng.
Có lẽ em không nhận ra hôm nay em nói nhiều hơn so với mọi khi.
#𝙩𝙪𝙖𝙣𝙙𝙪𝙮.
#𝙩𝙪𝙖𝙣𝙙𝙪𝙮.
Chào nhóc, tôi là Tuấn Duy.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
Anh Tú.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
Minh Hiếu.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Đăng Dương.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Thành An.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
Quang Anh.
Bọn họ lần lượt giới thiệu, môi em vô thức mấp máy.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
.. Đức Duy.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Cậu không thắc mắc tại sao bọn tôi lại ở đây à?
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Không.
Cứng họng. Đăng Dương đánh mắt sang những người còn lại như nhắc nhở bọn hắn phải nhẫn nhịn.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Chúng tôi sẽ là bạn cùng phòng với cậu trong thời gian tới.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Nghe nói cậu 18 tuổi, vậy thì phải gọi chúng tôi là anh.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
...
Đức Duy bắt đầu khó chịu ra mặt, nhấn chuông bên giường một tiếng.
Cô y tá bước vào, em từ tốn thu lại cảm xúc lạnh nhạt ban đầu:
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Chị Hàn, bọn họ...
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
Đây là trưởng phòng sắp xếp, em chịu khó một thời gian.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Em biết rồi...
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
Vậy chị đi trước.
Người chị lớn khuất bóng, Đức Duy thở dài bước xuống giường, trước khi vào phòng vệ sinh còn không quên nhắc nhở sáu người kia.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Tôi muốn được yên tĩnh.
Bọn họ nhún vai một cách bình thản. Em hừ lạnh, mở cửa phòng vệ sinh vốc chút nước lên mặt rồi mới ra ngoài.
Nhìn trời đã chập choạng tối, trèo lên giường lấy cuốn sách đang đọc dở hôm qua ra tiếp tục chăm chú.
Sáu người kia thản nhiên ngồi chỗ riêng nhắn tin qua chiếc điện thoại.
.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
cậu ta đúng là khó tiếp cận
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
tao đã hiểu vì sao lão già nhà mình lại sắp xếp chúng ta đến đây rồi
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
anh đừng nhắc đến nữa 🙂
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
dm, đang ăn sung mặc sướng lại phải đến đây chăm cậu ta để cậu ta sớm khỏi bệnh
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
mày thật thiếu kiên nhẫn
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
nhưng mà riết tao cũng phát điên lên rồi
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
im lặng và giúp cậu ta thoải mái lên
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
còn nữa, muốn thoát khỏi đây thì bỏ cái tính công tử đi giùm
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
tao muốn uống rượu
#𝙩𝙪𝙖𝙣𝙙𝙪𝙮.
#𝙩𝙪𝙖𝙣𝙙𝙪𝙮.
nhưng thẻ bị khóa rồi
.
Cả bọn thở dài, quay sang nhìn em vẫn đang chăm chú đọc sách. Môi mọng thỉnh thoảng còn cong lên khiến bọn họ có chút tò mò.
Rốt cuộc cậu ta đang đọc gì thế?
Cốc cốc.
Cánh cửa ngoài vang âm thanh quen thuộc, Đức Duy gập lại sách, đến giờ ăn rồi.
Phần cơm được y tá đặt lên bàn, em mỉm cười nhẹ như lời cảm ơn.
Mấy tên kia cũng được mang đến sáu khay cơm. Bọn họ nhìn em ăn ngon lành như vậy, mắt nhìn xuống.
Cũng chỉ là mấy món tầm thường... ngon đến vậy sao?
Quang Anh tiên phong gắp một miếng thịt bỏ vào miệng rồi nhanh chóng nhổ nó ra ngoài.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
Cái thứ quái quỷ gì đây? Chậc-
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
Có phải cho người ăn không vậy?
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
?
Đức Duy nhíu mày, cơm trong miệng vẫn đầy đến phồng hai má nhưng không nhịn được mà lên tiếng quở trách.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Đây là bệnh viện, anh hét cho ai nghe?
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Mấy suất cơm này có nhiều người còn không có mà ăn. Đừng lãng phí.
Quang Anh nóng nảy muốn quát mắng em, nhưng tầm nhìn vô tình rơi về phía hai má bánh bao kia, hắn liếm môi, thật muốn véo cho một cái.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
Khụ... cậu muốn ăn thì lấy đi.
Đức Duy cảm thấy khó hiểu với sự lật mặt của người nọ, nhưng em vẫn đặt đũa xuống, bỏ chân ra khỏi chăn đeo dép bước đến chỗ hắn, thản nhiên lấy khay cơm đi.
Quang Anh trố mắt, hắn bảo thế là em làm liền à?
Hơn nữa, em còn tốt bụng hỏi luôn cả đám người còn lại.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Mấy người có cần tôi lấy đi hộ không?
Bọn họ ngu ngơ gật đầu, Đức Duy không ngần ngại cầm lên hết.
Và những khay cơm giờ đã thuộc về em. Uống hết bát canh, thu dọn gọn gàng phần ăn của mình, Đức Duy nhanh gọi y tá vào rồi chuyển lời.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Chị mang đến cho mấy đứa nhỏ ở khu A giúp nhé.
#𝙮𝙩𝙖𝙣𝙪.
#𝙮𝙩𝙖𝙣𝙪.
Em lúc nào cũng để ý người khác như vậy, sợ chúng không đủ no nên đem cơm cho sao?
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Không có gì, chỉ là thuận tiện, phải cảm ơn mấy người không biết trân trọng thức ăn kia.
Chị y tá cười gượng gạo khi thấy căn phòng lạnh lên vì sát khí.
#𝙮𝙩𝙖𝙣𝙪.
#𝙮𝙩𝙖𝙣𝙪.
Chị đi đây. Ngủ ngon nhé.
Mọi thứ cứ thế lại trở về như lúc ban đầu, Đức Duy xoa xoa cái bụng tròn no nê.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Đến tối khu này sẽ đóng cửa, mấy người không ra ngoài ăn riêng được đâu.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Tí nữa mà đói thì đừng kêu lên làm phiền giấc ngủ của tôi.
Mặt ai nấy đều nghệt ra, người nhỏ lại bồi thêm một câu.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Nhìn mấy người là biết công tử bột rồi, cũng không có bệnh, sao lại đến đây vậy?
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
“Còn không phải vì cậu sao?”
Bọn họ đều là người trong tứ gia tộc Nguyễn Trần Đặng.
Vì ăn chơi không chịu tiếp quản tập đoàn nên các bậc phụ mẫu bắt bọn họ vào đây chăm sóc em đến khi khỏi bệnh mới được quay về.
Bọn họ không hiểu, một người không thân không thích, hà cớ gì phải quan tâm lo lắng hộ.
Nhưng tài sản riêng đã bị tịch thu, bọn họ không đi không được?
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
Bắt đắc dĩ thôi.
Đức Duy thấy vậy cũng thôi bắt bẻ, em chỉ hy vọng mình không bị bọn họ phá đám.
So với việc ở một mình thoải mái, hít thở chung không khí với sáu người nữa khiến em thực sự khó chịu.
Nhấp một ngụm sữa lấy ra từ trong tủ lạnh rồi lên giường. Em cũng không biết tại tao mình lại được đặt cách đến khu phòng vip này, chỉ nhớ là từ lúc em giúp một vị phu nhân ngất đi chữa trị kịp thời thì liền được chuyển vào đây.
Có lẽ là may mắn, được vị phu nhân kia tạ ơn.
Lấy một tệp giấy note từ ngăn bàn, thêm cả chiếc điện thoại iPhone đời cũ được mẹ để lại cho để liên lạc.
Em đã dùng nó rất lâu rồi nhưng màn hình vẫn nguyên vẹn, vì em kĩ tính cẩn thận, chỉ sử dụng nó khi cần thiết, cũng vì muốn giữ gìn thật tốt món quà "xa xỉ" này, món quà của mẹ.
Mở lại trang web hôm qua đang dang dở rồi truy cập thật nhanh chóng. Là web tiếng anh, em tự học nó, học luôn cả ngành thiết kế mà em lúc nào cũng đam mê theo đuổi.
Em mong mình sẽ sớm khỏi bệnh để rời khỏi đây. Tìm cho mình một công việc ổn định cuộc sống, và tất nhiên rồi, chỉ có một mình em.
Đức Duy nhấn âm thanh liền vang lên tiếng lớn. Sáu người kia bị đánh động nhìn chằm chằm em.
Đức Duy cười lộ cả răng thỏ bé xíu lộ lộ, em quên mất ở đây có người.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Xin lỗi nhá, tôi không có tai nghe.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
Cậu học tiếng Anh?
Đầu nhỏ liền gật gật, cả bọn đánh mắt nhìn nhau hiểu ý.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
Chúng tôi có thể giúp cậu.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Mấy người sao?
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
Chúng tôi đã đi rất nhiều nước, sống bên Mỹ một thời gian dài, cậu nói xem.
Đồng tử ánh lên tia nghi hoặc, nhìn xuống chiếc điện thoại của mình rồi hướng lên khuôn mặt đắc ý của bọn họ.
Đúng là so với máy móc thì có người thật giúp sẽ nhanh hiểu hơn, nhưng mà...
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Tôi không cần.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Cậu không tin chúng tôi sao?
Đăng Dương nhảy nhanh tới chỗ em, thô lỗ cầm chiếc điện thoại đọc hết bài luận. Đọc xong liền trả cho em.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Tôi có thể dịch luôn cả chỗ này. Phát âm thế nào.
Đức Duy chớp hai mắt ngô nghê.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Rất chuẩn, cũng rất hay nữa.
Đăng Dương cười đắc ý vì được khen khiến em bừng tỉnh:
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Sao mình lại thất thố chứ...
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
À ừm... tôi chỉ thích tự học qua web thôi, tôi sẽ tắt âm thanh đi, các người không cần lo.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
Cậu thực sự không cần?
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Phải.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
Nhưng chúng tôi cứ thích dạy cậu đấy.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
?
Hắn ta nhanh lấy ghế đến chỗ em cầm bút viết.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
Cái này, thông tin ở đây, nghĩa là âm nhạc không giới hạn ngôn ngữ, chỉ cần nó truyền tải thông điệp tốt đẹp, có ích.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
[ Ngây người ] Hả?
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
Còn hả gì nữa, cầm chiếc bút khác ghi vào.
Anh Tú nhanh ném đến một chiếc bút, tay em bị mở ra nắm nó vào.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
Viết.
Đức Duy không hiểu nhìn tia ép buộc từ 6 đôi mắt kia liền sợ hãi cầm bút.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Viết.. tôi viết liền.
Cả đám nháy mắt. Cậu ta đúng là nhát gan.
Buổi tối hôm ấy, em bị mấy cha nọ bắt bẻ chỗ này chỗ kia, mà em lại không dám phản kháng.
Đám sói liền thừa nước đục thả câu véo má em, đánh nhẹ vào người em.
Nhưng mà vì bọn họ bắt bẻ cũng không sai, nên Đức Duy dễ tính bỏ qua, phát âm của em cũng có chút chút tiến bộ.
Nửa đêm, em còn bị bọn họ lôi dậy vì lý do là đói.
Tay chân tìm thức ăn, mắt nhắm mắt mở lấy mì dưới gầm giường. Y tá không cho em ăn mấy đồ này nhưng vì quá chán nên em có giấu một chút đồ ăn vặt ở dưới.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Đừng có nói cho ai biết việc này đấy.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Được, được.
Đức Duy lấy bình nước sôi đổ vào từng hộp rồi đưa cho bọn họ cằn nhằn:
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Các người đúng là phá đám.
Bọn họ cười thầm nhìn em ngái ngủ leo lại giường. Mì hôm nay ngon hơn mọi khi thì phải...
...

lần nữa bị tổn thương

...
Mấy ngày sau nữa, sau nữa cho đến khi tròn một tuần. Đức Duy thực sự muốn hét lên thật to.
Em từ một người ít nói luôn bình tĩnh thì bị 6 người con trai khác thi nhau bắt nạt đến mức muốn ra tay đánh người.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
Cừu nhỏ, cà rốt dính răng.
Đức Duy liếm lưỡi nhẹ thì bị tiếng cười phá lên:
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Quang Anh anh đi chết đi!
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Từ giờ cấm anh ăn đồ ăn vặt của tôi!
#𝙩𝙪𝙖𝙣𝙙𝙪𝙮.
#𝙩𝙪𝙖𝙣𝙙𝙪𝙮.
Đầu cậu tròn như gáo dừa ý nhỉ?
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Còn tôi thì nghe bọn họ nói anh không biết lái xe.
Anh ta liền im bặt, em khúc khích nhẹ một tiếng.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Cậu chụp ảnh thật tệ đấy, tôi rất đẹp trai mà vào cái máy cậu không toát được vẻ soái ca gì hết.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Là anh xấu sẵn đấy.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Hahha... Đăng Dương, mày bị con nhà người ta khịa.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Nín mỏ không thì ăn một cú đấm.
Có lẽ trong đám chỉ có Minh Hiếu và Anh Tú là im lặng, yên tĩnh nhất không pha trò nhiều.
Căn phòng bệnh dường như đã lột xác khỏi tấm màn cô độc tăm tối. Sự xuất hiện của bọn họ như ánh sáng len lỏi vào trái tim em, khiến nó lại lần nữa rung lên khao khát yêu thương.
Một tuần nữa lại trôi qua, hành động của bọn họ gần đây càng lạ. Những cái nắm tay nhẹ nhàng, những va chạm vô tình qua bờ môi khi em mất thăng bằng ngã vào lồng ngực ai đó.
Đức Duy cảm thấy bọn họ có gì đó không ổn, nhưng thực ra em mới chính là người không ổn.
Mỗi lần nhìn thấy bọn họ là trái tim lại đập liên hồi, má nóng đỏ lên xấu hổ.
Kì thực, bọn họ rất đẹp trai, Đức Duy đoán em bị bọn họ thu hút chỉ là vẻ bề ngoài thôi.
Phải, chính là như vậy.
Em cười nhiều hơn, tâm trạng cũng tốt hơn khiến bệnh tình phát triển rất tốt.
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
Đức Duy, lần xạ trị cuối cùng có thể giúp em thoát khỏi bệnh ung thư này rồi.
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
#𝙮𝙩𝙖𝙝𝙖𝙣.
Cố lên nhé.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Cảm ơn chị, chị Hàn.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
[ Nhìn đám người kia ] Chúng ta ra ngoài kia có được không?
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Được thôi, hiếm khi thấy nhóc chủ động như vậy.
Ngồi xuống thảm cỏ xanh mướt, Đức Duy ngắt một nụ hoa dại bên cạnh.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Mấy người, sau này sẽ rời đi sao?
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
Cừu nhỏ, phụ thuộc vào cậu mà.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Tôi...? [ Chỉ tay vào mình ]
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Mà anh có thể bỏ cái biệt danh cừu nhỏ được không, cả Bông với Duy Duy đi nữa.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Nghe trẻ con chết đi được.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Thì cậu cũng có lớn đâu, 18 tuổi mà thấp thế kia, còn là thụ yếu ớt.
Đức Duy chột dạ chu môi phản bác lại:
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Tôi cũng đâu có thấp, là mấy người cao quá chứ bộ!
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Hơn nữa thụ thì sao, thụ đáng yêu trắng trẻo người người đều thương.
Cả đám nhìn em biện minh cười ha hả. Đức Duy nhìn thấy từ xa một bà cụ dắt tay đứa cháu nhỏ cầm kẹo mút bên cạnh cùng một người phụ nữ liền vô thức cong nhẹ khóe môi.
Kỉ niệm xưa bỗng ùa về, em nhớ những ngày gia đình mình còn hạnh phúc. Khi bà nội còn sống, em được yêu thương, được cha mẹ quan tâm.
Cho đến khi bà ra đi, tiền bạc khiến cha mẹ em cãi nhau thường xuyên rồi ly hôn năm em 10 tuổi.
Đến năm 15 khi đủ nhận thức, mẹ cũng bỏ em để lại khoản tiền cùng 1 chiếc điện thoại trong căn nhà nhỏ cô độc.
Và ở cái tuổi 18 đẹp nhất với mọi người, Đức Duy lại một mình gắng gượng trong bệnh viện không sự yêu thương.
Có lẽ em đã quá quen với việc này mà chưa từng rơi nước mắt. Hay chỉ là trái tim đã quá đau đớn, như thủy tinh chạm sâu vào liền vỡ tan.
Đức Duy nhìn sang bọn họ, cảm xúc không kìm nén liền rơi nước mắt. Phải, trái tim em bị bọn họ khơi dậy rồi, khơi dậy cái tình cảm yêu thương mãnh liệt bấy lâu nay luôn giấu đi không cho ai thấy.
Em thực sự đã rung động với bọn họ rồi, nhưng mà tình cảm này liệu có đúng hướng không?
Bọn họ thấy em khóc không hiểu sao tim có chút nhói.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
Sao lại khóc rồi?
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
Đau đần sao.
Đức Duy liền lấy tay lau thật nhanh nghẹn ngào:
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Không có... tôi không có khóc.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Chỉ là bụi bay vào mắt thôi. Tôi về phòng trước.
Chân chạy nhanh đi để đám người ở lại khó hiểu.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Chúng ta đâu có bắt nạt cậu ta?
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Thấy bảo cậu ta sắp khỏi rồi. Chúng ta sẽ tự do nhanh thôi.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Mà công nhận, mấy chiêu ôn nhu dỗ dành thỉnh thoảng lại trêu chọc kia khiến cậu ta cười nhiều hơn, bệnh nhanh tiến triển tốt đấy.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Chúng ta sắp thoát khỏi bệnh viện này rồi.
Những người còn lại gật gù, chỉ là ánh mắt có chút gì đó lưu luyến miễn cưỡng.
Rời khỏi đây tức là sẽ không được gặp em nữa. Ngực trái liền hẫng một nhịp mất mát.
Cái cảm giác quái quỷ len lỏi trong người này là sao...
Ngày thứ 45, Đức Duy viết nốt những dòng chữ nhật kí cuối cùng. Buổi trị xạ hôm nay sẽ đánh dấu bước chuyển của cuộc đời em.
Đức Duy sẽ lật trang nhật ký tiếp theo vào một ngày không xa. Một dự định gì đó sau khi khỏi bệnh.
6 Người ân cần động viên em, chị Hàn cũng ủng hộ hết mình. Đức Duy ánh lên tia trìu mến trong đồng tử sáng lấp lánh cùng nụ cười ngọt ngào bước vào phòng xạ trị.
Những người ở lại ngồi trên ghế chờ cùng suy nghĩ rắc rối. Khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy, dường như đã từng ngày khắc vào tâm trí bọn họ.
6 Thiếu niên ở độ tuổi chưa chính chắn với cái tính cách ngông cuồng huênh hoang đang rơi vào tình huống gì thế này.
Bọn họ muốn nhanh rời khỏi đây để tiếp tục sa đà vào các cuộc ăn chơi. Cũng có thể rủi ro tiếp tục bị kéo vào cuộc huấn luyện thành người thừa kế.
Nhưng mà, có cái gì đó, gì đó kéo bọn hắn ở lại.
Không, tất cả chỉ là cảm xúc nhất thời mà thôi...
Cuộc xạ trị kết thúc, Đức Duy nghỉ ngơi hai ngày an nhàn rồi cùng bọn họ trò chuyện.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Này, mấy người... tôi muốn hỏi một chút...
Anh Tú chăm chú gọt táo, cằn nhằn khi Quang Anh với tay gặm luôn.
Từ lúc vào đây, bọn hắn được em chỉ rất nhiều việc. Cái tính cách công tử bột dường như đã bớt đi rồi thì phải.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
Nhóc nói đi.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
..T-tôi muốn hỏi là, nếu mà thích một người thì có nên nói ra hay giữ trong lòng?
#𝙩𝙪𝙖𝙣𝙙𝙪𝙮.
#𝙩𝙪𝙖𝙣𝙙𝙪𝙮.
Cậu thích ai rồi sao?
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Không, không có..
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Có người hỏi tôi, tôi không biết nên mới hỏi mấy người.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Còn phải xem đối tượng, nhưng mà đã thích người ta thì phải can đảm nói ra.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Ai lại hèn nhát giữ trong lòng.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Nhỡ may bị từ chối thì sao.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Từ chối thì từ chối, đau một lần rồi bỏ đi tìm người khác.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
#𝙙𝙖𝙣𝙜𝙙𝙪𝙤𝙣𝙜.
Trái đất 7 tỷ người đâu có thiếu.
Đức Duy bỗng nhiên cười lên rồi che miệng vì sợ thất thố.
#𝙩𝙪𝙖𝙣𝙙𝙪𝙮.
#𝙩𝙪𝙖𝙣𝙙𝙪𝙮.
Nhóc vui vậy sao?
Em xấu hổ giả bộ lấy sách lên đọc tránh câu hỏi từ Tuấn Duy.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Không, không có nha.
Đám người liền chép miệng cho qua. Đức Duy mới thở phào. Trang nhật ký đầu tiên em biết phải làm gì rồi.
Hoàng Đức Duy, cố lên!
Chủ nhật, hôm nay là ngày em xét tổng thể bản thân và có thể rời khỏi đây.
Đức Duy nhận giấy khám nhìn chữ hoàn toàn khỏe mạnh vô cùng hài lòng.
Em một mình cười ngốc đi trên hành lang, cũng may là hôm nay không có bệnh nhân, khu em cũng có rất ít người đến, không em sẽ bị hiểu lầm là: đẹp trai mà bị khùng mất.
Đức Duy bất chợt đứng khựng lại khi nhìn thấy 6 thân ảnh cao lớn chỉnh chu cùng vali bên cạnh.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Các anh phải đi rồi sao?
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
#𝙖𝙣𝙝𝙩𝙪.
Cậu khỏi rồi thì chúng tôi cũng được tự do.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
[ Ngơ ngác ] Ý các anh là sao?
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Thì là chăm sóc cậu chỉ là nghĩa vụ thôi. Bị bắt ép nên mới đến đây.
Tờ giấy khám bệnh rơi xuống:
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Vậy bấy lâu nay mấy người quan tâm tôi chỉ là để tôi nhanh khỏi bệnh và hoàn thành nghĩa vụ?
Bọn họ nhún vai một cái như khẳng định. Tâm trạng em liền trùng xuống, giọng nghẹn đi:
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Nếu tôi nói thích các anh thì sao.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
#𝙩𝙝𝙖𝙣𝙝𝙖𝙣.
Hoàng Đức Duy cậu đùa sao. Haha.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Tôi không có đùa!
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Tôi thực sự thích các anh!!
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
Nhưng mà chúng tôi không thích cậu.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Vậy mấy người quan tâm tôi... là vì thương hại thôi sao?
Hai từ cuối nói ra, Đức Duy thấy khuôn miệng em khô khốc đắng ngắt.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
#𝙦𝙪𝙖𝙣𝙜𝙖𝙣𝙝.
Có lẽ là vậy...
Giọt nước mắt đỏ ửng rơi xuống, Đức Duy lại một lần nữa kiệt quệ. Thì ra cảm giác hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn khiến con người ta đau như vậy.
Đức Duy lau sạch nước mắt của tuyệt vọng. Phải rồi, em thì sao có được yêu thương, tất cả chỉ là sự bố thí thương hại rẻ rúng mà thôi.
Đám người nhìn em kìm nén giọt nước mắt như pha lê thì tim lại đau một nhịp. Đức Duy khàn giọng nở nụ cười, nhưng nụ cười ấy chỉ mang tia lạnh lẽo thê lương đến đau lòng.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Vậy chúc mừng các anh được tự do. Hy vọng các anh sẽ sống tốt, quên tôi, quên luôn cả kí ức chán ghét trong này và chúng ta sẽ không gặp lại nữa.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Tạm biệt...
Đức Duy lướt qua thật nhanh để ngăn lại sự yếu đuối sắp bộc phát của mình. Bọn họ khó chịu liền giữ tay em lại.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
#𝙢𝙞𝙣𝙝𝙝𝙞𝙚𝙪.
Đức Duy, chúng tôi không phải có ý...
Đức Duy hất mạnh tay không quay đầu nghẹn ngào:
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Được rồi, Lục thiếu, sau này hãy coi nhau như chưa từng quen. Nếu nhỡ may gặp lại thì coi như là người qua đường được rồi.
Bọn họ nhìn em chạy nhanh đi liền bực bội không rõ lý do. "Lục thiếu" sao?
Hình như có gì đó đã ngăn cách mối quan hệ này rồi. Bọn họ cảm thấy đã bỏ lỡ, bỏ lỡ thứ gì đó quan trọng, vô cùng quan trọng thì phải...
Đức Duy đóng mạnh cửa phòng rồi trượt xuống ôm gối khóc nức nở.
Thì ra tất cả đều là sự thương hại. Em và bọn họ vốn dĩ chỉ là hai đường thẳng song song, là hai thế giới riêng biệt mà thôi.
Mắt đỏ ửng nhìn căn phòng lạnh lẽo không còn bóng dáng ai.
Đức Duy nặng nề nằm lên giường, mím chặt môi cản tiếng khóc đau đớn.
Những tưởng cuộc sống của em đã thay đổi rồi, nhật ký mới, có lẽ em nên bỏ thói quen này.
Tình yêu, tất cả chỉ là giả dối, là em hoang tưởng đơn phương, trái tim này đã quá yếu ớt rồi.
Có lẽ nên đóng băng nó vĩnh viễn thôi. Một đêm trong chăn khóc đến sưng mắt.
Mặt trời vừa lên, Đức Duy tỉnh dậy rửa mặt thật tỉnh táo. Thu dọn hành lí, nhìn lại căn phòng bệnh lần cuối rồi cười nhạt ra ngoài.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
#𝙙𝙪𝙘𝙙𝙪𝙮.
Kết thúc rồi mà...
...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play