Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[CapRhy] Vết Cắt Trên Phím Đàn Câm

Chap 1

Thành phố vào mùa mưa luôn mang một vẻ bảng lảng, tiêu điều
Đối với Quang Anh, những hạt mưa không chỉ mang theo cái lạnh thấu xương, mà còn kéo theo cả sự tê dại từ những vết sẹo cũ trên cổ tay
Cậu đứng trú mưa dưới mái hiên của một cửa hàng nhạc cụ đã đóng cửa
Đôi bàn tay gầy gò, trắng bệch vì lạnh, khẽ đan vào nhau
Đã hai năm kể từ tai nạn ấy, đôi bàn tay từng lướt trên phím đàn Steinway & Sons một cách kiêu hãnh giờ đây chỉ còn là những ngón tay run rẩy mỗi khi trái gió trở trời
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Quang Anh! Sao còn đứng đây? Đã bảo để tao qua đón mà!
Tiếng gọi lớn cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu
Phong Hào lao xe máy đến, tấp sát vào vỉa hè, gương mặt lo lắng hiện rõ sau lớp kính mũ bảo hiểm
Hào là người bạn thân nhất, cũng là người duy nhất chứng kiến Quang Anh từ đỉnh cao của một thiên tài piano rơi xuống vực thẳm của sự im lặng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tớ định đi bộ về cho thoáng, không ngờ mưa to quá
Quang Anh mỉm cười nhạt, nụ cười héo hắt như cánh hoa trà sắp rụng
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Lên xe, về nhà tao nấu cháo cho ăn
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Đừng để cảm lạnh, tay mày lại đau đấy
Nhưng ngay khoảnh khắc Quang Anh định bước xuống lòng đường, một chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền từ từ lăn bánh qua, tạt một dòng nước đục ngầu lên gấu quần của cậu
Chiếc xe khựng lại
Cánh cửa kính phía sau hạ xuống chậm rãi, để lộ một gương mặt sắc sạnh, lạnh lùng đến nghẹt thở
Đó là Đức Duy
Hắn không nhìn vào đống bùn đất dưới chân, mà ánh mắt hắn khóa chặt vào gương mặt của Quang Anh
Một giây, hai giây... bàn tay đang cầm tập tài liệu của Đức Duy siết chặt lại đến mức gân xanh nổi lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"giống quá?"
Đôi mắt u sầu ấy, cái nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt, và cả cách cậu ta đứng co rụt người lại vì lạnh...
Tất cả đều trùng khớp với một hình bóng mà hắn đã chôn vùi sâu trong tâm khảm suốt năm năm qua
Trái tim vốn đã hóa đá của Đức Duy đột ngột nảy lên một nhịp đau đớn
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Này! Đi đứng kiểu gì thế hả?
Phong Hào gắt lên, chắn trước mặt Quang Anh để bảo vệ bạn mình
Đức Duy không thèm liếc nhìn Hào
Hắn mở cửa xe, bước xuống
Đôi giày da bóng loáng dẫm lên vũng nước bẩn, nhưng hắn chẳng quan tâm
Hắn tiến lại gần Quang Anh, hơi thở mang theo mùi gỗ đàn hương và cả sự áp chế của kẻ bề trên
Quang Anh hơi lùi lại, hơi thở gấp gáp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi.. tôi xin lỗi nếu có cản đường anh...
Đức Duy không nói gì, hắn đưa bàn tay thon dài, lành lạnh của mình khẽ chạm vào gò má của Quang Anh
Đầu ngón tay hắn run lên. Cảm giác này, độ ấm này...
Chưa kịp cảm nhận đủ, Quang Anh đã vội né đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tên là gì?
Giọng hắn trầm thấp, vang lên như tiếng cello trong đêm tối
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi... là Quang Anh
Đức Duy khẽ nhếch môi, nhưng nụ cười ấy không chứa đựng sự vui vẻ, mà là một sự chiếm hữu điên cuồng đang nhen nhóm
Hắn quay sang người trợ lý đang đứng chờ - Hiếu, người vẫn luôn giữ vẻ mặt lạnh như tiền
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hiếu, kiểm tra xem cậu ta đang làm gì, nợ nần thế nào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngày mai, tôi muốn thấy cậu ta ở văn phòng
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Vâng, thưa sếp
Đức Duy nhìn lại Quang Anh một lần cuối, ánh mắt chứa đựng một sự hoài niệm tàn nhẫn. Hắn không yêu người đứng trước mặt. Hắn chỉ đang tìm kiếm một linh hồn đã mất trong một thân xác khác
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chúng ta sẽ sớm gặp lại, Quang Anh
Chiếc xe rời đi, để lại làn khói mờ và trái tim Quang Anh đang đập liên hồi vì sợ hãi
Cậu không biết rằng, kể từ khoảnh khắc đôi mắt ấy nhìn xoáy vào mình, cuộc đời bình lặng (dù đã tan vỡ) của cậu chính thức kết thúc để nhường chỗ cho một địa ngục trần gian mang tên "thế thân"
___________
vợ anh
vợ anh
Nhân vật phụ trong chính cuộc đời mình?

Chap 2

Sáng hôm sau, cơn mưa đêm qua vẫn để lại những vũng nước đọng loang lổ trên mặt đường
Quang Anh ngồi trong căn hộ nhỏ thuê cùng An, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Quang Anh, mày ăn chút cháo đi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thằng Hào bảo hôm qua mày gặp chuyện gì đó trên đường à?
An vừa dọn dẹp đống vỏ mì tôm trên bàn vừa lo lắng hỏi
An vốn tính bộc trực, nhìn thấy bạn mình cứ như người mất hồn thì không khỏi xót xa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tớ không sao, chỉ là... gặp một người lạ thôi
Vừa dứt lời, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên
An ra mở cửa, đứng trước mặt cậu là một người đàn ông mặc suit đen, gương mặt không một chút cảm xúc
Đó là Hiếu – trợ lý của Đức Duy
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Cậu Quang Anh có ở đây không? Sếp tôi muốn gặp
An nhíu mày, định chắn cửa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sếp anh là ai? Muốn gặp bạn tôi làm gì?
Hiếu không trả lời An, chỉ nhìn thẳng vào Quang Anh đang đứng run rẩy phía sau
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Cậu Quang Anh, khoản nợ 2 tỷ của bố cậu ở sòng bài vừa được chuyển nhượng sang phía công ty chúng tôi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nếu cậu không muốn ngày mai nhìn thấy anh họ cậu - anh Hùng - gặp rắc rối ở công trường, thì mời cậu đi theo tôi
Máu trong người Quang Anh như đông cứng lại
Anh Hùng là người thân duy nhất còn lại luôn bảo vệ cậu, là người đã làm lụng vất vả để chi trả tiền viện phí cho đôi tay của cậu suốt hai năm qua
Đức Duy... hắn ta đã điều tra sạch sẽ mọi ngóc ngách cuộc đời cậu chỉ trong một đêm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đi...
Quang Anh mím môi, giọng lạc đi
_________
Tại văn phòng của Đức Duy
Căn phòng làm việc trên tầng 50 của tập đoàn Đức Duy không có lấy một kẽ hở cho gió lùa, nhưng Quang Anh lại cảm thấy lạnh lẽo như đang đứng giữa cánh đồng hoang mùa đông
Mùi gỗ đàn hương từ người đàn ông trước mặt xộc vào cánh mũi, thanh tao nhưng mang theo áp lực của kẻ cầm quyền
Đức Duy không vội vàng
Hắn thong thả ngồi xuống chiếc ghế da bọc nhung đen, đôi chân dài vắt chéo đầy ngạo nghễ
Hắn dùng đôi mắt thâm trầm ấy quét qua một lượt từ mái tóc hơi rối vì dính nước mưa đến đôi bàn tay đang run rẩy giấu sau lưng của Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu sợ tôi?
Duy cất giọng, phá tan bầu không khí đặc quánh
Quang Anh mím chặt môi, cố gắng ngăn tiếng răng va vào nhau lập cập. Cậu không sợ cái chết, cậu sợ sự tan vỡ của những người cậu thương yêu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh... anh muốn gì ở tôi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Một kẻ tàn phế không còn giá trị?
Đức Duy khẽ bật cười, một tiếng cười khan khốc không chút hơi ấm
Hắn đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cậu
Mỗi bước chân nện xuống sàn gỗ như một nhịp trống gõ thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Quang Anh
Hắn dừng lại ngay sát cạnh, hơi thở nóng hổi phả bên vành tai cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giá trị của cậu không nằm ở đôi tay, mà nằm ở gương mặt này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng dùng từ ‘tàn phế’ với một món đồ mà tôi vừa mới chi ra hai tỷ để mua về
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó làm giảm giá trị của cuộc giao dịch
Hắn đưa tay, những ngón tay thon dài và cứng cáp thô bạo bóp lấy cằm cậu, ép cậu phải đối diện với thực tại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hai tỷ cho nợ cờ bạc của bố cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Một vị trí kiến trúc sư trưởng cho anh họ cậu – Lê Quang Hùng – tại dự án phía Nam của tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Và sự yên ổn cho hai đứa bạn tên An và Hào của cậu. Tất cả nằm trong một chữ ký
Đức Duy ném bản hợp đồng xuống mặt bàn kính
Những dòng chữ đen kịt hiện ra rõ mồn một. Không có điều khoản về lao động, không có quyền lợi bảo hiểm
Chỉ có một dòng duy nhất khiến tim Quang Anh thắt lại: “Bên B thuộc quyền sở hữu toàn phần của bên A, thực hiện mọi yêu cầu để mô phỏng lại lối sống, thói quen của người được chỉ định"
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người được chỉ định... là ai?
Quang Anh nghẹn ngào hỏi
Ánh mắt Đức Duy đột ngột dịu đi trong một khoảnh khắc cực ngắn, nhưng ngay lập tức bị thay thế bằng sự chiếm hữu điên cuồng
Hắn không trả lời trực tiếp, chỉ xoay mặt cậu hướng về phía bức ảnh trắng đen đặt trên bàn làm việc – một chàng trai đang ngồi bên phím đàn, góc nghiêng thanh tú đến thoát tục
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu không cần biết em ấy là ai
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu chỉ cần biết, từ giây phút này, cậu phải sống như em ấy, nói năng như em ấy, và quan trọng nhất... không bao giờ được xuất hiện với dáng vẻ thảm hại này trước mặt tôi
Quang Anh nhìn vào bức ảnh. Một sự giống nhau đến rùng mình
Nhưng trong mắt người trai kia là ánh sáng của sự kiêu hãnh, còn trong mắt cậu bây giờ chỉ có tro tàn
Cậu cầm cây bút lên, cảm giác nó nặng ngàn cân
Từng nét chữ “Nguyễn Quang Anh” hiện ra méo mó trên mặt giấy, như thể cậu đang tự tay viết bản án tử cho linh hồn mình
____________
Dưới sảnh tòa nhà, Hiếu – vị trợ lý trung thành với gương mặt không cảm xúc – đang đứng dựa lưng vào xe, tay bấm điện thoại báo cáo tình hình
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Sếp, con mồi đã sập bẫy
Đúng lúc đó, một chiếc xe phân khối lớn rít ga dừng lại ngay trước cửa
Phong Hào bước xuống, gương mặt bừng bừng lửa giận. Anh lao vào sảnh nhưng lập tức bị đội bảo vệ chặn lại
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Thả tao ra! Quang Anh đang ở đâu?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Các người đưa bạn tao đi đâu?
Từ phía xa, một người đàn ông với vẻ ngoài nhã nhặn, đeo kính gọng vàng bước tới. Đó là Đăng Dương, bạn thân và cũng là cố vấn tâm lý cho Đức Duy
Dương nhìn Hào, rồi lại nhìn lên tầng 50, thở dài một tiếng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu thanh niên, nếu muốn tốt cho bạn mình, tốt nhất là nên giữ im lặng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ở đây, công lý thuộc về kẻ có tiền
Phong Hào khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Đăng Dương
Anh nhận ra người này, một kẻ luôn xuất hiện bên cạnh Đức Duy trong những buổi tiệc thượng lưu. Sự bất lực trào dâng, Hào chỉ biết nắm chặt nắm đấm đến mức bật máu
Cùng lúc đó, tại một công trường bụi bặm ngoại ô, Hùng nhận được một cuộc gọi lạ thông báo về vị trí công tác mới với mức lương trong mơ
Anh nhìn vào chiếc điện thoại cũ kỹ, lòng đầy hoài nghi nhưng cũng tràn trề hy vọng, mà không biết rằng cái giá cho sự thăng tiến ấy chính là sự tự do của đứa em trai bé nhỏ
.
10 giờ tối
Đức Duy đưa Quang Anh về một căn biệt thự nằm biệt lập giữa rừng thông. Không gian ở đây tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng lá rơi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đây là nhà của cậu từ nay về sau
Duy lạnh lùng nói khi dẫn cậu vào phòng ngủ chính
Căn phòng được trang trí y hệt như trong bức ảnh ban nãy: một cây đàn đại dương cầm đặt ở trung tâm, những kệ sách đầy ắp nhạc phổ, và mùi hương tinh dầu oải hương thoang thoảng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi tắm đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trong tủ có quần áo đã chuẩn bị sẵn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi muốn thấy cậu trong bộ đồ đó
Quang Anh lẳng lặng bước vào phòng tắm
Dưới làn nước nóng, cậu kỳ cọ làn da mình đến đỏ ửng, như muốn xóa sạch dấu vết của buổi chiều tàn khốc
Khi cậu bước ra, khoác trên mình bộ sơ mi trắng lụa mỏng manh, Đức Duy đang đứng bên cửa sổ, tay cầm ly rượu vang đỏ
Hắn quay lại, nhìn thấy cậu, hơi thở bỗng chốc nghẹn lại. Ánh đèn vàng mờ ảo khiến gương mặt Quang Anh càng thêm giống người cũ
Hắn tiến lại gần, bàn tay thô ráp vuốt ve từng sợi tóc còn sũng nước của cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giống..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rất giống..
Duy cúi xuống, nụ hôn của hắn không có sự dịu dàng, chỉ có sự chiếm đoạt và trừng phạt. Hắn cắn lên bờ môi cậu cho đến khi vị sắt của máu lan tỏa
Quang Anh không phản kháng, đôi mắt cậu nhìn trân trân lên trần nhà, nước mắt chảy ngược vào trong
Cậu nhận ra, Đức Duy không nhìn cậu. Hắn đang hôn một bóng ma, và cậu... chỉ là một cái xác không hồn được mặc lên bộ áo của ký ức
Trong bóng tối, tiếng mưa lại bắt đầu rơi, bản giao hưởng của sự đau đớn chính thức trỗi dậy những nốt nhạc đầu tiên
.
vợ anh
vợ anh
....

Chap 3

Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau không mang theo sự khởi đầu mới, nó chỉ đơn giản là lột trần sự bàng hoàng đang hiện rõ trên gương mặt nhợt nhạt của Quang Anh
Cậu tỉnh dậy trong căn phòng rộng lớn, cơ thể đau nhức như vừa bị một cỗ máy nghiền nát
Đức Duy đã rời đi từ sớm, để lại một khoảng trống lạnh lẽo trên giường và một bộ quần áo mới được xếp ngay ngắn ở cuối chân giường – vẫn là kiểu dáng và màu sắc mà "người kia" từng mặc
Quang Anh ngồi dậy, đôi tay run rẩy bám lấy thành giường. Cậu nhìn sang phía cây đàn đại dương cầm đặt ở góc phòng
Dưới ánh sáng rực rỡ, lớp sơn bóng loáng của nó trông giống như một chiếc quan tài sang trọng đang chờ đợi để chôn cất những giấc mơ của cậu
.
Dưới tầng trệt, Hiếu đã đứng đợi sẵn với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Cậu Quang Anh, sếp dặn cậu hôm nay phải bắt đầu học cách pha cà phê Blue Mountain
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đây là loại cà phê duy nhất sếp uống vào buổi sáng
Quang Anh nhìn vào đống dụng cụ pha chế đắt tiền, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi... tay tôi không giữ vững được ấm rót
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh cũng biết mà?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đó không phải là lý do để từ chối
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Sếp nói, nếu cậu không làm được bằng tay, hãy làm bằng sự kiên nhẫn
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nếu không, dự án của anh Hùng sẽ gặp trục trặc ngay trong ngày đầu tiên
Cái tên "Hùng" như một chiếc vòng kim cô siết chặt lấy lý trí của Quang Anh
Cậu lẳng lặng tiến về phía bàn bếp
Tiếng gốm sứ va chạm lạch cạch, tiếng nước sôi sùng sục, và cả tiếng rên rỉ nhỏ nhoi khi nước nóng bắn vào mu bàn tay
Quang Anh không kêu lên, cậu chỉ cắn môi đến mức bật máu. Cậu đang học cách trở thành một "độc bản" hoàn hảo, một con búp bê không biết đau
.
Tại một quán cà phê nhỏ ven đường, An và Phong Hào đang ngồi đối diện nhau với bầu không khí nặng nề
An đập mạnh tay xuống bàn, khiến những người xung quanh phải ngoái nhìn
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không thể nào!
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Quang Anh không bao giờ bỏ đi mà không nói một tiếng
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cái gã mặc suit hôm qua chắc chắn đã ép buộc nó!
Phong Hào trầm ngâm, đôi mắt anh vằn lên những tia máu vì thức trắng đêm
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tao đã dò hỏi khắp nơi
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Chiếc xe đó thuộc về tập đoàn của Hoàng Đức Duy
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Một kẻ điên rồ và quyền lực
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Tao định đến trụ sở của hắn, nhưng Đăng Dương – cái gã cố vấn của hắn – đã cảnh báo tao
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đăng Dương? [nhíu mày]
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cái gã trông như tri thức đó á?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Để tao đi tìm hắn
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tao không tin trên đời này không có lẽ phải
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Đừng nóng nảy [ngăn lại]
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Hùng vừa gọi cho tao, nói rằng anh ấy được thăng chức và phải đi công tác xa ngay lập tức
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Mọi chuyện quá trùng hợp
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Duy đang chặt đứt mọi vây cánh xung quanh Quang Anh
Hai người họ không biết rằng, ở bàn bên cạnh, một người đàn ông mặc áo khoác măng tô xám, đang lơ đãng lật giở tờ báo nhưng tai thì chăm chú lắng nghe từng chữ
Đó là Thái Sơn
Anh ta khẽ nhếch môi, ánh mắt hiện lên vẻ thú vị xen lẫn xót xa. Sơn biết rõ Đức Duy đang làm gì, vì chính anh là người đã chứng kiến "bản chính" ra đi trong vòng tay Duy năm năm trước
.
7 giờ tối, tiếng động cơ xe gầm rú báo hiệu chủ nhân của ngôi nhà đã trở về
Đức Duy bước vào, rũ bỏ lớp bụi trần của thương trường, nhưng vẻ mặt vẫn vương nét u ám
Hắn tiến thẳng vào bếp, cầm tách cà phê mà Quang Anh đã loay hoay cả ngày để pha
Hắn nhấp một ngụm, rồi ngay lập tức hất đổ cả tách cà phê xuống sàn nhà
Tiếng sứ vỡ tan tành nổ giòn trong không gian tĩnh mịch
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vị không đúng [ gằn giọng ]
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em ấy chưa bao giờ để cà phê quá đắng như thế này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu đang cố tình chống đối tôi sao?
Quang Anh đứng chôn chân tại chỗ, nhìn những giọt cà phê đen ngòm bắn lên ống quần trắng tinh của mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đã cố gắng hết sức...
Duy bước tới, túm lấy cổ áo cậu, ép cậu lùi sát vào cạnh bàn sắc lẹm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cố gắng?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thứ tôi cần không phải là sự cố gắng của cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi cần em ấy!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại sao cậu có gương mặt giống em ấy, nhưng linh hồn lại tầm thường đến thế?
Hắn cúi xuống, nhìn xoáy vào đôi mắt đang đẫm lệ của Quang Anh
Cơn giận của Duy không phải dành cho cậu, mà là dành cho định mệnh đã cướp đi người hắn yêu
Nhưng kẻ phải hứng chịu lại là Quang Anh
Duy bất ngờ bế thốc cậu lên, ném xuống chiếc ghế sofa ở phòng khách
Hắn bắt đầu tháo chiếc cà vạt của mình, ánh mắt lạnh lẽo như muốn lột trần từng lớp phòng bị cuối cùng của cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu cậu không thể pha cà phê giống em ấy, vậy thì hãy học cách rên rỉ giống em ấy dưới thân tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đó là cách duy nhất để cậu có giá trị trong cái nhà này
Quang Anh nhắm nghiền mắt lại, đôi bàn tay phế vật của cậu nắm chặt lấy sofa
Cậu nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn, hòa cùng tiếng mưa bắt đầu tí tách rơi ngoài cửa sổ
Trong căn biệt thự lộng lẫy này, cậu chính là một tù nhân không xiềng xích, bị giam cầm bởi tình yêu của một kẻ điên dành cho một bóng ma
.
vợ anh
vợ anh
Em đâu phải anh ta?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play