Chiếm Hữu
chap 1
Những hạt mưa nặng trĩu liên tiếp đập vào lớp kính biệt thự Tần Gia, tạo nên những âm thanh trầm đục vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Trong phòng khách rộng lớn, ánh đèn vàng dịu nhẹ phủ xuống từng góc nhỏ.
Giữa căn phòng là một chiếc nôi trẻ em
Bên trong một đứa bé sơ sinh đang ngủ say
Gương mặt nhỏ nhắn còn hơi ửng đỏ, đôi môi khẽ mím lại như đang tìm kiếm hơi ấm quen thuộc nào đó.
Bàn tay bé xíu nắm hờ lớp chăn mềm, mong manh đến mức khiến người ta không dám chạm mạnh.
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
/ánh mắt dịu dàng nhìn về phía chiếc nôi/
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Đứa bé này...
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Từ hôm nay sẽ ở lại Tần Gia
Quản gia
Thưa phu nhân... /ngập ngừng/
Quản gia
Thân phận của đứa bé này… /hơi do dự/
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Không cần điều tra nữa /cắt ngang/
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Từ hôm nay, đứa nhỏ này là người của Tần Gia
Quản gia
Vâng, thưa phu nhân /cúi đầu/
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
/nhìn đứa bé đầy đau lòng/
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Đứa nhỏ này cũng chẳng còn nơi nào để trở về
Đúng lúc ấy cánh cửa phòng khách chậm rãi mở ra
Một cậu bé bước vào khoảng chừng năm tuổi
Gương mặt nhỏ đã hiện rõ nét tuấn tú từ khi còn bé, nhưng đôi mắt lại bình tĩnh đến khác thường.
Người thừa kế duy nhất của Tần Gia
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/ánh mắt lạnh nhạt quét qua căn phòng rồi dừng lại ở chiếc nôi/
Quản gia
Thiếu gia /cúi đầu/
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/chậm rãi bước tới đứng trước chiếc nôi/
Một đứa bé rất nhỏ, rất yếu ớt...
Nhỏ đến mức như chỉ cần dùng lực mạnh hơn một chút cũng có thể làm tổn thương.
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Tần Mặc
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Không còn ai nữa
Tần Mặc (lúc nhỏ)
Ý mẹ là sao...?
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Đứa nhỏ này không còn ai cần nó nữa
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Không còn ai bảo vệ nó
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Cũng không còn ai muốn giữ nó bên cạnh
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Nó đã bị bỏ lại rồi...
chap 2
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/im lặng nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt nhỏ xíu kia/
Đúng lúc đó đứa bé khẽ động ngón tay nhỏ xíu vươn ra khỏi lớp chăn, vô thức quơ nhẹ trong không khí như đang tìm thứ gì đó...
Tần Mặc đưa tay ra, ngón tay của anh bị nắm lấy rất nhẹ nhưng không buông
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/khựng lại/
Một cảm giác kỳ lạ len vào trong lòng, tuy không rõ ràng nhưng đủ khiến anh không muốn rút tay ra
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Con thích em à?
Tần Mặc không trả lời ngay. Anh nhìn bàn tay nhỏ đang nắm mình. Rồi nhìn gương mặt nhỏ bé kia. Một lúc rất lâu...
Quản gia
Thiếu gia /giật mình/
Tần Mặc (lúc nhỏ)
Con nuôi em ấy
Cũng không phải đang thương lượng
Chỉ đơn giản là thông báo quyết định của mình
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Được /vươn tay xoa đầu anh/
Châu Chi Lan (Tần phu nhân)
Từ hôm nay em là của con
Quản gia
/nhìn hai mẹ con rồi bất đắc dĩ cúi đầu/
Ai cũng biết một khi Tần Mặc đã muốn thứ gì sẽ không ai thay đổi được quyết định đó.
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/cẩn thận cúi người xuống/
Động tác cẩn thận đến mức chính mình cũng không nhận ra...
Tần Mặc gọi thử, giọng rất nhỏ như sợ làm em giật mình. Em không hiểu, chỉ khẽ cựa mình, rồi yên tĩnh lại như đã tìm được nơi an toàn.
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/cúi đầu xuống để trán mình gần chạm vào trán em/
Tần Mặc (lúc nhỏ)
Từ hôm nay...
Tần Mặc (lúc nhỏ)
Em ở với anh
Không phải một câu hỏi mà là một lời hứa...
Một lời hứa được nói ra bởi một đứa trẻ năm tuổi.
Để rồi rất nhiều năm sau chính lời hứa ấy lại trở thành sợi dây ràng buộc sâu nhất giữa hai người.
chap 3
Đêm đã rất khuya cả biệt thự Tần Gia chìm trong tĩnh lặng.
Ngoài khung cửa sổ sát đất, mưa vẫn không ngừng rơi. Những giọt nước liên tiếp đập vào lớp kính trong suốt.
Trong phòng ngủ của Tần Mặc
Chiếc nôi nhỏ được đặt ngay cạnh giường, bên trong Hạ An đang ngủ rất ngoan.
Khuôn mặt bé xíu hơi ửng hồng, hàng mi mỏng khép lại, đôi môi nhỏ thi thoảng mấp máy
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/ngồi trên giường nhìn chầm chầm vào chiếc nôi/
Tần Mặc (lúc nhỏ)
Nhỏ quá... /nói khẽ/
Anh không dám nói lớn vì sợ chỉ cần lớn tiếng hơn một chút sẽ làm em thức giấc...
Đây là lần đầu tiên trong đời Tần Mặc quan sát một người lâu như vậy.
Em bé xíu, nhỏ hơn người anh rất nhiều. Nhìn em mong manh hơn bất kỳ thứ gì anh từng thấy...
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/đưa ngón tay chậm rãi chạm vài gò má em/
Gò má em mềm mại, mịn màng hoàn toàn khác với tất cả những gì anh từng chạm qua.
Tần Hạ An (lúc nhỏ)
/cựa mình/
Tần Hạ An (lúc nhỏ)
/hàng mi run nhẹ, khuôn mặt nhỏ nhăn lại/
Tiếng khóc non nớt vang lên giữa căn phòng yên tĩnh.
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/sững người/
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/nhìn em khóc vài giây rồi nghiêm mặt/
Tần Hạ An (lúc nhỏ)
Oa...oa...
Tiếng khóc không những không dừng lại mà còn lớn hơn một chút...
Hạ An đỏ bừng mặt, hai bàn tay bé xíu quơ quào trong không khí dường như đang tìm kiếm điều gì đó.
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/cau mày/
Lần đầu tiên trong đời Tần Mặc cảm thấy bối rối. Anh chưa từng dỗ trẻ con, cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải dỗ một đứa bé sơ sinh.
Không muốn người khác chạm vào em
Không muốn người khác bế em
Cũng không muốn người khác mang em đi
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/cúi người xuống cẩn thận luồn tay dưới người em/
Động tác còn vụng về nhưng lại vô cùng nhẹ nhàng như đang nâng một món bảo vật dễ vỡ.
Rất nhanh sau đó Hạ An đã nằm trong lòng anh. Tiếng khóc vẫn còn nhưng đã nhỏ hơn lúc trước.
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/siết cánh tay lại một chút để em không bị trượt xuống/
Tần Mặc (lúc nhỏ)
Đừng khóc
Tần Mặc (lúc nhỏ)
Anh ở đây
Có lẽ em không hiểu, cũng chẳng nghe rõ nhưng kỳ lạ thay tiếng khóc dần nhỏ lại. Những tiếng nấc nghẹn ngào thưa dần rồi biến mất...
Tần Hạ An (lúc nhỏ)
/ngoan ngoãn rúc vào lòng anh/
Tần Mặc (lúc nhỏ)
/nhìn em, khoé môi khẽ cong lên/
Lần đầu tiên anh cảm giác muốn bảo vệ một người đến vậy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play