HyeonMar | #Motthienthan.
chapter 001.
#nlintt.
tao 205 mà tao viết thua mấy đứa nhỏ 212..
#nlintt.
tao tự ái quá tao lên bộ này phục thù👽.
trong khoảng không gian mà thời gian dường như đã bị rút cạn.
martin thấy mình đang trôi bồng bềnh trên một mặt phẳng làm bằng thuỷ ngân lỏng.
căn phòng không có ranh giới giữa trần và sàn.
chỉ có một màu trắng sữa đục ngầu, thứ màu sắc gợi nhắc đên những nhãn cầu của người già hoặc lớp ván mỡ đóng trên một bát canh lạnh ngắt.
ở đây, không khí nó không dùng để thở — nó dùng để nhấm nháp.
nó mang vị của kim loại bị gỉ sét và mùi của những cánh hoa hồng bị ép khô trong một cuốn kinh thánh mục nát.
seonghyeon đứng đó, cách anh đúng ba nhịp thở nhưng lại xa xôi như một ngôi sao đã chết từ hàng triệu năm trước.
hắn mặc một chiếc áo choàng bằng lụa thô, màu của nó giống như tro tàn sau một vụ hoả hoạn tâm linh.
hắn tiến lại gần, mỗi bước chân của hắn không tạo ra tiếng động, nhưng lại khiến những hạt bụi trong không trung rung lên theo một tần số kỳ lạ.
hắn cầm một chiếc lọ thuỷ tinh nhỏ, bên trong chứa một thứ chất lỏng đặc quánh, màu tím đen.
#𝑬𝒐𝒎𝑺𝒆𝒐𝒏𝒈𝒉𝒚𝒆𝒐𝒏.
anh có nghe thấy những tế bào của mình đang khóc không?.
anh cố gắng cử động các ngón tay, nhưng chúng cảm giác như những mẩu gỗ mục bị đóng đinh.
anh thấy mình giống một mẫu vật được trưng bày trong một viện bảo tàng của những nỗi đau bị lãng quên.
anh không hề sợ hãi, cái cảm giác đó đã bị tước đoạt từ lâu.
thay vào đó, anh chỉ thấy một sự tò mò bệnh hoạn.
#𝑴𝒂𝒓𝒕𝒊𝒏𝑬𝒅𝒘𝒂𝒓𝒅𝒔.
tại sao lại là màu tím?
// thều thào //
#𝑬𝒐𝒎𝑺𝒆𝒐𝒏𝒈𝒉𝒚𝒆𝒐𝒏.
// khẽ nghiêng đầu //
vì màu tím là dự phản bội của ánh sáng.
#𝑬𝒐𝒎𝑺𝒆𝒐𝒏𝒈𝒉𝒚𝒆𝒐𝒏.
nó là nơi mà sắc đỏ của sự sống và sắc xanh của cái chết giao thoa nhưng không bao giờ hoà quyện.
#𝑬𝒐𝒎𝑺𝒆𝒐𝒏𝒈𝒉𝒚𝒆𝒐𝒏.
nó giống như chúng ta vậy.
hắn nhúng một cây bút lông vẹt vào chiếc lọ, rồi bắt đầu vẽ lên da thịt anh.
mũi bút sắc như một lưỡi dao mổ, nhưng thay vì cắt đứt lớp biểu bì, nó lại để lạo những đường nét lân tinh chói loà.
hắn vẽ những hoa văn không có hình thù cố định, chúng giống như những sơ đồ mạch điện của một cỗ máy.
hoặc có lẽ.. nó là những mật mã kỳ quái dẫn đến một chiều không gian nơi đạo đức bị coi là một loại bệnh truyền nhiễm.
cơn đau ập đến, nhưng nó không nhói buốt.
nó âm ỉ và dai dẳng, bò dọc theo xương sống của anh, len lỏi vào từng hốc mắt.
#𝑴𝒂𝒓𝒕𝒊𝒏𝑬𝒅𝒘𝒂𝒓𝒅𝒔.
d — dừng lại đi..
dù anh nói vậy, nhưng trong thâm tâm anh lại muốn hắn tiếp tục.
sự mâu thuẫn này giống như một loại thuốc p?h?i?ệ?n tinh thần, khiến anh vừa kinh tởm chính mình vừa khao khát sự huỷ diệt mà hắn mang lại.
hắn dừng bút ở ngay vị trí trái tim anh.
hắn cúi xuống, hơi thở mát lạnh như băng tuyết chạm vào da thịt nóng hổi của anh.
#𝑬𝒐𝒎𝑺𝒆𝒐𝒏𝒈𝒉𝒚𝒆𝒐𝒏.
anh biết không, Martin.
#𝑬𝒐𝒎𝑺𝒆𝒐𝒏𝒈𝒉𝒚𝒆𝒐𝒏.
con người là một tạo vật lỗi mốt.
#𝑬𝒐𝒎𝑺𝒆𝒐𝒏𝒈𝒉𝒚𝒆𝒐𝒏.
chúng ta được thiết kế để cảm nhận tình yêu, nhưng chỉ thực sự thăng hoa khi trải qua sự sụp đổ.
#𝑬𝒐𝒎𝑺𝒆𝒐𝒏𝒈𝒉𝒚𝒆𝒐𝒏.
em không hành hạ anh.
#𝑬𝒐𝒎𝑺𝒆𝒐𝒏𝒈𝒉𝒚𝒆𝒐𝒏.
em đang gọt giũa anh để anh có thể thoát khỏi cái kén chật chội của nhân tính.
hắn đột ngột ấn mạnh mũi bút vào ngực anh — một luồng điện đen ngòm chạy xộc thẳng vào đại não.
anh thấy mình vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh gương nhỏ.
mỗi mảnh gương, anh thấy một phiên bản khác nhau của bản thân — một kẻ g?i?ế?t người, một vị thánh, một đứa trẻ sơ sinh, một đống tro tàn.
căn phòng bắt đầu co rút lại.
những bức tường màu trắng sữa giờ đây nhuộm đầy những vệt màu tím mà hắn đã vẽ trên người cậu.
không gian trở nên chật hẹp, ngột ngạt như bên trong một cỗ quan tài pha lê.
anh cảm thấy những ngón tay của hắn bắt đầu đan vào tóc mình, sự tiếp xúc ấy mang theo một sự chiếm hữu cực đoan.
như thể.. hắn muốn khảm anh vào sâu trong linh hồn của hắn.
#𝑴𝒂𝒓𝒕𝒊𝒏𝑬𝒅𝒘𝒂𝒓𝒅𝒔.
e — em muốn gì?.
anh hỏi thêm một lần trước khi ý thức bắt đầu tan rã.
hắn mỉm cười, nụ cười không có chút ấm áp nào, chỉ có một sự thoả mãn sâu hoắm.
#𝑬𝒐𝒎𝑺𝒆𝒐𝒏𝒈𝒉𝒚𝒆𝒐𝒏.
em muốn bóng tối của anh trở thành ánh sáng của em.
hắn buông cây bút ra, nó rơi xuống mặt sàn thuỷ ngân nhưng không chìm xuống mà đứng thẳng, rồi hoá thành một nhành hoa hồng khô héo.
anh thấy mình chìm dần vào lớp chất lỏng dưới chân.
thuỷ ngân tràn vào tai, vào miệng, lạnh lẽo và nặng nề.
anh để mình chìm xuống, nơi mà sự bệnh hoạn và cái đẹp hoà làm một, nơi mà những quy luật của con người không còn giá trị.
#nlintt.
ai không ưng thì nói nha.. chứ không nói gì là tao tự kỷ tao xoá truyện👽.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play